Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 860: Phán quan (5)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Vân Vân lại rất kỳ quái: “Những người này không đáng tin cậy sao? Vì saokhông thử liên hệ với bọn họ?”“Có thể vì ta mà phản bội Kinh Tây Sở thị, tự nhiên là rất đáng tin cậy.”Sở Hi Thanh khẽ lắc đầu: “Có điều, giống như ngươi không liên hệ với thuộc hạcũ của mình vậy, bây giờ ta liên hệ với bọn họ thì chưa chắc đã là chuyện tốt.Chuyện ngươi và ta còn sống trên đời này, có thêm một người biết thì sẽ thêmmột phần nguy hiểm.”Hiện giờ, hắn và tử sĩ của Sở gia gặp mặt nhau, không chỉ không có ích mà còncó nguy cơ bị triều đình và Kinh Tây Sở thị phát hiện.Mà lòng người cũng không phải là không thay đổi.Hắn không thể hi vọng người khác sẽ tuyệt đối trung thành với mình cả đời.Những tử sĩ kia bây giờ đáng tin cậy, nhưng chờ bọn họ trải qua việc bị triềuđình truy sát, ăn bữa nay lo bữa mai, tâm tư của bọn họ còn có thể như cũ sao?“Huống hồ. . .” Sở Hi Thanh cười khổ một chút: “Tuy rằng bọn họ là gia tướngcủa trưởng phòng, nhưng chỉ trung thành với cha của ta, lại rất xem thường ta,có chút hận ta không biết tranh. Khi ta còn sống, bọn họ cũng không nghe lời ta,huống chi là bây giờ? Vì vậy, trừ phi ta có đủ lòng tin thu phục bọn họ, bằngkhông thì vẫn không gặp là tốt nhất.”“Đúng là nên như vậy.” Sở Vân Vân nghe vậy thì hơi gật đầu.Ngày xưa, Sở Tranh ốm yếu bệnh tật quanh năm, tu vị yếu ớt, chỉ có thể nhốttrong Sở trạch, đúng là không thể để đám thiên tài có tính tình kiệt ngạo kiachịu phục.Sau đó, nàng lại giơ tay lên, hút cột cờ Nghịch Thần Kỳ vào trong tay, đồng thờinhanh chân đi đến trước cửa sổ, bỗng dưng nhảy một cái, lao vào trong tầngmây bên ngoài.Sở Hi Thanh thấy thế thì sững sờ, bước nhanh đến cửa sổ, nhìn xuống phíadưới.Bóng người Sở Vân Vân đã biến mất tăm.Mây đen ở bên ngoài vẫn chưa biến mất hoàn toàn, để cho hắn chỉ có thể nhìnthấy trong phạm vi trăm trượng.Lúc này, Thiết Diện Phán Quan – La Dương đang lao nhanh trên mặt đất.Hắn biết, nếu mình tiếp tục ở trên thuyền Bình Thiên thì nhất định không giữnổi mạng. Một khi khói đen hoàn toàn tiêu tan, Tam Bình cư sĩ nhất định sẽ lụcsoát toàn thuyền, bài trừ mầm họa.Vì vậy, sau khi La Dương thoát thân, đã trực tiếp nhảy khỏi thuyền.Thương thế của hắn khá nặng, thậm ché không thể không dùng một tấm Phongđộn phù cao đến tam giai. Một mặt là thoát khỏi phạm vi thần niệm của TamBình cư sĩ, một mặt là trợ giúp mình an toàn hạ xuống mặt đất.Sau đó, Thiết Diện Phán Quan – La Dương vừa lao nhanh trên mặt đất, vừanghĩ đến thiếu niên âm thầm hỗ trợ mình bỏ chạy kia.Là Dương gặp qua người này.Cách đây không lâu, hắn tận mắt nhìn thấy Sở Hi Thanh đánh bại Chúc KhôngMinh và Sở Mính ở trên boong thuyền.La Dương vẫn có một loại cảm giác không tên, hắn cảm giác thiếu niên này rấtquen thuộc, dường như đã từng gặp mặt rồi.Nhưng khi hắn cẩn thận nghĩ lại, thì vẫn không thể nhớ ra.Vừa rồi, khi tiếp xúc ở khoảng cách gần, thì loại cảm giác này lại còn mãnh liệthơn.Trước kia, hắn nhất định là đã gặp qua thiếu niên tên Sở Hi Thanh này, chỉ là donguyên nhân nào đó, nên mới quên mất.Cùng lúc đó, trong cơ thể La Dương sinh ra một loại tâm trạng khó có thể nóilên lời.Ngay khi La Dương đang đau khổ suy nghĩ, hắn bỗng nhiên dừng bước, vẻ mặthơi thay đổi.Phía trước cách hắn ba mươi trượng, bỗng nhiên xuất hiện một cái Thái cực âmdương ngư đồ cực lớn.Âm dương ngư đồ kia xoay tròn biến hóa, sau đó ngưng tụ thành một đạo nhântầm năm mươi tuổi, râu tóc hoa râm.Hắn liếc nhìn La Dương, trong mắt toát ra ý cười gằn.“Thiết Diện Phán Quan – La Dương! Kinh Tây Sở thị ta đã đuổi bắt ngươi gầnmột năm, hôm nay cuối cùng cũng tóm được ngươi.”Cùng lúc đó, hai bên trái phải cũng xuất hiện hai bóng người.Đều là đại hán to lớn khoảng bốn mươi tuổi, trong đó hai người đeo kiếm, haingười cầm đao, tất cả đều tràn đầy sát ý, mặt hàm chứa vẻ cười gằn.Nội tâm La Dương không khỏi trầm xuống.Hắn nhận ra đạo nhân ở trước mặt, chính là cao thủ dưới trướng tứ phòng, âmDương Đồ - Ma Thái.Tu vị của người này là tứ phẩm thượng, có một bộ pháp khí tên âm Dương Đồ,sức chiến đấu rất khá, xếp hạng gần cuối trong mười chín vị gia tướng của tứphòng Sở gia.Bốn người khác thì là Kiếm nô và Đao nô mà Kinh Tây Sở thị bồi dưỡng.Tuy rằng tu vị của bọn họ chỉ là ngũ phẩm thượng, nhưng lại tinh thông một bộchiến pháp đao kiếm hợp bích có tên là Chính Phản Lưỡng Nghi trận của KinhTây Sở thị.Bốn người này liên thủ, có thể chống lại một vị cao thủ tu vị tứ phẩm thượng,trong phạm vi âm Dương Đồ, thì sức chiến đấu còn mạnh hơn.Nếu như là bình thường, mấy người này liên thủ thì cũng không phải đối thủcủa hắn.Vấn đề là thương thế của hắn bây giờ rất nặng, đã nặng đến mức không cònchút sức lực nào. 

Sở Vân Vân lại rất kỳ quái: “Những người này không đáng tin cậy sao? Vì sao

không thử liên hệ với bọn họ?”

“Có thể vì ta mà phản bội Kinh Tây Sở thị, tự nhiên là rất đáng tin cậy.”

Sở Hi Thanh khẽ lắc đầu: “Có điều, giống như ngươi không liên hệ với thuộc hạ

cũ của mình vậy, bây giờ ta liên hệ với bọn họ thì chưa chắc đã là chuyện tốt.

Chuyện ngươi và ta còn sống trên đời này, có thêm một người biết thì sẽ thêm

một phần nguy hiểm.”

Hiện giờ, hắn và tử sĩ của Sở gia gặp mặt nhau, không chỉ không có ích mà còn

có nguy cơ bị triều đình và Kinh Tây Sở thị phát hiện.

Mà lòng người cũng không phải là không thay đổi.

Hắn không thể hi vọng người khác sẽ tuyệt đối trung thành với mình cả đời.

Những tử sĩ kia bây giờ đáng tin cậy, nhưng chờ bọn họ trải qua việc bị triều

đình truy sát, ăn bữa nay lo bữa mai, tâm tư của bọn họ còn có thể như cũ sao?

“Huống hồ. . .” Sở Hi Thanh cười khổ một chút: “Tuy rằng bọn họ là gia tướng

của trưởng phòng, nhưng chỉ trung thành với cha của ta, lại rất xem thường ta,

có chút hận ta không biết tranh. Khi ta còn sống, bọn họ cũng không nghe lời ta,

huống chi là bây giờ? Vì vậy, trừ phi ta có đủ lòng tin thu phục bọn họ, bằng

không thì vẫn không gặp là tốt nhất.”

“Đúng là nên như vậy.” Sở Vân Vân nghe vậy thì hơi gật đầu.

Ngày xưa, Sở Tranh ốm yếu bệnh tật quanh năm, tu vị yếu ớt, chỉ có thể nhốt

trong Sở trạch, đúng là không thể để đám thiên tài có tính tình kiệt ngạo kia

chịu phục.

Sau đó, nàng lại giơ tay lên, hút cột cờ Nghịch Thần Kỳ vào trong tay, đồng thời

nhanh chân đi đến trước cửa sổ, bỗng dưng nhảy một cái, lao vào trong tầng

mây bên ngoài.

Sở Hi Thanh thấy thế thì sững sờ, bước nhanh đến cửa sổ, nhìn xuống phía

dưới.

Bóng người Sở Vân Vân đã biến mất tăm.

Mây đen ở bên ngoài vẫn chưa biến mất hoàn toàn, để cho hắn chỉ có thể nhìn

thấy trong phạm vi trăm trượng.

Lúc này, Thiết Diện Phán Quan – La Dương đang lao nhanh trên mặt đất.

Hắn biết, nếu mình tiếp tục ở trên thuyền Bình Thiên thì nhất định không giữ

nổi mạng. Một khi khói đen hoàn toàn tiêu tan, Tam Bình cư sĩ nhất định sẽ lục

soát toàn thuyền, bài trừ mầm họa.

Vì vậy, sau khi La Dương thoát thân, đã trực tiếp nhảy khỏi thuyền.

Thương thế của hắn khá nặng, thậm ché không thể không dùng một tấm Phong

độn phù cao đến tam giai. Một mặt là thoát khỏi phạm vi thần niệm của Tam

Bình cư sĩ, một mặt là trợ giúp mình an toàn hạ xuống mặt đất.

Sau đó, Thiết Diện Phán Quan – La Dương vừa lao nhanh trên mặt đất, vừa

nghĩ đến thiếu niên âm thầm hỗ trợ mình bỏ chạy kia.

Là Dương gặp qua người này.

Cách đây không lâu, hắn tận mắt nhìn thấy Sở Hi Thanh đánh bại Chúc Không

Minh và Sở Mính ở trên boong thuyền.

La Dương vẫn có một loại cảm giác không tên, hắn cảm giác thiếu niên này rất

quen thuộc, dường như đã từng gặp mặt rồi.

Nhưng khi hắn cẩn thận nghĩ lại, thì vẫn không thể nhớ ra.

Vừa rồi, khi tiếp xúc ở khoảng cách gần, thì loại cảm giác này lại còn mãnh liệt

hơn.

Trước kia, hắn nhất định là đã gặp qua thiếu niên tên Sở Hi Thanh này, chỉ là do

nguyên nhân nào đó, nên mới quên mất.

Cùng lúc đó, trong cơ thể La Dương sinh ra một loại tâm trạng khó có thể nói

lên lời.

Ngay khi La Dương đang đau khổ suy nghĩ, hắn bỗng nhiên dừng bước, vẻ mặt

hơi thay đổi.

Phía trước cách hắn ba mươi trượng, bỗng nhiên xuất hiện một cái Thái cực âm

dương ngư đồ cực lớn.

Âm dương ngư đồ kia xoay tròn biến hóa, sau đó ngưng tụ thành một đạo nhân

tầm năm mươi tuổi, râu tóc hoa râm.

Hắn liếc nhìn La Dương, trong mắt toát ra ý cười gằn.

“Thiết Diện Phán Quan – La Dương! Kinh Tây Sở thị ta đã đuổi bắt ngươi gần

một năm, hôm nay cuối cùng cũng tóm được ngươi.”

Cùng lúc đó, hai bên trái phải cũng xuất hiện hai bóng người.

Đều là đại hán to lớn khoảng bốn mươi tuổi, trong đó hai người đeo kiếm, hai

người cầm đao, tất cả đều tràn đầy sát ý, mặt hàm chứa vẻ cười gằn.

Nội tâm La Dương không khỏi trầm xuống.

Hắn nhận ra đạo nhân ở trước mặt, chính là cao thủ dưới trướng tứ phòng, âm

Dương Đồ - Ma Thái.

Tu vị của người này là tứ phẩm thượng, có một bộ pháp khí tên âm Dương Đồ,

sức chiến đấu rất khá, xếp hạng gần cuối trong mười chín vị gia tướng của tứ

phòng Sở gia.

Bốn người khác thì là Kiếm nô và Đao nô mà Kinh Tây Sở thị bồi dưỡng.

Tuy rằng tu vị của bọn họ chỉ là ngũ phẩm thượng, nhưng lại tinh thông một bộ

chiến pháp đao kiếm hợp bích có tên là Chính Phản Lưỡng Nghi trận của Kinh

Tây Sở thị.

Bốn người này liên thủ, có thể chống lại một vị cao thủ tu vị tứ phẩm thượng,

trong phạm vi âm Dương Đồ, thì sức chiến đấu còn mạnh hơn.

Nếu như là bình thường, mấy người này liên thủ thì cũng không phải đối thủ

của hắn.

Vấn đề là thương thế của hắn bây giờ rất nặng, đã nặng đến mức không còn

chút sức lực nào. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Vân Vân lại rất kỳ quái: “Những người này không đáng tin cậy sao? Vì saokhông thử liên hệ với bọn họ?”“Có thể vì ta mà phản bội Kinh Tây Sở thị, tự nhiên là rất đáng tin cậy.”Sở Hi Thanh khẽ lắc đầu: “Có điều, giống như ngươi không liên hệ với thuộc hạcũ của mình vậy, bây giờ ta liên hệ với bọn họ thì chưa chắc đã là chuyện tốt.Chuyện ngươi và ta còn sống trên đời này, có thêm một người biết thì sẽ thêmmột phần nguy hiểm.”Hiện giờ, hắn và tử sĩ của Sở gia gặp mặt nhau, không chỉ không có ích mà còncó nguy cơ bị triều đình và Kinh Tây Sở thị phát hiện.Mà lòng người cũng không phải là không thay đổi.Hắn không thể hi vọng người khác sẽ tuyệt đối trung thành với mình cả đời.Những tử sĩ kia bây giờ đáng tin cậy, nhưng chờ bọn họ trải qua việc bị triềuđình truy sát, ăn bữa nay lo bữa mai, tâm tư của bọn họ còn có thể như cũ sao?“Huống hồ. . .” Sở Hi Thanh cười khổ một chút: “Tuy rằng bọn họ là gia tướngcủa trưởng phòng, nhưng chỉ trung thành với cha của ta, lại rất xem thường ta,có chút hận ta không biết tranh. Khi ta còn sống, bọn họ cũng không nghe lời ta,huống chi là bây giờ? Vì vậy, trừ phi ta có đủ lòng tin thu phục bọn họ, bằngkhông thì vẫn không gặp là tốt nhất.”“Đúng là nên như vậy.” Sở Vân Vân nghe vậy thì hơi gật đầu.Ngày xưa, Sở Tranh ốm yếu bệnh tật quanh năm, tu vị yếu ớt, chỉ có thể nhốttrong Sở trạch, đúng là không thể để đám thiên tài có tính tình kiệt ngạo kiachịu phục.Sau đó, nàng lại giơ tay lên, hút cột cờ Nghịch Thần Kỳ vào trong tay, đồng thờinhanh chân đi đến trước cửa sổ, bỗng dưng nhảy một cái, lao vào trong tầngmây bên ngoài.Sở Hi Thanh thấy thế thì sững sờ, bước nhanh đến cửa sổ, nhìn xuống phíadưới.Bóng người Sở Vân Vân đã biến mất tăm.Mây đen ở bên ngoài vẫn chưa biến mất hoàn toàn, để cho hắn chỉ có thể nhìnthấy trong phạm vi trăm trượng.Lúc này, Thiết Diện Phán Quan – La Dương đang lao nhanh trên mặt đất.Hắn biết, nếu mình tiếp tục ở trên thuyền Bình Thiên thì nhất định không giữnổi mạng. Một khi khói đen hoàn toàn tiêu tan, Tam Bình cư sĩ nhất định sẽ lụcsoát toàn thuyền, bài trừ mầm họa.Vì vậy, sau khi La Dương thoát thân, đã trực tiếp nhảy khỏi thuyền.Thương thế của hắn khá nặng, thậm ché không thể không dùng một tấm Phongđộn phù cao đến tam giai. Một mặt là thoát khỏi phạm vi thần niệm của TamBình cư sĩ, một mặt là trợ giúp mình an toàn hạ xuống mặt đất.Sau đó, Thiết Diện Phán Quan – La Dương vừa lao nhanh trên mặt đất, vừanghĩ đến thiếu niên âm thầm hỗ trợ mình bỏ chạy kia.Là Dương gặp qua người này.Cách đây không lâu, hắn tận mắt nhìn thấy Sở Hi Thanh đánh bại Chúc KhôngMinh và Sở Mính ở trên boong thuyền.La Dương vẫn có một loại cảm giác không tên, hắn cảm giác thiếu niên này rấtquen thuộc, dường như đã từng gặp mặt rồi.Nhưng khi hắn cẩn thận nghĩ lại, thì vẫn không thể nhớ ra.Vừa rồi, khi tiếp xúc ở khoảng cách gần, thì loại cảm giác này lại còn mãnh liệthơn.Trước kia, hắn nhất định là đã gặp qua thiếu niên tên Sở Hi Thanh này, chỉ là donguyên nhân nào đó, nên mới quên mất.Cùng lúc đó, trong cơ thể La Dương sinh ra một loại tâm trạng khó có thể nóilên lời.Ngay khi La Dương đang đau khổ suy nghĩ, hắn bỗng nhiên dừng bước, vẻ mặthơi thay đổi.Phía trước cách hắn ba mươi trượng, bỗng nhiên xuất hiện một cái Thái cực âmdương ngư đồ cực lớn.Âm dương ngư đồ kia xoay tròn biến hóa, sau đó ngưng tụ thành một đạo nhântầm năm mươi tuổi, râu tóc hoa râm.Hắn liếc nhìn La Dương, trong mắt toát ra ý cười gằn.“Thiết Diện Phán Quan – La Dương! Kinh Tây Sở thị ta đã đuổi bắt ngươi gầnmột năm, hôm nay cuối cùng cũng tóm được ngươi.”Cùng lúc đó, hai bên trái phải cũng xuất hiện hai bóng người.Đều là đại hán to lớn khoảng bốn mươi tuổi, trong đó hai người đeo kiếm, haingười cầm đao, tất cả đều tràn đầy sát ý, mặt hàm chứa vẻ cười gằn.Nội tâm La Dương không khỏi trầm xuống.Hắn nhận ra đạo nhân ở trước mặt, chính là cao thủ dưới trướng tứ phòng, âmDương Đồ - Ma Thái.Tu vị của người này là tứ phẩm thượng, có một bộ pháp khí tên âm Dương Đồ,sức chiến đấu rất khá, xếp hạng gần cuối trong mười chín vị gia tướng của tứphòng Sở gia.Bốn người khác thì là Kiếm nô và Đao nô mà Kinh Tây Sở thị bồi dưỡng.Tuy rằng tu vị của bọn họ chỉ là ngũ phẩm thượng, nhưng lại tinh thông một bộchiến pháp đao kiếm hợp bích có tên là Chính Phản Lưỡng Nghi trận của KinhTây Sở thị.Bốn người này liên thủ, có thể chống lại một vị cao thủ tu vị tứ phẩm thượng,trong phạm vi âm Dương Đồ, thì sức chiến đấu còn mạnh hơn.Nếu như là bình thường, mấy người này liên thủ thì cũng không phải đối thủcủa hắn.Vấn đề là thương thế của hắn bây giờ rất nặng, đã nặng đến mức không cònchút sức lực nào. 

Chương 860: Phán quan (5)