Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 889: Phương Bất Viên (3)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh thì cũng không để ý lắm, bọn họ đã trở mặt rồi, với tính tình củaSở Mính, sao có thể dùng mặt nóng dán vào cái mông lạnh của hắn.Hắn chỉ âm thầm líu lưỡi.Kinh Tây Sở thị thật sự là giàu có, hơn 190 phần lễ vật này, chính là hơn 60 vạnlượng bạc.Sở Hi Thanh chợt nghĩ đến, những của cải này rất có thể là từ trưởng phòng củaSở gia, trong lòng lập tức không vui.Người tứ phòng Sở gia thật sự là đám tạp chủng, cầm tiền của nhà hắn để đi thumua lòng người.Nể tình Sở Mính chặn đao cho hắn, nên hắn bỏ qua lần này.Chờ ngày sau, sớm muộn gì cũng tính rõ ràng với bọn họ.Đúng lúc này, bảy bóng người bay đến nơi này.Đó là đại trưởng lão Chiến đường Ngạo Quốc, đại trưởng lão Giáo Viên việnThanh Hư Tử, đại trưởng lão Thuật Sư viện Tri Phi Tử và bốn vị trưởng lão códung mạo khác nhau, nam nữ khác nhau.Đám đệ tử thấy thế thì không khỏi ầm ĩ lên.Tất cả đều không ngờ hành trình bí cảnh thời gian này, sẽ do ba vị đại trưởnglão tự mình dẫn đội.Những năm trước, đều là do Thanh Hư Tử và hai vị trưởng lão đi theo hộ tống.Bọn họ lập tức khôi phục yên lặng, thần thái nghiêm túc, một mực cung kính,phạm vi trăm trượng chung quanh đều có thể nghe thấy tiếng kim rơi.Sau khi Ngạo Quốc bay xuống, liền quét mắt nhìn mọi người ở đây một chút.Vị đại trưởng lão Chiến đường này, quanh người có huyết sắc nồng nặc quấnquanh, khí thế cũng cực kỳ bá đạo.Khi hắn đến, tất cả phi hạc đang nô đùa ở quanh đây cũng phải ngừng âm thanh,đàng hoàng bay xuống mặt đất.Tất cả chim tước chuột thỏ, phi trùng ruồi muỗi ở chung quanh đều phải ẩn nấptrong bụi cỏ, không dám lên tiếng.Mặt mũi hắn khá giống một con trâu rừng. Mũi chiếm gần non nửa khuôn mặt,mũi hít khí trắng, phun ra huyết quang.Hai mắt thì to lớn như chuông đồng, tràn đầy hung quang, nhìn thấy tất cả sợhãi trong lòng mọi người.Ánh mắt của Ngạo Quốc hơi dừng lại trên người Sở Hi Thanh và Sở Mính, sauđó liền thu hồi tầm mắt.Hắn quay đầu nhìn về phía Tri Phi Tử: “Người đông đủ rồi, trực tiếp lên đườngđi, đừng rề rà.”Tri Phi Tử hơi gật đầu, hắn hơi khoát tay, lập tức có vô số phù lục bay ra từtrong tay áo của hắn, rồi hóa thành chim bay.Những tấm phù lục này bay đến giữa không chung rồi bắt đầu chắp vá kết hợp,cấu tạo thành một tòa thuyền bay dài tầm ba mươi trượng.“Đi thôi!”Tri Phi Tử ngự không mà lên, rơi vào trên thuyền bay kia.Mà theo mấy người Ngạo Quốc lên thuyền, chư vị để tự cũng bắt đầu thể hiệnthần thông, hoặc là ngự không mà lên, hoặc là thi triển thân pháp, đạp không màlên, tất cả đều nhảy lên chiến thuyền ở hai mươi trượng trên không kia.Sở Hi Thanh đã có thể thích nghi với huyết mạch Bạch Hổ, sau lưng hắn hiện rađôi cánh Bạch Hổ, cũng vẫy cánh mà bay lên, rơi vào trên thuyền.Ngạo Quốc và chư vị trưởng lão đều ngồi ở đầu thuyền, đám đệ tử thì tìm mộtvị trí để ngồi xuống.Sở Hi Thanh nhìn ra các đệ tử rất kính nể và sợ hại Ngạo Quốc, thậm chí là câmnhư hến.Bao quát cả Sở Mính, tất cả mọi người đều ngồi đàng hoàng tại chỗ, không nóimột lời, không dám nhúc nhích.Sở Hi Thanh cũng rất kiêng kị vị đại trưởng lão có khí thể bá đạo này.Hắn cũng ngồi im lặng không lên tiếng, dành thời gian nghiên cứu Chân Ý Đồcủa Vô Cực Trảm mà Sở Vân Vân đưa cho.Tốc độ của chiếc thuyền này rất nhanh, còn nhanh hơn thuyền Bình Thiên rấtnhiều. Nó qua lại ở trong sơn mạch, chỉ một khắc thời gian mà đã bay xa ngàndặm.Khoảng tầm một canh giờ sau, chiếc thuyền bay này bỗng nhiên lơ lửng giữakhông trung.Đại trưởng lão Thuật Sư viện Tri Phi Tử cũng không quá coi trọng cảm nhậncủa hành khách trên thuyền, chỉ chưa đến ba cái hô hấp, chiếc thuyền đang bayvới tốc độ một khắc ngàn dặm này đã đột ngột dừng lại.Mọi người trên thuyền đều bất ngờ không kịp chuẩn bị, suýt nữa thì ngã khỏithuyền.“Chúng ta đi xuống!”Theo Tri Phi Tử phất tay áo, chiếc thuyền này lại giải thể, hóa thành từng mảngtừng mảng phù lục rồi bay vào trong tay áo của hắn.Đám người Sở Hi Thanh cũng không thể không thi triển các loại thần thông vàthân pháp để hạ xuống mặt đất.Sau khi Sở Hi Thanh hạ xuống mặt đất, liền ngưng thần đánh giá chung quanh.Đây là một hẻm núi to lớn, bốn phía đều là ngọn núi cao chót vót.Trung ương hẻm núi là một tòa thạch tháp khổng lồ, cao vút tận mây.Ngoài tháp thì lại được khắc vô số đồ đằng và văn tự cổ đại, nhìn qua rất đơnsơ, cổ điển, thô ráp, lại vừa sâu xa tối nghĩa khó hiểu.Bên ngoài thạch tháp còn có năm đám người khác, trong đó có hai đội làkhoảng một trăm người, ba đội còn lại thì có khoảng sáu mươi người, bọn họđều mặc trang phục không giống với Vô Tướng thần tông.Khi Sở Hi Thanh đang quan sát những người này, một thanh niên trẻ mặc áoxanh đệ tử nội môn, khuôn mặt ngay ngắn chỉnh tề, mũi rộng tai to, thân thể lùnmà cường tráng đã đi đến bên cạnh Sở Hi Thanh.“Những người này đều là tông phái minh hữu hoặc phụ thuộc của Vô Tướngthần tông ta. Huyền tông nhị phẩm Thần Hoang Bất Lão thành và Bắc ThiênMôn, tông phái tam phẩm Huyền Minh phái và Tuyệt Bích kiếm phái và VĩnhHàn cung. Mỗi khi thần tông chúng ta mở bí cảnh, đều sẽ chia cho bọn họ một ítdanh ngạch.” 

Sở Hi Thanh thì cũng không để ý lắm, bọn họ đã trở mặt rồi, với tính tình của

Sở Mính, sao có thể dùng mặt nóng dán vào cái mông lạnh của hắn.

Hắn chỉ âm thầm líu lưỡi.

Kinh Tây Sở thị thật sự là giàu có, hơn 190 phần lễ vật này, chính là hơn 60 vạn

lượng bạc.

Sở Hi Thanh chợt nghĩ đến, những của cải này rất có thể là từ trưởng phòng của

Sở gia, trong lòng lập tức không vui.

Người tứ phòng Sở gia thật sự là đám tạp chủng, cầm tiền của nhà hắn để đi thu

mua lòng người.

Nể tình Sở Mính chặn đao cho hắn, nên hắn bỏ qua lần này.

Chờ ngày sau, sớm muộn gì cũng tính rõ ràng với bọn họ.

Đúng lúc này, bảy bóng người bay đến nơi này.

Đó là đại trưởng lão Chiến đường Ngạo Quốc, đại trưởng lão Giáo Viên viện

Thanh Hư Tử, đại trưởng lão Thuật Sư viện Tri Phi Tử và bốn vị trưởng lão có

dung mạo khác nhau, nam nữ khác nhau.

Đám đệ tử thấy thế thì không khỏi ầm ĩ lên.

Tất cả đều không ngờ hành trình bí cảnh thời gian này, sẽ do ba vị đại trưởng

lão tự mình dẫn đội.

Những năm trước, đều là do Thanh Hư Tử và hai vị trưởng lão đi theo hộ tống.

Bọn họ lập tức khôi phục yên lặng, thần thái nghiêm túc, một mực cung kính,

phạm vi trăm trượng chung quanh đều có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Sau khi Ngạo Quốc bay xuống, liền quét mắt nhìn mọi người ở đây một chút.

Vị đại trưởng lão Chiến đường này, quanh người có huyết sắc nồng nặc quấn

quanh, khí thế cũng cực kỳ bá đạo.

Khi hắn đến, tất cả phi hạc đang nô đùa ở quanh đây cũng phải ngừng âm thanh,

đàng hoàng bay xuống mặt đất.

Tất cả chim tước chuột thỏ, phi trùng ruồi muỗi ở chung quanh đều phải ẩn nấp

trong bụi cỏ, không dám lên tiếng.

Mặt mũi hắn khá giống một con trâu rừng. Mũi chiếm gần non nửa khuôn mặt,

mũi hít khí trắng, phun ra huyết quang.

Hai mắt thì to lớn như chuông đồng, tràn đầy hung quang, nhìn thấy tất cả sợ

hãi trong lòng mọi người.

Ánh mắt của Ngạo Quốc hơi dừng lại trên người Sở Hi Thanh và Sở Mính, sau

đó liền thu hồi tầm mắt.

Hắn quay đầu nhìn về phía Tri Phi Tử: “Người đông đủ rồi, trực tiếp lên đường

đi, đừng rề rà.”

Tri Phi Tử hơi gật đầu, hắn hơi khoát tay, lập tức có vô số phù lục bay ra từ

trong tay áo của hắn, rồi hóa thành chim bay.

Những tấm phù lục này bay đến giữa không chung rồi bắt đầu chắp vá kết hợp,

cấu tạo thành một tòa thuyền bay dài tầm ba mươi trượng.

“Đi thôi!”

Tri Phi Tử ngự không mà lên, rơi vào trên thuyền bay kia.

Mà theo mấy người Ngạo Quốc lên thuyền, chư vị để tự cũng bắt đầu thể hiện

thần thông, hoặc là ngự không mà lên, hoặc là thi triển thân pháp, đạp không mà

lên, tất cả đều nhảy lên chiến thuyền ở hai mươi trượng trên không kia.

Sở Hi Thanh đã có thể thích nghi với huyết mạch Bạch Hổ, sau lưng hắn hiện ra

đôi cánh Bạch Hổ, cũng vẫy cánh mà bay lên, rơi vào trên thuyền.

Ngạo Quốc và chư vị trưởng lão đều ngồi ở đầu thuyền, đám đệ tử thì tìm một

vị trí để ngồi xuống.

Sở Hi Thanh nhìn ra các đệ tử rất kính nể và sợ hại Ngạo Quốc, thậm chí là câm

như hến.

Bao quát cả Sở Mính, tất cả mọi người đều ngồi đàng hoàng tại chỗ, không nói

một lời, không dám nhúc nhích.

Sở Hi Thanh cũng rất kiêng kị vị đại trưởng lão có khí thể bá đạo này.

Hắn cũng ngồi im lặng không lên tiếng, dành thời gian nghiên cứu Chân Ý Đồ

của Vô Cực Trảm mà Sở Vân Vân đưa cho.

Tốc độ của chiếc thuyền này rất nhanh, còn nhanh hơn thuyền Bình Thiên rất

nhiều. Nó qua lại ở trong sơn mạch, chỉ một khắc thời gian mà đã bay xa ngàn

dặm.

Khoảng tầm một canh giờ sau, chiếc thuyền bay này bỗng nhiên lơ lửng giữa

không trung.

Đại trưởng lão Thuật Sư viện Tri Phi Tử cũng không quá coi trọng cảm nhận

của hành khách trên thuyền, chỉ chưa đến ba cái hô hấp, chiếc thuyền đang bay

với tốc độ một khắc ngàn dặm này đã đột ngột dừng lại.

Mọi người trên thuyền đều bất ngờ không kịp chuẩn bị, suýt nữa thì ngã khỏi

thuyền.

“Chúng ta đi xuống!”

Theo Tri Phi Tử phất tay áo, chiếc thuyền này lại giải thể, hóa thành từng mảng

từng mảng phù lục rồi bay vào trong tay áo của hắn.

Đám người Sở Hi Thanh cũng không thể không thi triển các loại thần thông và

thân pháp để hạ xuống mặt đất.

Sau khi Sở Hi Thanh hạ xuống mặt đất, liền ngưng thần đánh giá chung quanh.

Đây là một hẻm núi to lớn, bốn phía đều là ngọn núi cao chót vót.

Trung ương hẻm núi là một tòa thạch tháp khổng lồ, cao vút tận mây.

Ngoài tháp thì lại được khắc vô số đồ đằng và văn tự cổ đại, nhìn qua rất đơn

sơ, cổ điển, thô ráp, lại vừa sâu xa tối nghĩa khó hiểu.

Bên ngoài thạch tháp còn có năm đám người khác, trong đó có hai đội là

khoảng một trăm người, ba đội còn lại thì có khoảng sáu mươi người, bọn họ

đều mặc trang phục không giống với Vô Tướng thần tông.

Khi Sở Hi Thanh đang quan sát những người này, một thanh niên trẻ mặc áo

xanh đệ tử nội môn, khuôn mặt ngay ngắn chỉnh tề, mũi rộng tai to, thân thể lùn

mà cường tráng đã đi đến bên cạnh Sở Hi Thanh.

“Những người này đều là tông phái minh hữu hoặc phụ thuộc của Vô Tướng

thần tông ta. Huyền tông nhị phẩm Thần Hoang Bất Lão thành và Bắc Thiên

Môn, tông phái tam phẩm Huyền Minh phái và Tuyệt Bích kiếm phái và Vĩnh

Hàn cung. Mỗi khi thần tông chúng ta mở bí cảnh, đều sẽ chia cho bọn họ một ít

danh ngạch.” 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh thì cũng không để ý lắm, bọn họ đã trở mặt rồi, với tính tình củaSở Mính, sao có thể dùng mặt nóng dán vào cái mông lạnh của hắn.Hắn chỉ âm thầm líu lưỡi.Kinh Tây Sở thị thật sự là giàu có, hơn 190 phần lễ vật này, chính là hơn 60 vạnlượng bạc.Sở Hi Thanh chợt nghĩ đến, những của cải này rất có thể là từ trưởng phòng củaSở gia, trong lòng lập tức không vui.Người tứ phòng Sở gia thật sự là đám tạp chủng, cầm tiền của nhà hắn để đi thumua lòng người.Nể tình Sở Mính chặn đao cho hắn, nên hắn bỏ qua lần này.Chờ ngày sau, sớm muộn gì cũng tính rõ ràng với bọn họ.Đúng lúc này, bảy bóng người bay đến nơi này.Đó là đại trưởng lão Chiến đường Ngạo Quốc, đại trưởng lão Giáo Viên việnThanh Hư Tử, đại trưởng lão Thuật Sư viện Tri Phi Tử và bốn vị trưởng lão códung mạo khác nhau, nam nữ khác nhau.Đám đệ tử thấy thế thì không khỏi ầm ĩ lên.Tất cả đều không ngờ hành trình bí cảnh thời gian này, sẽ do ba vị đại trưởnglão tự mình dẫn đội.Những năm trước, đều là do Thanh Hư Tử và hai vị trưởng lão đi theo hộ tống.Bọn họ lập tức khôi phục yên lặng, thần thái nghiêm túc, một mực cung kính,phạm vi trăm trượng chung quanh đều có thể nghe thấy tiếng kim rơi.Sau khi Ngạo Quốc bay xuống, liền quét mắt nhìn mọi người ở đây một chút.Vị đại trưởng lão Chiến đường này, quanh người có huyết sắc nồng nặc quấnquanh, khí thế cũng cực kỳ bá đạo.Khi hắn đến, tất cả phi hạc đang nô đùa ở quanh đây cũng phải ngừng âm thanh,đàng hoàng bay xuống mặt đất.Tất cả chim tước chuột thỏ, phi trùng ruồi muỗi ở chung quanh đều phải ẩn nấptrong bụi cỏ, không dám lên tiếng.Mặt mũi hắn khá giống một con trâu rừng. Mũi chiếm gần non nửa khuôn mặt,mũi hít khí trắng, phun ra huyết quang.Hai mắt thì to lớn như chuông đồng, tràn đầy hung quang, nhìn thấy tất cả sợhãi trong lòng mọi người.Ánh mắt của Ngạo Quốc hơi dừng lại trên người Sở Hi Thanh và Sở Mính, sauđó liền thu hồi tầm mắt.Hắn quay đầu nhìn về phía Tri Phi Tử: “Người đông đủ rồi, trực tiếp lên đườngđi, đừng rề rà.”Tri Phi Tử hơi gật đầu, hắn hơi khoát tay, lập tức có vô số phù lục bay ra từtrong tay áo của hắn, rồi hóa thành chim bay.Những tấm phù lục này bay đến giữa không chung rồi bắt đầu chắp vá kết hợp,cấu tạo thành một tòa thuyền bay dài tầm ba mươi trượng.“Đi thôi!”Tri Phi Tử ngự không mà lên, rơi vào trên thuyền bay kia.Mà theo mấy người Ngạo Quốc lên thuyền, chư vị để tự cũng bắt đầu thể hiệnthần thông, hoặc là ngự không mà lên, hoặc là thi triển thân pháp, đạp không màlên, tất cả đều nhảy lên chiến thuyền ở hai mươi trượng trên không kia.Sở Hi Thanh đã có thể thích nghi với huyết mạch Bạch Hổ, sau lưng hắn hiện rađôi cánh Bạch Hổ, cũng vẫy cánh mà bay lên, rơi vào trên thuyền.Ngạo Quốc và chư vị trưởng lão đều ngồi ở đầu thuyền, đám đệ tử thì tìm mộtvị trí để ngồi xuống.Sở Hi Thanh nhìn ra các đệ tử rất kính nể và sợ hại Ngạo Quốc, thậm chí là câmnhư hến.Bao quát cả Sở Mính, tất cả mọi người đều ngồi đàng hoàng tại chỗ, không nóimột lời, không dám nhúc nhích.Sở Hi Thanh cũng rất kiêng kị vị đại trưởng lão có khí thể bá đạo này.Hắn cũng ngồi im lặng không lên tiếng, dành thời gian nghiên cứu Chân Ý Đồcủa Vô Cực Trảm mà Sở Vân Vân đưa cho.Tốc độ của chiếc thuyền này rất nhanh, còn nhanh hơn thuyền Bình Thiên rấtnhiều. Nó qua lại ở trong sơn mạch, chỉ một khắc thời gian mà đã bay xa ngàndặm.Khoảng tầm một canh giờ sau, chiếc thuyền bay này bỗng nhiên lơ lửng giữakhông trung.Đại trưởng lão Thuật Sư viện Tri Phi Tử cũng không quá coi trọng cảm nhậncủa hành khách trên thuyền, chỉ chưa đến ba cái hô hấp, chiếc thuyền đang bayvới tốc độ một khắc ngàn dặm này đã đột ngột dừng lại.Mọi người trên thuyền đều bất ngờ không kịp chuẩn bị, suýt nữa thì ngã khỏithuyền.“Chúng ta đi xuống!”Theo Tri Phi Tử phất tay áo, chiếc thuyền này lại giải thể, hóa thành từng mảngtừng mảng phù lục rồi bay vào trong tay áo của hắn.Đám người Sở Hi Thanh cũng không thể không thi triển các loại thần thông vàthân pháp để hạ xuống mặt đất.Sau khi Sở Hi Thanh hạ xuống mặt đất, liền ngưng thần đánh giá chung quanh.Đây là một hẻm núi to lớn, bốn phía đều là ngọn núi cao chót vót.Trung ương hẻm núi là một tòa thạch tháp khổng lồ, cao vút tận mây.Ngoài tháp thì lại được khắc vô số đồ đằng và văn tự cổ đại, nhìn qua rất đơnsơ, cổ điển, thô ráp, lại vừa sâu xa tối nghĩa khó hiểu.Bên ngoài thạch tháp còn có năm đám người khác, trong đó có hai đội làkhoảng một trăm người, ba đội còn lại thì có khoảng sáu mươi người, bọn họđều mặc trang phục không giống với Vô Tướng thần tông.Khi Sở Hi Thanh đang quan sát những người này, một thanh niên trẻ mặc áoxanh đệ tử nội môn, khuôn mặt ngay ngắn chỉnh tề, mũi rộng tai to, thân thể lùnmà cường tráng đã đi đến bên cạnh Sở Hi Thanh.“Những người này đều là tông phái minh hữu hoặc phụ thuộc của Vô Tướngthần tông ta. Huyền tông nhị phẩm Thần Hoang Bất Lão thành và Bắc ThiênMôn, tông phái tam phẩm Huyền Minh phái và Tuyệt Bích kiếm phái và VĩnhHàn cung. Mỗi khi thần tông chúng ta mở bí cảnh, đều sẽ chia cho bọn họ một ítdanh ngạch.” 

Chương 889: Phương Bất Viên (3)