Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 926: Lai lịch (4)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lư Thủ Dương quét mắt nhìn qua, phát hiện ngay cả hai vị sư huynh Thần Đanviện và Thiên Khí viện bình thường không thích mấy việc vặt, cũng bị tông chủgọi đến đây.Bọn họ đang ngồi trên ghế, ngưng thần xem mấy quyển sách ở trong tay.Đại trưởng lão Tàng Kinh lâu Vương Bạch Mi lại chắp tay sau lưng, đứng ởphía sau lưng Lý Trường Sinh.Hắn chậm rãi nói về lai lịch của Mộc Kiếm Tiên.“Mộc Kiếm Tiên – Tùng Duyên Niên, là nhân vật xuất hiện ở ba mươi sáu ngànnăm trước. Căn cứ theo tư liệu mà ta tìm được, người này xuất hiện lần đầu tiênở trăm vạn quần sơn phía nam, hắn vừa hiện thân liền đánh bại hạng 4 ThiênBảng khi đó, được xưng là thiên hạ đệ nhất kiếm Nam Dương tử. Đáng nhắcđến chính là, khi đó hắn vẫn chưa vượt qua giới hạn người và thần, chưa bướcvào Siêu Phẩm.”“Sau đó Mộc Kiếm Tiên – Tùng Duyên Niên vẫn trường tồn hậu thế, mãi chođến hai mươi ba ngàn năm trước, vẫn có bút ký của các võ tu ghi chép nhữngchuyện liên quan đến hắn. Còn số tuổi thật sự thì đã không biết, chỉ có một ítcao nhân pháp thuật suy đoán, hắn có thể đã sống mấy trăm ngàn năm, sinh ratừ niên đại Trung cổ.”“Tuy rằng người này là thân cây, nhưng kiếm pháp thông thần, được xưng là vôđịch ở thời đại đó, tất cả cao thủ của nhân tộc, yêu tộc, cự linh đều bị hắn ápchế. May mắn chính là, Mộc Kiếm Tiên cũng không tự xưng là yêu tộc, tínhtình lạnh nhạt vi vu. Vì vậy, tại mười ba ngàn năm đó, mấy đời hoàng triều củanhân tộc ta cũng không bị ảnh hưởng, trái lại còn dựa vào Mộc Kiếm Tiên đểbình định thần kiếp.”“Kiếm đạo của hắn cực kỳ tinh diệu, hơn nữa còn tinh thông nhiều môn. Cái gìmà ngũ hành bát quan, thái hư thời không, sinh lão bệnh tử, ngự kiếm quyết, tấtcả đều biết, thậm chí còn có thể mô phỏng ra công pháp của nhân tộc. Nhưngkhông ai biết hắn học kiếm đạo từ nơi nào.”Lúc này, đám người đại trưởng lão Tuần Sơn đường Phương Chính đã thả sáchtrong tay xuống.“Vương sư huynh, ta cũng hiểu kha khá rồi. Mộc Kiếm Tiên đột ngột mất tíchvào hai mươi ba ngàn năm trước. Hôm nay, trong lòng núi Hỏa Đầu ở bí cảnhthời gian lại xuất hiện bút tích và Chân Ý Đồ của hắn. Vấn đề là, dù như vậy thìcũng không đáng để tông chủ triệu tập toàn bộ chúng ta đến đây chứ? Đươngnhiên, nếu như Huyết Nhai thánh truyền có nguy hiểm tính mạng, vậy thì coinhư ta chưa nói.”Hắn ngước mắt nhìn Lý Trường Sinh: “Vì vậy, chắc hẳn văn tự và đồ án màMộc Kiếm Tiên để lại có gì không tầm thường sao?”“Đúng là không tầm thường.”Lý Trường Sinh phất tay áo một cái, hai mươi bốn văn tự cổ điển và chín bản vẽkia lập tức xuất hiện trước mắt mọi người.“Hắn dùng hẳn là Kim văn thời đại trung cổ, thật ra ta cũng không nhận ra.Nhưng trong này ẩn chưa thần ý của hắn, khiến cho ta vừa nhìn thấy mấy chữnày, liền hiểu được ý nghĩa trong đó. Hai mươi chữ sau, chính là giải thích áonghĩa của kiếm pháp, không cần để ý làm gì, mấu chốt là bốn chữ phía trước. ..”Giọng nói của Lý Trường Sinh ngưng trọng, nhìn chư vị đại trưởng lão trongđiện.“Bốn chữ này có nghĩa là ‘Học kiếm, giúp ta’!”Mọi người nghe vậy thì không khỏi hai mặt nhìn nhau, mắt hiện lên vẻ ngưngtrọng.Đại trưởng lão Ngự đường Yến Quy Lai suy tư: “Mộc Kiếm Tiên – TùngDuyên Niên từng vô địch thiên hạ, đã là Siêu Phẩm. Một nhân vật như hắn, lạibị ép đến mức phải dùng phương pháp này để cầu viện với người khác, có thểthấy tình cảnh của hắn đã khốn khó như thế nào.”“Nói đến thì bí cảnh thời gian xuất hiện sớm nhất cũng vào khoảng hơn hai vạnnăm trước, tương đồng với thời gian Mộc Kiếm Tiên mất tích. Hơn nữa bảnthân bí cảnh thời gian này cũng rất có vấn đề, tòa bí cảnh lục phẩm này, chỉ tầngthứ nhất đã có diện tích bằng mấy quận rồi, nam bắc 3500 dặm, đông tây 3500dặm, dù là chiến trường cổ đại thì diện tích này cũng quá kinh người rồi. Mấuchốt là bí cảnh khổng lồ như vậy, mà tốc độ thời gian lại gấp mười hai lần bênngoài.”Hắn nhìn tông chủ Lý Trường Sinh: “Bây giờ ta có vài nghi ngờ, Mộc KiếmTiên – Tùng Duyên Niên bây giờ còn sống hay không? Tại sao người này lạitiến vào bí cảnh thời gian, hắn có mục đích gì? Bây giờ tông chủ có tính toángì? Có muốn cứu viện người này hay không?”“Để ta trả lời hai vấn đề trước đi.”Đại trưởng lão Tàng Kinh lâu Vương Bạch Mi nhướng đôi mày trắng: “MộcKiếm Tiên – Tùng Duyên Niên nhất định là còn sống, hắn có thể lưu giữ thần ýtrong văn tự, chứng tỏ nguyên thần chưa tiêu tan. Nhưng bản thể của hắn đanggặp chuyện gì, vậy chúng ta không biết được rồi.”“Còn về phải tại sao người này lại tiến vào bí cảnh thời gian, đây là chuyện mấyvạn năm trước, đã không thể kiểm tra. Có điều, ta đã kiểm tra tất cả kinh thư,bây giờ có một suy đoán không thể chứng thực. Có dã sử ghi chép, khi MộcKiếm Tiên mới xuất hiện tại nhân thế, thần trí vẫn còn tỉnh tỉnh mê mê, trí tuệkhông cao. Khi đó hắn ngơ ngơ ngác ngác, đi khắp thiên hạ, gặp người liền hỏiNgu Công ở đâu? Trí tẩu ở đâu?” 

Lư Thủ Dương quét mắt nhìn qua, phát hiện ngay cả hai vị sư huynh Thần Đan

viện và Thiên Khí viện bình thường không thích mấy việc vặt, cũng bị tông chủ

gọi đến đây.

Bọn họ đang ngồi trên ghế, ngưng thần xem mấy quyển sách ở trong tay.

Đại trưởng lão Tàng Kinh lâu Vương Bạch Mi lại chắp tay sau lưng, đứng ở

phía sau lưng Lý Trường Sinh.

Hắn chậm rãi nói về lai lịch của Mộc Kiếm Tiên.

“Mộc Kiếm Tiên – Tùng Duyên Niên, là nhân vật xuất hiện ở ba mươi sáu ngàn

năm trước. Căn cứ theo tư liệu mà ta tìm được, người này xuất hiện lần đầu tiên

ở trăm vạn quần sơn phía nam, hắn vừa hiện thân liền đánh bại hạng 4 Thiên

Bảng khi đó, được xưng là thiên hạ đệ nhất kiếm Nam Dương tử. Đáng nhắc

đến chính là, khi đó hắn vẫn chưa vượt qua giới hạn người và thần, chưa bước

vào Siêu Phẩm.”

“Sau đó Mộc Kiếm Tiên – Tùng Duyên Niên vẫn trường tồn hậu thế, mãi cho

đến hai mươi ba ngàn năm trước, vẫn có bút ký của các võ tu ghi chép những

chuyện liên quan đến hắn. Còn số tuổi thật sự thì đã không biết, chỉ có một ít

cao nhân pháp thuật suy đoán, hắn có thể đã sống mấy trăm ngàn năm, sinh ra

từ niên đại Trung cổ.”

“Tuy rằng người này là thân cây, nhưng kiếm pháp thông thần, được xưng là vô

địch ở thời đại đó, tất cả cao thủ của nhân tộc, yêu tộc, cự linh đều bị hắn áp

chế. May mắn chính là, Mộc Kiếm Tiên cũng không tự xưng là yêu tộc, tính

tình lạnh nhạt vi vu. Vì vậy, tại mười ba ngàn năm đó, mấy đời hoàng triều của

nhân tộc ta cũng không bị ảnh hưởng, trái lại còn dựa vào Mộc Kiếm Tiên để

bình định thần kiếp.”

“Kiếm đạo của hắn cực kỳ tinh diệu, hơn nữa còn tinh thông nhiều môn. Cái gì

mà ngũ hành bát quan, thái hư thời không, sinh lão bệnh tử, ngự kiếm quyết, tất

cả đều biết, thậm chí còn có thể mô phỏng ra công pháp của nhân tộc. Nhưng

không ai biết hắn học kiếm đạo từ nơi nào.”

Lúc này, đám người đại trưởng lão Tuần Sơn đường Phương Chính đã thả sách

trong tay xuống.

“Vương sư huynh, ta cũng hiểu kha khá rồi. Mộc Kiếm Tiên đột ngột mất tích

vào hai mươi ba ngàn năm trước. Hôm nay, trong lòng núi Hỏa Đầu ở bí cảnh

thời gian lại xuất hiện bút tích và Chân Ý Đồ của hắn. Vấn đề là, dù như vậy thì

cũng không đáng để tông chủ triệu tập toàn bộ chúng ta đến đây chứ? Đương

nhiên, nếu như Huyết Nhai thánh truyền có nguy hiểm tính mạng, vậy thì coi

như ta chưa nói.”

Hắn ngước mắt nhìn Lý Trường Sinh: “Vì vậy, chắc hẳn văn tự và đồ án mà

Mộc Kiếm Tiên để lại có gì không tầm thường sao?”

“Đúng là không tầm thường.”

Lý Trường Sinh phất tay áo một cái, hai mươi bốn văn tự cổ điển và chín bản vẽ

kia lập tức xuất hiện trước mắt mọi người.

“Hắn dùng hẳn là Kim văn thời đại trung cổ, thật ra ta cũng không nhận ra.

Nhưng trong này ẩn chưa thần ý của hắn, khiến cho ta vừa nhìn thấy mấy chữ

này, liền hiểu được ý nghĩa trong đó. Hai mươi chữ sau, chính là giải thích áo

nghĩa của kiếm pháp, không cần để ý làm gì, mấu chốt là bốn chữ phía trước. .

.”

Giọng nói của Lý Trường Sinh ngưng trọng, nhìn chư vị đại trưởng lão trong

điện.

“Bốn chữ này có nghĩa là ‘Học kiếm, giúp ta’!”

Mọi người nghe vậy thì không khỏi hai mặt nhìn nhau, mắt hiện lên vẻ ngưng

trọng.

Đại trưởng lão Ngự đường Yến Quy Lai suy tư: “Mộc Kiếm Tiên – Tùng

Duyên Niên từng vô địch thiên hạ, đã là Siêu Phẩm. Một nhân vật như hắn, lại

bị ép đến mức phải dùng phương pháp này để cầu viện với người khác, có thể

thấy tình cảnh của hắn đã khốn khó như thế nào.”

“Nói đến thì bí cảnh thời gian xuất hiện sớm nhất cũng vào khoảng hơn hai vạn

năm trước, tương đồng với thời gian Mộc Kiếm Tiên mất tích. Hơn nữa bản

thân bí cảnh thời gian này cũng rất có vấn đề, tòa bí cảnh lục phẩm này, chỉ tầng

thứ nhất đã có diện tích bằng mấy quận rồi, nam bắc 3500 dặm, đông tây 3500

dặm, dù là chiến trường cổ đại thì diện tích này cũng quá kinh người rồi. Mấu

chốt là bí cảnh khổng lồ như vậy, mà tốc độ thời gian lại gấp mười hai lần bên

ngoài.”

Hắn nhìn tông chủ Lý Trường Sinh: “Bây giờ ta có vài nghi ngờ, Mộc Kiếm

Tiên – Tùng Duyên Niên bây giờ còn sống hay không? Tại sao người này lại

tiến vào bí cảnh thời gian, hắn có mục đích gì? Bây giờ tông chủ có tính toán

gì? Có muốn cứu viện người này hay không?”

“Để ta trả lời hai vấn đề trước đi.”

Đại trưởng lão Tàng Kinh lâu Vương Bạch Mi nhướng đôi mày trắng: “Mộc

Kiếm Tiên – Tùng Duyên Niên nhất định là còn sống, hắn có thể lưu giữ thần ý

trong văn tự, chứng tỏ nguyên thần chưa tiêu tan. Nhưng bản thể của hắn đang

gặp chuyện gì, vậy chúng ta không biết được rồi.”

“Còn về phải tại sao người này lại tiến vào bí cảnh thời gian, đây là chuyện mấy

vạn năm trước, đã không thể kiểm tra. Có điều, ta đã kiểm tra tất cả kinh thư,

bây giờ có một suy đoán không thể chứng thực. Có dã sử ghi chép, khi Mộc

Kiếm Tiên mới xuất hiện tại nhân thế, thần trí vẫn còn tỉnh tỉnh mê mê, trí tuệ

không cao. Khi đó hắn ngơ ngơ ngác ngác, đi khắp thiên hạ, gặp người liền hỏi

Ngu Công ở đâu? Trí tẩu ở đâu?” 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lư Thủ Dương quét mắt nhìn qua, phát hiện ngay cả hai vị sư huynh Thần Đanviện và Thiên Khí viện bình thường không thích mấy việc vặt, cũng bị tông chủgọi đến đây.Bọn họ đang ngồi trên ghế, ngưng thần xem mấy quyển sách ở trong tay.Đại trưởng lão Tàng Kinh lâu Vương Bạch Mi lại chắp tay sau lưng, đứng ởphía sau lưng Lý Trường Sinh.Hắn chậm rãi nói về lai lịch của Mộc Kiếm Tiên.“Mộc Kiếm Tiên – Tùng Duyên Niên, là nhân vật xuất hiện ở ba mươi sáu ngànnăm trước. Căn cứ theo tư liệu mà ta tìm được, người này xuất hiện lần đầu tiênở trăm vạn quần sơn phía nam, hắn vừa hiện thân liền đánh bại hạng 4 ThiênBảng khi đó, được xưng là thiên hạ đệ nhất kiếm Nam Dương tử. Đáng nhắcđến chính là, khi đó hắn vẫn chưa vượt qua giới hạn người và thần, chưa bướcvào Siêu Phẩm.”“Sau đó Mộc Kiếm Tiên – Tùng Duyên Niên vẫn trường tồn hậu thế, mãi chođến hai mươi ba ngàn năm trước, vẫn có bút ký của các võ tu ghi chép nhữngchuyện liên quan đến hắn. Còn số tuổi thật sự thì đã không biết, chỉ có một ítcao nhân pháp thuật suy đoán, hắn có thể đã sống mấy trăm ngàn năm, sinh ratừ niên đại Trung cổ.”“Tuy rằng người này là thân cây, nhưng kiếm pháp thông thần, được xưng là vôđịch ở thời đại đó, tất cả cao thủ của nhân tộc, yêu tộc, cự linh đều bị hắn ápchế. May mắn chính là, Mộc Kiếm Tiên cũng không tự xưng là yêu tộc, tínhtình lạnh nhạt vi vu. Vì vậy, tại mười ba ngàn năm đó, mấy đời hoàng triều củanhân tộc ta cũng không bị ảnh hưởng, trái lại còn dựa vào Mộc Kiếm Tiên đểbình định thần kiếp.”“Kiếm đạo của hắn cực kỳ tinh diệu, hơn nữa còn tinh thông nhiều môn. Cái gìmà ngũ hành bát quan, thái hư thời không, sinh lão bệnh tử, ngự kiếm quyết, tấtcả đều biết, thậm chí còn có thể mô phỏng ra công pháp của nhân tộc. Nhưngkhông ai biết hắn học kiếm đạo từ nơi nào.”Lúc này, đám người đại trưởng lão Tuần Sơn đường Phương Chính đã thả sáchtrong tay xuống.“Vương sư huynh, ta cũng hiểu kha khá rồi. Mộc Kiếm Tiên đột ngột mất tíchvào hai mươi ba ngàn năm trước. Hôm nay, trong lòng núi Hỏa Đầu ở bí cảnhthời gian lại xuất hiện bút tích và Chân Ý Đồ của hắn. Vấn đề là, dù như vậy thìcũng không đáng để tông chủ triệu tập toàn bộ chúng ta đến đây chứ? Đươngnhiên, nếu như Huyết Nhai thánh truyền có nguy hiểm tính mạng, vậy thì coinhư ta chưa nói.”Hắn ngước mắt nhìn Lý Trường Sinh: “Vì vậy, chắc hẳn văn tự và đồ án màMộc Kiếm Tiên để lại có gì không tầm thường sao?”“Đúng là không tầm thường.”Lý Trường Sinh phất tay áo một cái, hai mươi bốn văn tự cổ điển và chín bản vẽkia lập tức xuất hiện trước mắt mọi người.“Hắn dùng hẳn là Kim văn thời đại trung cổ, thật ra ta cũng không nhận ra.Nhưng trong này ẩn chưa thần ý của hắn, khiến cho ta vừa nhìn thấy mấy chữnày, liền hiểu được ý nghĩa trong đó. Hai mươi chữ sau, chính là giải thích áonghĩa của kiếm pháp, không cần để ý làm gì, mấu chốt là bốn chữ phía trước. ..”Giọng nói của Lý Trường Sinh ngưng trọng, nhìn chư vị đại trưởng lão trongđiện.“Bốn chữ này có nghĩa là ‘Học kiếm, giúp ta’!”Mọi người nghe vậy thì không khỏi hai mặt nhìn nhau, mắt hiện lên vẻ ngưngtrọng.Đại trưởng lão Ngự đường Yến Quy Lai suy tư: “Mộc Kiếm Tiên – TùngDuyên Niên từng vô địch thiên hạ, đã là Siêu Phẩm. Một nhân vật như hắn, lạibị ép đến mức phải dùng phương pháp này để cầu viện với người khác, có thểthấy tình cảnh của hắn đã khốn khó như thế nào.”“Nói đến thì bí cảnh thời gian xuất hiện sớm nhất cũng vào khoảng hơn hai vạnnăm trước, tương đồng với thời gian Mộc Kiếm Tiên mất tích. Hơn nữa bảnthân bí cảnh thời gian này cũng rất có vấn đề, tòa bí cảnh lục phẩm này, chỉ tầngthứ nhất đã có diện tích bằng mấy quận rồi, nam bắc 3500 dặm, đông tây 3500dặm, dù là chiến trường cổ đại thì diện tích này cũng quá kinh người rồi. Mấuchốt là bí cảnh khổng lồ như vậy, mà tốc độ thời gian lại gấp mười hai lần bênngoài.”Hắn nhìn tông chủ Lý Trường Sinh: “Bây giờ ta có vài nghi ngờ, Mộc KiếmTiên – Tùng Duyên Niên bây giờ còn sống hay không? Tại sao người này lạitiến vào bí cảnh thời gian, hắn có mục đích gì? Bây giờ tông chủ có tính toángì? Có muốn cứu viện người này hay không?”“Để ta trả lời hai vấn đề trước đi.”Đại trưởng lão Tàng Kinh lâu Vương Bạch Mi nhướng đôi mày trắng: “MộcKiếm Tiên – Tùng Duyên Niên nhất định là còn sống, hắn có thể lưu giữ thần ýtrong văn tự, chứng tỏ nguyên thần chưa tiêu tan. Nhưng bản thể của hắn đanggặp chuyện gì, vậy chúng ta không biết được rồi.”“Còn về phải tại sao người này lại tiến vào bí cảnh thời gian, đây là chuyện mấyvạn năm trước, đã không thể kiểm tra. Có điều, ta đã kiểm tra tất cả kinh thư,bây giờ có một suy đoán không thể chứng thực. Có dã sử ghi chép, khi MộcKiếm Tiên mới xuất hiện tại nhân thế, thần trí vẫn còn tỉnh tỉnh mê mê, trí tuệkhông cao. Khi đó hắn ngơ ngơ ngác ngác, đi khắp thiên hạ, gặp người liền hỏiNgu Công ở đâu? Trí tẩu ở đâu?” 

Chương 926: Lai lịch (4)