Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 887: Phương Bất Viên

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… May mắn là trí nhớ của Sở Hi Thanh đã cực kỳ kinh người, hắn bỏ ra khoảng bakhắc thời gian, liền có thể ghi nhớ toàn bộ.Ngay khi Sở Hi Thanh đang thử chia bản đồ ra làm nhiều mảnh, che giấu bêntrong chín đạo phân hồn của mình, thì hai người Chu Lương Thần và Kế TiễnTiễn tràn đầy mệt mỏi mà đi vào trong sân.Chu Lương Thần cầm một chiếc hộp màu vàng óng dài rộng ba thước, đi vềphía Sở Hi Thanh.Trên mặt hắn hiện lên vẻ xấu hổ: “Chủ thượng, thuộc hạ đã nhục sứ mệnh, tachỉ tìm thấy một phần tài liệu chính của bí dược lục phẩm hạ.”Chiếc hộp vuông trong tay hắn là tài liệu chính của bí dược lục phẩm hạ, baoquát hai loại thuốc, Thần Dương hoa và Huyền âm thảo.Chiếc hộp màu vàng óng này chính là pháp khí bát phẩm chuyên được sử dụngđể bảo quản hai loại thuốc này.Chu Lương Thần đã mất rất nhiều sức lực vì thứ này.Tuy rằng hắn có tiền, nhưng lại không có quan hệ gì ở nơi này.Cuối cùng vẫn là Kế Tiễn Tiễn ‘trùng hợp’ tìm được người bán, Chu LươngThần mới mua được hai loại tài liệu này.“Không sao.” Sở Hi Thanh bật cười một tiếng, hắn cũng không để ý lắm: “Thậtra trong bí cảnh thời gian cũng có hai loại tài liệu này, ta bảo ngươi đi mua là đểđề phòng chuyện không may thôi, lo trước khỏi họa sau mà. Có thì càng tốt,không có cũng không sao. Lương Thần ngươi đã phí nhiều sức lực vì thứ này,vất vả rồi.”Bí cảnh thời gian là bí cảnh của Vô Tướng thần tông chuyên môn bồi dưỡng đệtử lục phẩm thất phẩm, sao có thể không có Thần Dương hoa và Huyền âm thảođược?Bằng không những đệ tử này thăng cấp trong bí cảnh kiểu gì?Chỉ là Sở Hi Thanh cần hai phần bí dược, cho nên không thể chuẩn bị thêm mộtphần.Huống hồ tiền mua thuốc cũng là Sở Hi Thanh mượn từ Chu gia, hắn nào có tưcách bất mãn?Lúc này, Sở Hi Thanh lại nhìn Chu Lương Thần với ánh nghiêm túc: “Ngươi đãchuẩn bị bí dược cho mình chưa? Bí cảnh thời gian là thuộc Vô Tướng thầntông khống chế, có lẽ bên trong không có thứ ngươi muốn.”Chu Lương Thần lại hiện lên vẻ phấn chấn, trả lời: “Chủ thượng không cần locho ta, trước khi lên phương bắc, nhà ta đã chuẩn bị cho ta bí dược thất phẩmthượng và lục phẩm hạ rồi.”Sở Hi Thanh hơi gật đầu, sau đó ngậm lấy vài phần áy náy mà nhìn Kế TiễnTiễn: “Lần này, Vô Tướng thần tông chỉ cho ta hai danh ngạch vào bí cảnh thờigian. Ta chuẩn bị dẫn Tiểu Chiêu và Lương Thần vào trong, lần sau có cơ hộithì ta sẽ dẫn Tiễn Tiễn ngươi theo.”Kế Tiễn Tiễn nghe vậy, chẳng những không bất mãn mà còn hơi vui vẻ.Nàng đang lo nên làm gì để từ chối Sở Hi Thanh.Bí cảnh thời gian đúng là rất tốt, Kế Tiễn Tiễn cũng trông mà thèm.Hiện giờ, nàng chỉ còn thiếu nửa năm nữa là có thể thăng cấp tứ phẩm, ở trongbí cảnh thời gian một năm, đủ để nàng thăng cấp rồi.Vấn đề là tu vị của nàng đã là ngũ phẩm thượng, căn bản là không vào được bícảnh lục phẩm này.Nếu như Sở Hi Thanh muốn đưa nàng theo thật, vậy thì hoặc là làm thần linhtức giận, hoặc là sẽ lòi đuôi, sẽ không có kết quả thứ ba.Bạch Tiểu Chiêu đã hóa thành điêu thì lại ‘a’ một tiếng, thân hình như thiểmđiện mà nhảy lên vai Sở Hi Thanh.Lúc này, khóe môi Sở Hi Thanh giật giật vài cái.Tiểu Tóc Húi Cua trong cơ thể hắn đã bắt đầu tạo phản.Rõ ràng là Sở Hi Thanh đã đáp ứng nó, sau khi đến phương bắc thì sẽ dẫn nó đisăn bắt, không dẫn Bạch Tiểu Chiêu theo.Việc này là Sở Hi Thanh đuối lý.Nhưng từ kết cấu của bí cảnh thời gian, thả tiểu Tóc Húi Cua ra ngoài hóng giómột chút là không có vấn đề.Hắn vội vàng an ủi tên nhóc này.. . .Nửa canh giờ sau, Sở Hi Thanh và Chu Lương Thần khởi hành đi đến sơn mônThượng viện của Vô Tướng thần tông.Đó là một cánh cổng chào bằng đá cao đến trăm trượng, đứng vững nơi sườnnúi.Trên cao nhất là bốn chữ ‘Vô Tướng thần tông’ rất to lớn, mỗi một bút đều tựanhư đao như kiếm.Mười cái trụ đá ở cổng chào tràn đầy hoa văn đầy màu sắc, tổng cộng mười hailoại thần thú, trông rất sống động.Mặc kệ là mấy chữ lớn kia, hay là các hình vẽ trên đó, tất cả đều chất chứa võ ýác liệt đến cực điểm.Trong truyền thuyết, cổng chào này được xuất từ tay tông chủ đời thứ hai củaVô Tướng thần tông.Bản thân nó chính là một bộ Chân Ý Đồ, không chỉ có thể áp chế tất cả lựclượng ác sát tai họa đến gần nó, mà người ngoài còn có thể tìm hiểu võ học vôthượng từ trong những hình vẽ đó.Vì vậy, bảy ngàn năm trước Vô Tướng thần tông đã tiêu hao rất nhiều sức lực,để chuyển nó từ tổng sơn Vô Tướng thần tông về đây.Khi Sở Hi Thanh đến nơi này, dưới cổng chào đã có rất nhiều đệ tử của VôTướng thần tông, tất cả đều đang nghiên cứu các đồ án ở trên cổng chào.Chân ý bên trong cổng chào này vô cùng cao siêu, hơn nữa lại là miễn phí,không cần lượng lớn thiện công như Tàng Kinh lâu.

May mắn là trí nhớ của Sở Hi Thanh đã cực kỳ kinh người, hắn bỏ ra khoảng ba

khắc thời gian, liền có thể ghi nhớ toàn bộ.

Ngay khi Sở Hi Thanh đang thử chia bản đồ ra làm nhiều mảnh, che giấu bên

trong chín đạo phân hồn của mình, thì hai người Chu Lương Thần và Kế Tiễn

Tiễn tràn đầy mệt mỏi mà đi vào trong sân.

Chu Lương Thần cầm một chiếc hộp màu vàng óng dài rộng ba thước, đi về

phía Sở Hi Thanh.

Trên mặt hắn hiện lên vẻ xấu hổ: “Chủ thượng, thuộc hạ đã nhục sứ mệnh, ta

chỉ tìm thấy một phần tài liệu chính của bí dược lục phẩm hạ.”

Chiếc hộp vuông trong tay hắn là tài liệu chính của bí dược lục phẩm hạ, bao

quát hai loại thuốc, Thần Dương hoa và Huyền âm thảo.

Chiếc hộp màu vàng óng này chính là pháp khí bát phẩm chuyên được sử dụng

để bảo quản hai loại thuốc này.

Chu Lương Thần đã mất rất nhiều sức lực vì thứ này.

Tuy rằng hắn có tiền, nhưng lại không có quan hệ gì ở nơi này.

Cuối cùng vẫn là Kế Tiễn Tiễn ‘trùng hợp’ tìm được người bán, Chu Lương

Thần mới mua được hai loại tài liệu này.

“Không sao.” Sở Hi Thanh bật cười một tiếng, hắn cũng không để ý lắm: “Thật

ra trong bí cảnh thời gian cũng có hai loại tài liệu này, ta bảo ngươi đi mua là để

đề phòng chuyện không may thôi, lo trước khỏi họa sau mà. Có thì càng tốt,

không có cũng không sao. Lương Thần ngươi đã phí nhiều sức lực vì thứ này,

vất vả rồi.”

Bí cảnh thời gian là bí cảnh của Vô Tướng thần tông chuyên môn bồi dưỡng đệ

tử lục phẩm thất phẩm, sao có thể không có Thần Dương hoa và Huyền âm thảo

được?

Bằng không những đệ tử này thăng cấp trong bí cảnh kiểu gì?

Chỉ là Sở Hi Thanh cần hai phần bí dược, cho nên không thể chuẩn bị thêm một

phần.

Huống hồ tiền mua thuốc cũng là Sở Hi Thanh mượn từ Chu gia, hắn nào có tư

cách bất mãn?

Lúc này, Sở Hi Thanh lại nhìn Chu Lương Thần với ánh nghiêm túc: “Ngươi đã

chuẩn bị bí dược cho mình chưa? Bí cảnh thời gian là thuộc Vô Tướng thần

tông khống chế, có lẽ bên trong không có thứ ngươi muốn.”

Chu Lương Thần lại hiện lên vẻ phấn chấn, trả lời: “Chủ thượng không cần lo

cho ta, trước khi lên phương bắc, nhà ta đã chuẩn bị cho ta bí dược thất phẩm

thượng và lục phẩm hạ rồi.”

Sở Hi Thanh hơi gật đầu, sau đó ngậm lấy vài phần áy náy mà nhìn Kế Tiễn

Tiễn: “Lần này, Vô Tướng thần tông chỉ cho ta hai danh ngạch vào bí cảnh thời

gian. Ta chuẩn bị dẫn Tiểu Chiêu và Lương Thần vào trong, lần sau có cơ hội

thì ta sẽ dẫn Tiễn Tiễn ngươi theo.”

Kế Tiễn Tiễn nghe vậy, chẳng những không bất mãn mà còn hơi vui vẻ.

Nàng đang lo nên làm gì để từ chối Sở Hi Thanh.

Bí cảnh thời gian đúng là rất tốt, Kế Tiễn Tiễn cũng trông mà thèm.

Hiện giờ, nàng chỉ còn thiếu nửa năm nữa là có thể thăng cấp tứ phẩm, ở trong

bí cảnh thời gian một năm, đủ để nàng thăng cấp rồi.

Vấn đề là tu vị của nàng đã là ngũ phẩm thượng, căn bản là không vào được bí

cảnh lục phẩm này.

Nếu như Sở Hi Thanh muốn đưa nàng theo thật, vậy thì hoặc là làm thần linh

tức giận, hoặc là sẽ lòi đuôi, sẽ không có kết quả thứ ba.

Bạch Tiểu Chiêu đã hóa thành điêu thì lại ‘a’ một tiếng, thân hình như thiểm

điện mà nhảy lên vai Sở Hi Thanh.

Lúc này, khóe môi Sở Hi Thanh giật giật vài cái.

Tiểu Tóc Húi Cua trong cơ thể hắn đã bắt đầu tạo phản.

Rõ ràng là Sở Hi Thanh đã đáp ứng nó, sau khi đến phương bắc thì sẽ dẫn nó đi

săn bắt, không dẫn Bạch Tiểu Chiêu theo.

Việc này là Sở Hi Thanh đuối lý.

Nhưng từ kết cấu của bí cảnh thời gian, thả tiểu Tóc Húi Cua ra ngoài hóng gió

một chút là không có vấn đề.

Hắn vội vàng an ủi tên nhóc này.

. . .

Nửa canh giờ sau, Sở Hi Thanh và Chu Lương Thần khởi hành đi đến sơn môn

Thượng viện của Vô Tướng thần tông.

Đó là một cánh cổng chào bằng đá cao đến trăm trượng, đứng vững nơi sườn

núi.

Trên cao nhất là bốn chữ ‘Vô Tướng thần tông’ rất to lớn, mỗi một bút đều tựa

như đao như kiếm.

Mười cái trụ đá ở cổng chào tràn đầy hoa văn đầy màu sắc, tổng cộng mười hai

loại thần thú, trông rất sống động.

Mặc kệ là mấy chữ lớn kia, hay là các hình vẽ trên đó, tất cả đều chất chứa võ ý

ác liệt đến cực điểm.

Trong truyền thuyết, cổng chào này được xuất từ tay tông chủ đời thứ hai của

Vô Tướng thần tông.

Bản thân nó chính là một bộ Chân Ý Đồ, không chỉ có thể áp chế tất cả lực

lượng ác sát tai họa đến gần nó, mà người ngoài còn có thể tìm hiểu võ học vô

thượng từ trong những hình vẽ đó.

Vì vậy, bảy ngàn năm trước Vô Tướng thần tông đã tiêu hao rất nhiều sức lực,

để chuyển nó từ tổng sơn Vô Tướng thần tông về đây.

Khi Sở Hi Thanh đến nơi này, dưới cổng chào đã có rất nhiều đệ tử của Vô

Tướng thần tông, tất cả đều đang nghiên cứu các đồ án ở trên cổng chào.

Chân ý bên trong cổng chào này vô cùng cao siêu, hơn nữa lại là miễn phí,

không cần lượng lớn thiện công như Tàng Kinh lâu.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… May mắn là trí nhớ của Sở Hi Thanh đã cực kỳ kinh người, hắn bỏ ra khoảng bakhắc thời gian, liền có thể ghi nhớ toàn bộ.Ngay khi Sở Hi Thanh đang thử chia bản đồ ra làm nhiều mảnh, che giấu bêntrong chín đạo phân hồn của mình, thì hai người Chu Lương Thần và Kế TiễnTiễn tràn đầy mệt mỏi mà đi vào trong sân.Chu Lương Thần cầm một chiếc hộp màu vàng óng dài rộng ba thước, đi vềphía Sở Hi Thanh.Trên mặt hắn hiện lên vẻ xấu hổ: “Chủ thượng, thuộc hạ đã nhục sứ mệnh, tachỉ tìm thấy một phần tài liệu chính của bí dược lục phẩm hạ.”Chiếc hộp vuông trong tay hắn là tài liệu chính của bí dược lục phẩm hạ, baoquát hai loại thuốc, Thần Dương hoa và Huyền âm thảo.Chiếc hộp màu vàng óng này chính là pháp khí bát phẩm chuyên được sử dụngđể bảo quản hai loại thuốc này.Chu Lương Thần đã mất rất nhiều sức lực vì thứ này.Tuy rằng hắn có tiền, nhưng lại không có quan hệ gì ở nơi này.Cuối cùng vẫn là Kế Tiễn Tiễn ‘trùng hợp’ tìm được người bán, Chu LươngThần mới mua được hai loại tài liệu này.“Không sao.” Sở Hi Thanh bật cười một tiếng, hắn cũng không để ý lắm: “Thậtra trong bí cảnh thời gian cũng có hai loại tài liệu này, ta bảo ngươi đi mua là đểđề phòng chuyện không may thôi, lo trước khỏi họa sau mà. Có thì càng tốt,không có cũng không sao. Lương Thần ngươi đã phí nhiều sức lực vì thứ này,vất vả rồi.”Bí cảnh thời gian là bí cảnh của Vô Tướng thần tông chuyên môn bồi dưỡng đệtử lục phẩm thất phẩm, sao có thể không có Thần Dương hoa và Huyền âm thảođược?Bằng không những đệ tử này thăng cấp trong bí cảnh kiểu gì?Chỉ là Sở Hi Thanh cần hai phần bí dược, cho nên không thể chuẩn bị thêm mộtphần.Huống hồ tiền mua thuốc cũng là Sở Hi Thanh mượn từ Chu gia, hắn nào có tưcách bất mãn?Lúc này, Sở Hi Thanh lại nhìn Chu Lương Thần với ánh nghiêm túc: “Ngươi đãchuẩn bị bí dược cho mình chưa? Bí cảnh thời gian là thuộc Vô Tướng thầntông khống chế, có lẽ bên trong không có thứ ngươi muốn.”Chu Lương Thần lại hiện lên vẻ phấn chấn, trả lời: “Chủ thượng không cần locho ta, trước khi lên phương bắc, nhà ta đã chuẩn bị cho ta bí dược thất phẩmthượng và lục phẩm hạ rồi.”Sở Hi Thanh hơi gật đầu, sau đó ngậm lấy vài phần áy náy mà nhìn Kế TiễnTiễn: “Lần này, Vô Tướng thần tông chỉ cho ta hai danh ngạch vào bí cảnh thờigian. Ta chuẩn bị dẫn Tiểu Chiêu và Lương Thần vào trong, lần sau có cơ hộithì ta sẽ dẫn Tiễn Tiễn ngươi theo.”Kế Tiễn Tiễn nghe vậy, chẳng những không bất mãn mà còn hơi vui vẻ.Nàng đang lo nên làm gì để từ chối Sở Hi Thanh.Bí cảnh thời gian đúng là rất tốt, Kế Tiễn Tiễn cũng trông mà thèm.Hiện giờ, nàng chỉ còn thiếu nửa năm nữa là có thể thăng cấp tứ phẩm, ở trongbí cảnh thời gian một năm, đủ để nàng thăng cấp rồi.Vấn đề là tu vị của nàng đã là ngũ phẩm thượng, căn bản là không vào được bícảnh lục phẩm này.Nếu như Sở Hi Thanh muốn đưa nàng theo thật, vậy thì hoặc là làm thần linhtức giận, hoặc là sẽ lòi đuôi, sẽ không có kết quả thứ ba.Bạch Tiểu Chiêu đã hóa thành điêu thì lại ‘a’ một tiếng, thân hình như thiểmđiện mà nhảy lên vai Sở Hi Thanh.Lúc này, khóe môi Sở Hi Thanh giật giật vài cái.Tiểu Tóc Húi Cua trong cơ thể hắn đã bắt đầu tạo phản.Rõ ràng là Sở Hi Thanh đã đáp ứng nó, sau khi đến phương bắc thì sẽ dẫn nó đisăn bắt, không dẫn Bạch Tiểu Chiêu theo.Việc này là Sở Hi Thanh đuối lý.Nhưng từ kết cấu của bí cảnh thời gian, thả tiểu Tóc Húi Cua ra ngoài hóng giómột chút là không có vấn đề.Hắn vội vàng an ủi tên nhóc này.. . .Nửa canh giờ sau, Sở Hi Thanh và Chu Lương Thần khởi hành đi đến sơn mônThượng viện của Vô Tướng thần tông.Đó là một cánh cổng chào bằng đá cao đến trăm trượng, đứng vững nơi sườnnúi.Trên cao nhất là bốn chữ ‘Vô Tướng thần tông’ rất to lớn, mỗi một bút đều tựanhư đao như kiếm.Mười cái trụ đá ở cổng chào tràn đầy hoa văn đầy màu sắc, tổng cộng mười hailoại thần thú, trông rất sống động.Mặc kệ là mấy chữ lớn kia, hay là các hình vẽ trên đó, tất cả đều chất chứa võ ýác liệt đến cực điểm.Trong truyền thuyết, cổng chào này được xuất từ tay tông chủ đời thứ hai củaVô Tướng thần tông.Bản thân nó chính là một bộ Chân Ý Đồ, không chỉ có thể áp chế tất cả lựclượng ác sát tai họa đến gần nó, mà người ngoài còn có thể tìm hiểu võ học vôthượng từ trong những hình vẽ đó.Vì vậy, bảy ngàn năm trước Vô Tướng thần tông đã tiêu hao rất nhiều sức lực,để chuyển nó từ tổng sơn Vô Tướng thần tông về đây.Khi Sở Hi Thanh đến nơi này, dưới cổng chào đã có rất nhiều đệ tử của VôTướng thần tông, tất cả đều đang nghiên cứu các đồ án ở trên cổng chào.Chân ý bên trong cổng chào này vô cùng cao siêu, hơn nữa lại là miễn phí,không cần lượng lớn thiện công như Tàng Kinh lâu.

Chương 887: Phương Bất Viên