Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 843: Tranh đấu (3)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tốc độ rút kiếm của Sở Mính nhanh như sao băng, vượt qua Chúc Không Minhít nhất hai lần.Đao kiếm của hai người va chạm ở giữa không trung, phát ra một tiếng ‘cheng’.Tuy rằng đao của Sở Hi Thanh nhanh hơn Sở Mính hai đường, nhưng lại kémhơn về mặt sức mạnh, toàn thân bị kiếm lực của Sở Mính ép cho lùi ba thước.Sau đó, kiếm của Sở MÍnh lại như những ngôi sao băng mà đâm thẳng về phíaSở Hi Thanh, liên tục giao phong với Sở Hi Thanh, phát ra những tiếng lengkeng.“Ngươi có thể dùng tu vị thất phẩm hạ để đỡ mười kiếm của ta, đao pháp vàthiên phú huyết mạch quả nhiên là rất tốt.”Sở Mính đâm mười kiếm, hầu như mỗi kiếm đều khiến Sở Hi Thanh lùi lại mộtbước.Tuy nhiên, Sở Hi Thanh lùi thì lùi, nhưng phòng thủ vẫn có kết cấu, nghiêmngặt không kẽ hở.Điều này khiến Sở Mính cảm thấy hứng thú hơn, chiến ý tăng mạnh.Toàn thân nàng tựa như hóa thành bầu trời đêm vô ngần, những đạo kiếm quangkia thì lại như những ngôi sao trên bầu trời đêm, như mưa sao băng đánh vàotrước người Sở Hi Thanh.Trong nháy mắt đã đâm hơn ba mươi kiếm.Ngay khi Sở Hi Thanh bị ép phải lùi bốn mươi ba bước, kiếm thế của Sở Mínhbỗng nhiên biến đổi, sau lưng hiện ra một Bạch Chúc Tinh cung cực lớn!Sở Hi Thanh cầm Kim Ngọc Lương Duyên đao, trong mắt hiện lên vẻ kinhngạc.Thế giới này có tứ linh, nhưng không có tứ tượng.Chư thiên tinh thần bị mười hai vị cự thần phân chia, hóa thành thập nhị tinhcung, Bạch Chúc chính là một trong số đó, nó đạo diện cho lực lượng ‘Kim’.Đây là cực chiêu truyền thừa gia truyền Chư Thiên Tinh Lạc Kiếm của KinhTây Sở thị: Chư Thiên Tinh Lạc - Bạch Chúc!Sắc mặt Sở Hi Thanh lạnh lùng, hóa đao thành kính.Thần Phong Minh Kính Đao – Hồi Quang Phản Chiếu!Giữa hai người nhất thời phát ra một tiếng ‘cheng’, tia lửa tung tóe.Trên mặt Sở Mính hiện lên vẻ không thể nào tin nổi.Nàng vẫn luôn phòng bị phản xạ của Nhai Tí, nhưng sau khi dùng bốn mươi bakiếm mà vẫn không bị phản xạ, thì Sở Mính đã có chút thả lỏng.Nhưng đúng vào thời điểm này, Sở Hi Thanh lại phản xạ toàn bộ cực chiêu củanàng, hơn nữa còn lẫn cả chân nguyên của hắn vào trong đó, làm cho cỗ kiếmkhí kia càng đáng sợ hơn.“Coong!”Sở Mính đột nhiên không kịp chuẩn bị, khi kiếm khí đến vị trí ba thước trước cổnàng, thì nàng mới cố gắng hóa giải được một thức Bạch Chúc Tinh Lạc Kiếmnày.Nhưng trước đó, con ngươi của Sở Mính đã co rút lại thành kim châm.Bởi vì Sở Hi Thanh phản xạ lại cực chiêu của nàng, đồng thời còn rút thanhNgọc Khuê Kim Nghiệt đao ra.Tay trái vẫn luôn bất động của hắn, bất động thì thôi, động lại như lôi đình.Sở Mính không thể biết được đối phương sử dụng chiêu pháp gì, chỉ thấy mộthào quang ba màu lóe lên ở trước mắt, rồi xuất hiện ở trước mi tâm của nàng.Dưới sự hỗ trợ của ba loại lực lượng phong lôi vân, ngọc đao này nhanh đếnmức đáng sợ!“Ngươi đừng hòng!”Lúc này, tay trái của Sở Mính cũng hiện ra một thanh đoản kiếm dài hơn haithước.Bóng người của nàng lại mượn lực lượng tinh thần (ngôi sao), mà gần như na divề phía sau, toàn lực kéo dài khoảng cách, đồng thời dùng đoản kiếm trong tayđể ngăn cản ngọc đao của đối phương.Để Sở Mính hoảng sợ chính là, thân pháp của Sở Hi Thanh lúc này, thế mà lạikhông kém nàng.Như quang như ảnh, chân đạp thời gian!Sở Hi Thanh có thể thao túng tốc độ chảy của thời gian, tốc độ nhanh gấp đôi sovới bình thường.Thanh ngọc đao kia cũng như hình với bóng, tựa như ung nhọt trong xương.Sở Mính bạo phát toàn bộ tốc độ, liên tục lùi lại sau, bước chân trượt lùi hơnmười trượng, hầu như đã lùi đến biên giới của boong thuyền, nhưng vẫn khôngthể thoát khỏi Sở Hi Thanh.Nàng chẳng những không thể thoát khỏi, mà khoảng cách của song phương còncàng ngày càng gần.Nhưng khi thanh đao kia tiếp cận mi tâm nàng khoảng một thước, thì Sở Mínhrốt cuộc cũng dùng đoản kiếm chặn mi tâm của mình.Trong mắt Sở Mính hiện lên một tia lăng lệ.Lúc trước nàng không đề phòng, nên mới để cho đối phương có cơ hội.Mà bây giờ, chỉ cần nàng ngăn cản được một đao này, thẳng bại sẽ xoay chiều!Nàng sẽ dùng Tinh Lạc Kiếm vô cùng vô tận, đánh tên tạp chủng này thành cặnbã.Chỉ là một cái chớp mắt tiếp theo, sắc mặt Sở Mính đã biến đổi.Ngọc đao mà nàng ngăn cản kia, thế mà chỉ là một cái bóng mờ, Ngọc KhuêKim Nghiệt đao chân chính, thế mà lại xuất hiện ở trước cổ họng của nàng, chỉcách không đến một tấc.Sở Mính đã không kịp làm gì nữa, chỉ có thể trở mắt nhìn ngọc đao này chémnát cương khí hộ thể của mình, dừng lại ở trước cổ họng của mình.Đối phương khống chế lực lượng không ổn định lắm, mãi đến khi lưỡi đao đâmvào cổ của nàng tận hai ly, lúc này mới dừng lại, làm cho da thịt của nàng trànra một vết máu.“Đa tạ!”Sở Hi Thanh hận không thể một đao chặt đầu Sở Mính, nhưng lại cố nén hậnthù, chạm đến là thôi.
Tốc độ rút kiếm của Sở Mính nhanh như sao băng, vượt qua Chúc Không Minh
ít nhất hai lần.
Đao kiếm của hai người va chạm ở giữa không trung, phát ra một tiếng ‘cheng’.
Tuy rằng đao của Sở Hi Thanh nhanh hơn Sở Mính hai đường, nhưng lại kém
hơn về mặt sức mạnh, toàn thân bị kiếm lực của Sở Mính ép cho lùi ba thước.
Sau đó, kiếm của Sở MÍnh lại như những ngôi sao băng mà đâm thẳng về phía
Sở Hi Thanh, liên tục giao phong với Sở Hi Thanh, phát ra những tiếng leng
keng.
“Ngươi có thể dùng tu vị thất phẩm hạ để đỡ mười kiếm của ta, đao pháp và
thiên phú huyết mạch quả nhiên là rất tốt.”
Sở Mính đâm mười kiếm, hầu như mỗi kiếm đều khiến Sở Hi Thanh lùi lại một
bước.
Tuy nhiên, Sở Hi Thanh lùi thì lùi, nhưng phòng thủ vẫn có kết cấu, nghiêm
ngặt không kẽ hở.
Điều này khiến Sở Mính cảm thấy hứng thú hơn, chiến ý tăng mạnh.
Toàn thân nàng tựa như hóa thành bầu trời đêm vô ngần, những đạo kiếm quang
kia thì lại như những ngôi sao trên bầu trời đêm, như mưa sao băng đánh vào
trước người Sở Hi Thanh.
Trong nháy mắt đã đâm hơn ba mươi kiếm.
Ngay khi Sở Hi Thanh bị ép phải lùi bốn mươi ba bước, kiếm thế của Sở Mính
bỗng nhiên biến đổi, sau lưng hiện ra một Bạch Chúc Tinh cung cực lớn!
Sở Hi Thanh cầm Kim Ngọc Lương Duyên đao, trong mắt hiện lên vẻ kinh
ngạc.
Thế giới này có tứ linh, nhưng không có tứ tượng.
Chư thiên tinh thần bị mười hai vị cự thần phân chia, hóa thành thập nhị tinh
cung, Bạch Chúc chính là một trong số đó, nó đạo diện cho lực lượng ‘Kim’.
Đây là cực chiêu truyền thừa gia truyền Chư Thiên Tinh Lạc Kiếm của Kinh
Tây Sở thị: Chư Thiên Tinh Lạc - Bạch Chúc!
Sắc mặt Sở Hi Thanh lạnh lùng, hóa đao thành kính.
Thần Phong Minh Kính Đao – Hồi Quang Phản Chiếu!
Giữa hai người nhất thời phát ra một tiếng ‘cheng’, tia lửa tung tóe.
Trên mặt Sở Mính hiện lên vẻ không thể nào tin nổi.
Nàng vẫn luôn phòng bị phản xạ của Nhai Tí, nhưng sau khi dùng bốn mươi ba
kiếm mà vẫn không bị phản xạ, thì Sở Mính đã có chút thả lỏng.
Nhưng đúng vào thời điểm này, Sở Hi Thanh lại phản xạ toàn bộ cực chiêu của
nàng, hơn nữa còn lẫn cả chân nguyên của hắn vào trong đó, làm cho cỗ kiếm
khí kia càng đáng sợ hơn.
“Coong!”
Sở Mính đột nhiên không kịp chuẩn bị, khi kiếm khí đến vị trí ba thước trước cổ
nàng, thì nàng mới cố gắng hóa giải được một thức Bạch Chúc Tinh Lạc Kiếm
này.
Nhưng trước đó, con ngươi của Sở Mính đã co rút lại thành kim châm.
Bởi vì Sở Hi Thanh phản xạ lại cực chiêu của nàng, đồng thời còn rút thanh
Ngọc Khuê Kim Nghiệt đao ra.
Tay trái vẫn luôn bất động của hắn, bất động thì thôi, động lại như lôi đình.
Sở Mính không thể biết được đối phương sử dụng chiêu pháp gì, chỉ thấy một
hào quang ba màu lóe lên ở trước mắt, rồi xuất hiện ở trước mi tâm của nàng.
Dưới sự hỗ trợ của ba loại lực lượng phong lôi vân, ngọc đao này nhanh đến
mức đáng sợ!
“Ngươi đừng hòng!”
Lúc này, tay trái của Sở Mính cũng hiện ra một thanh đoản kiếm dài hơn hai
thước.
Bóng người của nàng lại mượn lực lượng tinh thần (ngôi sao), mà gần như na di
về phía sau, toàn lực kéo dài khoảng cách, đồng thời dùng đoản kiếm trong tay
để ngăn cản ngọc đao của đối phương.
Để Sở Mính hoảng sợ chính là, thân pháp của Sở Hi Thanh lúc này, thế mà lại
không kém nàng.
Như quang như ảnh, chân đạp thời gian!
Sở Hi Thanh có thể thao túng tốc độ chảy của thời gian, tốc độ nhanh gấp đôi so
với bình thường.
Thanh ngọc đao kia cũng như hình với bóng, tựa như ung nhọt trong xương.
Sở Mính bạo phát toàn bộ tốc độ, liên tục lùi lại sau, bước chân trượt lùi hơn
mười trượng, hầu như đã lùi đến biên giới của boong thuyền, nhưng vẫn không
thể thoát khỏi Sở Hi Thanh.
Nàng chẳng những không thể thoát khỏi, mà khoảng cách của song phương còn
càng ngày càng gần.
Nhưng khi thanh đao kia tiếp cận mi tâm nàng khoảng một thước, thì Sở Mính
rốt cuộc cũng dùng đoản kiếm chặn mi tâm của mình.
Trong mắt Sở Mính hiện lên một tia lăng lệ.
Lúc trước nàng không đề phòng, nên mới để cho đối phương có cơ hội.
Mà bây giờ, chỉ cần nàng ngăn cản được một đao này, thẳng bại sẽ xoay chiều!
Nàng sẽ dùng Tinh Lạc Kiếm vô cùng vô tận, đánh tên tạp chủng này thành cặn
bã.
Chỉ là một cái chớp mắt tiếp theo, sắc mặt Sở Mính đã biến đổi.
Ngọc đao mà nàng ngăn cản kia, thế mà chỉ là một cái bóng mờ, Ngọc Khuê
Kim Nghiệt đao chân chính, thế mà lại xuất hiện ở trước cổ họng của nàng, chỉ
cách không đến một tấc.
Sở Mính đã không kịp làm gì nữa, chỉ có thể trở mắt nhìn ngọc đao này chém
nát cương khí hộ thể của mình, dừng lại ở trước cổ họng của mình.
Đối phương khống chế lực lượng không ổn định lắm, mãi đến khi lưỡi đao đâm
vào cổ của nàng tận hai ly, lúc này mới dừng lại, làm cho da thịt của nàng tràn
ra một vết máu.
“Đa tạ!”
Sở Hi Thanh hận không thể một đao chặt đầu Sở Mính, nhưng lại cố nén hận
thù, chạm đến là thôi.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tốc độ rút kiếm của Sở Mính nhanh như sao băng, vượt qua Chúc Không Minhít nhất hai lần.Đao kiếm của hai người va chạm ở giữa không trung, phát ra một tiếng ‘cheng’.Tuy rằng đao của Sở Hi Thanh nhanh hơn Sở Mính hai đường, nhưng lại kémhơn về mặt sức mạnh, toàn thân bị kiếm lực của Sở Mính ép cho lùi ba thước.Sau đó, kiếm của Sở MÍnh lại như những ngôi sao băng mà đâm thẳng về phíaSở Hi Thanh, liên tục giao phong với Sở Hi Thanh, phát ra những tiếng lengkeng.“Ngươi có thể dùng tu vị thất phẩm hạ để đỡ mười kiếm của ta, đao pháp vàthiên phú huyết mạch quả nhiên là rất tốt.”Sở Mính đâm mười kiếm, hầu như mỗi kiếm đều khiến Sở Hi Thanh lùi lại mộtbước.Tuy nhiên, Sở Hi Thanh lùi thì lùi, nhưng phòng thủ vẫn có kết cấu, nghiêmngặt không kẽ hở.Điều này khiến Sở Mính cảm thấy hứng thú hơn, chiến ý tăng mạnh.Toàn thân nàng tựa như hóa thành bầu trời đêm vô ngần, những đạo kiếm quangkia thì lại như những ngôi sao trên bầu trời đêm, như mưa sao băng đánh vàotrước người Sở Hi Thanh.Trong nháy mắt đã đâm hơn ba mươi kiếm.Ngay khi Sở Hi Thanh bị ép phải lùi bốn mươi ba bước, kiếm thế của Sở Mínhbỗng nhiên biến đổi, sau lưng hiện ra một Bạch Chúc Tinh cung cực lớn!Sở Hi Thanh cầm Kim Ngọc Lương Duyên đao, trong mắt hiện lên vẻ kinhngạc.Thế giới này có tứ linh, nhưng không có tứ tượng.Chư thiên tinh thần bị mười hai vị cự thần phân chia, hóa thành thập nhị tinhcung, Bạch Chúc chính là một trong số đó, nó đạo diện cho lực lượng ‘Kim’.Đây là cực chiêu truyền thừa gia truyền Chư Thiên Tinh Lạc Kiếm của KinhTây Sở thị: Chư Thiên Tinh Lạc - Bạch Chúc!Sắc mặt Sở Hi Thanh lạnh lùng, hóa đao thành kính.Thần Phong Minh Kính Đao – Hồi Quang Phản Chiếu!Giữa hai người nhất thời phát ra một tiếng ‘cheng’, tia lửa tung tóe.Trên mặt Sở Mính hiện lên vẻ không thể nào tin nổi.Nàng vẫn luôn phòng bị phản xạ của Nhai Tí, nhưng sau khi dùng bốn mươi bakiếm mà vẫn không bị phản xạ, thì Sở Mính đã có chút thả lỏng.Nhưng đúng vào thời điểm này, Sở Hi Thanh lại phản xạ toàn bộ cực chiêu củanàng, hơn nữa còn lẫn cả chân nguyên của hắn vào trong đó, làm cho cỗ kiếmkhí kia càng đáng sợ hơn.“Coong!”Sở Mính đột nhiên không kịp chuẩn bị, khi kiếm khí đến vị trí ba thước trước cổnàng, thì nàng mới cố gắng hóa giải được một thức Bạch Chúc Tinh Lạc Kiếmnày.Nhưng trước đó, con ngươi của Sở Mính đã co rút lại thành kim châm.Bởi vì Sở Hi Thanh phản xạ lại cực chiêu của nàng, đồng thời còn rút thanhNgọc Khuê Kim Nghiệt đao ra.Tay trái vẫn luôn bất động của hắn, bất động thì thôi, động lại như lôi đình.Sở Mính không thể biết được đối phương sử dụng chiêu pháp gì, chỉ thấy mộthào quang ba màu lóe lên ở trước mắt, rồi xuất hiện ở trước mi tâm của nàng.Dưới sự hỗ trợ của ba loại lực lượng phong lôi vân, ngọc đao này nhanh đếnmức đáng sợ!“Ngươi đừng hòng!”Lúc này, tay trái của Sở Mính cũng hiện ra một thanh đoản kiếm dài hơn haithước.Bóng người của nàng lại mượn lực lượng tinh thần (ngôi sao), mà gần như na divề phía sau, toàn lực kéo dài khoảng cách, đồng thời dùng đoản kiếm trong tayđể ngăn cản ngọc đao của đối phương.Để Sở Mính hoảng sợ chính là, thân pháp của Sở Hi Thanh lúc này, thế mà lạikhông kém nàng.Như quang như ảnh, chân đạp thời gian!Sở Hi Thanh có thể thao túng tốc độ chảy của thời gian, tốc độ nhanh gấp đôi sovới bình thường.Thanh ngọc đao kia cũng như hình với bóng, tựa như ung nhọt trong xương.Sở Mính bạo phát toàn bộ tốc độ, liên tục lùi lại sau, bước chân trượt lùi hơnmười trượng, hầu như đã lùi đến biên giới của boong thuyền, nhưng vẫn khôngthể thoát khỏi Sở Hi Thanh.Nàng chẳng những không thể thoát khỏi, mà khoảng cách của song phương còncàng ngày càng gần.Nhưng khi thanh đao kia tiếp cận mi tâm nàng khoảng một thước, thì Sở Mínhrốt cuộc cũng dùng đoản kiếm chặn mi tâm của mình.Trong mắt Sở Mính hiện lên một tia lăng lệ.Lúc trước nàng không đề phòng, nên mới để cho đối phương có cơ hội.Mà bây giờ, chỉ cần nàng ngăn cản được một đao này, thẳng bại sẽ xoay chiều!Nàng sẽ dùng Tinh Lạc Kiếm vô cùng vô tận, đánh tên tạp chủng này thành cặnbã.Chỉ là một cái chớp mắt tiếp theo, sắc mặt Sở Mính đã biến đổi.Ngọc đao mà nàng ngăn cản kia, thế mà chỉ là một cái bóng mờ, Ngọc KhuêKim Nghiệt đao chân chính, thế mà lại xuất hiện ở trước cổ họng của nàng, chỉcách không đến một tấc.Sở Mính đã không kịp làm gì nữa, chỉ có thể trở mắt nhìn ngọc đao này chémnát cương khí hộ thể của mình, dừng lại ở trước cổ họng của mình.Đối phương khống chế lực lượng không ổn định lắm, mãi đến khi lưỡi đao đâmvào cổ của nàng tận hai ly, lúc này mới dừng lại, làm cho da thịt của nàng trànra một vết máu.“Đa tạ!”Sở Hi Thanh hận không thể một đao chặt đầu Sở Mính, nhưng lại cố nén hậnthù, chạm đến là thôi.