Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 822: Sở Nhất Đao (2)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lệ Thiên Công nhất thời nổi giận.Hắn vừa nghe đã hiểu cái từ ‘l**m’ này là có ý gì, lòng thầm nói ngươi mớil**m, cả nhà ngươi đều l**m!Huống hồ, hắn thật lòng ái mộ Thiên Diệp Tiên Tử, có lời nói ‘phải chân thànhvà kiên định’.Lệ Thiên Công tin tưởng, chỉ cần mình trì duy sự chân thành và kiên định này,nhất định sẽ làm Thiên Diệp Tiên Tử cảm động.Gần đây, tiên tử đã từng cười với hắn hai lần.Người này còn trẻ tuổi, hắn biết cái đếch gì?Tuy nhiên, ngay khi Lệ Thiên Công đang định đáp lại, bên cạnh hắn liền truyềnđến một giọng nói mềm mại, nhưng lại lạnh lùng và nghiêm nghị như mùađông: “Các hạ, mời nhường một chút.”Lệ Thiên Công liếc mắt nhìn qua, phát hiện đó là một thiếu nữ có khuôn mặttrứng ngỗng, mày liễu, tròng mắt màu xanh lam.Nàng có vẻ hơi suy yếu, nhưng trong mắt lại chất chứa một vệt sắc bén, mộtthân quần trắng, hiển lộ phong thái xuất trần.Đây rõ ràng là một vị thuật sư, nhưng cũng cõng vài hòm sách rất to.Lệ Thiên Công không khỏi kinh ngạc, lòng thầm nghĩ cô bé này là ai, tuổi còntrẻ mà khí chất lại xuất chúng như vậy?Hắn vừa mới nghĩ đến đây, lại nghe thấy một giọng nói lanh lảnh, sáng ngời vàtràn đầy sức sống của thiếu nữ.Nàng không chút khách khí: “Chó ngoan không cản đường, làm phiền tránh ra!”Đó là một thiếu nữ mặc quần trắng có thêu hoa hồng, đầu mang trang sức hoahồng.Chính là Lục Loạn Ly.Nàng cũng cõng mười mấy hòm hành lý được buộc bằng dây thừng, đi qua bêncạnh Lệ Thiên Công.Cùng lúc đó, nàng cũng lạnh lùng nhìn Lệ Thiên Công một chút.Người này, khiến người ta rất khó chịu.Chính bản thân mình vô năng, lại đi phát tiết lên người khác? Đây tính làchuyện gì?Lệ Thiên Công còn không kịp phản ứng, lại bị mấy rương hành lý chen cho lùilại vài bước, hắn lại nhìn thấy hai thiếu nữ có dung mạo xinh đẹp đi qua trướcngười hắn.Bạch Tiểu Chiêu bĩu môi, cũng lạnh lùng nhìn Lệ Thiên Công một chút.Vừa rồi, nàng cảm nhận được tên này có sát ý với Sở Hi Thanh, khiến cho nàngrất cảnh giác, trong lòng cũng rất không thoải mái.Nếu như không phải Sở Hi Thanh dùng ý niệm để động viên và khuyên bảonàng, thì nàng đã một móng vuốt đánh lên mặt người này rồi.Kế Tiễn Tiễn thì lại mỉm cười hiền lành: “Nhờ một chút.”Khi nàng vừa dứt lời, Sở Vân Vân bỗng nhiên ‘lơ đãng’ và nghiêng về một bên.Mười mấy cái rương hành lý ở sau lưng nàng, nhất thời giống như núi đè vềphía Lệ Thiên Công.Lệ Thiên Công khẽ cau mày, vô thức đưa tay lên chống đỡ.Nhưng khi tay của hắn vừa tiếp xúc với đồng hành lý này, Lệ Thiên Công liềnbiến sắc, tay hắn giống như bị kim châm đâm vào, làm hắn không thể không thutay lại, đồng thời bị ép phải lùi vài bước về sau, không thể không đứng sát vàotường.Những rương hành lý kia cũng trực tiếp ép đến trước mặt hắn.Nhưng khi những rương gỗ kia sắp tiếp xúc với sống mũi của Lệ Thiên Công,thì bỗng nhiên chúng lại bị thu trở về.Kế Tiễn Tiễn lại buộc chặt dây thừng: “Ngại quá, cõng hơi nhiều đồ, không làmngươi bị thương chứ?”Khí tức của Lệ Thiên Công cứng lại, hắn nhìn thấy sát ý ở trong mắt của KếTiễn Tiễn. Cũng có thể cảm giác được một luồng lạnh lẽo vì sợ hãi đang xônglên trán mình.“Làm người, phải biết mình là ai. Ngươi thấy ra cõng nhiều đồ vật như vậy, quảthật là có chút không biết tự lượng sức.”Nụ cười của Kế Tiễn Tiễn đã chuyển thành lạnh lẽo: “Ngươi tính là thứ gì?CŨng dám nói Kỳ chủ nhà ta là nghé con không sợ hổ? Chỉ là một Luyện khí sưmà thôi, nếu còn dám nói năng l* m*ng với Kỳ chủ nhà ta, liền làm thịt ngươi!”Sau đó, nàng tiếp tục cõng đống hành lý, đi theo đuôi mấy người trước mặt.Phía sau là Diệp Tri Thu và Chu Lương Thần, hai người đều không nói gì,nhưng đều đè binh khí trên người, ánh mắt nhìn Lệ Thiên Công cũng cực kỳlạnh lẽo.Sắc mặt Lệ Thiên Công đã tái nhợt.Tính tình của hắn được xưng là cổ quái, nhưng lúc này cũng chỉ có thể kiềm chếlửa giận chứ không dám phát tác.Lệ Thiên Công nhìn tay của mình một chút, phát hiện tay của mình có vô số lỗthủng nhỏ như bị kim đâm.Đây rõ ràng là một môn bí pháp võ đạo mạnh mẽ và được lưu truyền rộng rãitrên giang hồ, Thiên Châm kình, động kim xuyên thạch, có hiệu quả phá cươngphá pháp.Sau đó, Lệ Thiên Công lại không thèm để ý mà phất tay, quay đầu nhìn bónglưng của Sở Hi Thanh với ánh mắt kỳ dị.Lòng thầm nói tên này rốt cuộc là ai? Võ lâm quận Tú Thủy có một nhân vậtnhư vậy từ bao giờ?Một năm trước, khi hắn đến Bồng Lai Bất Dạ thành, thì quận Tú Thủy vẫnkhông có một người như vậy.Còn cả mấy cô bé bên cạnh hắn nữa, nhìn qua đều không phải nhân vật tầmthường, tất cả đều là tuyệt đại giai nhân, quốc sắc thiên hương.Cái tên này rất lợi hại, bên cạnh có nhiều cô gái xuất sắc như vậy.Lệ Thiên Công cũng tò mò không thôi, những cô gái này có quan hệ gì với SởHi Thanh? VÌ sao lại tụ tập ở bên người Sở Hi Thanh?

Lệ Thiên Công nhất thời nổi giận.

Hắn vừa nghe đã hiểu cái từ ‘l**m’ này là có ý gì, lòng thầm nói ngươi mới

l**m, cả nhà ngươi đều l**m!

Huống hồ, hắn thật lòng ái mộ Thiên Diệp Tiên Tử, có lời nói ‘phải chân thành

và kiên định’.

Lệ Thiên Công tin tưởng, chỉ cần mình trì duy sự chân thành và kiên định này,

nhất định sẽ làm Thiên Diệp Tiên Tử cảm động.

Gần đây, tiên tử đã từng cười với hắn hai lần.

Người này còn trẻ tuổi, hắn biết cái đếch gì?

Tuy nhiên, ngay khi Lệ Thiên Công đang định đáp lại, bên cạnh hắn liền truyền

đến một giọng nói mềm mại, nhưng lại lạnh lùng và nghiêm nghị như mùa

đông: “Các hạ, mời nhường một chút.”

Lệ Thiên Công liếc mắt nhìn qua, phát hiện đó là một thiếu nữ có khuôn mặt

trứng ngỗng, mày liễu, tròng mắt màu xanh lam.

Nàng có vẻ hơi suy yếu, nhưng trong mắt lại chất chứa một vệt sắc bén, một

thân quần trắng, hiển lộ phong thái xuất trần.

Đây rõ ràng là một vị thuật sư, nhưng cũng cõng vài hòm sách rất to.

Lệ Thiên Công không khỏi kinh ngạc, lòng thầm nghĩ cô bé này là ai, tuổi còn

trẻ mà khí chất lại xuất chúng như vậy?

Hắn vừa mới nghĩ đến đây, lại nghe thấy một giọng nói lanh lảnh, sáng ngời và

tràn đầy sức sống của thiếu nữ.

Nàng không chút khách khí: “Chó ngoan không cản đường, làm phiền tránh ra!”

Đó là một thiếu nữ mặc quần trắng có thêu hoa hồng, đầu mang trang sức hoa

hồng.

Chính là Lục Loạn Ly.

Nàng cũng cõng mười mấy hòm hành lý được buộc bằng dây thừng, đi qua bên

cạnh Lệ Thiên Công.

Cùng lúc đó, nàng cũng lạnh lùng nhìn Lệ Thiên Công một chút.

Người này, khiến người ta rất khó chịu.

Chính bản thân mình vô năng, lại đi phát tiết lên người khác? Đây tính là

chuyện gì?

Lệ Thiên Công còn không kịp phản ứng, lại bị mấy rương hành lý chen cho lùi

lại vài bước, hắn lại nhìn thấy hai thiếu nữ có dung mạo xinh đẹp đi qua trước

người hắn.

Bạch Tiểu Chiêu bĩu môi, cũng lạnh lùng nhìn Lệ Thiên Công một chút.

Vừa rồi, nàng cảm nhận được tên này có sát ý với Sở Hi Thanh, khiến cho nàng

rất cảnh giác, trong lòng cũng rất không thoải mái.

Nếu như không phải Sở Hi Thanh dùng ý niệm để động viên và khuyên bảo

nàng, thì nàng đã một móng vuốt đánh lên mặt người này rồi.

Kế Tiễn Tiễn thì lại mỉm cười hiền lành: “Nhờ một chút.”

Khi nàng vừa dứt lời, Sở Vân Vân bỗng nhiên ‘lơ đãng’ và nghiêng về một bên.

Mười mấy cái rương hành lý ở sau lưng nàng, nhất thời giống như núi đè về

phía Lệ Thiên Công.

Lệ Thiên Công khẽ cau mày, vô thức đưa tay lên chống đỡ.

Nhưng khi tay của hắn vừa tiếp xúc với đồng hành lý này, Lệ Thiên Công liền

biến sắc, tay hắn giống như bị kim châm đâm vào, làm hắn không thể không thu

tay lại, đồng thời bị ép phải lùi vài bước về sau, không thể không đứng sát vào

tường.

Những rương hành lý kia cũng trực tiếp ép đến trước mặt hắn.

Nhưng khi những rương gỗ kia sắp tiếp xúc với sống mũi của Lệ Thiên Công,

thì bỗng nhiên chúng lại bị thu trở về.

Kế Tiễn Tiễn lại buộc chặt dây thừng: “Ngại quá, cõng hơi nhiều đồ, không làm

ngươi bị thương chứ?”

Khí tức của Lệ Thiên Công cứng lại, hắn nhìn thấy sát ý ở trong mắt của Kế

Tiễn Tiễn. Cũng có thể cảm giác được một luồng lạnh lẽo vì sợ hãi đang xông

lên trán mình.

“Làm người, phải biết mình là ai. Ngươi thấy ra cõng nhiều đồ vật như vậy, quả

thật là có chút không biết tự lượng sức.”

Nụ cười của Kế Tiễn Tiễn đã chuyển thành lạnh lẽo: “Ngươi tính là thứ gì?

CŨng dám nói Kỳ chủ nhà ta là nghé con không sợ hổ? Chỉ là một Luyện khí sư

mà thôi, nếu còn dám nói năng l* m*ng với Kỳ chủ nhà ta, liền làm thịt ngươi!”

Sau đó, nàng tiếp tục cõng đống hành lý, đi theo đuôi mấy người trước mặt.

Phía sau là Diệp Tri Thu và Chu Lương Thần, hai người đều không nói gì,

nhưng đều đè binh khí trên người, ánh mắt nhìn Lệ Thiên Công cũng cực kỳ

lạnh lẽo.

Sắc mặt Lệ Thiên Công đã tái nhợt.

Tính tình của hắn được xưng là cổ quái, nhưng lúc này cũng chỉ có thể kiềm chế

lửa giận chứ không dám phát tác.

Lệ Thiên Công nhìn tay của mình một chút, phát hiện tay của mình có vô số lỗ

thủng nhỏ như bị kim đâm.

Đây rõ ràng là một môn bí pháp võ đạo mạnh mẽ và được lưu truyền rộng rãi

trên giang hồ, Thiên Châm kình, động kim xuyên thạch, có hiệu quả phá cương

phá pháp.

Sau đó, Lệ Thiên Công lại không thèm để ý mà phất tay, quay đầu nhìn bóng

lưng của Sở Hi Thanh với ánh mắt kỳ dị.

Lòng thầm nói tên này rốt cuộc là ai? Võ lâm quận Tú Thủy có một nhân vật

như vậy từ bao giờ?

Một năm trước, khi hắn đến Bồng Lai Bất Dạ thành, thì quận Tú Thủy vẫn

không có một người như vậy.

Còn cả mấy cô bé bên cạnh hắn nữa, nhìn qua đều không phải nhân vật tầm

thường, tất cả đều là tuyệt đại giai nhân, quốc sắc thiên hương.

Cái tên này rất lợi hại, bên cạnh có nhiều cô gái xuất sắc như vậy.

Lệ Thiên Công cũng tò mò không thôi, những cô gái này có quan hệ gì với Sở

Hi Thanh? VÌ sao lại tụ tập ở bên người Sở Hi Thanh?

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lệ Thiên Công nhất thời nổi giận.Hắn vừa nghe đã hiểu cái từ ‘l**m’ này là có ý gì, lòng thầm nói ngươi mớil**m, cả nhà ngươi đều l**m!Huống hồ, hắn thật lòng ái mộ Thiên Diệp Tiên Tử, có lời nói ‘phải chân thànhvà kiên định’.Lệ Thiên Công tin tưởng, chỉ cần mình trì duy sự chân thành và kiên định này,nhất định sẽ làm Thiên Diệp Tiên Tử cảm động.Gần đây, tiên tử đã từng cười với hắn hai lần.Người này còn trẻ tuổi, hắn biết cái đếch gì?Tuy nhiên, ngay khi Lệ Thiên Công đang định đáp lại, bên cạnh hắn liền truyềnđến một giọng nói mềm mại, nhưng lại lạnh lùng và nghiêm nghị như mùađông: “Các hạ, mời nhường một chút.”Lệ Thiên Công liếc mắt nhìn qua, phát hiện đó là một thiếu nữ có khuôn mặttrứng ngỗng, mày liễu, tròng mắt màu xanh lam.Nàng có vẻ hơi suy yếu, nhưng trong mắt lại chất chứa một vệt sắc bén, mộtthân quần trắng, hiển lộ phong thái xuất trần.Đây rõ ràng là một vị thuật sư, nhưng cũng cõng vài hòm sách rất to.Lệ Thiên Công không khỏi kinh ngạc, lòng thầm nghĩ cô bé này là ai, tuổi còntrẻ mà khí chất lại xuất chúng như vậy?Hắn vừa mới nghĩ đến đây, lại nghe thấy một giọng nói lanh lảnh, sáng ngời vàtràn đầy sức sống của thiếu nữ.Nàng không chút khách khí: “Chó ngoan không cản đường, làm phiền tránh ra!”Đó là một thiếu nữ mặc quần trắng có thêu hoa hồng, đầu mang trang sức hoahồng.Chính là Lục Loạn Ly.Nàng cũng cõng mười mấy hòm hành lý được buộc bằng dây thừng, đi qua bêncạnh Lệ Thiên Công.Cùng lúc đó, nàng cũng lạnh lùng nhìn Lệ Thiên Công một chút.Người này, khiến người ta rất khó chịu.Chính bản thân mình vô năng, lại đi phát tiết lên người khác? Đây tính làchuyện gì?Lệ Thiên Công còn không kịp phản ứng, lại bị mấy rương hành lý chen cho lùilại vài bước, hắn lại nhìn thấy hai thiếu nữ có dung mạo xinh đẹp đi qua trướcngười hắn.Bạch Tiểu Chiêu bĩu môi, cũng lạnh lùng nhìn Lệ Thiên Công một chút.Vừa rồi, nàng cảm nhận được tên này có sát ý với Sở Hi Thanh, khiến cho nàngrất cảnh giác, trong lòng cũng rất không thoải mái.Nếu như không phải Sở Hi Thanh dùng ý niệm để động viên và khuyên bảonàng, thì nàng đã một móng vuốt đánh lên mặt người này rồi.Kế Tiễn Tiễn thì lại mỉm cười hiền lành: “Nhờ một chút.”Khi nàng vừa dứt lời, Sở Vân Vân bỗng nhiên ‘lơ đãng’ và nghiêng về một bên.Mười mấy cái rương hành lý ở sau lưng nàng, nhất thời giống như núi đè vềphía Lệ Thiên Công.Lệ Thiên Công khẽ cau mày, vô thức đưa tay lên chống đỡ.Nhưng khi tay của hắn vừa tiếp xúc với đồng hành lý này, Lệ Thiên Công liềnbiến sắc, tay hắn giống như bị kim châm đâm vào, làm hắn không thể không thutay lại, đồng thời bị ép phải lùi vài bước về sau, không thể không đứng sát vàotường.Những rương hành lý kia cũng trực tiếp ép đến trước mặt hắn.Nhưng khi những rương gỗ kia sắp tiếp xúc với sống mũi của Lệ Thiên Công,thì bỗng nhiên chúng lại bị thu trở về.Kế Tiễn Tiễn lại buộc chặt dây thừng: “Ngại quá, cõng hơi nhiều đồ, không làmngươi bị thương chứ?”Khí tức của Lệ Thiên Công cứng lại, hắn nhìn thấy sát ý ở trong mắt của KếTiễn Tiễn. Cũng có thể cảm giác được một luồng lạnh lẽo vì sợ hãi đang xônglên trán mình.“Làm người, phải biết mình là ai. Ngươi thấy ra cõng nhiều đồ vật như vậy, quảthật là có chút không biết tự lượng sức.”Nụ cười của Kế Tiễn Tiễn đã chuyển thành lạnh lẽo: “Ngươi tính là thứ gì?CŨng dám nói Kỳ chủ nhà ta là nghé con không sợ hổ? Chỉ là một Luyện khí sưmà thôi, nếu còn dám nói năng l* m*ng với Kỳ chủ nhà ta, liền làm thịt ngươi!”Sau đó, nàng tiếp tục cõng đống hành lý, đi theo đuôi mấy người trước mặt.Phía sau là Diệp Tri Thu và Chu Lương Thần, hai người đều không nói gì,nhưng đều đè binh khí trên người, ánh mắt nhìn Lệ Thiên Công cũng cực kỳlạnh lẽo.Sắc mặt Lệ Thiên Công đã tái nhợt.Tính tình của hắn được xưng là cổ quái, nhưng lúc này cũng chỉ có thể kiềm chếlửa giận chứ không dám phát tác.Lệ Thiên Công nhìn tay của mình một chút, phát hiện tay của mình có vô số lỗthủng nhỏ như bị kim đâm.Đây rõ ràng là một môn bí pháp võ đạo mạnh mẽ và được lưu truyền rộng rãitrên giang hồ, Thiên Châm kình, động kim xuyên thạch, có hiệu quả phá cươngphá pháp.Sau đó, Lệ Thiên Công lại không thèm để ý mà phất tay, quay đầu nhìn bónglưng của Sở Hi Thanh với ánh mắt kỳ dị.Lòng thầm nói tên này rốt cuộc là ai? Võ lâm quận Tú Thủy có một nhân vậtnhư vậy từ bao giờ?Một năm trước, khi hắn đến Bồng Lai Bất Dạ thành, thì quận Tú Thủy vẫnkhông có một người như vậy.Còn cả mấy cô bé bên cạnh hắn nữa, nhìn qua đều không phải nhân vật tầmthường, tất cả đều là tuyệt đại giai nhân, quốc sắc thiên hương.Cái tên này rất lợi hại, bên cạnh có nhiều cô gái xuất sắc như vậy.Lệ Thiên Công cũng tò mò không thôi, những cô gái này có quan hệ gì với SởHi Thanh? VÌ sao lại tụ tập ở bên người Sở Hi Thanh?

Chương 822: Sở Nhất Đao (2)