Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 908: Hắn có Vạn Cổ Thiên Thu

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lúc này Mai Thư mới hoàn hồn, trong con ngươi hiện lên vẻ sợ hãi, thanh loanđao màu máu trong tay lập tức nổ tung, chém thẳng về phía Sở Hi Thanh.Tuy nhiên, bóng người của Sở Hi Thanh đã rời đi từ lâu, chỉ để lại một đoànmây khói tại chỗ cũ.Bóng người của hắn xuất hiện ở ngoài mười trượng, dùng ánh mắt khó mà tinnổi để nhìn thanh niên ở đối diện.“Trong cơ thể ngươi là pháp khí? Lại dùng pháp khí để thay đổi tất cả xươngcốt toàn thân?”Hơn nữa, pháp khí này có cập bậc rất cao, ít nhất cũng phải là cấp độ ngũ phẩm.Mai Thư thì vẫn còn sợ hãi mà vuốt cổ họng của mình, nếu như hắn không dùngpháp khí để thay xương cốt của mình, thì bây giờ đã chết dưới đao của Sở HiThanh rồi!Sau khi sợ hãi xong, trong mắt Mai Thư lại hiện lên ý phẫn nộ.Hắn vốn tưởng rằng mình đã nắm chắc chín phần rưỡi trong trận chiến Thần Ânnày.Mai Thư tự hỏi mặc kệ là võ đạo hay thiên phú huyết mạch, pháp khí chiến đồ,thì mình đều nằm ở trên Sở Hi Thanh.Chỉ cần phá giải Thần Phong Minh Kính Đao của đối phương, chiến thắng liềnnằm trong lòng bàn tay.Cùng Kỳ võ ý của hắn, vừa hay là một trong số ít những loại lực lượng khôngsợ ‘phản xạ’ của Nhai Tí đao ý.Nhưng mà song phương vừa giao thủ, Mai Thư liền suýt nữa thì mất đầu.“Tạp chủng! Suýt nữa làm lão tử xong đời. Nhưng nếu Mai mỗ không chết, nhưvậy chết chính là ngươi.”Trong miệng Mai Thư phun ra một ngụm máu, bóng người lại hóa thành từngmảnh huyết ảnh, lao thẳng về phía Sở Hi Thanh.Lúc này, hắn cực kỳ kiêng kỵ ý niệm xung kích của Sở Hi Thanh, không dámtiếp tục dùng võ ý hóa hình nữa.Mai Thư toàn lực đánh chém đồng thời dùng tất cả thần niệm để bảo vệ đại não,thần phách.Tay hắn vững như bàn thạch, đao thế thì lại bá đạo kiên quyết như trước!Mai Thư tin chắc Sở Hi Thanh chỉ là thất phẩm thượng, sẽ không dùng đượcloại công kích võ ý ở cường độ đó bao nhiêu lần.Dựa theo lý thuyết, chỉ một lần công kích võ ý như vậy, cũng sẽ rút sạch tất cảlực lượng thần thức của một võ tu thất phẩm rồi!Thực lực của Sở Hi Thanh hơn xa võ tu thất phẩm bình thường. Nhưng lựclượng thần thức của hắn có mạnh đến đâu, thì cũng không thể vượt qua ngườibình thường quá nhiều.Sở Hi Thanh thấy thế thì chậc một tiếng, Cửu Thiên niệm luân ở phía sau hắntiếp tục chuyển động, con cự thú Nhai Tí đầu rồng thân sài miệng ngậm chiếnđao kia lại tiếp tục rít gào.Mai Thư ở phía trước lập tức phun máu lần nữa.Đao ý của Sở Hi Thanh không giảm mà lại tăng, mạnh mẽ, sung mãn, không thểchống đỡ!Lần này, Mai Thư không mất ý thức, chỉ là thần niệm run rẩy không thôi, đầu ócchoáng váng.Cùng lúc đó, Kim Phong Ngọc Lộ đao bên tay phải Sở Hi Thanh cũng mangtheo lực lượng phong lôi, thế như kinh lôi mà chém tới.Cực chiêu – Phong Xế Lôi Hành!Môn cực chiêu truyền thừa trong nội bộ của Cẩm y vệ này, uy lực của nó khôngmạnh bằng Tam Tương Thần Trảm mà Sở Hi Thanh học từ Tần Mộc Ca.Nhưng tốc độ của Phong Xế Lôi Hành lại nhanh hơn một đường, cũng thíchhợp với Bá thể Cửu Luyện Cực Nguyên Tử Kim Thân hơn, có thể để cho Sở HiThanh rót nhiều lực lượng vào trong thân đao hơn.Giữa hai người bỗng nhiên truyền ra một tiếng ‘sặc’ cực lớn.Khi Mai Thư sắp gặp nạn, rốt cuộc cũng chặn được Kim Phong Ngọc Lộ đaocủa Sở Hi Thanh.Tuy nhiên, bóng người của hắn lập tức lùi về phía sau, hắn bị một đao này củaSở Hi Thanh đánh cho lảo đảo, bước chân phù phiếm.Miệng mũi của hắn cũng tràn ra một lượng máu tươi.Mai Thư không tin nổi, trong mắt thì lại hiện ra càng nhiều sát ý hơn.“Đao pháp tốt, lại đến!”Hắn cũng muốn xem xem tên này có thể dùng cực chiêu như vậy bao nhiêu lần?Chỉ cần chờ đến thời khắc Sở Hi Thanh kiệt sức, thì đó chính là giờ phút Sở HiThanh bị chém đầu.Chỉ là ngay sau đó, một luồng đao ý mạnh mẽ ác liệt lại chém thẳng vào trongnguyên thần của hắn.Thanh Kim Phong Ngọc Lộ đao kia cũng lại lóe lên trước mắt của hắn lần nữa!Mai Thư không khỏi nhíu chặt lông mày.Sao tên trước mắt này vẫn còn có thể sử dụng võ ý và cực chiêu mạnh như vậy.Sở Hi Thanh không sợ chân nguyên tiêu hao hết thì sẽ trở thành cừu non chờlàm thịt sao?Mai Thư cố gắng đỡ một chiêu Phong Xế Lôi Hành này, thân hình lại trượt lùimười trượng.Lúc này, không chỉ miệng mũi của hắn phun máu, mà lỗ chân lông trên ngườicũng có máu tươi tràn ra.Bước chân của Mai Thư đã tán loạn không chịu nổi, đến đứng vững cũng khókhăn.Sở Hi Thanh thì lại không buông tha, vẫn đuổi theo như hình với bóng.Thật ra thì chiêu thức của hắn nối liền không nhanh, giữa hai thức cực chiêu, ítnhất cần thời gian một cái hô hấp thời để chuẩn bị.Nhưng khi ánh đao của Sở Hi Thanh chém ra, Mai Thư vẫn không thể nào ổnđịnh bước chân, mà lực cũ đã qua, lực mới vẫn chưa sinh. 

Lúc này Mai Thư mới hoàn hồn, trong con ngươi hiện lên vẻ sợ hãi, thanh loan

đao màu máu trong tay lập tức nổ tung, chém thẳng về phía Sở Hi Thanh.

Tuy nhiên, bóng người của Sở Hi Thanh đã rời đi từ lâu, chỉ để lại một đoàn

mây khói tại chỗ cũ.

Bóng người của hắn xuất hiện ở ngoài mười trượng, dùng ánh mắt khó mà tin

nổi để nhìn thanh niên ở đối diện.

“Trong cơ thể ngươi là pháp khí? Lại dùng pháp khí để thay đổi tất cả xương

cốt toàn thân?”

Hơn nữa, pháp khí này có cập bậc rất cao, ít nhất cũng phải là cấp độ ngũ phẩm.

Mai Thư thì vẫn còn sợ hãi mà vuốt cổ họng của mình, nếu như hắn không dùng

pháp khí để thay xương cốt của mình, thì bây giờ đã chết dưới đao của Sở Hi

Thanh rồi!

Sau khi sợ hãi xong, trong mắt Mai Thư lại hiện lên ý phẫn nộ.

Hắn vốn tưởng rằng mình đã nắm chắc chín phần rưỡi trong trận chiến Thần Ân

này.

Mai Thư tự hỏi mặc kệ là võ đạo hay thiên phú huyết mạch, pháp khí chiến đồ,

thì mình đều nằm ở trên Sở Hi Thanh.

Chỉ cần phá giải Thần Phong Minh Kính Đao của đối phương, chiến thắng liền

nằm trong lòng bàn tay.

Cùng Kỳ võ ý của hắn, vừa hay là một trong số ít những loại lực lượng không

sợ ‘phản xạ’ của Nhai Tí đao ý.

Nhưng mà song phương vừa giao thủ, Mai Thư liền suýt nữa thì mất đầu.

“Tạp chủng! Suýt nữa làm lão tử xong đời. Nhưng nếu Mai mỗ không chết, như

vậy chết chính là ngươi.”

Trong miệng Mai Thư phun ra một ngụm máu, bóng người lại hóa thành từng

mảnh huyết ảnh, lao thẳng về phía Sở Hi Thanh.

Lúc này, hắn cực kỳ kiêng kỵ ý niệm xung kích của Sở Hi Thanh, không dám

tiếp tục dùng võ ý hóa hình nữa.

Mai Thư toàn lực đánh chém đồng thời dùng tất cả thần niệm để bảo vệ đại não,

thần phách.

Tay hắn vững như bàn thạch, đao thế thì lại bá đạo kiên quyết như trước!

Mai Thư tin chắc Sở Hi Thanh chỉ là thất phẩm thượng, sẽ không dùng được

loại công kích võ ý ở cường độ đó bao nhiêu lần.

Dựa theo lý thuyết, chỉ một lần công kích võ ý như vậy, cũng sẽ rút sạch tất cả

lực lượng thần thức của một võ tu thất phẩm rồi!

Thực lực của Sở Hi Thanh hơn xa võ tu thất phẩm bình thường. Nhưng lực

lượng thần thức của hắn có mạnh đến đâu, thì cũng không thể vượt qua người

bình thường quá nhiều.

Sở Hi Thanh thấy thế thì chậc một tiếng, Cửu Thiên niệm luân ở phía sau hắn

tiếp tục chuyển động, con cự thú Nhai Tí đầu rồng thân sài miệng ngậm chiến

đao kia lại tiếp tục rít gào.

Mai Thư ở phía trước lập tức phun máu lần nữa.

Đao ý của Sở Hi Thanh không giảm mà lại tăng, mạnh mẽ, sung mãn, không thể

chống đỡ!

Lần này, Mai Thư không mất ý thức, chỉ là thần niệm run rẩy không thôi, đầu óc

choáng váng.

Cùng lúc đó, Kim Phong Ngọc Lộ đao bên tay phải Sở Hi Thanh cũng mang

theo lực lượng phong lôi, thế như kinh lôi mà chém tới.

Cực chiêu – Phong Xế Lôi Hành!

Môn cực chiêu truyền thừa trong nội bộ của Cẩm y vệ này, uy lực của nó không

mạnh bằng Tam Tương Thần Trảm mà Sở Hi Thanh học từ Tần Mộc Ca.

Nhưng tốc độ của Phong Xế Lôi Hành lại nhanh hơn một đường, cũng thích

hợp với Bá thể Cửu Luyện Cực Nguyên Tử Kim Thân hơn, có thể để cho Sở Hi

Thanh rót nhiều lực lượng vào trong thân đao hơn.

Giữa hai người bỗng nhiên truyền ra một tiếng ‘sặc’ cực lớn.

Khi Mai Thư sắp gặp nạn, rốt cuộc cũng chặn được Kim Phong Ngọc Lộ đao

của Sở Hi Thanh.

Tuy nhiên, bóng người của hắn lập tức lùi về phía sau, hắn bị một đao này của

Sở Hi Thanh đánh cho lảo đảo, bước chân phù phiếm.

Miệng mũi của hắn cũng tràn ra một lượng máu tươi.

Mai Thư không tin nổi, trong mắt thì lại hiện ra càng nhiều sát ý hơn.

“Đao pháp tốt, lại đến!”

Hắn cũng muốn xem xem tên này có thể dùng cực chiêu như vậy bao nhiêu lần?

Chỉ cần chờ đến thời khắc Sở Hi Thanh kiệt sức, thì đó chính là giờ phút Sở Hi

Thanh bị chém đầu.

Chỉ là ngay sau đó, một luồng đao ý mạnh mẽ ác liệt lại chém thẳng vào trong

nguyên thần của hắn.

Thanh Kim Phong Ngọc Lộ đao kia cũng lại lóe lên trước mắt của hắn lần nữa!

Mai Thư không khỏi nhíu chặt lông mày.

Sao tên trước mắt này vẫn còn có thể sử dụng võ ý và cực chiêu mạnh như vậy.

Sở Hi Thanh không sợ chân nguyên tiêu hao hết thì sẽ trở thành cừu non chờ

làm thịt sao?

Mai Thư cố gắng đỡ một chiêu Phong Xế Lôi Hành này, thân hình lại trượt lùi

mười trượng.

Lúc này, không chỉ miệng mũi của hắn phun máu, mà lỗ chân lông trên người

cũng có máu tươi tràn ra.

Bước chân của Mai Thư đã tán loạn không chịu nổi, đến đứng vững cũng khó

khăn.

Sở Hi Thanh thì lại không buông tha, vẫn đuổi theo như hình với bóng.

Thật ra thì chiêu thức của hắn nối liền không nhanh, giữa hai thức cực chiêu, ít

nhất cần thời gian một cái hô hấp thời để chuẩn bị.

Nhưng khi ánh đao của Sở Hi Thanh chém ra, Mai Thư vẫn không thể nào ổn

định bước chân, mà lực cũ đã qua, lực mới vẫn chưa sinh. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lúc này Mai Thư mới hoàn hồn, trong con ngươi hiện lên vẻ sợ hãi, thanh loanđao màu máu trong tay lập tức nổ tung, chém thẳng về phía Sở Hi Thanh.Tuy nhiên, bóng người của Sở Hi Thanh đã rời đi từ lâu, chỉ để lại một đoànmây khói tại chỗ cũ.Bóng người của hắn xuất hiện ở ngoài mười trượng, dùng ánh mắt khó mà tinnổi để nhìn thanh niên ở đối diện.“Trong cơ thể ngươi là pháp khí? Lại dùng pháp khí để thay đổi tất cả xươngcốt toàn thân?”Hơn nữa, pháp khí này có cập bậc rất cao, ít nhất cũng phải là cấp độ ngũ phẩm.Mai Thư thì vẫn còn sợ hãi mà vuốt cổ họng của mình, nếu như hắn không dùngpháp khí để thay xương cốt của mình, thì bây giờ đã chết dưới đao của Sở HiThanh rồi!Sau khi sợ hãi xong, trong mắt Mai Thư lại hiện lên ý phẫn nộ.Hắn vốn tưởng rằng mình đã nắm chắc chín phần rưỡi trong trận chiến Thần Ânnày.Mai Thư tự hỏi mặc kệ là võ đạo hay thiên phú huyết mạch, pháp khí chiến đồ,thì mình đều nằm ở trên Sở Hi Thanh.Chỉ cần phá giải Thần Phong Minh Kính Đao của đối phương, chiến thắng liềnnằm trong lòng bàn tay.Cùng Kỳ võ ý của hắn, vừa hay là một trong số ít những loại lực lượng khôngsợ ‘phản xạ’ của Nhai Tí đao ý.Nhưng mà song phương vừa giao thủ, Mai Thư liền suýt nữa thì mất đầu.“Tạp chủng! Suýt nữa làm lão tử xong đời. Nhưng nếu Mai mỗ không chết, nhưvậy chết chính là ngươi.”Trong miệng Mai Thư phun ra một ngụm máu, bóng người lại hóa thành từngmảnh huyết ảnh, lao thẳng về phía Sở Hi Thanh.Lúc này, hắn cực kỳ kiêng kỵ ý niệm xung kích của Sở Hi Thanh, không dámtiếp tục dùng võ ý hóa hình nữa.Mai Thư toàn lực đánh chém đồng thời dùng tất cả thần niệm để bảo vệ đại não,thần phách.Tay hắn vững như bàn thạch, đao thế thì lại bá đạo kiên quyết như trước!Mai Thư tin chắc Sở Hi Thanh chỉ là thất phẩm thượng, sẽ không dùng đượcloại công kích võ ý ở cường độ đó bao nhiêu lần.Dựa theo lý thuyết, chỉ một lần công kích võ ý như vậy, cũng sẽ rút sạch tất cảlực lượng thần thức của một võ tu thất phẩm rồi!Thực lực của Sở Hi Thanh hơn xa võ tu thất phẩm bình thường. Nhưng lựclượng thần thức của hắn có mạnh đến đâu, thì cũng không thể vượt qua ngườibình thường quá nhiều.Sở Hi Thanh thấy thế thì chậc một tiếng, Cửu Thiên niệm luân ở phía sau hắntiếp tục chuyển động, con cự thú Nhai Tí đầu rồng thân sài miệng ngậm chiếnđao kia lại tiếp tục rít gào.Mai Thư ở phía trước lập tức phun máu lần nữa.Đao ý của Sở Hi Thanh không giảm mà lại tăng, mạnh mẽ, sung mãn, không thểchống đỡ!Lần này, Mai Thư không mất ý thức, chỉ là thần niệm run rẩy không thôi, đầu ócchoáng váng.Cùng lúc đó, Kim Phong Ngọc Lộ đao bên tay phải Sở Hi Thanh cũng mangtheo lực lượng phong lôi, thế như kinh lôi mà chém tới.Cực chiêu – Phong Xế Lôi Hành!Môn cực chiêu truyền thừa trong nội bộ của Cẩm y vệ này, uy lực của nó khôngmạnh bằng Tam Tương Thần Trảm mà Sở Hi Thanh học từ Tần Mộc Ca.Nhưng tốc độ của Phong Xế Lôi Hành lại nhanh hơn một đường, cũng thíchhợp với Bá thể Cửu Luyện Cực Nguyên Tử Kim Thân hơn, có thể để cho Sở HiThanh rót nhiều lực lượng vào trong thân đao hơn.Giữa hai người bỗng nhiên truyền ra một tiếng ‘sặc’ cực lớn.Khi Mai Thư sắp gặp nạn, rốt cuộc cũng chặn được Kim Phong Ngọc Lộ đaocủa Sở Hi Thanh.Tuy nhiên, bóng người của hắn lập tức lùi về phía sau, hắn bị một đao này củaSở Hi Thanh đánh cho lảo đảo, bước chân phù phiếm.Miệng mũi của hắn cũng tràn ra một lượng máu tươi.Mai Thư không tin nổi, trong mắt thì lại hiện ra càng nhiều sát ý hơn.“Đao pháp tốt, lại đến!”Hắn cũng muốn xem xem tên này có thể dùng cực chiêu như vậy bao nhiêu lần?Chỉ cần chờ đến thời khắc Sở Hi Thanh kiệt sức, thì đó chính là giờ phút Sở HiThanh bị chém đầu.Chỉ là ngay sau đó, một luồng đao ý mạnh mẽ ác liệt lại chém thẳng vào trongnguyên thần của hắn.Thanh Kim Phong Ngọc Lộ đao kia cũng lại lóe lên trước mắt của hắn lần nữa!Mai Thư không khỏi nhíu chặt lông mày.Sao tên trước mắt này vẫn còn có thể sử dụng võ ý và cực chiêu mạnh như vậy.Sở Hi Thanh không sợ chân nguyên tiêu hao hết thì sẽ trở thành cừu non chờlàm thịt sao?Mai Thư cố gắng đỡ một chiêu Phong Xế Lôi Hành này, thân hình lại trượt lùimười trượng.Lúc này, không chỉ miệng mũi của hắn phun máu, mà lỗ chân lông trên ngườicũng có máu tươi tràn ra.Bước chân của Mai Thư đã tán loạn không chịu nổi, đến đứng vững cũng khókhăn.Sở Hi Thanh thì lại không buông tha, vẫn đuổi theo như hình với bóng.Thật ra thì chiêu thức của hắn nối liền không nhanh, giữa hai thức cực chiêu, ítnhất cần thời gian một cái hô hấp thời để chuẩn bị.Nhưng khi ánh đao của Sở Hi Thanh chém ra, Mai Thư vẫn không thể nào ổnđịnh bước chân, mà lực cũ đã qua, lực mới vẫn chưa sinh. 

Chương 908: Hắn có Vạn Cổ Thiên Thu