Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 931: Thời Chi Ngân (4)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lãnh Sát Na giơ tay chỉ về quan tài băng ở cách đó không xa: “Phương sưhuynh chết rồi, ta chỉ muốn thoát khỏi hiềm nghi thôi. Sau khi trở về phải choPhương trưởng lão một câu trả lời, nhất định phải tìm người đã chứng kiến, sauđó chứng minh hành tung của Lãnh mỗ. Mà người chứng kiến này, không có aithích hợp hơn Sở sư đệ.”Sở Hi Thanh nghe vậy thì không khỏi nhíu chặt lông mày.Ý của Lãnh Sát Na là, tiếp đó hắn sẽ đi theo mình?Người này quả thực là khả nghi đến cực điểm!Mà ngay khi Sở Hi Thanh đang đau đầu vì Lãnh Sát Na, bên trong Đạo Nhấtđiện của Vô Tướng thần tông, Lý Trường Sinh đang giơ tay lên với người trongđiện.“Sở Hi Thanh bây giờ không có gì đáng ngại, đã thoát khỏi núi Hỏa Đầu rồi.Trái lại thì bây giờ ta có chút phiền phức rồi.”Đại trưởng lão Giới Luật viện Lư Thủ Dương hơi sững sờ, hắn chú ý đến mộtvết thương sâu tận xương ở trên mu bàn tay của Lý Trường Sinh.Với tu vị của Lý Trường Sinh, thế mà đến giờ vẫn chưa khôi phục được.Lư Thủ Dương nhắm mắt lại: “Đây là ‘Thời Chi Ngân’?”Nội tâm của đám người tu luyện Lượng Thiên Kiếm và Bình Thiên Kiếm nàyđều rất bẩn, có thể vặn vẹo thay đổi phần lớn quy tắc trong thiên địa.Lý Trường Sinh nhất định đã lấy Bình Thiên Kiếm để âm thầm hỗ trợ Sở HiThanh, khiến cho chủ nhân bí cảnh thời gian phản phệ.“Thời Chi Ngân!” (vết tích thời gian)Sắc mặt Lý Trường Sinh nghiêm nghị, bên trong lời nói lại ngậm lấy bội phục:“HIện giờ ta đã có thể xác định thân phận của chủ nhân bí cảnh này rồi. Vị MộcKiếm Tiên kia thật sự là mạnh đến mức khó mà tin nổi.”Lư Thủ Dương lòng thầm nói chứ sao nữa?Chủ nhân của bí cảnh thời gian này, là tồn tại cùng một cấp độ với Táng Thiênvà Lê Tham.Dù bây giờ đang bị thương nặng, thực lực tổng hợp cũng không bằng đỉnh cao,nhưng lực lượng bản chất vẫn không hề thay đổi.Vị Mộc Kiếm Tiên này đối kháng với chủ nhân bí cảnh thời gian mấy chụcngàn năm mà vẫn chưa bỏ mình!Thực sự là mạnh đến mức khiến người ta kinh hãi!“Thời Chi Ngân!”Đại trưởng lão Thuật Sư viện Tri Phi Tử nhìn vết thương trên mu bàn tay LýTrường Sinh, ánh mắt ngạc nhiên nghi ngờ: “Vị Cổ thần trong bí cảnh đã thứctỉnh? Không đúng! Bản thể của vị Cổ thần kia còn chưa tiến vào Thiên giới, nếunhư hắn thức tỉnh hoàn toàn, vậy bàn tay này của ngươi đã bị đứt rồi. Xem vếtthương này của ngươi, cũng giống thật mà là giả.”Lời nói của hắn lại làm cho người ta khó hiểu.Nhưng tất cả mọi người ở trong điện thì lại hiểu được.Vị Cổ thần ở trong bí cảnh thời gian kia, là nhân vật gần như đã chạm đến Cựccảnh, công tham tạo hóa, thần thông mênh mông, thần lực che trời. Hắn khônggiống như thần linh ở trên Thiên giới kia, không cách một giới, cho nên cực kỳđáng sợ.Nhưng vì một trận đại chiến khốc liệt, nên vị này tạm thời đang trong một loạitrạng thái kỳ lạ.Thần phách của hắn nửa tỉnh nửa mê, thân thể và lực lượng đều bị trọng thươngnên lâm vào ngủ say.Về phần vị tông chủ Lý Trường Sinh mì vắt này của bọn họ, chỉ cần ở trongphạm vi Vô Tướng thần sơn, thì sức chiến đấu và vị cách của hắn cũng sẽ nằmtrên Siêu Phẩm.Vì vậy, nếu vị Cổ thần kia chưa thức tỉnh, vậy thực lực của Lý Trường Sinh đãđủ để ứng phó với phản phệ của vị Cổ thần kia.Tương ứng chính là, nếu như hắn thức tỉnh, vậy Lý mì vắt nhất định không chỉbị thương nhẹ như vậy.Một khi tồn tại kia bước ra khỏi bí cảnh thời gian, nhất định sẽ là ‘thần kiếp’đỉnh cấp nhất.Nói đơn giản chính là, khi người khác đang nửa tỉnh nửa mê, Lý mì vắt có thểquấy rầy một chút, chờ đến khi người ta tỉnh dậy, vậy thì khỏi phải nói.“Thức tỉnh thì chưa đến mức, không phải lúc bất đắc dĩ thì hắn sẽ không dùngphương pháp kiếm củi ba năm thiêu một giờ, kết thúc ngủ say để liều mạng vớingươi.”Đại trưởng lão Ngự đường Yến Quy Lai híp mắt lại, cười khinh thường: “Vìvậy ta rất tò mò, ngoại trừ can thiệp vào bí cảnh thì tông chủ ngươi còn làm cáigì nữa? Mà khiến cho hắn tức giận đến mức này?”Mấy người Huyền Nữ, Bạch Đế Tử, Táng Thiên và Lê Tham đều đang vui chơitrong nhà của hắn kia, cũng không thấy vị Cổ thần kia có phản ứng gì.Ánh mắt Lý Trường Sinh rất nghiêm túc đến cực điểm: “Bản thể của hắn đúnglà chưa thức tỉnh, nhưng lại ngưng tụ ra một bộ nguyên thần thứ hai ở trong bícảnh.”Mười mấy vị đại trưởng lão ở trong điện nhất thời ‘oanh’ một tiếng, tất cả mọingười đều ngồi thẳng dậy, nhìn Lý Trường Sinh với ánh mắt khó tin.Tông chủ của bọn họ có thể đối kháng với nguyên thần thứ hai của vị kia?Lấy thân thể phàm nhân, chống lại cảnh giới Tạo Hóa? Viết câu chuyện nhưHuyết Nhai Đao Quân khi xưa?Dù là mượn lực lượng của Vô Tướng thần sơn và Thần Vọng kiếm, thì chuyệnnày cũng đủ để thiên hạ chấn động!Mấu chốt là tên này vẫn còn sống sót.Chẳng lẽ bọn họ đều coi thường Lý mì vắt này. . . Không! Là Lý sư huynh đạinhân của bọn họ! 

Lãnh Sát Na giơ tay chỉ về quan tài băng ở cách đó không xa: “Phương sư

huynh chết rồi, ta chỉ muốn thoát khỏi hiềm nghi thôi. Sau khi trở về phải cho

Phương trưởng lão một câu trả lời, nhất định phải tìm người đã chứng kiến, sau

đó chứng minh hành tung của Lãnh mỗ. Mà người chứng kiến này, không có ai

thích hợp hơn Sở sư đệ.”

Sở Hi Thanh nghe vậy thì không khỏi nhíu chặt lông mày.

Ý của Lãnh Sát Na là, tiếp đó hắn sẽ đi theo mình?

Người này quả thực là khả nghi đến cực điểm!

Mà ngay khi Sở Hi Thanh đang đau đầu vì Lãnh Sát Na, bên trong Đạo Nhất

điện của Vô Tướng thần tông, Lý Trường Sinh đang giơ tay lên với người trong

điện.

“Sở Hi Thanh bây giờ không có gì đáng ngại, đã thoát khỏi núi Hỏa Đầu rồi.

Trái lại thì bây giờ ta có chút phiền phức rồi.”

Đại trưởng lão Giới Luật viện Lư Thủ Dương hơi sững sờ, hắn chú ý đến một

vết thương sâu tận xương ở trên mu bàn tay của Lý Trường Sinh.

Với tu vị của Lý Trường Sinh, thế mà đến giờ vẫn chưa khôi phục được.

Lư Thủ Dương nhắm mắt lại: “Đây là ‘Thời Chi Ngân’?”

Nội tâm của đám người tu luyện Lượng Thiên Kiếm và Bình Thiên Kiếm này

đều rất bẩn, có thể vặn vẹo thay đổi phần lớn quy tắc trong thiên địa.

Lý Trường Sinh nhất định đã lấy Bình Thiên Kiếm để âm thầm hỗ trợ Sở Hi

Thanh, khiến cho chủ nhân bí cảnh thời gian phản phệ.

“Thời Chi Ngân!” (vết tích thời gian)

Sắc mặt Lý Trường Sinh nghiêm nghị, bên trong lời nói lại ngậm lấy bội phục:

“HIện giờ ta đã có thể xác định thân phận của chủ nhân bí cảnh này rồi. Vị Mộc

Kiếm Tiên kia thật sự là mạnh đến mức khó mà tin nổi.”

Lư Thủ Dương lòng thầm nói chứ sao nữa?

Chủ nhân của bí cảnh thời gian này, là tồn tại cùng một cấp độ với Táng Thiên

và Lê Tham.

Dù bây giờ đang bị thương nặng, thực lực tổng hợp cũng không bằng đỉnh cao,

nhưng lực lượng bản chất vẫn không hề thay đổi.

Vị Mộc Kiếm Tiên này đối kháng với chủ nhân bí cảnh thời gian mấy chục

ngàn năm mà vẫn chưa bỏ mình!

Thực sự là mạnh đến mức khiến người ta kinh hãi!

“Thời Chi Ngân!”

Đại trưởng lão Thuật Sư viện Tri Phi Tử nhìn vết thương trên mu bàn tay Lý

Trường Sinh, ánh mắt ngạc nhiên nghi ngờ: “Vị Cổ thần trong bí cảnh đã thức

tỉnh? Không đúng! Bản thể của vị Cổ thần kia còn chưa tiến vào Thiên giới, nếu

như hắn thức tỉnh hoàn toàn, vậy bàn tay này của ngươi đã bị đứt rồi. Xem vết

thương này của ngươi, cũng giống thật mà là giả.”

Lời nói của hắn lại làm cho người ta khó hiểu.

Nhưng tất cả mọi người ở trong điện thì lại hiểu được.

Vị Cổ thần ở trong bí cảnh thời gian kia, là nhân vật gần như đã chạm đến Cực

cảnh, công tham tạo hóa, thần thông mênh mông, thần lực che trời. Hắn không

giống như thần linh ở trên Thiên giới kia, không cách một giới, cho nên cực kỳ

đáng sợ.

Nhưng vì một trận đại chiến khốc liệt, nên vị này tạm thời đang trong một loại

trạng thái kỳ lạ.

Thần phách của hắn nửa tỉnh nửa mê, thân thể và lực lượng đều bị trọng thương

nên lâm vào ngủ say.

Về phần vị tông chủ Lý Trường Sinh mì vắt này của bọn họ, chỉ cần ở trong

phạm vi Vô Tướng thần sơn, thì sức chiến đấu và vị cách của hắn cũng sẽ nằm

trên Siêu Phẩm.

Vì vậy, nếu vị Cổ thần kia chưa thức tỉnh, vậy thực lực của Lý Trường Sinh đã

đủ để ứng phó với phản phệ của vị Cổ thần kia.

Tương ứng chính là, nếu như hắn thức tỉnh, vậy Lý mì vắt nhất định không chỉ

bị thương nhẹ như vậy.

Một khi tồn tại kia bước ra khỏi bí cảnh thời gian, nhất định sẽ là ‘thần kiếp’

đỉnh cấp nhất.

Nói đơn giản chính là, khi người khác đang nửa tỉnh nửa mê, Lý mì vắt có thể

quấy rầy một chút, chờ đến khi người ta tỉnh dậy, vậy thì khỏi phải nói.

“Thức tỉnh thì chưa đến mức, không phải lúc bất đắc dĩ thì hắn sẽ không dùng

phương pháp kiếm củi ba năm thiêu một giờ, kết thúc ngủ say để liều mạng với

ngươi.”

Đại trưởng lão Ngự đường Yến Quy Lai híp mắt lại, cười khinh thường: “Vì

vậy ta rất tò mò, ngoại trừ can thiệp vào bí cảnh thì tông chủ ngươi còn làm cái

gì nữa? Mà khiến cho hắn tức giận đến mức này?”

Mấy người Huyền Nữ, Bạch Đế Tử, Táng Thiên và Lê Tham đều đang vui chơi

trong nhà của hắn kia, cũng không thấy vị Cổ thần kia có phản ứng gì.

Ánh mắt Lý Trường Sinh rất nghiêm túc đến cực điểm: “Bản thể của hắn đúng

là chưa thức tỉnh, nhưng lại ngưng tụ ra một bộ nguyên thần thứ hai ở trong bí

cảnh.”

Mười mấy vị đại trưởng lão ở trong điện nhất thời ‘oanh’ một tiếng, tất cả mọi

người đều ngồi thẳng dậy, nhìn Lý Trường Sinh với ánh mắt khó tin.

Tông chủ của bọn họ có thể đối kháng với nguyên thần thứ hai của vị kia?

Lấy thân thể phàm nhân, chống lại cảnh giới Tạo Hóa? Viết câu chuyện như

Huyết Nhai Đao Quân khi xưa?

Dù là mượn lực lượng của Vô Tướng thần sơn và Thần Vọng kiếm, thì chuyện

này cũng đủ để thiên hạ chấn động!

Mấu chốt là tên này vẫn còn sống sót.

Chẳng lẽ bọn họ đều coi thường Lý mì vắt này. . . Không! Là Lý sư huynh đại

nhân của bọn họ! 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lãnh Sát Na giơ tay chỉ về quan tài băng ở cách đó không xa: “Phương sưhuynh chết rồi, ta chỉ muốn thoát khỏi hiềm nghi thôi. Sau khi trở về phải choPhương trưởng lão một câu trả lời, nhất định phải tìm người đã chứng kiến, sauđó chứng minh hành tung của Lãnh mỗ. Mà người chứng kiến này, không có aithích hợp hơn Sở sư đệ.”Sở Hi Thanh nghe vậy thì không khỏi nhíu chặt lông mày.Ý của Lãnh Sát Na là, tiếp đó hắn sẽ đi theo mình?Người này quả thực là khả nghi đến cực điểm!Mà ngay khi Sở Hi Thanh đang đau đầu vì Lãnh Sát Na, bên trong Đạo Nhấtđiện của Vô Tướng thần tông, Lý Trường Sinh đang giơ tay lên với người trongđiện.“Sở Hi Thanh bây giờ không có gì đáng ngại, đã thoát khỏi núi Hỏa Đầu rồi.Trái lại thì bây giờ ta có chút phiền phức rồi.”Đại trưởng lão Giới Luật viện Lư Thủ Dương hơi sững sờ, hắn chú ý đến mộtvết thương sâu tận xương ở trên mu bàn tay của Lý Trường Sinh.Với tu vị của Lý Trường Sinh, thế mà đến giờ vẫn chưa khôi phục được.Lư Thủ Dương nhắm mắt lại: “Đây là ‘Thời Chi Ngân’?”Nội tâm của đám người tu luyện Lượng Thiên Kiếm và Bình Thiên Kiếm nàyđều rất bẩn, có thể vặn vẹo thay đổi phần lớn quy tắc trong thiên địa.Lý Trường Sinh nhất định đã lấy Bình Thiên Kiếm để âm thầm hỗ trợ Sở HiThanh, khiến cho chủ nhân bí cảnh thời gian phản phệ.“Thời Chi Ngân!” (vết tích thời gian)Sắc mặt Lý Trường Sinh nghiêm nghị, bên trong lời nói lại ngậm lấy bội phục:“HIện giờ ta đã có thể xác định thân phận của chủ nhân bí cảnh này rồi. Vị MộcKiếm Tiên kia thật sự là mạnh đến mức khó mà tin nổi.”Lư Thủ Dương lòng thầm nói chứ sao nữa?Chủ nhân của bí cảnh thời gian này, là tồn tại cùng một cấp độ với Táng Thiênvà Lê Tham.Dù bây giờ đang bị thương nặng, thực lực tổng hợp cũng không bằng đỉnh cao,nhưng lực lượng bản chất vẫn không hề thay đổi.Vị Mộc Kiếm Tiên này đối kháng với chủ nhân bí cảnh thời gian mấy chụcngàn năm mà vẫn chưa bỏ mình!Thực sự là mạnh đến mức khiến người ta kinh hãi!“Thời Chi Ngân!”Đại trưởng lão Thuật Sư viện Tri Phi Tử nhìn vết thương trên mu bàn tay LýTrường Sinh, ánh mắt ngạc nhiên nghi ngờ: “Vị Cổ thần trong bí cảnh đã thứctỉnh? Không đúng! Bản thể của vị Cổ thần kia còn chưa tiến vào Thiên giới, nếunhư hắn thức tỉnh hoàn toàn, vậy bàn tay này của ngươi đã bị đứt rồi. Xem vếtthương này của ngươi, cũng giống thật mà là giả.”Lời nói của hắn lại làm cho người ta khó hiểu.Nhưng tất cả mọi người ở trong điện thì lại hiểu được.Vị Cổ thần ở trong bí cảnh thời gian kia, là nhân vật gần như đã chạm đến Cựccảnh, công tham tạo hóa, thần thông mênh mông, thần lực che trời. Hắn khônggiống như thần linh ở trên Thiên giới kia, không cách một giới, cho nên cực kỳđáng sợ.Nhưng vì một trận đại chiến khốc liệt, nên vị này tạm thời đang trong một loạitrạng thái kỳ lạ.Thần phách của hắn nửa tỉnh nửa mê, thân thể và lực lượng đều bị trọng thươngnên lâm vào ngủ say.Về phần vị tông chủ Lý Trường Sinh mì vắt này của bọn họ, chỉ cần ở trongphạm vi Vô Tướng thần sơn, thì sức chiến đấu và vị cách của hắn cũng sẽ nằmtrên Siêu Phẩm.Vì vậy, nếu vị Cổ thần kia chưa thức tỉnh, vậy thực lực của Lý Trường Sinh đãđủ để ứng phó với phản phệ của vị Cổ thần kia.Tương ứng chính là, nếu như hắn thức tỉnh, vậy Lý mì vắt nhất định không chỉbị thương nhẹ như vậy.Một khi tồn tại kia bước ra khỏi bí cảnh thời gian, nhất định sẽ là ‘thần kiếp’đỉnh cấp nhất.Nói đơn giản chính là, khi người khác đang nửa tỉnh nửa mê, Lý mì vắt có thểquấy rầy một chút, chờ đến khi người ta tỉnh dậy, vậy thì khỏi phải nói.“Thức tỉnh thì chưa đến mức, không phải lúc bất đắc dĩ thì hắn sẽ không dùngphương pháp kiếm củi ba năm thiêu một giờ, kết thúc ngủ say để liều mạng vớingươi.”Đại trưởng lão Ngự đường Yến Quy Lai híp mắt lại, cười khinh thường: “Vìvậy ta rất tò mò, ngoại trừ can thiệp vào bí cảnh thì tông chủ ngươi còn làm cáigì nữa? Mà khiến cho hắn tức giận đến mức này?”Mấy người Huyền Nữ, Bạch Đế Tử, Táng Thiên và Lê Tham đều đang vui chơitrong nhà của hắn kia, cũng không thấy vị Cổ thần kia có phản ứng gì.Ánh mắt Lý Trường Sinh rất nghiêm túc đến cực điểm: “Bản thể của hắn đúnglà chưa thức tỉnh, nhưng lại ngưng tụ ra một bộ nguyên thần thứ hai ở trong bícảnh.”Mười mấy vị đại trưởng lão ở trong điện nhất thời ‘oanh’ một tiếng, tất cả mọingười đều ngồi thẳng dậy, nhìn Lý Trường Sinh với ánh mắt khó tin.Tông chủ của bọn họ có thể đối kháng với nguyên thần thứ hai của vị kia?Lấy thân thể phàm nhân, chống lại cảnh giới Tạo Hóa? Viết câu chuyện nhưHuyết Nhai Đao Quân khi xưa?Dù là mượn lực lượng của Vô Tướng thần sơn và Thần Vọng kiếm, thì chuyệnnày cũng đủ để thiên hạ chấn động!Mấu chốt là tên này vẫn còn sống sót.Chẳng lẽ bọn họ đều coi thường Lý mì vắt này. . . Không! Là Lý sư huynh đạinhân của bọn họ! 

Chương 931: Thời Chi Ngân (4)