Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 903: Thần Thương
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh nắm chặt chuôi đao.Hắn cho rằng Lãnh Sát Na muốn rút kiếm liều mạng với bọn họ.Kết quả Lãnh Sát Na lại ‘chậc’ một tiếng, rất có loại cảm giác ‘kẻ thức thời mớilà trang tuấn kiệt’ mà bỏ kiếm trong tay xuống: “Lục soát thì lục soát, nhưngnhất định phải là con Ngũ vĩ Phong Sinh thú kia lục soát, những người còn lạithì coi như xong, bằng không Lãnh mỗ tình nguyện liều mạng.”Sở Mính nghe vậy thì hơi cau mày, vẻ mặt hơi khó hiểu: “Vì sao? Vì sao nhấtđịnh phải là nàng?”Lãnh Sát Na nghe vậy thì cười nhạo một tiếng, lạnh lùng lườm Sở Mính mộtcái: “Đương nhiên là vì ta không tin được tất cả mọi người ở đây.”Hắn nhìn cũng đã nhìn ra, trong tất cả mọi người ở đây, chỉ có con Linh sủngcủa Sở Hi Thanh là ngây thơ trong sáng nhất.Còn tên Sở Hi Thanh kia, có người nói tên này là Kỳ chủ của Thiết Kỳ Bang,hơn nữa còn có danh tiếng hào hiệp trượng nghĩa ở phía nam.Nhưng Lãnh Sát Na cũng đã nhìn ra, thật ra người này cũng giống như PhươngBất Viên, cả hai đều rất âm hiểm, xấu bụng.Nhưng con Linh sủng này của hắn vẫn nhỏ tuổi, chỉ tương đương với thiếu nữmới dậy thì của nhân tộc, ánh mắt rất trong sáng.Dù Sở Hi Thanh muốn sai khiến nó làm việc xấu, con Ngũ vĩ Phong Sinh thúnày cũng không làm được, nhất định sẽ lòi đuôi.Sở Hi Thanh vẫn chưa buông lỏng cảnh giác, hắn hơi nhướng mày lên: “TiểuChiêu, ngươi đi, nhìn xem trên người hắn có thứ gì khả nghi không, đặc biệt làpháp khí không gian. Nhớ kỹ là phải cẩn thận.”Hắn lo Lãnh Sát Na cố tình dụ dỗ Bạch Tiểu Chiêu tới gần.Nhưng sau khi Bạch Tiểu Chiêu đến gần, lại dùng móng vuốt vỗ vào tay chânvà lồng ngực của Lãnh Sát Na một phen, sau đó liền quay đầu, khẽ lắc đầu vớiSở Hi Thanh.Bạch Tiểu Chiêu không cần lục soát cẩn thận, nàng có thể dùng những tia sét bénhỏ, bao trùm tất cả vị trí trong ngoài cơ thể của Lãnh Sát Na.Những tia sét nhỏ này vừa tiếp xúc với pháp khí và chiến đồ của Lãnh Sát Nathì sẽ có phản ứng tự nhiên.Lúc này, không chỉ Bạch Tiểu Chiêu cảm ứng được tình huống của Lãnh SátNa.Mà những người còn lại cũng có thể cảm ứng được đại khái, biết trên người hắncó pháp khí gì, có loại chiến đồ gì.Vẻ mặt Sở Mính thả lỏng, ý cảnh giác trong mắt cũng giảm bớt một chút.Sau đó, nàng cũng nhảy lên trời, đi đến bên cạnh thi thể Phương Bất Viên, ấnvào cổ của Phương Bất Viên để cảm ứng.“Phương Bất Viên tử vong trong khoảng một khắc trước, ngay trước khi chúngta đến đây không lâu.”Sở Mính có gia học sâu xa, võ đạo uyên bác, rất nhanh đã cảm ứng được:“Hung thủ dùng chính là kiếm pháp, hơn nữa rất có thể là Thần Khí Vô ThươngKiếm được lưu truyền trên giang hồ, hoặc là kiếm pháp tương tự với nó. Kiếmpháp rất mạnh, chuyên phá ngoại cương, lại nổ tung bên trong. Ngoài ra, trongcơ thể Phương Bất Viên còn có lực lượng lôi đình, có thể người này nắm giữhuyết mạch hệ Lôi.”Nàng lại quay sang hỏi Lãnh Sát Na một câu: “Lãnh sư huynh, ngươi nói ngươitừng nhìn thấy hung thủ kia, khi đó ngươi có thấy kẻ kia có gì đặc thù haykhông?”“Không để ý.” Lãnh Sát Na hai tay ôm kiếm, giọng nói lạnh nhạt: “Hai chúng tatiến vào bí cảnh, dùng tin phù để hẹn gặp nhau ở núi lửa, khi ta phát hiệnPhương Bất Viên bị tập kích, thì vẫn còn cách bốn mươi dặm.”“Sau đó, ta dùng hết tốc lực để chạy đến, mới chạy được hai mươi dặm thìPhương Bất Viên đã xong. Còn xa như vậy, ta nào thấy rõ? Huống hồ, tất cả tinhthần của ta đều tập trung vào thi triển thân pháp. Nhưng nếu như người kia màxuất hiện ở trước mặt ha, thì có lẽ ta có thể nhận ra.”Sở Mính không khỏi nhíu mày.Nàng liếc mắt nhìn qua mấy người ở bên dưới, trong con ngươi lóe lên một vệtu quang.Lãnh Sát Na tất nhiên là người khả nghi nhất.Hai vị sư huynh nội môn ở đây cũng có thể là hung thủ.Sở Mính nhận ra hai người này, người vừa bức bách Lãnh Sát Na gọi là BạoKiếm – Quách Nộ, một người khác tên là Phong Lôi Song Cực – Cổ Kiếm, cảhai đều từng nằm trong mười vị trí đầu của U Châu – Thanh Vân Bảng.U Châu – Thanh Vân bảng có sức nặng rất cao, thậm chí còn vượt qua cả thànhVọng An, có thể nói là tiếp cận với Thanh Vân Tổng Bảng.Hai người này, một người hai mươi ba, một người hai mươi hai, đã tích lũy vàinăm ở cấp độ lục phẩm trượng. Tuy nhiên công pháp, võ đạo, pháp khí, chiếnđồ, tất cả đều thuộc nhóm đứng đầu, thực lực tổng hợp có thể sánh vai với LãnhSát Na.Mấu chốt là hai người này cũng sử dụng kiếm, hơn nữa còn có huyết mạch hệLôi.Hai người Sở Hi Thanh và Chu Lương Thần cũng đáng nghi.Khoái đao của Sở Hi Thanh siêu tuyệt, cũng am hiểu Lôi pháp.Không phải không thể đổi đao thành kiếm.Sở Hi Thanh cứu nàng từ hai khắc trước, nếu như người này mượn độn phù caophẩm, hoàn toàn có thời gian g**t ch*t Phương Bất Viên.“Có phải là đám ma tu vụng trộm vào bí cảnh không? Hoặc là tu sĩ của QuyNguyên kiếm phái?”Phong Lôi Song Cực – Cổ Kiếm ngũ quan thanh tú, khí độ trầm ổn, hắnnghiêng người nhìn về phía rừng rập chung quanh: “Theo như ta biết, QuyNguyên kiếm phái có truyền thừa Thần Khí Vô Thương Kiếm, ngoài ra còn cóTam Thiên Quy Nguyên Kiếm, đều có hiệu quả tương tự.”
Sở Hi Thanh nắm chặt chuôi đao.
Hắn cho rằng Lãnh Sát Na muốn rút kiếm liều mạng với bọn họ.
Kết quả Lãnh Sát Na lại ‘chậc’ một tiếng, rất có loại cảm giác ‘kẻ thức thời mới
là trang tuấn kiệt’ mà bỏ kiếm trong tay xuống: “Lục soát thì lục soát, nhưng
nhất định phải là con Ngũ vĩ Phong Sinh thú kia lục soát, những người còn lại
thì coi như xong, bằng không Lãnh mỗ tình nguyện liều mạng.”
Sở Mính nghe vậy thì hơi cau mày, vẻ mặt hơi khó hiểu: “Vì sao? Vì sao nhất
định phải là nàng?”
Lãnh Sát Na nghe vậy thì cười nhạo một tiếng, lạnh lùng lườm Sở Mính một
cái: “Đương nhiên là vì ta không tin được tất cả mọi người ở đây.”
Hắn nhìn cũng đã nhìn ra, trong tất cả mọi người ở đây, chỉ có con Linh sủng
của Sở Hi Thanh là ngây thơ trong sáng nhất.
Còn tên Sở Hi Thanh kia, có người nói tên này là Kỳ chủ của Thiết Kỳ Bang,
hơn nữa còn có danh tiếng hào hiệp trượng nghĩa ở phía nam.
Nhưng Lãnh Sát Na cũng đã nhìn ra, thật ra người này cũng giống như Phương
Bất Viên, cả hai đều rất âm hiểm, xấu bụng.
Nhưng con Linh sủng này của hắn vẫn nhỏ tuổi, chỉ tương đương với thiếu nữ
mới dậy thì của nhân tộc, ánh mắt rất trong sáng.
Dù Sở Hi Thanh muốn sai khiến nó làm việc xấu, con Ngũ vĩ Phong Sinh thú
này cũng không làm được, nhất định sẽ lòi đuôi.
Sở Hi Thanh vẫn chưa buông lỏng cảnh giác, hắn hơi nhướng mày lên: “Tiểu
Chiêu, ngươi đi, nhìn xem trên người hắn có thứ gì khả nghi không, đặc biệt là
pháp khí không gian. Nhớ kỹ là phải cẩn thận.”
Hắn lo Lãnh Sát Na cố tình dụ dỗ Bạch Tiểu Chiêu tới gần.
Nhưng sau khi Bạch Tiểu Chiêu đến gần, lại dùng móng vuốt vỗ vào tay chân
và lồng ngực của Lãnh Sát Na một phen, sau đó liền quay đầu, khẽ lắc đầu với
Sở Hi Thanh.
Bạch Tiểu Chiêu không cần lục soát cẩn thận, nàng có thể dùng những tia sét bé
nhỏ, bao trùm tất cả vị trí trong ngoài cơ thể của Lãnh Sát Na.
Những tia sét nhỏ này vừa tiếp xúc với pháp khí và chiến đồ của Lãnh Sát Na
thì sẽ có phản ứng tự nhiên.
Lúc này, không chỉ Bạch Tiểu Chiêu cảm ứng được tình huống của Lãnh Sát
Na.
Mà những người còn lại cũng có thể cảm ứng được đại khái, biết trên người hắn
có pháp khí gì, có loại chiến đồ gì.
Vẻ mặt Sở Mính thả lỏng, ý cảnh giác trong mắt cũng giảm bớt một chút.
Sau đó, nàng cũng nhảy lên trời, đi đến bên cạnh thi thể Phương Bất Viên, ấn
vào cổ của Phương Bất Viên để cảm ứng.
“Phương Bất Viên tử vong trong khoảng một khắc trước, ngay trước khi chúng
ta đến đây không lâu.”
Sở Mính có gia học sâu xa, võ đạo uyên bác, rất nhanh đã cảm ứng được:
“Hung thủ dùng chính là kiếm pháp, hơn nữa rất có thể là Thần Khí Vô Thương
Kiếm được lưu truyền trên giang hồ, hoặc là kiếm pháp tương tự với nó. Kiếm
pháp rất mạnh, chuyên phá ngoại cương, lại nổ tung bên trong. Ngoài ra, trong
cơ thể Phương Bất Viên còn có lực lượng lôi đình, có thể người này nắm giữ
huyết mạch hệ Lôi.”
Nàng lại quay sang hỏi Lãnh Sát Na một câu: “Lãnh sư huynh, ngươi nói ngươi
từng nhìn thấy hung thủ kia, khi đó ngươi có thấy kẻ kia có gì đặc thù hay
không?”
“Không để ý.” Lãnh Sát Na hai tay ôm kiếm, giọng nói lạnh nhạt: “Hai chúng ta
tiến vào bí cảnh, dùng tin phù để hẹn gặp nhau ở núi lửa, khi ta phát hiện
Phương Bất Viên bị tập kích, thì vẫn còn cách bốn mươi dặm.”
“Sau đó, ta dùng hết tốc lực để chạy đến, mới chạy được hai mươi dặm thì
Phương Bất Viên đã xong. Còn xa như vậy, ta nào thấy rõ? Huống hồ, tất cả tinh
thần của ta đều tập trung vào thi triển thân pháp. Nhưng nếu như người kia mà
xuất hiện ở trước mặt ha, thì có lẽ ta có thể nhận ra.”
Sở Mính không khỏi nhíu mày.
Nàng liếc mắt nhìn qua mấy người ở bên dưới, trong con ngươi lóe lên một vệt
u quang.
Lãnh Sát Na tất nhiên là người khả nghi nhất.
Hai vị sư huynh nội môn ở đây cũng có thể là hung thủ.
Sở Mính nhận ra hai người này, người vừa bức bách Lãnh Sát Na gọi là Bạo
Kiếm – Quách Nộ, một người khác tên là Phong Lôi Song Cực – Cổ Kiếm, cả
hai đều từng nằm trong mười vị trí đầu của U Châu – Thanh Vân Bảng.
U Châu – Thanh Vân bảng có sức nặng rất cao, thậm chí còn vượt qua cả thành
Vọng An, có thể nói là tiếp cận với Thanh Vân Tổng Bảng.
Hai người này, một người hai mươi ba, một người hai mươi hai, đã tích lũy vài
năm ở cấp độ lục phẩm trượng. Tuy nhiên công pháp, võ đạo, pháp khí, chiến
đồ, tất cả đều thuộc nhóm đứng đầu, thực lực tổng hợp có thể sánh vai với Lãnh
Sát Na.
Mấu chốt là hai người này cũng sử dụng kiếm, hơn nữa còn có huyết mạch hệ
Lôi.
Hai người Sở Hi Thanh và Chu Lương Thần cũng đáng nghi.
Khoái đao của Sở Hi Thanh siêu tuyệt, cũng am hiểu Lôi pháp.
Không phải không thể đổi đao thành kiếm.
Sở Hi Thanh cứu nàng từ hai khắc trước, nếu như người này mượn độn phù cao
phẩm, hoàn toàn có thời gian g**t ch*t Phương Bất Viên.
“Có phải là đám ma tu vụng trộm vào bí cảnh không? Hoặc là tu sĩ của Quy
Nguyên kiếm phái?”
Phong Lôi Song Cực – Cổ Kiếm ngũ quan thanh tú, khí độ trầm ổn, hắn
nghiêng người nhìn về phía rừng rập chung quanh: “Theo như ta biết, Quy
Nguyên kiếm phái có truyền thừa Thần Khí Vô Thương Kiếm, ngoài ra còn có
Tam Thiên Quy Nguyên Kiếm, đều có hiệu quả tương tự.”
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh nắm chặt chuôi đao.Hắn cho rằng Lãnh Sát Na muốn rút kiếm liều mạng với bọn họ.Kết quả Lãnh Sát Na lại ‘chậc’ một tiếng, rất có loại cảm giác ‘kẻ thức thời mớilà trang tuấn kiệt’ mà bỏ kiếm trong tay xuống: “Lục soát thì lục soát, nhưngnhất định phải là con Ngũ vĩ Phong Sinh thú kia lục soát, những người còn lạithì coi như xong, bằng không Lãnh mỗ tình nguyện liều mạng.”Sở Mính nghe vậy thì hơi cau mày, vẻ mặt hơi khó hiểu: “Vì sao? Vì sao nhấtđịnh phải là nàng?”Lãnh Sát Na nghe vậy thì cười nhạo một tiếng, lạnh lùng lườm Sở Mính mộtcái: “Đương nhiên là vì ta không tin được tất cả mọi người ở đây.”Hắn nhìn cũng đã nhìn ra, trong tất cả mọi người ở đây, chỉ có con Linh sủngcủa Sở Hi Thanh là ngây thơ trong sáng nhất.Còn tên Sở Hi Thanh kia, có người nói tên này là Kỳ chủ của Thiết Kỳ Bang,hơn nữa còn có danh tiếng hào hiệp trượng nghĩa ở phía nam.Nhưng Lãnh Sát Na cũng đã nhìn ra, thật ra người này cũng giống như PhươngBất Viên, cả hai đều rất âm hiểm, xấu bụng.Nhưng con Linh sủng này của hắn vẫn nhỏ tuổi, chỉ tương đương với thiếu nữmới dậy thì của nhân tộc, ánh mắt rất trong sáng.Dù Sở Hi Thanh muốn sai khiến nó làm việc xấu, con Ngũ vĩ Phong Sinh thúnày cũng không làm được, nhất định sẽ lòi đuôi.Sở Hi Thanh vẫn chưa buông lỏng cảnh giác, hắn hơi nhướng mày lên: “TiểuChiêu, ngươi đi, nhìn xem trên người hắn có thứ gì khả nghi không, đặc biệt làpháp khí không gian. Nhớ kỹ là phải cẩn thận.”Hắn lo Lãnh Sát Na cố tình dụ dỗ Bạch Tiểu Chiêu tới gần.Nhưng sau khi Bạch Tiểu Chiêu đến gần, lại dùng móng vuốt vỗ vào tay chânvà lồng ngực của Lãnh Sát Na một phen, sau đó liền quay đầu, khẽ lắc đầu vớiSở Hi Thanh.Bạch Tiểu Chiêu không cần lục soát cẩn thận, nàng có thể dùng những tia sét bénhỏ, bao trùm tất cả vị trí trong ngoài cơ thể của Lãnh Sát Na.Những tia sét nhỏ này vừa tiếp xúc với pháp khí và chiến đồ của Lãnh Sát Nathì sẽ có phản ứng tự nhiên.Lúc này, không chỉ Bạch Tiểu Chiêu cảm ứng được tình huống của Lãnh SátNa.Mà những người còn lại cũng có thể cảm ứng được đại khái, biết trên người hắncó pháp khí gì, có loại chiến đồ gì.Vẻ mặt Sở Mính thả lỏng, ý cảnh giác trong mắt cũng giảm bớt một chút.Sau đó, nàng cũng nhảy lên trời, đi đến bên cạnh thi thể Phương Bất Viên, ấnvào cổ của Phương Bất Viên để cảm ứng.“Phương Bất Viên tử vong trong khoảng một khắc trước, ngay trước khi chúngta đến đây không lâu.”Sở Mính có gia học sâu xa, võ đạo uyên bác, rất nhanh đã cảm ứng được:“Hung thủ dùng chính là kiếm pháp, hơn nữa rất có thể là Thần Khí Vô ThươngKiếm được lưu truyền trên giang hồ, hoặc là kiếm pháp tương tự với nó. Kiếmpháp rất mạnh, chuyên phá ngoại cương, lại nổ tung bên trong. Ngoài ra, trongcơ thể Phương Bất Viên còn có lực lượng lôi đình, có thể người này nắm giữhuyết mạch hệ Lôi.”Nàng lại quay sang hỏi Lãnh Sát Na một câu: “Lãnh sư huynh, ngươi nói ngươitừng nhìn thấy hung thủ kia, khi đó ngươi có thấy kẻ kia có gì đặc thù haykhông?”“Không để ý.” Lãnh Sát Na hai tay ôm kiếm, giọng nói lạnh nhạt: “Hai chúng tatiến vào bí cảnh, dùng tin phù để hẹn gặp nhau ở núi lửa, khi ta phát hiệnPhương Bất Viên bị tập kích, thì vẫn còn cách bốn mươi dặm.”“Sau đó, ta dùng hết tốc lực để chạy đến, mới chạy được hai mươi dặm thìPhương Bất Viên đã xong. Còn xa như vậy, ta nào thấy rõ? Huống hồ, tất cả tinhthần của ta đều tập trung vào thi triển thân pháp. Nhưng nếu như người kia màxuất hiện ở trước mặt ha, thì có lẽ ta có thể nhận ra.”Sở Mính không khỏi nhíu mày.Nàng liếc mắt nhìn qua mấy người ở bên dưới, trong con ngươi lóe lên một vệtu quang.Lãnh Sát Na tất nhiên là người khả nghi nhất.Hai vị sư huynh nội môn ở đây cũng có thể là hung thủ.Sở Mính nhận ra hai người này, người vừa bức bách Lãnh Sát Na gọi là BạoKiếm – Quách Nộ, một người khác tên là Phong Lôi Song Cực – Cổ Kiếm, cảhai đều từng nằm trong mười vị trí đầu của U Châu – Thanh Vân Bảng.U Châu – Thanh Vân bảng có sức nặng rất cao, thậm chí còn vượt qua cả thànhVọng An, có thể nói là tiếp cận với Thanh Vân Tổng Bảng.Hai người này, một người hai mươi ba, một người hai mươi hai, đã tích lũy vàinăm ở cấp độ lục phẩm trượng. Tuy nhiên công pháp, võ đạo, pháp khí, chiếnđồ, tất cả đều thuộc nhóm đứng đầu, thực lực tổng hợp có thể sánh vai với LãnhSát Na.Mấu chốt là hai người này cũng sử dụng kiếm, hơn nữa còn có huyết mạch hệLôi.Hai người Sở Hi Thanh và Chu Lương Thần cũng đáng nghi.Khoái đao của Sở Hi Thanh siêu tuyệt, cũng am hiểu Lôi pháp.Không phải không thể đổi đao thành kiếm.Sở Hi Thanh cứu nàng từ hai khắc trước, nếu như người này mượn độn phù caophẩm, hoàn toàn có thời gian g**t ch*t Phương Bất Viên.“Có phải là đám ma tu vụng trộm vào bí cảnh không? Hoặc là tu sĩ của QuyNguyên kiếm phái?”Phong Lôi Song Cực – Cổ Kiếm ngũ quan thanh tú, khí độ trầm ổn, hắnnghiêng người nhìn về phía rừng rập chung quanh: “Theo như ta biết, QuyNguyên kiếm phái có truyền thừa Thần Khí Vô Thương Kiếm, ngoài ra còn cóTam Thiên Quy Nguyên Kiếm, đều có hiệu quả tương tự.”