Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 819: Tam Bình cư sĩ (5)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tận hơn một trăm cái hô hấp sau, Sở Hi Thanh và núi hành lý của hắn mới bịNguyên Từ linh quang hút lên trên boong thuyền Bình Thiên.Kiếm Tàng Phong cũng đã mất kiên nhẫn từ trước, cho nên đã bay lên boongthuyền trước rồi.Sau khi Sở Hi Thanh lên thuyền, liền nhìn thấy Kiếm Tàng Phong đang nóichuyện với một thanh niên mặc cẩm bào màu xanh.Dung mạo của người này khoảng không đến ba mươi, dáng người cao to anhtuấn, tóc dài đen bóng xõa ở sau vai, đường nét ngũ quan rõ ràng, mày kiếm anhtuấn, phía dưới là một đôi mắt giống như ưng, mí mắt hơi cao, nhìn qua khágiống với cá chết, lộ ra khí tức lạnh lùng xa cách và lười nhác, tựa như khôngcó bất kỳ chuyện nào trên thế gian này có thể làm cho hắn hứng thú vậy.“Tiểu Sở, ngươi qua đây!” Kiếm Tàng Phong vẫy vẫy tay với Sở Hi Thanh:“Đây là Tam Bình sư huynh của ngươi, Tông Tam Bình, tự lấy danh hiệu alfTam Bình cư sĩ, là Bình Thiên thánh truyền của tông môn, Siêu thiên trụ nhấtđẳng của phương bắc.”Vẻ mặt Sở Hi Thanh trở nên nghiêm túc, ôm quyền thi lễ về phía Tông TamBình: “Đệ tử nội môn Sở Hi Thanh, gặp qua Tam Bình sư huynh!”Tông Tam Bình lại rất lạnh nhạt, hắn quan sát Sở Hi Thanh một chút, liền thutầm mắt lại.Sau đó hắn đảo mắt liếc đám người ở sau lưng Sở Hi Thanh, còn cả đống hànhlý như núi kia, da mặt không khỏi giật giật: “Ngươi chính là Sở Hi Thanh, làHuyết Nhai dự bị mà Thanh Hư Tử đã chọn? Nhìn qua không cũng tệ lắm, võ ýkhông tầm thường.”Sau đó, hắn vung tay lên, trực tiếp ném một bình thuốc đến trước người Sở HiThanh, nó trôi nổi giữa hư không.Giọng nói của Tông Tam Bình thì lại tản mạn và tùy tiện: “Ta và Kiếm sưhuynh của ngươi còn có lời muốn nói, ngươi tự vào khoang đi, ta đã chuẩn bị cócác ngươi bảy gian phòng, ở tầng thứ ba của thuyền, đạo thị của ta sẽ dẫn cácngươi đi qua.”Sở Hi Thanh nhìn bình thuốc trước mắt, trong mắt hiện ra vẻ khó hiểu.“Cầm đi, đây chính là lễ ra mắt của hắn.” Kiếm Tàng Phong cười híp mắt:“Tính cách của Tam Bình sư huynh chính là như vậy, ngươi đừng để trong lòng,nhưng tên này cũng coi như hào phóng, cũng là một trong mấy vị giàu nhấttrong đám đệ tử chân truyền chúng ta.”Ý tứ chính là ngu sao không cầm.Sở Hi Thanh cũng yên tâm, cất bình thuốc vào trong tay áo.Hắn không biết trong bình là thứ gì, nhưng nếu bình thuốc này từ tay Tam Bìnhcư sĩ, vậy sẽ không phải vật phàm.Sau đó, hắn liền quay người, bắt đầu gánh hành lý cùng mấy người Chu LươngThần, đi về phía trong khoang thuyền.Tông Tam Bình rõ ràng là muốn nói chuyện riêng với Kiếm Tàng Phong, khôngmuốn hắn ở đây nghe.Mà lúc này, Tông Tam Bình nhìn Kiếm Tàng Phong với ánh mắt nghi ngờ: “Cóthể thấy được ngươi rất coi trọng hắn, chỉ vì hắn là Huyết Nhai dự bị?”Kiếm Tàng Phong nghe vậy thì hơi gật đầu: “Người này có tiền đồ rộng lớn,tính tình cũng hợp khẩu vị của ta, là người cùng một đường. Hành trình đi lênphía bắc này, ngươi nhất định phải trông nom hai huynh muội bọn họ nhiềuhơn. Ngươi đừng xem thường hắn, tuy rằng người này chỉ là Huyết Nhai dự bị,nhưng hắn lại có thiên phú siêu quần bạt tụy trên đao đạo.”“Thanh Hư Tử sư thúc nói, ngoài Thần Ý Xúc Tử Đao tầng một ra, sau này hắncòn có cơ hội tu luyện một môn thánh truyền. Còn cả em gái hắn nữa, chỉ cầncó thể trưởng thành, nhất định sẽ là một thuật sư cấp Siêu thiên trụ, Tam Bìnhsư huynh không nên khinh thường.Chuyện Sở Hi Thanh được Huyết Nhai thần đao nhận chủ, là Huyết Nhai thánhtruyền chân chính, tạm thời chỉ có tông chỉ và mấy vị đại trưởng lão là biếtchuyện này, không thể truyền ra ngoài.Kiếm Tàng Phong lại lo lắng Tông Tam Bình bất cẩn, lo lắng đến an toàn củaSở Hi Thanh.Tông Tam Bình không khỏi híp mắt lại.Nếu như là người khác nói như vậy, hắn nhất định sẽ khịt mũi coi thường, tuluyện ba đại thánh truyền của tông môn, có dễ dàng như vậy sao?Còn về phần thuật sư cấp Siêu thiên trụ thì lại càng hoang đường hơn. Sức chiếnđấu của thuật sư rất yếu, muốn đạt đến cấp Siêu thiên trụ thì còn gian nan hơnvõ tu gấp mấy lần.Nhưng nếu như lời này là do Kiếm Tàng Phong nói, vậy Tông Tam Bình khôngthể không coi trọng.Mà khi tông môn truyền lệnh đến, cũng đã nói rõ là hắn phải chú ý an toàn củaSở Hi Thanh.Đối với vị ‘Huyết Nhai thánh truyền’ kia, thì tông môn lại không nói gì, khiếncho người ta khó hiểu và nghi ngờ.“Ta sẽ chú ý.” Tông Tam Bình hơi gật đầu, sau đó ánh mắt hơi đọng lại: “Ngoàira, tông môn còn bảo ta đi đến kinh thành một chuyến, đón vị Huyết Nhai thánhtruyền của Kinh Tây Sở thị lên phương bắc luôn, người này là thế nào?”“Sao ta biết được?” Kiếm Tàng Phong ngưng thần suy nghĩ một chút, vẫnngưng giọng nói: “Cái Huyết Nhai thánh truyền này rất quái lạ, sau khi chủmạch của Kinh Tây Sở thị chết hết, bọn họ đã hoàn toàn trở thành chó săn củathiên tử, ta lo Huyết Nhai thánh truyền này là bị thiên tử ‘luyện’ ra, dùng để tínhtoán Vô Tướng thần tông ta.”

Tận hơn một trăm cái hô hấp sau, Sở Hi Thanh và núi hành lý của hắn mới bị

Nguyên Từ linh quang hút lên trên boong thuyền Bình Thiên.

Kiếm Tàng Phong cũng đã mất kiên nhẫn từ trước, cho nên đã bay lên boong

thuyền trước rồi.

Sau khi Sở Hi Thanh lên thuyền, liền nhìn thấy Kiếm Tàng Phong đang nói

chuyện với một thanh niên mặc cẩm bào màu xanh.

Dung mạo của người này khoảng không đến ba mươi, dáng người cao to anh

tuấn, tóc dài đen bóng xõa ở sau vai, đường nét ngũ quan rõ ràng, mày kiếm anh

tuấn, phía dưới là một đôi mắt giống như ưng, mí mắt hơi cao, nhìn qua khá

giống với cá chết, lộ ra khí tức lạnh lùng xa cách và lười nhác, tựa như không

có bất kỳ chuyện nào trên thế gian này có thể làm cho hắn hứng thú vậy.

“Tiểu Sở, ngươi qua đây!” Kiếm Tàng Phong vẫy vẫy tay với Sở Hi Thanh:

“Đây là Tam Bình sư huynh của ngươi, Tông Tam Bình, tự lấy danh hiệu alf

Tam Bình cư sĩ, là Bình Thiên thánh truyền của tông môn, Siêu thiên trụ nhất

đẳng của phương bắc.”

Vẻ mặt Sở Hi Thanh trở nên nghiêm túc, ôm quyền thi lễ về phía Tông Tam

Bình: “Đệ tử nội môn Sở Hi Thanh, gặp qua Tam Bình sư huynh!”

Tông Tam Bình lại rất lạnh nhạt, hắn quan sát Sở Hi Thanh một chút, liền thu

tầm mắt lại.

Sau đó hắn đảo mắt liếc đám người ở sau lưng Sở Hi Thanh, còn cả đống hành

lý như núi kia, da mặt không khỏi giật giật: “Ngươi chính là Sở Hi Thanh, là

Huyết Nhai dự bị mà Thanh Hư Tử đã chọn? Nhìn qua không cũng tệ lắm, võ ý

không tầm thường.”

Sau đó, hắn vung tay lên, trực tiếp ném một bình thuốc đến trước người Sở Hi

Thanh, nó trôi nổi giữa hư không.

Giọng nói của Tông Tam Bình thì lại tản mạn và tùy tiện: “Ta và Kiếm sư

huynh của ngươi còn có lời muốn nói, ngươi tự vào khoang đi, ta đã chuẩn bị có

các ngươi bảy gian phòng, ở tầng thứ ba của thuyền, đạo thị của ta sẽ dẫn các

ngươi đi qua.”

Sở Hi Thanh nhìn bình thuốc trước mắt, trong mắt hiện ra vẻ khó hiểu.

“Cầm đi, đây chính là lễ ra mắt của hắn.” Kiếm Tàng Phong cười híp mắt:

“Tính cách của Tam Bình sư huynh chính là như vậy, ngươi đừng để trong lòng,

nhưng tên này cũng coi như hào phóng, cũng là một trong mấy vị giàu nhất

trong đám đệ tử chân truyền chúng ta.”

Ý tứ chính là ngu sao không cầm.

Sở Hi Thanh cũng yên tâm, cất bình thuốc vào trong tay áo.

Hắn không biết trong bình là thứ gì, nhưng nếu bình thuốc này từ tay Tam Bình

cư sĩ, vậy sẽ không phải vật phàm.

Sau đó, hắn liền quay người, bắt đầu gánh hành lý cùng mấy người Chu Lương

Thần, đi về phía trong khoang thuyền.

Tông Tam Bình rõ ràng là muốn nói chuyện riêng với Kiếm Tàng Phong, không

muốn hắn ở đây nghe.

Mà lúc này, Tông Tam Bình nhìn Kiếm Tàng Phong với ánh mắt nghi ngờ: “Có

thể thấy được ngươi rất coi trọng hắn, chỉ vì hắn là Huyết Nhai dự bị?”

Kiếm Tàng Phong nghe vậy thì hơi gật đầu: “Người này có tiền đồ rộng lớn,

tính tình cũng hợp khẩu vị của ta, là người cùng một đường. Hành trình đi lên

phía bắc này, ngươi nhất định phải trông nom hai huynh muội bọn họ nhiều

hơn. Ngươi đừng xem thường hắn, tuy rằng người này chỉ là Huyết Nhai dự bị,

nhưng hắn lại có thiên phú siêu quần bạt tụy trên đao đạo.”

“Thanh Hư Tử sư thúc nói, ngoài Thần Ý Xúc Tử Đao tầng một ra, sau này hắn

còn có cơ hội tu luyện một môn thánh truyền. Còn cả em gái hắn nữa, chỉ cần

có thể trưởng thành, nhất định sẽ là một thuật sư cấp Siêu thiên trụ, Tam Bình

sư huynh không nên khinh thường.

Chuyện Sở Hi Thanh được Huyết Nhai thần đao nhận chủ, là Huyết Nhai thánh

truyền chân chính, tạm thời chỉ có tông chỉ và mấy vị đại trưởng lão là biết

chuyện này, không thể truyền ra ngoài.

Kiếm Tàng Phong lại lo lắng Tông Tam Bình bất cẩn, lo lắng đến an toàn của

Sở Hi Thanh.

Tông Tam Bình không khỏi híp mắt lại.

Nếu như là người khác nói như vậy, hắn nhất định sẽ khịt mũi coi thường, tu

luyện ba đại thánh truyền của tông môn, có dễ dàng như vậy sao?

Còn về phần thuật sư cấp Siêu thiên trụ thì lại càng hoang đường hơn. Sức chiến

đấu của thuật sư rất yếu, muốn đạt đến cấp Siêu thiên trụ thì còn gian nan hơn

võ tu gấp mấy lần.

Nhưng nếu như lời này là do Kiếm Tàng Phong nói, vậy Tông Tam Bình không

thể không coi trọng.

Mà khi tông môn truyền lệnh đến, cũng đã nói rõ là hắn phải chú ý an toàn của

Sở Hi Thanh.

Đối với vị ‘Huyết Nhai thánh truyền’ kia, thì tông môn lại không nói gì, khiến

cho người ta khó hiểu và nghi ngờ.

“Ta sẽ chú ý.” Tông Tam Bình hơi gật đầu, sau đó ánh mắt hơi đọng lại: “Ngoài

ra, tông môn còn bảo ta đi đến kinh thành một chuyến, đón vị Huyết Nhai thánh

truyền của Kinh Tây Sở thị lên phương bắc luôn, người này là thế nào?”

“Sao ta biết được?” Kiếm Tàng Phong ngưng thần suy nghĩ một chút, vẫn

ngưng giọng nói: “Cái Huyết Nhai thánh truyền này rất quái lạ, sau khi chủ

mạch của Kinh Tây Sở thị chết hết, bọn họ đã hoàn toàn trở thành chó săn của

thiên tử, ta lo Huyết Nhai thánh truyền này là bị thiên tử ‘luyện’ ra, dùng để tính

toán Vô Tướng thần tông ta.”

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tận hơn một trăm cái hô hấp sau, Sở Hi Thanh và núi hành lý của hắn mới bịNguyên Từ linh quang hút lên trên boong thuyền Bình Thiên.Kiếm Tàng Phong cũng đã mất kiên nhẫn từ trước, cho nên đã bay lên boongthuyền trước rồi.Sau khi Sở Hi Thanh lên thuyền, liền nhìn thấy Kiếm Tàng Phong đang nóichuyện với một thanh niên mặc cẩm bào màu xanh.Dung mạo của người này khoảng không đến ba mươi, dáng người cao to anhtuấn, tóc dài đen bóng xõa ở sau vai, đường nét ngũ quan rõ ràng, mày kiếm anhtuấn, phía dưới là một đôi mắt giống như ưng, mí mắt hơi cao, nhìn qua khágiống với cá chết, lộ ra khí tức lạnh lùng xa cách và lười nhác, tựa như khôngcó bất kỳ chuyện nào trên thế gian này có thể làm cho hắn hứng thú vậy.“Tiểu Sở, ngươi qua đây!” Kiếm Tàng Phong vẫy vẫy tay với Sở Hi Thanh:“Đây là Tam Bình sư huynh của ngươi, Tông Tam Bình, tự lấy danh hiệu alfTam Bình cư sĩ, là Bình Thiên thánh truyền của tông môn, Siêu thiên trụ nhấtđẳng của phương bắc.”Vẻ mặt Sở Hi Thanh trở nên nghiêm túc, ôm quyền thi lễ về phía Tông TamBình: “Đệ tử nội môn Sở Hi Thanh, gặp qua Tam Bình sư huynh!”Tông Tam Bình lại rất lạnh nhạt, hắn quan sát Sở Hi Thanh một chút, liền thutầm mắt lại.Sau đó hắn đảo mắt liếc đám người ở sau lưng Sở Hi Thanh, còn cả đống hànhlý như núi kia, da mặt không khỏi giật giật: “Ngươi chính là Sở Hi Thanh, làHuyết Nhai dự bị mà Thanh Hư Tử đã chọn? Nhìn qua không cũng tệ lắm, võ ýkhông tầm thường.”Sau đó, hắn vung tay lên, trực tiếp ném một bình thuốc đến trước người Sở HiThanh, nó trôi nổi giữa hư không.Giọng nói của Tông Tam Bình thì lại tản mạn và tùy tiện: “Ta và Kiếm sưhuynh của ngươi còn có lời muốn nói, ngươi tự vào khoang đi, ta đã chuẩn bị cócác ngươi bảy gian phòng, ở tầng thứ ba của thuyền, đạo thị của ta sẽ dẫn cácngươi đi qua.”Sở Hi Thanh nhìn bình thuốc trước mắt, trong mắt hiện ra vẻ khó hiểu.“Cầm đi, đây chính là lễ ra mắt của hắn.” Kiếm Tàng Phong cười híp mắt:“Tính cách của Tam Bình sư huynh chính là như vậy, ngươi đừng để trong lòng,nhưng tên này cũng coi như hào phóng, cũng là một trong mấy vị giàu nhấttrong đám đệ tử chân truyền chúng ta.”Ý tứ chính là ngu sao không cầm.Sở Hi Thanh cũng yên tâm, cất bình thuốc vào trong tay áo.Hắn không biết trong bình là thứ gì, nhưng nếu bình thuốc này từ tay Tam Bìnhcư sĩ, vậy sẽ không phải vật phàm.Sau đó, hắn liền quay người, bắt đầu gánh hành lý cùng mấy người Chu LươngThần, đi về phía trong khoang thuyền.Tông Tam Bình rõ ràng là muốn nói chuyện riêng với Kiếm Tàng Phong, khôngmuốn hắn ở đây nghe.Mà lúc này, Tông Tam Bình nhìn Kiếm Tàng Phong với ánh mắt nghi ngờ: “Cóthể thấy được ngươi rất coi trọng hắn, chỉ vì hắn là Huyết Nhai dự bị?”Kiếm Tàng Phong nghe vậy thì hơi gật đầu: “Người này có tiền đồ rộng lớn,tính tình cũng hợp khẩu vị của ta, là người cùng một đường. Hành trình đi lênphía bắc này, ngươi nhất định phải trông nom hai huynh muội bọn họ nhiềuhơn. Ngươi đừng xem thường hắn, tuy rằng người này chỉ là Huyết Nhai dự bị,nhưng hắn lại có thiên phú siêu quần bạt tụy trên đao đạo.”“Thanh Hư Tử sư thúc nói, ngoài Thần Ý Xúc Tử Đao tầng một ra, sau này hắncòn có cơ hội tu luyện một môn thánh truyền. Còn cả em gái hắn nữa, chỉ cầncó thể trưởng thành, nhất định sẽ là một thuật sư cấp Siêu thiên trụ, Tam Bìnhsư huynh không nên khinh thường.Chuyện Sở Hi Thanh được Huyết Nhai thần đao nhận chủ, là Huyết Nhai thánhtruyền chân chính, tạm thời chỉ có tông chỉ và mấy vị đại trưởng lão là biếtchuyện này, không thể truyền ra ngoài.Kiếm Tàng Phong lại lo lắng Tông Tam Bình bất cẩn, lo lắng đến an toàn củaSở Hi Thanh.Tông Tam Bình không khỏi híp mắt lại.Nếu như là người khác nói như vậy, hắn nhất định sẽ khịt mũi coi thường, tuluyện ba đại thánh truyền của tông môn, có dễ dàng như vậy sao?Còn về phần thuật sư cấp Siêu thiên trụ thì lại càng hoang đường hơn. Sức chiếnđấu của thuật sư rất yếu, muốn đạt đến cấp Siêu thiên trụ thì còn gian nan hơnvõ tu gấp mấy lần.Nhưng nếu như lời này là do Kiếm Tàng Phong nói, vậy Tông Tam Bình khôngthể không coi trọng.Mà khi tông môn truyền lệnh đến, cũng đã nói rõ là hắn phải chú ý an toàn củaSở Hi Thanh.Đối với vị ‘Huyết Nhai thánh truyền’ kia, thì tông môn lại không nói gì, khiếncho người ta khó hiểu và nghi ngờ.“Ta sẽ chú ý.” Tông Tam Bình hơi gật đầu, sau đó ánh mắt hơi đọng lại: “Ngoàira, tông môn còn bảo ta đi đến kinh thành một chuyến, đón vị Huyết Nhai thánhtruyền của Kinh Tây Sở thị lên phương bắc luôn, người này là thế nào?”“Sao ta biết được?” Kiếm Tàng Phong ngưng thần suy nghĩ một chút, vẫnngưng giọng nói: “Cái Huyết Nhai thánh truyền này rất quái lạ, sau khi chủmạch của Kinh Tây Sở thị chết hết, bọn họ đã hoàn toàn trở thành chó săn củathiên tử, ta lo Huyết Nhai thánh truyền này là bị thiên tử ‘luyện’ ra, dùng để tínhtoán Vô Tướng thần tông ta.”

Chương 819: Tam Bình cư sĩ (5)