Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 849: Hút máu (3)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ngoài ra, vì trận chiến này kéo dài, để cho bọn họ bắt đầu lo lắng cho an toàncủa mình.Tuy rằng Tông Tam Bình bảo vệ thuyền Bình Thiên rất tốt, đến giờ vẫn khôngcó ai bị thương vong, trên thuyền vẫn tính là an toàn.Nhưng nếu chẳng may thì sao?Chẳng may Tông Tam Bình thua, hoặc là xảy ra chuyện bất ngờ nào đó, dẫn đếnngười trên thuyền gặp nguy hiểm.Cao nhân tam phẩm trên Địa Bảng, mỗi chiêu mỗi thức đều có thể câu thôngthiên địa, lay động núi sông.Bắt đầu từ hai ngày trước, hầu như tất cả mọi người đều ở trong phòng, đóngcửa không ra, nếu không cần thiết thì tuyệt đối không bước chân ra ngoài.Thuật sư trên thuyền cũng bắt đầu bận rộn túi bụi, người thì vẽ ngọc phụ ngựkhông, người thì vẽ ngọc phù chống lạnh.Rất nhiều võ tu đến lục phẩm thì đã có năng lực bay, nhưng chỉ có thể phi hànhở khoảng mười trượng trên hư không mà thôi.Thuyền Bình Thiên lạ bay cao vạn trượng, cao hơn ba mươi ba ngàn mét, gióbên ngoài như đao cắt, khí lạnh đến đóng băng, hoàn toàn khác với tầng trờithấp.Sở Hi Thanh cũng hơi động.Nhưng sau khi nghe ngóng giá cả xong, thì hắn không còn suy nghĩ nữa.Một ngọc phù ngự không lại có giá trị vạn lượng bạc.Đây chỉ là ngọc phù thất phẩm bình thường đều không quá ngàn lượng, lúc nàylại tăng lên gấp mười lần.Mấu chốt là hắn có Ngũ vĩ Phong Sinh thú Bạch Tiểu Chiêu, còn có hai thuật sưlà Sở Vân Vân và Lục Loạn Ly, làm sao cũng không sợ ngã chết.Sở Hi Thanh còn tự cho rằng mình có Bá thể, lại tu luyện Mị Ảnh Vân Tungđến không tệ, tuy rằng không có năng lực ngự không, nhưng nhảy từ trên nàyxuống dưới, hẳn là cũng không có chuyện gì.Cũng đóng cửa không ra, còn có chủ tớ Sở Mính.Từ sau trận luận bàn kia, Sở Mính rất ít khi xuất hiện trước mặt người khác, saukhi thuyền Bình Thiên bị tập kích, nữ tử này càng không bước ra ngoài mộtbước.Có người nói, cái lỗ lớn ở đuôi thuyền kia vẫn chưa được sửa lại.Chủ tớ Sở Mính tình nguyện ở trong gian phòng bị tổn hại này, chứ cũng khôngmuốn đi ra ngoài.Diệp Tri Thu thì lại ở phía trên, bình thường đều ngốc ở nơi đó.Hai ngày trước, Diệp Tri Thu tỏa sáng rực rỡ, giao thủ với một võ tu Địa Bảng,thế mà đại chiến 732 chiêu không bại, kiên trì được nửa khắc thời gian.Tuy rằng đây là do sự gia trì của thuyền Bình Thiên, để cho tu vị của Diệp TriThu tăng vọt lên một phẩm. Lại có Tông Tam Bình sử dụng Bình Thiên Kiếm,mạnh mẽ đánh tu vị và thiên phú huyết mạch của đối phương rơi xuống cấp độtứ phẩm.Nhưng mà trình độ Siêu thiên trụ của Diệp Tri Thu đã được thể hiện ra trongtrận chiến này.Tu vị của nàng chỉ có ngũ phẩm hạ, lại thể hiện ra sức chiến đấu không kémhơn bốn vị Đạo thị tứ phẩm của Tông Tam Bình.Đây hoàn toàn là cấp Siêu thiên trụ, không có gì để nghi ngờ.Bình thường, trên Thanh Vân Tổng Bảng đều gọi là siêu thiên kiêu, nhưng saukhi tiến vào ngũ phẩm, thực lực sẽ xuất hiện phân hóa.Rất nhiều người trong số họ đều sẽ hiện nguyên hình, tuy rằng vẫn bảo trì tốcđộ tu hành như cũ, nhưng lại không nắm giữ sức chiến đấu vượt cấp. Tương laicủa bọn họ, đại đa số chỉ hạn chế ở tam phẩm hạ, miễn cưỡng chạm đến ĐịaBảng.Chỉ có những người có sức chiến đấu vượt cấp, tốc độ tu hành vẫn cứ kinhngười như xưa, mới được gọi là ‘Thiên trụ’.Mà Siêu thiên trụ thì còn kinh khủng hơn, sau ngũ phẩm mà vẫn có thể chốnglại võ tu vượt qua mình một phẩm cấp.Sau trận chiến này, toàn bộ võ tu trên thuyền đều chấn động không thôi.Khi những người này nhìn thấy Diệp Tri Thu thì đều là ánh mắt dị dạng, ngậmlấy kính ngưỡng và e ngại.Mãi đến tận trận chiến này, Sở Hi Thanh thông qua miệng Sở Vân Vân, hắn mớibiết Diệp Tri Thu có ba thiên phú đỉnh cấp cực kỳ mạnh mẽ.Đô Thiên Lôi Thần, Vô Thượng Kim Thân, Tiên Thiên Nhất Khí!Sở Hi Thanh âm thầm thán phục không thôi.Lòng thầm nói con đường lên trời của Diệp Tri Thu, hẳn là bắt đầu từ đây.Trưởng lão của tông môn không phải người mù, sẽ không bỏ qua một anh tàicấp Siêu thiên trụ như này.Diệp Tri Thu còn rất trẻ.Một ngũ phẩm hai mươi tám tuổi, tuy rằng không sánh bằng các nhân vật trênThanh Vân Tổng Bảng, nhưng tiền đồ của nàng vẫn cứ rộng lớn vô biên.Sở Hi Thanh khống chế nóng nảy trong lòng, yên lặng chờ thời cơ dùng bídược.Lúc rạng sáng ngày thứ tư, sau trận đại chiến của Tam Bình cư sĩ và cao thủ ĐịaBảng, không do dự nữa, phá phong ấn của phượng quan Cửu Phượng và trái timTương Liễu, phối chế bí dược.Bí dược Vô Tướng công tầng bảy, thế mà lại hóa thành một đoàn dung dịch haimàu xanh đỏ, bay lượn ở không trung.Chín đám xanh, chín đám đỏ, chúng nó làm thành một vòng tròn, đầu đuôi liênkết với nhau, tuần hoàn thành một vòng, trông rất đẹp mắt.Sở Hi Thanh cảm giác trong đó ẩn chứa áo nghĩa thiên địa cực kỳ cao thâm.
Ngoài ra, vì trận chiến này kéo dài, để cho bọn họ bắt đầu lo lắng cho an toàn
của mình.
Tuy rằng Tông Tam Bình bảo vệ thuyền Bình Thiên rất tốt, đến giờ vẫn không
có ai bị thương vong, trên thuyền vẫn tính là an toàn.
Nhưng nếu chẳng may thì sao?
Chẳng may Tông Tam Bình thua, hoặc là xảy ra chuyện bất ngờ nào đó, dẫn đến
người trên thuyền gặp nguy hiểm.
Cao nhân tam phẩm trên Địa Bảng, mỗi chiêu mỗi thức đều có thể câu thông
thiên địa, lay động núi sông.
Bắt đầu từ hai ngày trước, hầu như tất cả mọi người đều ở trong phòng, đóng
cửa không ra, nếu không cần thiết thì tuyệt đối không bước chân ra ngoài.
Thuật sư trên thuyền cũng bắt đầu bận rộn túi bụi, người thì vẽ ngọc phụ ngự
không, người thì vẽ ngọc phù chống lạnh.
Rất nhiều võ tu đến lục phẩm thì đã có năng lực bay, nhưng chỉ có thể phi hành
ở khoảng mười trượng trên hư không mà thôi.
Thuyền Bình Thiên lạ bay cao vạn trượng, cao hơn ba mươi ba ngàn mét, gió
bên ngoài như đao cắt, khí lạnh đến đóng băng, hoàn toàn khác với tầng trời
thấp.
Sở Hi Thanh cũng hơi động.
Nhưng sau khi nghe ngóng giá cả xong, thì hắn không còn suy nghĩ nữa.
Một ngọc phù ngự không lại có giá trị vạn lượng bạc.
Đây chỉ là ngọc phù thất phẩm bình thường đều không quá ngàn lượng, lúc này
lại tăng lên gấp mười lần.
Mấu chốt là hắn có Ngũ vĩ Phong Sinh thú Bạch Tiểu Chiêu, còn có hai thuật sư
là Sở Vân Vân và Lục Loạn Ly, làm sao cũng không sợ ngã chết.
Sở Hi Thanh còn tự cho rằng mình có Bá thể, lại tu luyện Mị Ảnh Vân Tung
đến không tệ, tuy rằng không có năng lực ngự không, nhưng nhảy từ trên này
xuống dưới, hẳn là cũng không có chuyện gì.
Cũng đóng cửa không ra, còn có chủ tớ Sở Mính.
Từ sau trận luận bàn kia, Sở Mính rất ít khi xuất hiện trước mặt người khác, sau
khi thuyền Bình Thiên bị tập kích, nữ tử này càng không bước ra ngoài một
bước.
Có người nói, cái lỗ lớn ở đuôi thuyền kia vẫn chưa được sửa lại.
Chủ tớ Sở Mính tình nguyện ở trong gian phòng bị tổn hại này, chứ cũng không
muốn đi ra ngoài.
Diệp Tri Thu thì lại ở phía trên, bình thường đều ngốc ở nơi đó.
Hai ngày trước, Diệp Tri Thu tỏa sáng rực rỡ, giao thủ với một võ tu Địa Bảng,
thế mà đại chiến 732 chiêu không bại, kiên trì được nửa khắc thời gian.
Tuy rằng đây là do sự gia trì của thuyền Bình Thiên, để cho tu vị của Diệp Tri
Thu tăng vọt lên một phẩm. Lại có Tông Tam Bình sử dụng Bình Thiên Kiếm,
mạnh mẽ đánh tu vị và thiên phú huyết mạch của đối phương rơi xuống cấp độ
tứ phẩm.
Nhưng mà trình độ Siêu thiên trụ của Diệp Tri Thu đã được thể hiện ra trong
trận chiến này.
Tu vị của nàng chỉ có ngũ phẩm hạ, lại thể hiện ra sức chiến đấu không kém
hơn bốn vị Đạo thị tứ phẩm của Tông Tam Bình.
Đây hoàn toàn là cấp Siêu thiên trụ, không có gì để nghi ngờ.
Bình thường, trên Thanh Vân Tổng Bảng đều gọi là siêu thiên kiêu, nhưng sau
khi tiến vào ngũ phẩm, thực lực sẽ xuất hiện phân hóa.
Rất nhiều người trong số họ đều sẽ hiện nguyên hình, tuy rằng vẫn bảo trì tốc
độ tu hành như cũ, nhưng lại không nắm giữ sức chiến đấu vượt cấp. Tương lai
của bọn họ, đại đa số chỉ hạn chế ở tam phẩm hạ, miễn cưỡng chạm đến Địa
Bảng.
Chỉ có những người có sức chiến đấu vượt cấp, tốc độ tu hành vẫn cứ kinh
người như xưa, mới được gọi là ‘Thiên trụ’.
Mà Siêu thiên trụ thì còn kinh khủng hơn, sau ngũ phẩm mà vẫn có thể chống
lại võ tu vượt qua mình một phẩm cấp.
Sau trận chiến này, toàn bộ võ tu trên thuyền đều chấn động không thôi.
Khi những người này nhìn thấy Diệp Tri Thu thì đều là ánh mắt dị dạng, ngậm
lấy kính ngưỡng và e ngại.
Mãi đến tận trận chiến này, Sở Hi Thanh thông qua miệng Sở Vân Vân, hắn mới
biết Diệp Tri Thu có ba thiên phú đỉnh cấp cực kỳ mạnh mẽ.
Đô Thiên Lôi Thần, Vô Thượng Kim Thân, Tiên Thiên Nhất Khí!
Sở Hi Thanh âm thầm thán phục không thôi.
Lòng thầm nói con đường lên trời của Diệp Tri Thu, hẳn là bắt đầu từ đây.
Trưởng lão của tông môn không phải người mù, sẽ không bỏ qua một anh tài
cấp Siêu thiên trụ như này.
Diệp Tri Thu còn rất trẻ.
Một ngũ phẩm hai mươi tám tuổi, tuy rằng không sánh bằng các nhân vật trên
Thanh Vân Tổng Bảng, nhưng tiền đồ của nàng vẫn cứ rộng lớn vô biên.
Sở Hi Thanh khống chế nóng nảy trong lòng, yên lặng chờ thời cơ dùng bí
dược.
Lúc rạng sáng ngày thứ tư, sau trận đại chiến của Tam Bình cư sĩ và cao thủ Địa
Bảng, không do dự nữa, phá phong ấn của phượng quan Cửu Phượng và trái tim
Tương Liễu, phối chế bí dược.
Bí dược Vô Tướng công tầng bảy, thế mà lại hóa thành một đoàn dung dịch hai
màu xanh đỏ, bay lượn ở không trung.
Chín đám xanh, chín đám đỏ, chúng nó làm thành một vòng tròn, đầu đuôi liên
kết với nhau, tuần hoàn thành một vòng, trông rất đẹp mắt.
Sở Hi Thanh cảm giác trong đó ẩn chứa áo nghĩa thiên địa cực kỳ cao thâm.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ngoài ra, vì trận chiến này kéo dài, để cho bọn họ bắt đầu lo lắng cho an toàncủa mình.Tuy rằng Tông Tam Bình bảo vệ thuyền Bình Thiên rất tốt, đến giờ vẫn khôngcó ai bị thương vong, trên thuyền vẫn tính là an toàn.Nhưng nếu chẳng may thì sao?Chẳng may Tông Tam Bình thua, hoặc là xảy ra chuyện bất ngờ nào đó, dẫn đếnngười trên thuyền gặp nguy hiểm.Cao nhân tam phẩm trên Địa Bảng, mỗi chiêu mỗi thức đều có thể câu thôngthiên địa, lay động núi sông.Bắt đầu từ hai ngày trước, hầu như tất cả mọi người đều ở trong phòng, đóngcửa không ra, nếu không cần thiết thì tuyệt đối không bước chân ra ngoài.Thuật sư trên thuyền cũng bắt đầu bận rộn túi bụi, người thì vẽ ngọc phụ ngựkhông, người thì vẽ ngọc phù chống lạnh.Rất nhiều võ tu đến lục phẩm thì đã có năng lực bay, nhưng chỉ có thể phi hànhở khoảng mười trượng trên hư không mà thôi.Thuyền Bình Thiên lạ bay cao vạn trượng, cao hơn ba mươi ba ngàn mét, gióbên ngoài như đao cắt, khí lạnh đến đóng băng, hoàn toàn khác với tầng trờithấp.Sở Hi Thanh cũng hơi động.Nhưng sau khi nghe ngóng giá cả xong, thì hắn không còn suy nghĩ nữa.Một ngọc phù ngự không lại có giá trị vạn lượng bạc.Đây chỉ là ngọc phù thất phẩm bình thường đều không quá ngàn lượng, lúc nàylại tăng lên gấp mười lần.Mấu chốt là hắn có Ngũ vĩ Phong Sinh thú Bạch Tiểu Chiêu, còn có hai thuật sưlà Sở Vân Vân và Lục Loạn Ly, làm sao cũng không sợ ngã chết.Sở Hi Thanh còn tự cho rằng mình có Bá thể, lại tu luyện Mị Ảnh Vân Tungđến không tệ, tuy rằng không có năng lực ngự không, nhưng nhảy từ trên nàyxuống dưới, hẳn là cũng không có chuyện gì.Cũng đóng cửa không ra, còn có chủ tớ Sở Mính.Từ sau trận luận bàn kia, Sở Mính rất ít khi xuất hiện trước mặt người khác, saukhi thuyền Bình Thiên bị tập kích, nữ tử này càng không bước ra ngoài mộtbước.Có người nói, cái lỗ lớn ở đuôi thuyền kia vẫn chưa được sửa lại.Chủ tớ Sở Mính tình nguyện ở trong gian phòng bị tổn hại này, chứ cũng khôngmuốn đi ra ngoài.Diệp Tri Thu thì lại ở phía trên, bình thường đều ngốc ở nơi đó.Hai ngày trước, Diệp Tri Thu tỏa sáng rực rỡ, giao thủ với một võ tu Địa Bảng,thế mà đại chiến 732 chiêu không bại, kiên trì được nửa khắc thời gian.Tuy rằng đây là do sự gia trì của thuyền Bình Thiên, để cho tu vị của Diệp TriThu tăng vọt lên một phẩm. Lại có Tông Tam Bình sử dụng Bình Thiên Kiếm,mạnh mẽ đánh tu vị và thiên phú huyết mạch của đối phương rơi xuống cấp độtứ phẩm.Nhưng mà trình độ Siêu thiên trụ của Diệp Tri Thu đã được thể hiện ra trongtrận chiến này.Tu vị của nàng chỉ có ngũ phẩm hạ, lại thể hiện ra sức chiến đấu không kémhơn bốn vị Đạo thị tứ phẩm của Tông Tam Bình.Đây hoàn toàn là cấp Siêu thiên trụ, không có gì để nghi ngờ.Bình thường, trên Thanh Vân Tổng Bảng đều gọi là siêu thiên kiêu, nhưng saukhi tiến vào ngũ phẩm, thực lực sẽ xuất hiện phân hóa.Rất nhiều người trong số họ đều sẽ hiện nguyên hình, tuy rằng vẫn bảo trì tốcđộ tu hành như cũ, nhưng lại không nắm giữ sức chiến đấu vượt cấp. Tương laicủa bọn họ, đại đa số chỉ hạn chế ở tam phẩm hạ, miễn cưỡng chạm đến ĐịaBảng.Chỉ có những người có sức chiến đấu vượt cấp, tốc độ tu hành vẫn cứ kinhngười như xưa, mới được gọi là ‘Thiên trụ’.Mà Siêu thiên trụ thì còn kinh khủng hơn, sau ngũ phẩm mà vẫn có thể chốnglại võ tu vượt qua mình một phẩm cấp.Sau trận chiến này, toàn bộ võ tu trên thuyền đều chấn động không thôi.Khi những người này nhìn thấy Diệp Tri Thu thì đều là ánh mắt dị dạng, ngậmlấy kính ngưỡng và e ngại.Mãi đến tận trận chiến này, Sở Hi Thanh thông qua miệng Sở Vân Vân, hắn mớibiết Diệp Tri Thu có ba thiên phú đỉnh cấp cực kỳ mạnh mẽ.Đô Thiên Lôi Thần, Vô Thượng Kim Thân, Tiên Thiên Nhất Khí!Sở Hi Thanh âm thầm thán phục không thôi.Lòng thầm nói con đường lên trời của Diệp Tri Thu, hẳn là bắt đầu từ đây.Trưởng lão của tông môn không phải người mù, sẽ không bỏ qua một anh tàicấp Siêu thiên trụ như này.Diệp Tri Thu còn rất trẻ.Một ngũ phẩm hai mươi tám tuổi, tuy rằng không sánh bằng các nhân vật trênThanh Vân Tổng Bảng, nhưng tiền đồ của nàng vẫn cứ rộng lớn vô biên.Sở Hi Thanh khống chế nóng nảy trong lòng, yên lặng chờ thời cơ dùng bídược.Lúc rạng sáng ngày thứ tư, sau trận đại chiến của Tam Bình cư sĩ và cao thủ ĐịaBảng, không do dự nữa, phá phong ấn của phượng quan Cửu Phượng và trái timTương Liễu, phối chế bí dược.Bí dược Vô Tướng công tầng bảy, thế mà lại hóa thành một đoàn dung dịch haimàu xanh đỏ, bay lượn ở không trung.Chín đám xanh, chín đám đỏ, chúng nó làm thành một vòng tròn, đầu đuôi liênkết với nhau, tuần hoàn thành một vòng, trông rất đẹp mắt.Sở Hi Thanh cảm giác trong đó ẩn chứa áo nghĩa thiên địa cực kỳ cao thâm.