Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 899: Tử vong (4

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Lương Thần, ngươi nghe nhầm rồi, làm gì có tiếng kêu cứu nào.”Thính lực của hắn mạnh hơn Chu Lương Thần rất nhiều, đã nghe ra tiếng kêucứu đó là của Sở Mính.Sở Hi Thanh chỉ hận không thể đạp chết Sở mính, làm sao có thể chạy qua cứungười được.Chỉ là ngay khi Sở Hi Thanh bắt đầu tăng tốc, giọng nói của Sở Mính đột nhiêncao hơn, nhẹ nhàng truyền đến.Trong lời nói của nàng còn ngậm lấy vài phần nôn nóng: “Sở Hi Thanh, ta biếtlà ngươi! Ta nghe thấy tiếng nói của thuộc hạ của ngươi, ngươi và ta là đồngmôn, ngươi dám thấy chết không cứu?”Mặt Sở Hi Thanh nhất thời đen xì, hắn quay đầu trừng mắt với Chu LươngThần một chút, sau đó không thể không chuyển hướng về phía bụi mù đó.Đúng là hắn căm thù Kinh Tây Sở thị đến tận xương tủy.Đặc biệt là tứ phòng của Sở gia.Nhưng hắn lại không thể không để ý đến môn quy của Vô Tướng thần tông.Chu Lương Thần hiện lên vẻ ngượng ngùng.Hắn biết là câu nói vừa rồi của mình đã bị Sở Mính cảm ứng được.Tuy rằng đến bây giờ hắn vẫn không hiểu được, vì sao Sở Hi Thanh lại có ác ýlớn như vậy với SỞ Mính.Tuy Sở Hi Thanh đã đổi phương hướng, nhưng tốc độ của hắn rất chậm.Sở Hi Thanh dùng hai khắc thời gian để chạy một trăm năm mươi dặm, nhưnglúc này chạy chưa được mười dặm mà đã mất nửa khắc rồi.Giọng nói của Sở Mính càng nôn nóng hơn: “Sở Hi Thanh! Các ngươi cònmuốn kéo dài đến khi nào? Tổng cộng mới mười mấy dặm, ngươi định đi baolâu? Nhanh đến cứu người!”Nàng tràn đầy giận, nên giọng nói cũng hơi vặn vẹo.Sở Hi Thanh lại không thèm quan tâm, vẫn cứ ung dung thong thả tiến lên.Hắn nghĩ thầm, chẳng lẽ ta không cần quan sát hoàn cảnh sao?Đừng cứu người không được mà còn kéo cả bản thân mình vào.Mình không buông tay bỏ đi, vậy không tính là thấy chết không cứu.Còn về phần cứu thế nào, cứu lúc nào, vậy môn quy cũng không quy định nha.Lúc này, hắn đã nhìn thấy tình hình ở cách đây mấy dặm.Đang đuổi giết Sở Mính và hai Đạo thị Sở Sơn, Sở Thạch của nàng, chính làmột đám quái nhân nhìn như tích dịch (thằn lằn).Có thể nói nó như một thể kết hợp giữa người và thằn lằn, đứng thẳng bằng haichân, đầu thằn lằn thân người, bên ngoài cơ thể màu xanh còn có một tầng vảygiáp bao trùm.Số lượng của đám thằn lằn hình người này khoảng tầm hai trăm.Chúng nó giơ tay giơ chân đều rất ác liệt, tốc độ di chuyển còn nhanh hơn đámMộc tinh kia nhiều, chỉ là sức mạnh thì kém hơn đám Mộc tinh kia một bậc.Nhưng hơn hai trăm thằn lằn hình người cấp độ thất phẩm này còn chưa đủ đểđưa mấy người Sở Mính vào chỗ chết.Ba người này đều có tu vị lục phẩm, tốc độ thân pháp cực nhanh, vượt xa đámthằn lằn hình người kia.Bọn họ chỉ cần dùng toàn lực để bỏ chạy, liền có thể thoát được.Thứ chân chính khiến ba người bọn họ rơi vào hoàn cảnh khó khăn, chính làbảy đạo bóng người nhanh như tia chớp màu đen kia.Sở Hi Thanh ngưng thần quan sát, phát hiện bảy bóng người kia cũng là thằnlằn hình người, chỉ là thân hình của chúng nó to hơn đồng loại, thân thể cũngcàng mạnh mẽ hơn.Ngoài ra, chúng nó còn mặc chiến giáp của nhân loại, tay cầm đao kiếm thươngkích, trên người còn đeo vài kiện pháp khí.Sở Hi Thanh suy đoán những thứ này đều là của những người chết ở trong bícảnh.Tuy rằng cách đánh của chúng nó không có kết cấu gì, nhưng bản năng chiếnđấu lại rất xuất sắc, thế tiến công rất mãnh liệt.Sở Hi Thanh nhìn một lát, liền chuyển sự chú ý đến chung quanh, xem xemquanh đây còn có nguy hiểm tiềm ẩn hay không.Sau đó hắn đứng bất động ở trên một chạc cây ở ngoài ba dặm.Sở Hi Thanh chắp tay sau lưng, tràn đầy hứng thú mà nhìn ba người Sở Mính bịđuổi giết.Chu Lương Thần thấy hơi khó hiểu, nhưng vẫn đứng bất động ở sau lưng Sở HiThanh.Hắn kính phục Sở Hi Thanh từ tận đáy lòng, cũng nghe theo Sở Hi Thanh nhưthiên lôi sai đâu đánh đó.Bạch Tiểu Chiêu thì lại mở miệng nói tiếng người, nàng chà chà hai tiếng:“Thậm chí còn có cả người thằn lằn luôn này, bí cảnh này quả nhiên là rất thầnkỳ.”Sở Mính ở xa xa đã tức đến nổ phổi, giọng nói của nàng âm trầm lạnh lẽo: “SởHi Thanh, ngươi dám đứng nhìn như vậy? Ngươi vì lợi ích cá nhân, mà trơ mắtnhìn đồng môn bị sát hại. Chờ đến khi ra khỏi bí cảnh, ta nhất định báo cáo chocác trưởng lão, để cho sư huynh đệ đồng môn biết cách làm người của ngươi.”Sở Hi Thanh thì lại thấy buồn cười, lời nói cũng ẩn chứa ý trào phúng: “Ngươivẫn còn chưa chết mà, nào có cái gì mà thấy chết không cứu? Chờ ngươi đếnhoàn cảnh sống còn, thì ta cứu cũng không muộn, hơn nữa sao ngươi biết là takhông ra tay giúp đỡ?”“Ta khuyên Sở sư muội một câu, ngươi còn lá bài tẩy gì thì dùng nốt đi. Hiệngiờ, quanh đây đã có rất nhiều thứ đang nhìn chằm chằm vào các ngươi, nếu cácngươi không nhanh chóng thoát thân, chờ đến khi những thứ kia tập trung lạiđây, thì ta có muốn cứu cũng không cứu nổi.”

“Lương Thần, ngươi nghe nhầm rồi, làm gì có tiếng kêu cứu nào.”

Thính lực của hắn mạnh hơn Chu Lương Thần rất nhiều, đã nghe ra tiếng kêu

cứu đó là của Sở Mính.

Sở Hi Thanh chỉ hận không thể đạp chết Sở mính, làm sao có thể chạy qua cứu

người được.

Chỉ là ngay khi Sở Hi Thanh bắt đầu tăng tốc, giọng nói của Sở Mính đột nhiên

cao hơn, nhẹ nhàng truyền đến.

Trong lời nói của nàng còn ngậm lấy vài phần nôn nóng: “Sở Hi Thanh, ta biết

là ngươi! Ta nghe thấy tiếng nói của thuộc hạ của ngươi, ngươi và ta là đồng

môn, ngươi dám thấy chết không cứu?”

Mặt Sở Hi Thanh nhất thời đen xì, hắn quay đầu trừng mắt với Chu Lương

Thần một chút, sau đó không thể không chuyển hướng về phía bụi mù đó.

Đúng là hắn căm thù Kinh Tây Sở thị đến tận xương tủy.

Đặc biệt là tứ phòng của Sở gia.

Nhưng hắn lại không thể không để ý đến môn quy của Vô Tướng thần tông.

Chu Lương Thần hiện lên vẻ ngượng ngùng.

Hắn biết là câu nói vừa rồi của mình đã bị Sở Mính cảm ứng được.

Tuy rằng đến bây giờ hắn vẫn không hiểu được, vì sao Sở Hi Thanh lại có ác ý

lớn như vậy với SỞ Mính.

Tuy Sở Hi Thanh đã đổi phương hướng, nhưng tốc độ của hắn rất chậm.

Sở Hi Thanh dùng hai khắc thời gian để chạy một trăm năm mươi dặm, nhưng

lúc này chạy chưa được mười dặm mà đã mất nửa khắc rồi.

Giọng nói của Sở Mính càng nôn nóng hơn: “Sở Hi Thanh! Các ngươi còn

muốn kéo dài đến khi nào? Tổng cộng mới mười mấy dặm, ngươi định đi bao

lâu? Nhanh đến cứu người!”

Nàng tràn đầy giận, nên giọng nói cũng hơi vặn vẹo.

Sở Hi Thanh lại không thèm quan tâm, vẫn cứ ung dung thong thả tiến lên.

Hắn nghĩ thầm, chẳng lẽ ta không cần quan sát hoàn cảnh sao?

Đừng cứu người không được mà còn kéo cả bản thân mình vào.

Mình không buông tay bỏ đi, vậy không tính là thấy chết không cứu.

Còn về phần cứu thế nào, cứu lúc nào, vậy môn quy cũng không quy định nha.

Lúc này, hắn đã nhìn thấy tình hình ở cách đây mấy dặm.

Đang đuổi giết Sở Mính và hai Đạo thị Sở Sơn, Sở Thạch của nàng, chính là

một đám quái nhân nhìn như tích dịch (thằn lằn).

Có thể nói nó như một thể kết hợp giữa người và thằn lằn, đứng thẳng bằng hai

chân, đầu thằn lằn thân người, bên ngoài cơ thể màu xanh còn có một tầng vảy

giáp bao trùm.

Số lượng của đám thằn lằn hình người này khoảng tầm hai trăm.

Chúng nó giơ tay giơ chân đều rất ác liệt, tốc độ di chuyển còn nhanh hơn đám

Mộc tinh kia nhiều, chỉ là sức mạnh thì kém hơn đám Mộc tinh kia một bậc.

Nhưng hơn hai trăm thằn lằn hình người cấp độ thất phẩm này còn chưa đủ để

đưa mấy người Sở Mính vào chỗ chết.

Ba người này đều có tu vị lục phẩm, tốc độ thân pháp cực nhanh, vượt xa đám

thằn lằn hình người kia.

Bọn họ chỉ cần dùng toàn lực để bỏ chạy, liền có thể thoát được.

Thứ chân chính khiến ba người bọn họ rơi vào hoàn cảnh khó khăn, chính là

bảy đạo bóng người nhanh như tia chớp màu đen kia.

Sở Hi Thanh ngưng thần quan sát, phát hiện bảy bóng người kia cũng là thằn

lằn hình người, chỉ là thân hình của chúng nó to hơn đồng loại, thân thể cũng

càng mạnh mẽ hơn.

Ngoài ra, chúng nó còn mặc chiến giáp của nhân loại, tay cầm đao kiếm thương

kích, trên người còn đeo vài kiện pháp khí.

Sở Hi Thanh suy đoán những thứ này đều là của những người chết ở trong bí

cảnh.

Tuy rằng cách đánh của chúng nó không có kết cấu gì, nhưng bản năng chiến

đấu lại rất xuất sắc, thế tiến công rất mãnh liệt.

Sở Hi Thanh nhìn một lát, liền chuyển sự chú ý đến chung quanh, xem xem

quanh đây còn có nguy hiểm tiềm ẩn hay không.

Sau đó hắn đứng bất động ở trên một chạc cây ở ngoài ba dặm.

Sở Hi Thanh chắp tay sau lưng, tràn đầy hứng thú mà nhìn ba người Sở Mính bị

đuổi giết.

Chu Lương Thần thấy hơi khó hiểu, nhưng vẫn đứng bất động ở sau lưng Sở Hi

Thanh.

Hắn kính phục Sở Hi Thanh từ tận đáy lòng, cũng nghe theo Sở Hi Thanh như

thiên lôi sai đâu đánh đó.

Bạch Tiểu Chiêu thì lại mở miệng nói tiếng người, nàng chà chà hai tiếng:

“Thậm chí còn có cả người thằn lằn luôn này, bí cảnh này quả nhiên là rất thần

kỳ.”

Sở Mính ở xa xa đã tức đến nổ phổi, giọng nói của nàng âm trầm lạnh lẽo: “Sở

Hi Thanh, ngươi dám đứng nhìn như vậy? Ngươi vì lợi ích cá nhân, mà trơ mắt

nhìn đồng môn bị sát hại. Chờ đến khi ra khỏi bí cảnh, ta nhất định báo cáo cho

các trưởng lão, để cho sư huynh đệ đồng môn biết cách làm người của ngươi.”

Sở Hi Thanh thì lại thấy buồn cười, lời nói cũng ẩn chứa ý trào phúng: “Ngươi

vẫn còn chưa chết mà, nào có cái gì mà thấy chết không cứu? Chờ ngươi đến

hoàn cảnh sống còn, thì ta cứu cũng không muộn, hơn nữa sao ngươi biết là ta

không ra tay giúp đỡ?”

“Ta khuyên Sở sư muội một câu, ngươi còn lá bài tẩy gì thì dùng nốt đi. Hiện

giờ, quanh đây đã có rất nhiều thứ đang nhìn chằm chằm vào các ngươi, nếu các

ngươi không nhanh chóng thoát thân, chờ đến khi những thứ kia tập trung lại

đây, thì ta có muốn cứu cũng không cứu nổi.”

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Lương Thần, ngươi nghe nhầm rồi, làm gì có tiếng kêu cứu nào.”Thính lực của hắn mạnh hơn Chu Lương Thần rất nhiều, đã nghe ra tiếng kêucứu đó là của Sở Mính.Sở Hi Thanh chỉ hận không thể đạp chết Sở mính, làm sao có thể chạy qua cứungười được.Chỉ là ngay khi Sở Hi Thanh bắt đầu tăng tốc, giọng nói của Sở Mính đột nhiêncao hơn, nhẹ nhàng truyền đến.Trong lời nói của nàng còn ngậm lấy vài phần nôn nóng: “Sở Hi Thanh, ta biếtlà ngươi! Ta nghe thấy tiếng nói của thuộc hạ của ngươi, ngươi và ta là đồngmôn, ngươi dám thấy chết không cứu?”Mặt Sở Hi Thanh nhất thời đen xì, hắn quay đầu trừng mắt với Chu LươngThần một chút, sau đó không thể không chuyển hướng về phía bụi mù đó.Đúng là hắn căm thù Kinh Tây Sở thị đến tận xương tủy.Đặc biệt là tứ phòng của Sở gia.Nhưng hắn lại không thể không để ý đến môn quy của Vô Tướng thần tông.Chu Lương Thần hiện lên vẻ ngượng ngùng.Hắn biết là câu nói vừa rồi của mình đã bị Sở Mính cảm ứng được.Tuy rằng đến bây giờ hắn vẫn không hiểu được, vì sao Sở Hi Thanh lại có ác ýlớn như vậy với SỞ Mính.Tuy Sở Hi Thanh đã đổi phương hướng, nhưng tốc độ của hắn rất chậm.Sở Hi Thanh dùng hai khắc thời gian để chạy một trăm năm mươi dặm, nhưnglúc này chạy chưa được mười dặm mà đã mất nửa khắc rồi.Giọng nói của Sở Mính càng nôn nóng hơn: “Sở Hi Thanh! Các ngươi cònmuốn kéo dài đến khi nào? Tổng cộng mới mười mấy dặm, ngươi định đi baolâu? Nhanh đến cứu người!”Nàng tràn đầy giận, nên giọng nói cũng hơi vặn vẹo.Sở Hi Thanh lại không thèm quan tâm, vẫn cứ ung dung thong thả tiến lên.Hắn nghĩ thầm, chẳng lẽ ta không cần quan sát hoàn cảnh sao?Đừng cứu người không được mà còn kéo cả bản thân mình vào.Mình không buông tay bỏ đi, vậy không tính là thấy chết không cứu.Còn về phần cứu thế nào, cứu lúc nào, vậy môn quy cũng không quy định nha.Lúc này, hắn đã nhìn thấy tình hình ở cách đây mấy dặm.Đang đuổi giết Sở Mính và hai Đạo thị Sở Sơn, Sở Thạch của nàng, chính làmột đám quái nhân nhìn như tích dịch (thằn lằn).Có thể nói nó như một thể kết hợp giữa người và thằn lằn, đứng thẳng bằng haichân, đầu thằn lằn thân người, bên ngoài cơ thể màu xanh còn có một tầng vảygiáp bao trùm.Số lượng của đám thằn lằn hình người này khoảng tầm hai trăm.Chúng nó giơ tay giơ chân đều rất ác liệt, tốc độ di chuyển còn nhanh hơn đámMộc tinh kia nhiều, chỉ là sức mạnh thì kém hơn đám Mộc tinh kia một bậc.Nhưng hơn hai trăm thằn lằn hình người cấp độ thất phẩm này còn chưa đủ đểđưa mấy người Sở Mính vào chỗ chết.Ba người này đều có tu vị lục phẩm, tốc độ thân pháp cực nhanh, vượt xa đámthằn lằn hình người kia.Bọn họ chỉ cần dùng toàn lực để bỏ chạy, liền có thể thoát được.Thứ chân chính khiến ba người bọn họ rơi vào hoàn cảnh khó khăn, chính làbảy đạo bóng người nhanh như tia chớp màu đen kia.Sở Hi Thanh ngưng thần quan sát, phát hiện bảy bóng người kia cũng là thằnlằn hình người, chỉ là thân hình của chúng nó to hơn đồng loại, thân thể cũngcàng mạnh mẽ hơn.Ngoài ra, chúng nó còn mặc chiến giáp của nhân loại, tay cầm đao kiếm thươngkích, trên người còn đeo vài kiện pháp khí.Sở Hi Thanh suy đoán những thứ này đều là của những người chết ở trong bícảnh.Tuy rằng cách đánh của chúng nó không có kết cấu gì, nhưng bản năng chiếnđấu lại rất xuất sắc, thế tiến công rất mãnh liệt.Sở Hi Thanh nhìn một lát, liền chuyển sự chú ý đến chung quanh, xem xemquanh đây còn có nguy hiểm tiềm ẩn hay không.Sau đó hắn đứng bất động ở trên một chạc cây ở ngoài ba dặm.Sở Hi Thanh chắp tay sau lưng, tràn đầy hứng thú mà nhìn ba người Sở Mính bịđuổi giết.Chu Lương Thần thấy hơi khó hiểu, nhưng vẫn đứng bất động ở sau lưng Sở HiThanh.Hắn kính phục Sở Hi Thanh từ tận đáy lòng, cũng nghe theo Sở Hi Thanh nhưthiên lôi sai đâu đánh đó.Bạch Tiểu Chiêu thì lại mở miệng nói tiếng người, nàng chà chà hai tiếng:“Thậm chí còn có cả người thằn lằn luôn này, bí cảnh này quả nhiên là rất thầnkỳ.”Sở Mính ở xa xa đã tức đến nổ phổi, giọng nói của nàng âm trầm lạnh lẽo: “SởHi Thanh, ngươi dám đứng nhìn như vậy? Ngươi vì lợi ích cá nhân, mà trơ mắtnhìn đồng môn bị sát hại. Chờ đến khi ra khỏi bí cảnh, ta nhất định báo cáo chocác trưởng lão, để cho sư huynh đệ đồng môn biết cách làm người của ngươi.”Sở Hi Thanh thì lại thấy buồn cười, lời nói cũng ẩn chứa ý trào phúng: “Ngươivẫn còn chưa chết mà, nào có cái gì mà thấy chết không cứu? Chờ ngươi đếnhoàn cảnh sống còn, thì ta cứu cũng không muộn, hơn nữa sao ngươi biết là takhông ra tay giúp đỡ?”“Ta khuyên Sở sư muội một câu, ngươi còn lá bài tẩy gì thì dùng nốt đi. Hiệngiờ, quanh đây đã có rất nhiều thứ đang nhìn chằm chằm vào các ngươi, nếu cácngươi không nhanh chóng thoát thân, chờ đến khi những thứ kia tập trung lạiđây, thì ta có muốn cứu cũng không cứu nổi.”

Chương 899: Tử vong (4