Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 877: Bí cảnh thời gian

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sau khi Tông Linh Uy đưa Sở Hi Thanh đến Thiên Lan cư, lại đưa chìa khóacho hắn, liền cáo từ rời đi.Mấy người Chu Lương Thần vội vàng chuyển hành lý vào trong, sau đó cầmcông cụ vẩy nước quét nhà mà Sở Hi Thanh lĩnh từ Nội Vụ viện, bắt đầu quétdọn bên trong Thiên Lan cư.Sở Vân Vân thì lại hỏi Sở Hi Thanh: “Thiên Lan cư cần bao nhiêu tiền, rất đắtđúng không?”Sở Hi Thanh ra vẻ thản nhiên: “52.000 lượng bạc một tháng!”Sở Vân Vân không khỏi ngẩn ngơ.Tuy rằng trước kia nàng vẫn ở Thiên Lan cư, nhưng chưa từng hỏi nơi này phảithuê bao nhiêu tiền.Những thứ nhỏ nhặt này, đều do Đạo thị của nàng xử lý.Sở Vân Vân không khỏi cười khổ: “Thời điểm này năm ngoái, hai chúng ta vấtvả một tháng mà cũng chỉ kiếm được hơn một trăm lượng.”Ba tháng mới đến quận Tú Thủy, chính là quãng thời gian giãy dụa nhất, giankhổ nhất trong đời của nàng.Sở Vân Vân cũng nhờ thế mà biết được khó khăn của võ tu tầng chót và báchtính.“Tuy nhiên, nơi này đắt thì đắt thật, nhưng vẫn có không ít chỗ tốt.”“Chỗ tốt?”Sở Hi Thanh hơi nhướng mày.Hắn bỏ một số tiền ra thuê nơi này, thật ra là vì tình cảm của Sở Vân Vân thôi.Giờ lại có thêm chỗ tốt?Sở Vân Vân không nói gì, nàng đưa Sở Hi Thanh đi đến một gian phòng tuhành ở bên cạnh.Nàng cúi người, chạm vào Tụ Linh trận ở trong phòng, sau đó thần sắc phức tạpnói: “Quả nhiên, vẫn như trước kia, không hề bị động vào. Trước kia, khi ta ởnơi này, đã từng bỏ một số tiền lớn để cải tạo bốn tòa Tụ Linh trận ở đây.”“Khi đó ta không hỏi cụ thể, nhưng theo Đạo thị của ta nói, phía dưới bốn tòaTụ Linh Trận này có chôn bốn viên ‘Cổ linh chi tâm’, còn có rất nhiều thiên tàiđịa bảo quý gia. Hiệu quả tu hành ở nơi này, tương đương bốn lần Tụ Linh trậnbình thường.”Sở Hi Thanh không khỏi líu lưỡi.“Cổ linh chi tâm” chính là trái tim của di tộc cự thần thời đại thượng cổ, màphải là tam phẩm trở lên, trải qua mấy trăm ngàn năm hóa đá mà thành.Thứ này rất hiếm thấy ở phương bắc, ở phương nam thì có thể bán ra một haitriệu lượng bạc, có thể nói là cực kỳ đắt giá.Khi Bá Võ Vương Tần Mộc Ca rời đi, vậy mà nói bỏ liền bỏ luôn.“Tất cả đồ dùng và trang trí trong Thiên Lan cư này đều giống hệt với lúc ta rờiđi, không có chút biến hóa nào.”Sở Vân Vân lại đứng lên, đi về phía một phòng chứa đồ được chôn một nửadưới đất ở phía bắc.Cửa phòng chứa đồ đóng chặt, bên ngoài có từng tầng từng tầng trận pháp phứctạp.Sở Hi Thanh đang muốn móc chìa khóa ra, đã thấy Sở Vân Vân đặt một tay lêncửa phòng chứa đồ.Trận pháp kia lập tức tản ra, cánh cửa sắt dày cộm nặng nề cũng bắt đầu kêulên, rồi từ từ mở rộng.Nội tâm Sở Hi Thanh run lên.Lòng thầm nói bên trong phòng chứa đồ này là một bảo tàng sao?Bá Vô Vương Tần Mộc Ca giàu có đến nứt vách, chỉ mấy thứ lọt qua kẽ tay củanàng, cũng đủ để hắn phất nhanh rồi. . .Thứ nàng bỏ lại, không cần, lại là thứ mà người khác mơ ước.Nhưng khi Sở Hi Thanh đi vào phòng chứa đồ thì lại hơi thất vọng.Bên trong phòng chứa đồ này, tất cả đều là các loại binh khí, đao thương kiếmkích, thang sóc gậy gộc, quải tử lưu tinh, búa rìu câu xiên, roi giản búa trảo,mười tám loại binh khí, không thiếu loại nào, hơn nữa mỗi loại đều có năm cáitrở lên.Bên trong không có một viên linh thạch, không có một chút vàng bạc nào.Sở Vân Vân thấy thế thì bật cười: “Ngươi đừng coi thường chúng, những thứnày nhìn qua đều không đáng chú ý, nhưng đều là pháp khí lục phẩm hạ đấy.Chúng nó đều được đúc từ Tinh Trầm thần thiết ở dưới biển sâu, cực kỳ kiên cố,có thể chống đỡ binh khí tứ phẩm mà không bị tổn hại.”“Ngày xưa ta kiêm tu rất nhiều môn võ đạo, luyện hỏng rất nhiều binh khí. Vìvậy đã bỏ ra hơn 100 vạn lượng bạc để làm những thứ này đấy.”Sở Hi Thanh nghe vậy thì mắt hiện lên vẻ vui mừng.Hắn đưa tay cầm một thanh trường thương ở trên giá binh khí bên cạnh, chỉ cảmthấy lạnh lẽo.Khi hắn cảm ứng một lát, liền nhướng mày lên: “Đúng là pháp khí lục phẩmhạ.”Đây là do đặc tính của Tinh Trầm thần thiết, vì vậy cây thương này mới ảmđạm, đen thùi lùi và xấu xí.Nhưng năng lực của bản thân pháp khí thì lại rất bình thường.Dù sao đây cũng là công cụ luyện tập của Tần Mộc Ca, nàng cần chính là kiêncố và bền, chứ không phải lực sát thương.Sở Hi Thanh nghĩ thầm, nếu như hắn bán những thứ này đi, cũng có thể bánđược hơn trăm vạn lượng bạc.Cũng có thể đưa về Thiết Kỳ Bang, tăng cường thực lực của Thiết Kỳ Bang.“Bên kia là đan dược tu hành của ta.” Sở Vân Vân chỉ chỉ giá thuốc bên cạnh:“Khi ta rời khỏi Vô Tướng thần tông thì rất vội vàng, từ một tòa bí cảnh ởphương bắc trực tiếp trở về quận Thiết Sơn để kế thừa chức gia chủ và An Bắctướng quân, không trở về Thiên Lan cư. Nơi này tích trữ các loại đan dược cầnthiết để ta và bốn vị Đạo thị tu hành trong nửa năm, giá trị khoảng tầm hơn 50vạn lượng. Linh khí nơi này rất đầy đủ, phải qua vài năm nữa thì mới đan dượcmới hết hạn.”

Sau khi Tông Linh Uy đưa Sở Hi Thanh đến Thiên Lan cư, lại đưa chìa khóa

cho hắn, liền cáo từ rời đi.

Mấy người Chu Lương Thần vội vàng chuyển hành lý vào trong, sau đó cầm

công cụ vẩy nước quét nhà mà Sở Hi Thanh lĩnh từ Nội Vụ viện, bắt đầu quét

dọn bên trong Thiên Lan cư.

Sở Vân Vân thì lại hỏi Sở Hi Thanh: “Thiên Lan cư cần bao nhiêu tiền, rất đắt

đúng không?”

Sở Hi Thanh ra vẻ thản nhiên: “52.000 lượng bạc một tháng!”

Sở Vân Vân không khỏi ngẩn ngơ.

Tuy rằng trước kia nàng vẫn ở Thiên Lan cư, nhưng chưa từng hỏi nơi này phải

thuê bao nhiêu tiền.

Những thứ nhỏ nhặt này, đều do Đạo thị của nàng xử lý.

Sở Vân Vân không khỏi cười khổ: “Thời điểm này năm ngoái, hai chúng ta vất

vả một tháng mà cũng chỉ kiếm được hơn một trăm lượng.”

Ba tháng mới đến quận Tú Thủy, chính là quãng thời gian giãy dụa nhất, gian

khổ nhất trong đời của nàng.

Sở Vân Vân cũng nhờ thế mà biết được khó khăn của võ tu tầng chót và bách

tính.

“Tuy nhiên, nơi này đắt thì đắt thật, nhưng vẫn có không ít chỗ tốt.”

“Chỗ tốt?”

Sở Hi Thanh hơi nhướng mày.

Hắn bỏ một số tiền ra thuê nơi này, thật ra là vì tình cảm của Sở Vân Vân thôi.

Giờ lại có thêm chỗ tốt?

Sở Vân Vân không nói gì, nàng đưa Sở Hi Thanh đi đến một gian phòng tu

hành ở bên cạnh.

Nàng cúi người, chạm vào Tụ Linh trận ở trong phòng, sau đó thần sắc phức tạp

nói: “Quả nhiên, vẫn như trước kia, không hề bị động vào. Trước kia, khi ta ở

nơi này, đã từng bỏ một số tiền lớn để cải tạo bốn tòa Tụ Linh trận ở đây.”

“Khi đó ta không hỏi cụ thể, nhưng theo Đạo thị của ta nói, phía dưới bốn tòa

Tụ Linh Trận này có chôn bốn viên ‘Cổ linh chi tâm’, còn có rất nhiều thiên tài

địa bảo quý gia. Hiệu quả tu hành ở nơi này, tương đương bốn lần Tụ Linh trận

bình thường.”

Sở Hi Thanh không khỏi líu lưỡi.

“Cổ linh chi tâm” chính là trái tim của di tộc cự thần thời đại thượng cổ, mà

phải là tam phẩm trở lên, trải qua mấy trăm ngàn năm hóa đá mà thành.

Thứ này rất hiếm thấy ở phương bắc, ở phương nam thì có thể bán ra một hai

triệu lượng bạc, có thể nói là cực kỳ đắt giá.

Khi Bá Võ Vương Tần Mộc Ca rời đi, vậy mà nói bỏ liền bỏ luôn.

“Tất cả đồ dùng và trang trí trong Thiên Lan cư này đều giống hệt với lúc ta rời

đi, không có chút biến hóa nào.”

Sở Vân Vân lại đứng lên, đi về phía một phòng chứa đồ được chôn một nửa

dưới đất ở phía bắc.

Cửa phòng chứa đồ đóng chặt, bên ngoài có từng tầng từng tầng trận pháp phức

tạp.

Sở Hi Thanh đang muốn móc chìa khóa ra, đã thấy Sở Vân Vân đặt một tay lên

cửa phòng chứa đồ.

Trận pháp kia lập tức tản ra, cánh cửa sắt dày cộm nặng nề cũng bắt đầu kêu

lên, rồi từ từ mở rộng.

Nội tâm Sở Hi Thanh run lên.

Lòng thầm nói bên trong phòng chứa đồ này là một bảo tàng sao?

Bá Vô Vương Tần Mộc Ca giàu có đến nứt vách, chỉ mấy thứ lọt qua kẽ tay của

nàng, cũng đủ để hắn phất nhanh rồi. . .

Thứ nàng bỏ lại, không cần, lại là thứ mà người khác mơ ước.

Nhưng khi Sở Hi Thanh đi vào phòng chứa đồ thì lại hơi thất vọng.

Bên trong phòng chứa đồ này, tất cả đều là các loại binh khí, đao thương kiếm

kích, thang sóc gậy gộc, quải tử lưu tinh, búa rìu câu xiên, roi giản búa trảo,

mười tám loại binh khí, không thiếu loại nào, hơn nữa mỗi loại đều có năm cái

trở lên.

Bên trong không có một viên linh thạch, không có một chút vàng bạc nào.

Sở Vân Vân thấy thế thì bật cười: “Ngươi đừng coi thường chúng, những thứ

này nhìn qua đều không đáng chú ý, nhưng đều là pháp khí lục phẩm hạ đấy.

Chúng nó đều được đúc từ Tinh Trầm thần thiết ở dưới biển sâu, cực kỳ kiên cố,

có thể chống đỡ binh khí tứ phẩm mà không bị tổn hại.”

“Ngày xưa ta kiêm tu rất nhiều môn võ đạo, luyện hỏng rất nhiều binh khí. Vì

vậy đã bỏ ra hơn 100 vạn lượng bạc để làm những thứ này đấy.”

Sở Hi Thanh nghe vậy thì mắt hiện lên vẻ vui mừng.

Hắn đưa tay cầm một thanh trường thương ở trên giá binh khí bên cạnh, chỉ cảm

thấy lạnh lẽo.

Khi hắn cảm ứng một lát, liền nhướng mày lên: “Đúng là pháp khí lục phẩm

hạ.”

Đây là do đặc tính của Tinh Trầm thần thiết, vì vậy cây thương này mới ảm

đạm, đen thùi lùi và xấu xí.

Nhưng năng lực của bản thân pháp khí thì lại rất bình thường.

Dù sao đây cũng là công cụ luyện tập của Tần Mộc Ca, nàng cần chính là kiên

cố và bền, chứ không phải lực sát thương.

Sở Hi Thanh nghĩ thầm, nếu như hắn bán những thứ này đi, cũng có thể bán

được hơn trăm vạn lượng bạc.

Cũng có thể đưa về Thiết Kỳ Bang, tăng cường thực lực của Thiết Kỳ Bang.

“Bên kia là đan dược tu hành của ta.” Sở Vân Vân chỉ chỉ giá thuốc bên cạnh:

“Khi ta rời khỏi Vô Tướng thần tông thì rất vội vàng, từ một tòa bí cảnh ở

phương bắc trực tiếp trở về quận Thiết Sơn để kế thừa chức gia chủ và An Bắc

tướng quân, không trở về Thiên Lan cư. Nơi này tích trữ các loại đan dược cần

thiết để ta và bốn vị Đạo thị tu hành trong nửa năm, giá trị khoảng tầm hơn 50

vạn lượng. Linh khí nơi này rất đầy đủ, phải qua vài năm nữa thì mới đan dược

mới hết hạn.”

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sau khi Tông Linh Uy đưa Sở Hi Thanh đến Thiên Lan cư, lại đưa chìa khóacho hắn, liền cáo từ rời đi.Mấy người Chu Lương Thần vội vàng chuyển hành lý vào trong, sau đó cầmcông cụ vẩy nước quét nhà mà Sở Hi Thanh lĩnh từ Nội Vụ viện, bắt đầu quétdọn bên trong Thiên Lan cư.Sở Vân Vân thì lại hỏi Sở Hi Thanh: “Thiên Lan cư cần bao nhiêu tiền, rất đắtđúng không?”Sở Hi Thanh ra vẻ thản nhiên: “52.000 lượng bạc một tháng!”Sở Vân Vân không khỏi ngẩn ngơ.Tuy rằng trước kia nàng vẫn ở Thiên Lan cư, nhưng chưa từng hỏi nơi này phảithuê bao nhiêu tiền.Những thứ nhỏ nhặt này, đều do Đạo thị của nàng xử lý.Sở Vân Vân không khỏi cười khổ: “Thời điểm này năm ngoái, hai chúng ta vấtvả một tháng mà cũng chỉ kiếm được hơn một trăm lượng.”Ba tháng mới đến quận Tú Thủy, chính là quãng thời gian giãy dụa nhất, giankhổ nhất trong đời của nàng.Sở Vân Vân cũng nhờ thế mà biết được khó khăn của võ tu tầng chót và báchtính.“Tuy nhiên, nơi này đắt thì đắt thật, nhưng vẫn có không ít chỗ tốt.”“Chỗ tốt?”Sở Hi Thanh hơi nhướng mày.Hắn bỏ một số tiền ra thuê nơi này, thật ra là vì tình cảm của Sở Vân Vân thôi.Giờ lại có thêm chỗ tốt?Sở Vân Vân không nói gì, nàng đưa Sở Hi Thanh đi đến một gian phòng tuhành ở bên cạnh.Nàng cúi người, chạm vào Tụ Linh trận ở trong phòng, sau đó thần sắc phức tạpnói: “Quả nhiên, vẫn như trước kia, không hề bị động vào. Trước kia, khi ta ởnơi này, đã từng bỏ một số tiền lớn để cải tạo bốn tòa Tụ Linh trận ở đây.”“Khi đó ta không hỏi cụ thể, nhưng theo Đạo thị của ta nói, phía dưới bốn tòaTụ Linh Trận này có chôn bốn viên ‘Cổ linh chi tâm’, còn có rất nhiều thiên tàiđịa bảo quý gia. Hiệu quả tu hành ở nơi này, tương đương bốn lần Tụ Linh trậnbình thường.”Sở Hi Thanh không khỏi líu lưỡi.“Cổ linh chi tâm” chính là trái tim của di tộc cự thần thời đại thượng cổ, màphải là tam phẩm trở lên, trải qua mấy trăm ngàn năm hóa đá mà thành.Thứ này rất hiếm thấy ở phương bắc, ở phương nam thì có thể bán ra một haitriệu lượng bạc, có thể nói là cực kỳ đắt giá.Khi Bá Võ Vương Tần Mộc Ca rời đi, vậy mà nói bỏ liền bỏ luôn.“Tất cả đồ dùng và trang trí trong Thiên Lan cư này đều giống hệt với lúc ta rờiđi, không có chút biến hóa nào.”Sở Vân Vân lại đứng lên, đi về phía một phòng chứa đồ được chôn một nửadưới đất ở phía bắc.Cửa phòng chứa đồ đóng chặt, bên ngoài có từng tầng từng tầng trận pháp phứctạp.Sở Hi Thanh đang muốn móc chìa khóa ra, đã thấy Sở Vân Vân đặt một tay lêncửa phòng chứa đồ.Trận pháp kia lập tức tản ra, cánh cửa sắt dày cộm nặng nề cũng bắt đầu kêulên, rồi từ từ mở rộng.Nội tâm Sở Hi Thanh run lên.Lòng thầm nói bên trong phòng chứa đồ này là một bảo tàng sao?Bá Vô Vương Tần Mộc Ca giàu có đến nứt vách, chỉ mấy thứ lọt qua kẽ tay củanàng, cũng đủ để hắn phất nhanh rồi. . .Thứ nàng bỏ lại, không cần, lại là thứ mà người khác mơ ước.Nhưng khi Sở Hi Thanh đi vào phòng chứa đồ thì lại hơi thất vọng.Bên trong phòng chứa đồ này, tất cả đều là các loại binh khí, đao thương kiếmkích, thang sóc gậy gộc, quải tử lưu tinh, búa rìu câu xiên, roi giản búa trảo,mười tám loại binh khí, không thiếu loại nào, hơn nữa mỗi loại đều có năm cáitrở lên.Bên trong không có một viên linh thạch, không có một chút vàng bạc nào.Sở Vân Vân thấy thế thì bật cười: “Ngươi đừng coi thường chúng, những thứnày nhìn qua đều không đáng chú ý, nhưng đều là pháp khí lục phẩm hạ đấy.Chúng nó đều được đúc từ Tinh Trầm thần thiết ở dưới biển sâu, cực kỳ kiên cố,có thể chống đỡ binh khí tứ phẩm mà không bị tổn hại.”“Ngày xưa ta kiêm tu rất nhiều môn võ đạo, luyện hỏng rất nhiều binh khí. Vìvậy đã bỏ ra hơn 100 vạn lượng bạc để làm những thứ này đấy.”Sở Hi Thanh nghe vậy thì mắt hiện lên vẻ vui mừng.Hắn đưa tay cầm một thanh trường thương ở trên giá binh khí bên cạnh, chỉ cảmthấy lạnh lẽo.Khi hắn cảm ứng một lát, liền nhướng mày lên: “Đúng là pháp khí lục phẩmhạ.”Đây là do đặc tính của Tinh Trầm thần thiết, vì vậy cây thương này mới ảmđạm, đen thùi lùi và xấu xí.Nhưng năng lực của bản thân pháp khí thì lại rất bình thường.Dù sao đây cũng là công cụ luyện tập của Tần Mộc Ca, nàng cần chính là kiêncố và bền, chứ không phải lực sát thương.Sở Hi Thanh nghĩ thầm, nếu như hắn bán những thứ này đi, cũng có thể bánđược hơn trăm vạn lượng bạc.Cũng có thể đưa về Thiết Kỳ Bang, tăng cường thực lực của Thiết Kỳ Bang.“Bên kia là đan dược tu hành của ta.” Sở Vân Vân chỉ chỉ giá thuốc bên cạnh:“Khi ta rời khỏi Vô Tướng thần tông thì rất vội vàng, từ một tòa bí cảnh ởphương bắc trực tiếp trở về quận Thiết Sơn để kế thừa chức gia chủ và An Bắctướng quân, không trở về Thiên Lan cư. Nơi này tích trữ các loại đan dược cầnthiết để ta và bốn vị Đạo thị tu hành trong nửa năm, giá trị khoảng tầm hơn 50vạn lượng. Linh khí nơi này rất đầy đủ, phải qua vài năm nữa thì mới đan dượcmới hết hạn.”

Chương 877: Bí cảnh thời gian