Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 894: Cầu ban cho một bại (3)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Các trưởng lão và đại trưởng lão của các nhà đều là sắc mặt tái xanh, bọn họcòn ngậm lấy vài phần xấu hổ mà nhìn đám người phía sau mình.Tất cả đều trách đệ tử nhà mình không có dũng khí, để tông phái phải hổ thẹn.Lúc này, tại một góc không người chú ý trong hẻm núi.Một thanh niên tóc đỏ đang đứng trên một tảng đá, tràn đầy hứng thú mà nhìnSở Hi Thanh.Hắn hai mươi tuổi, mày rậm mắt to, cõng một thanh kiếm bản to rộng tầm sáungón tay, sát khí quấn quanh thân kiếm.Thanh kiếm bản to kia run nhẹ, tựa như khá là hưng phấn, ý đồ ra khỏi vỏ đểứng chiến, lại bị hắn ra sức áp chế.“Sát Kiếm - Cầm Nhâm, quả nhiên là ngươi cũng đến.”Một tiếng nói trong trẻo vang lên ở sau lưng thanh niên tóc đỏ: “Cầm huynh, vìsao vừa rồi không ứng chiến? Nghe nói nửa năm trước, ngươi đã thu được tưcách chân truyền của Bắc Thiên môn. Với thực lực của ngươi, có thể ban chohắn một bại.”Sát Kiếm - Cầm Nhâm nghe vậy thì quay đầu liếc mắt nhìn lại, sau đó thoải máinói: “Thần Hoang Bất Lão thành, âm Dương Đao – Chu Thiên Nguyên.”Đó là một nam tử cùng tuổi với hắn, tướng mạo thanh tú, nhưng không có lôngmày.Lời nói của hắn hàm chứa châm chọc: “Ta nhiều hơn hắn tận năm tuổi, thắngcũng không vẻ vang gì. Nói đến Chu Thiên Nguyên ngươi cũng là đệ tử chântruyền, vì sao không đi ứng chiến?”Âm Dương Đao – Chu Thiên Nguyên nghe vậy thì nở nụ cười thản nhiên:“Người này là Huyết Nhai dự bị, lại được trưởng lão của Vô Tướng thần tôngyêu thích. Cộng thêm chuyện Doãn Phi Hồng ám sát, ta cũng không muốn nhảyra hứng lửa giận của bọn họ.”Nhưng sau đó hắn lại đè đao, mắt hiện lệ ý: “Có điều, chờ đến khi vào bí cảnhthời gian, ta nhất định phải cho hắn một bài học, để cho hắn biết Thần HoangBất Lão thành là không thể làm nhục.”Sát Kiếm - Cầm Nhâm cũng biết, Chúc Không Minh của Thần Hoang Bất Lãothành đã chết trong tay Sở Hi Thanh.Tuy rằng người này là một tên phản đồ, nhưng cũng làm cho Thần Hoang BấtLão thành rất mất mặt.Sau đó, Sát Kiếm - Cầm Nhâm hơi gật đầu: “Người này rất càn rỡ! Không thểđể cho hắn cho rằng phương bắc chúng ta không có anh hùng.”Nếu như gặp mặt trong bí cảnh thời gian, hắn chắc chắn sẽ không hạ thủ lưutình.Âm Dương Đao – Chu Thiên Nguyên cũng đoán được điều này, hắn hơi nhếchmiệng cười: “Thiên phú huyết mạch của Cầm huynh đã đến cấp thiên kiêu.Người này gặp phải Cầm huynh thì là bất hạnh của hắn.”Sau đó, thần sắc hắn hơi động: “Đúng rồi Cầm huynh, có phải gần đây BắcThiên môn các ngươi có một lời đồn đại liên quan đến hai vị Huyết Nhai dự bịcủa Vô Tướng thần tông đúng không?”Hắn nhỏ giọng nói: “Cách đây không lâu, ta nghe thấy có người nói, có một thếlực thần bí đã tuyên bố, nói bất kỳ người nào có thể g**t ch*t Sở Mính trong bícảnh thời gian, bọn họ có thể đảm bảo người đó bình yên rời khỏi bí cảnh thờigian, còn có thể bảo vệ hắn vào thẳng tam phẩm thượng, cung cấp tất cả các loạithuốc, chiến đồ và pháp khí cần chu tu hành.”“Nếu như chém giết Sở Hi Thanh, thì lại có thể vào thẳng tứ phẩm thượng,thưởng trăm vạn lượng bạc, bái vào bất kỳ Ma tông nhất phẩm nào trong nămMa tông, trở thành đệ tử chân truyền. Dù là chưa thành công, cũng có thể bảovệ tính mạng, tặng bí dược ngũ phẩm hạ và ngũ phẩm thượng, hơn nữa khôngcần lo lắng về tiền đồ tương lai.”Cầm Nhâm nghe thấy mấy câu ‘bất kỳ người nào g**t ch*t hai người kia trongbí cảnh’ thì nhất thời biến sắc mặt.Hắn liếc mắt nhìn bốn phía, đặc biệt là mấy vị đại trưởng lão của Vô Tướngthần tông, sau đó liền lạnh lùng nói: “Chu huynh đừng nói nữa! Những cũngdám nói mấy lời này ở đây?”“Có gì phải sợ.” âm Dương Đao – Chu Thiên Nguyên thản nhiên như không,không thèm để ý: “Ngươi và ta đều có phong thái thiên trụ, sức chiến đấu vượtcấp, căn bản không cần mượn ngoại lực để kiếm bí dược. Chu mỗ chính là tòmò mà thôi, không biết thế lực thần bí này là người phương nào, nghe nói rấtthần thông quảng đại. Chúc Không Minh và Doãn Phi Hồng tham gia vàochuyện ám sát Sở Hi Thanh, rất có thể là liên quan đến nó.”Sát Kiếm - Cầm Nhâm không nói gì, hắn nhìn về phía Sở Mính và Sở Hi Thanhvới vẻ mặt khó lường.Cầm Nhâm cũng không có ý định phản bội tông môn.Nhưng khi hắn nghe thấy những lời đồn đại này thì cũng từng vì thế mà độnglòng.Sở Hi Thanh coi như xong, giống như không quá có lời.Nhưng nếu như có thể làm thịt Sở Mính, đó chính là một bước lên trời.. . .Khi Sở Hi Thanh trở về đội ngũ của Vô Tướng thần tông, Phương Bất Viên lạitiến đến gần.Hắn chà chà hai tiếng: “Sở sư đệ, đao pháp quả nhiên rất lợi hại. Vừa rồi cònđộc chiến quần hùng, lại càng bá khí tuyệt luân, bội phục bội phục! Ngươi lùivề cũng rất đúng lúc, người nhìn mấy tên đệ tử chân truyền của bọn họ kìa, tấtcả đều uất ức đến sắp hộc máu.”Sở Hi Thanh lại hối hận vì đã lùi lại quá sớm.Nếu như biết còn có người sẽ ứng chiến, thì hắn nhất định sẽ ở lại.Hắn thật sự muốn lĩnh giáo võ đạo của anh kiệt phương bắc này.Hai ngày sau, chính là ngày Luận Võ Thần Cơ phát hành.Sở Hi Thanh hận không thể nắm chặt mỗi một cơ hội biểu diễn sức chiến đấucủa bản thân

Các trưởng lão và đại trưởng lão của các nhà đều là sắc mặt tái xanh, bọn họ

còn ngậm lấy vài phần xấu hổ mà nhìn đám người phía sau mình.

Tất cả đều trách đệ tử nhà mình không có dũng khí, để tông phái phải hổ thẹn.

Lúc này, tại một góc không người chú ý trong hẻm núi.

Một thanh niên tóc đỏ đang đứng trên một tảng đá, tràn đầy hứng thú mà nhìn

Sở Hi Thanh.

Hắn hai mươi tuổi, mày rậm mắt to, cõng một thanh kiếm bản to rộng tầm sáu

ngón tay, sát khí quấn quanh thân kiếm.

Thanh kiếm bản to kia run nhẹ, tựa như khá là hưng phấn, ý đồ ra khỏi vỏ để

ứng chiến, lại bị hắn ra sức áp chế.

“Sát Kiếm - Cầm Nhâm, quả nhiên là ngươi cũng đến.”

Một tiếng nói trong trẻo vang lên ở sau lưng thanh niên tóc đỏ: “Cầm huynh, vì

sao vừa rồi không ứng chiến? Nghe nói nửa năm trước, ngươi đã thu được tư

cách chân truyền của Bắc Thiên môn. Với thực lực của ngươi, có thể ban cho

hắn một bại.”

Sát Kiếm - Cầm Nhâm nghe vậy thì quay đầu liếc mắt nhìn lại, sau đó thoải mái

nói: “Thần Hoang Bất Lão thành, âm Dương Đao – Chu Thiên Nguyên.”

Đó là một nam tử cùng tuổi với hắn, tướng mạo thanh tú, nhưng không có lông

mày.

Lời nói của hắn hàm chứa châm chọc: “Ta nhiều hơn hắn tận năm tuổi, thắng

cũng không vẻ vang gì. Nói đến Chu Thiên Nguyên ngươi cũng là đệ tử chân

truyền, vì sao không đi ứng chiến?”

Âm Dương Đao – Chu Thiên Nguyên nghe vậy thì nở nụ cười thản nhiên:

“Người này là Huyết Nhai dự bị, lại được trưởng lão của Vô Tướng thần tông

yêu thích. Cộng thêm chuyện Doãn Phi Hồng ám sát, ta cũng không muốn nhảy

ra hứng lửa giận của bọn họ.”

Nhưng sau đó hắn lại đè đao, mắt hiện lệ ý: “Có điều, chờ đến khi vào bí cảnh

thời gian, ta nhất định phải cho hắn một bài học, để cho hắn biết Thần Hoang

Bất Lão thành là không thể làm nhục.”

Sát Kiếm - Cầm Nhâm cũng biết, Chúc Không Minh của Thần Hoang Bất Lão

thành đã chết trong tay Sở Hi Thanh.

Tuy rằng người này là một tên phản đồ, nhưng cũng làm cho Thần Hoang Bất

Lão thành rất mất mặt.

Sau đó, Sát Kiếm - Cầm Nhâm hơi gật đầu: “Người này rất càn rỡ! Không thể

để cho hắn cho rằng phương bắc chúng ta không có anh hùng.”

Nếu như gặp mặt trong bí cảnh thời gian, hắn chắc chắn sẽ không hạ thủ lưu

tình.

Âm Dương Đao – Chu Thiên Nguyên cũng đoán được điều này, hắn hơi nhếch

miệng cười: “Thiên phú huyết mạch của Cầm huynh đã đến cấp thiên kiêu.

Người này gặp phải Cầm huynh thì là bất hạnh của hắn.”

Sau đó, thần sắc hắn hơi động: “Đúng rồi Cầm huynh, có phải gần đây Bắc

Thiên môn các ngươi có một lời đồn đại liên quan đến hai vị Huyết Nhai dự bị

của Vô Tướng thần tông đúng không?”

Hắn nhỏ giọng nói: “Cách đây không lâu, ta nghe thấy có người nói, có một thế

lực thần bí đã tuyên bố, nói bất kỳ người nào có thể g**t ch*t Sở Mính trong bí

cảnh thời gian, bọn họ có thể đảm bảo người đó bình yên rời khỏi bí cảnh thời

gian, còn có thể bảo vệ hắn vào thẳng tam phẩm thượng, cung cấp tất cả các loại

thuốc, chiến đồ và pháp khí cần chu tu hành.”

“Nếu như chém giết Sở Hi Thanh, thì lại có thể vào thẳng tứ phẩm thượng,

thưởng trăm vạn lượng bạc, bái vào bất kỳ Ma tông nhất phẩm nào trong năm

Ma tông, trở thành đệ tử chân truyền. Dù là chưa thành công, cũng có thể bảo

vệ tính mạng, tặng bí dược ngũ phẩm hạ và ngũ phẩm thượng, hơn nữa không

cần lo lắng về tiền đồ tương lai.”

Cầm Nhâm nghe thấy mấy câu ‘bất kỳ người nào g**t ch*t hai người kia trong

bí cảnh’ thì nhất thời biến sắc mặt.

Hắn liếc mắt nhìn bốn phía, đặc biệt là mấy vị đại trưởng lão của Vô Tướng

thần tông, sau đó liền lạnh lùng nói: “Chu huynh đừng nói nữa! Những cũng

dám nói mấy lời này ở đây?”

“Có gì phải sợ.” âm Dương Đao – Chu Thiên Nguyên thản nhiên như không,

không thèm để ý: “Ngươi và ta đều có phong thái thiên trụ, sức chiến đấu vượt

cấp, căn bản không cần mượn ngoại lực để kiếm bí dược. Chu mỗ chính là tò

mò mà thôi, không biết thế lực thần bí này là người phương nào, nghe nói rất

thần thông quảng đại. Chúc Không Minh và Doãn Phi Hồng tham gia vào

chuyện ám sát Sở Hi Thanh, rất có thể là liên quan đến nó.”

Sát Kiếm - Cầm Nhâm không nói gì, hắn nhìn về phía Sở Mính và Sở Hi Thanh

với vẻ mặt khó lường.

Cầm Nhâm cũng không có ý định phản bội tông môn.

Nhưng khi hắn nghe thấy những lời đồn đại này thì cũng từng vì thế mà động

lòng.

Sở Hi Thanh coi như xong, giống như không quá có lời.

Nhưng nếu như có thể làm thịt Sở Mính, đó chính là một bước lên trời.

. . .

Khi Sở Hi Thanh trở về đội ngũ của Vô Tướng thần tông, Phương Bất Viên lại

tiến đến gần.

Hắn chà chà hai tiếng: “Sở sư đệ, đao pháp quả nhiên rất lợi hại. Vừa rồi còn

độc chiến quần hùng, lại càng bá khí tuyệt luân, bội phục bội phục! Ngươi lùi

về cũng rất đúng lúc, người nhìn mấy tên đệ tử chân truyền của bọn họ kìa, tất

cả đều uất ức đến sắp hộc máu.”

Sở Hi Thanh lại hối hận vì đã lùi lại quá sớm.

Nếu như biết còn có người sẽ ứng chiến, thì hắn nhất định sẽ ở lại.

Hắn thật sự muốn lĩnh giáo võ đạo của anh kiệt phương bắc này.

Hai ngày sau, chính là ngày Luận Võ Thần Cơ phát hành.

Sở Hi Thanh hận không thể nắm chặt mỗi một cơ hội biểu diễn sức chiến đấu

của bản thân

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Các trưởng lão và đại trưởng lão của các nhà đều là sắc mặt tái xanh, bọn họcòn ngậm lấy vài phần xấu hổ mà nhìn đám người phía sau mình.Tất cả đều trách đệ tử nhà mình không có dũng khí, để tông phái phải hổ thẹn.Lúc này, tại một góc không người chú ý trong hẻm núi.Một thanh niên tóc đỏ đang đứng trên một tảng đá, tràn đầy hứng thú mà nhìnSở Hi Thanh.Hắn hai mươi tuổi, mày rậm mắt to, cõng một thanh kiếm bản to rộng tầm sáungón tay, sát khí quấn quanh thân kiếm.Thanh kiếm bản to kia run nhẹ, tựa như khá là hưng phấn, ý đồ ra khỏi vỏ đểứng chiến, lại bị hắn ra sức áp chế.“Sát Kiếm - Cầm Nhâm, quả nhiên là ngươi cũng đến.”Một tiếng nói trong trẻo vang lên ở sau lưng thanh niên tóc đỏ: “Cầm huynh, vìsao vừa rồi không ứng chiến? Nghe nói nửa năm trước, ngươi đã thu được tưcách chân truyền của Bắc Thiên môn. Với thực lực của ngươi, có thể ban chohắn một bại.”Sát Kiếm - Cầm Nhâm nghe vậy thì quay đầu liếc mắt nhìn lại, sau đó thoải máinói: “Thần Hoang Bất Lão thành, âm Dương Đao – Chu Thiên Nguyên.”Đó là một nam tử cùng tuổi với hắn, tướng mạo thanh tú, nhưng không có lôngmày.Lời nói của hắn hàm chứa châm chọc: “Ta nhiều hơn hắn tận năm tuổi, thắngcũng không vẻ vang gì. Nói đến Chu Thiên Nguyên ngươi cũng là đệ tử chântruyền, vì sao không đi ứng chiến?”Âm Dương Đao – Chu Thiên Nguyên nghe vậy thì nở nụ cười thản nhiên:“Người này là Huyết Nhai dự bị, lại được trưởng lão của Vô Tướng thần tôngyêu thích. Cộng thêm chuyện Doãn Phi Hồng ám sát, ta cũng không muốn nhảyra hứng lửa giận của bọn họ.”Nhưng sau đó hắn lại đè đao, mắt hiện lệ ý: “Có điều, chờ đến khi vào bí cảnhthời gian, ta nhất định phải cho hắn một bài học, để cho hắn biết Thần HoangBất Lão thành là không thể làm nhục.”Sát Kiếm - Cầm Nhâm cũng biết, Chúc Không Minh của Thần Hoang Bất Lãothành đã chết trong tay Sở Hi Thanh.Tuy rằng người này là một tên phản đồ, nhưng cũng làm cho Thần Hoang BấtLão thành rất mất mặt.Sau đó, Sát Kiếm - Cầm Nhâm hơi gật đầu: “Người này rất càn rỡ! Không thểđể cho hắn cho rằng phương bắc chúng ta không có anh hùng.”Nếu như gặp mặt trong bí cảnh thời gian, hắn chắc chắn sẽ không hạ thủ lưutình.Âm Dương Đao – Chu Thiên Nguyên cũng đoán được điều này, hắn hơi nhếchmiệng cười: “Thiên phú huyết mạch của Cầm huynh đã đến cấp thiên kiêu.Người này gặp phải Cầm huynh thì là bất hạnh của hắn.”Sau đó, thần sắc hắn hơi động: “Đúng rồi Cầm huynh, có phải gần đây BắcThiên môn các ngươi có một lời đồn đại liên quan đến hai vị Huyết Nhai dự bịcủa Vô Tướng thần tông đúng không?”Hắn nhỏ giọng nói: “Cách đây không lâu, ta nghe thấy có người nói, có một thếlực thần bí đã tuyên bố, nói bất kỳ người nào có thể g**t ch*t Sở Mính trong bícảnh thời gian, bọn họ có thể đảm bảo người đó bình yên rời khỏi bí cảnh thờigian, còn có thể bảo vệ hắn vào thẳng tam phẩm thượng, cung cấp tất cả các loạithuốc, chiến đồ và pháp khí cần chu tu hành.”“Nếu như chém giết Sở Hi Thanh, thì lại có thể vào thẳng tứ phẩm thượng,thưởng trăm vạn lượng bạc, bái vào bất kỳ Ma tông nhất phẩm nào trong nămMa tông, trở thành đệ tử chân truyền. Dù là chưa thành công, cũng có thể bảovệ tính mạng, tặng bí dược ngũ phẩm hạ và ngũ phẩm thượng, hơn nữa khôngcần lo lắng về tiền đồ tương lai.”Cầm Nhâm nghe thấy mấy câu ‘bất kỳ người nào g**t ch*t hai người kia trongbí cảnh’ thì nhất thời biến sắc mặt.Hắn liếc mắt nhìn bốn phía, đặc biệt là mấy vị đại trưởng lão của Vô Tướngthần tông, sau đó liền lạnh lùng nói: “Chu huynh đừng nói nữa! Những cũngdám nói mấy lời này ở đây?”“Có gì phải sợ.” âm Dương Đao – Chu Thiên Nguyên thản nhiên như không,không thèm để ý: “Ngươi và ta đều có phong thái thiên trụ, sức chiến đấu vượtcấp, căn bản không cần mượn ngoại lực để kiếm bí dược. Chu mỗ chính là tòmò mà thôi, không biết thế lực thần bí này là người phương nào, nghe nói rấtthần thông quảng đại. Chúc Không Minh và Doãn Phi Hồng tham gia vàochuyện ám sát Sở Hi Thanh, rất có thể là liên quan đến nó.”Sát Kiếm - Cầm Nhâm không nói gì, hắn nhìn về phía Sở Mính và Sở Hi Thanhvới vẻ mặt khó lường.Cầm Nhâm cũng không có ý định phản bội tông môn.Nhưng khi hắn nghe thấy những lời đồn đại này thì cũng từng vì thế mà độnglòng.Sở Hi Thanh coi như xong, giống như không quá có lời.Nhưng nếu như có thể làm thịt Sở Mính, đó chính là một bước lên trời.. . .Khi Sở Hi Thanh trở về đội ngũ của Vô Tướng thần tông, Phương Bất Viên lạitiến đến gần.Hắn chà chà hai tiếng: “Sở sư đệ, đao pháp quả nhiên rất lợi hại. Vừa rồi cònđộc chiến quần hùng, lại càng bá khí tuyệt luân, bội phục bội phục! Ngươi lùivề cũng rất đúng lúc, người nhìn mấy tên đệ tử chân truyền của bọn họ kìa, tấtcả đều uất ức đến sắp hộc máu.”Sở Hi Thanh lại hối hận vì đã lùi lại quá sớm.Nếu như biết còn có người sẽ ứng chiến, thì hắn nhất định sẽ ở lại.Hắn thật sự muốn lĩnh giáo võ đạo của anh kiệt phương bắc này.Hai ngày sau, chính là ngày Luận Võ Thần Cơ phát hành.Sở Hi Thanh hận không thể nắm chặt mỗi một cơ hội biểu diễn sức chiến đấucủa bản thân

Chương 894: Cầu ban cho một bại (3)