Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 941: Phong mang tất lộ (5)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Có điều, tốc độ của Sở Hi Thanh quá nhanh, đến khi bọn họ phản ứng lại thì SởHi Thanh đã đến trước người của bọn họ.“Giết!”Tám người đều không do dự, mỗi người đều dùng toàn lực, dùng chiêu phápmạnh nhất của bọn họ, đánh thẳng vào bóng người như sương như khói ở phíatrước.Bởi vì thân pháp, nên tốc độ của bọn họ không giống nhau, vị trí có trước cósau, không thể hình thành thế vây đánh.Sở Hi Thanh lập tức nhảy thẳng vào giữa đám người.Bồng!Cũng là một ánh đao màu trắng ngọc lóe lên, thành thạo và điêu luyện mà qualại giữa đám binh khí đó.Vài tiếng trầm vang lên, nhưng lại dường như là một tiếng.Tận năm cái đầu người bay lên trời, lại bị đao khí của Sở Hi Thanh chấn độngthành bột máu, tung bay ra bốn phía.Còn có ba người bị hắn chặt tay.Ba người này đều là sắc mặt sợ hãi, ánh mắt không dám tin mà nhìn cánh tayđang bay lên của mình.Bóng người của Sở Hi Thanh thì lại tiếp tục truy kích Vân Thiên Ca.Cực chiêu – Yên Vân Thiên Túng!Chỉ chớp mắt mà hắn đã vượt qua cự ly mười trượng, một đao chém thẳng vềphía lưng của Vân Thiên Ca.“Chém!”Bất cứ kẻ nào nhìn chằm chằm vào đầu của hắn, đều phải có tâm lý bị hắn chémđầu!Con ngươi của Vân Thiên Ca lập tức co rụt lại, sợ hãi và tuyệt vọng đến cực hạnđã xung kích tâm linh của hắn.Hắn gầm lên giận dữ, một ký tự chữ ‘Mệnh’ được giấu trong mi tâm bỗng nhiênnổ tung.Một thân máu thịt của Vân Thiên Ca thế mà lại nổ tung thành vô số thịt vụntrước khi đao của Sở Hi Thanh đến. Sau đó, dưới một sức mạnh thần bí nào đódẫn dắt, từng sợi từng sợi huyết khí kia đã chạy ra xa xa.Ngay khi Vân Thiên Ca vừa bỏ chạy, hàng trăm mũi tên nhỏ bé và vô số ám khíđều bay thẳng đến chỗ của Sở Hi Thanh.Đó là ám khí do đám đệ tử của Vô Thượng huyền tông và Huyết Bức sơn đánhta.Khi Thiết Trầm Chu bị chặt đầu, bọn họ đã cảm thấy tình hình không ổn, theobản năng mà lấy ám khí ra để kiềm chế Sở Hi Thanh.Nhưng đến tận khi tám người kia bị Sở Hi Thanh đánh tan trong nháy mắt, thìbọn họ mới miễn cưỡng bắt được bóng người của Sở Hi Thanh. Mãi cho đếnkhi Vân Thiên Ca dùng bí pháp để thoát khỏi lưỡi đao của Sở Hi Thanh và bỏchạy, thì ám khí của bọn họ mới lững thững đến muộn.Sở Hi Thanh không hề hoang mang, đao thế đột nhiên thay đổi, quanh ngườihiện lên một ánh sáng giống như gương sáng, phản xạ tất cả.Cực chiêu – Hồi Quang Phản Chiếu!Đám ám khí bị hắn đón đỡ ba phần mười, tránh thoát ba phần mười, gần bốnphần còn lại thì bị đao thế của hắn phản xạ về, làm cho trong hơn sáu mươingười kia xuất hiện những tiếng k** r*n đầy kinh ngạc.Lúc này, sau lưng Sở Hi Thanh lại hiện lên một con cự thú Nhai Tí cực lớn.Đầu rồng thân sài, miệng ngậm chiến đao, nó phát ra tiếng rống chấn động nhưsấm rền.Nhai Tí đao ý của Sở Hi Thanh đã bay lên đến tầng mười một. Dưới địch ý vàsát ý của hơn trăm võ tu lục phẩm thất phẩm ở đây, nó đã được k*ch th*ch lênđến cực hạn!“Giết!”Theo Cửu Thiên niệm luân ở phía sau Sở Hi Thanh chuyển động nhanh chóng.Thần niệm mạnh mẽ hỗn hợp với đao ý của hắn bùng nổ, đám đệ tử Huyết Bứcsơn và Vô Thượng huyền tông ở đây lập tức phun máu tươi, quỳ gối trên mặtđất!Bọn họ chỉ cảm thấy một luồng đao ý vô cùng sắc bén đã chém thẳng vào đầuóc của bọn họ, làm cho thần hồn của bọn họ suýt nữa nứt toác, ý niệm hoàn toànđinh trệ, không tự chủ được mà thần phục dưới đao ý và đao uy tựa như vô cùngvô tận này!Dù là đám người ẩn núp trong bóng tối kia, cũng có gần ba phần mười là miệngmũi chảy máu.Lúc này, hai người Vương Hi Trúc và Tiết Hữu Đình, cộng thêm đám đệ tử củaVô Tướng thần tông ở phía sau bọn họ đều nhìn thấy tình cảnh này, nhìn Sở HiThanh cầm Ngọc Khuê Kim Nghiệt đao trong tay, thi triển hai cánh Bạch Hổmà đứng giữa không trung, bọn họ chỉ cảm thấy tê cả da đầu, toàn thân run rẩy!Da thịt toàn thân bọn họ đều nổi da gà, ánh mắt mờ mịt, không có tiêu cự, chỉcảm thấy cảnh tượng trước mắt giống như nằm mơ.Thiết Trầm Chu lại bị một đao của Sở Hi Thanh chém chết? Vân Thiên Ca chỉcó thể liều mạng bỏ trốn khi đứng trước mặt Sở sư đệ?Tám tên cao thủ lục phẩm thượng có thể sánh vai với cao thủ trong sáu mươi vịtrí đầu của Thanh Vân Tổng Bảng, lại không thể ngăn cản Sở Hi Thanh một cáihô hấp!Hơn một trăm tên võ tu, đều bị đao ý của Sở Hi Thanh trùng kích làm chonguyên thần bị trọng thương!Đây là loại mộng đẹp mà hoang đường gì? Ảo giác hoang đường đến cỡ nào?Cũng vào lúc này, bên trong Đạo Nhất điện ở Vô Tướng thần sơn, sắc mặt tôngchủ Lý Trường Sinh đã đỏ bừng, hắn nắm chặt hai tay vịn trên ghế, suýt nữa thìbóp nát!
Có điều, tốc độ của Sở Hi Thanh quá nhanh, đến khi bọn họ phản ứng lại thì Sở
Hi Thanh đã đến trước người của bọn họ.
“Giết!”
Tám người đều không do dự, mỗi người đều dùng toàn lực, dùng chiêu pháp
mạnh nhất của bọn họ, đánh thẳng vào bóng người như sương như khói ở phía
trước.
Bởi vì thân pháp, nên tốc độ của bọn họ không giống nhau, vị trí có trước có
sau, không thể hình thành thế vây đánh.
Sở Hi Thanh lập tức nhảy thẳng vào giữa đám người.
Bồng!
Cũng là một ánh đao màu trắng ngọc lóe lên, thành thạo và điêu luyện mà qua
lại giữa đám binh khí đó.
Vài tiếng trầm vang lên, nhưng lại dường như là một tiếng.
Tận năm cái đầu người bay lên trời, lại bị đao khí của Sở Hi Thanh chấn động
thành bột máu, tung bay ra bốn phía.
Còn có ba người bị hắn chặt tay.
Ba người này đều là sắc mặt sợ hãi, ánh mắt không dám tin mà nhìn cánh tay
đang bay lên của mình.
Bóng người của Sở Hi Thanh thì lại tiếp tục truy kích Vân Thiên Ca.
Cực chiêu – Yên Vân Thiên Túng!
Chỉ chớp mắt mà hắn đã vượt qua cự ly mười trượng, một đao chém thẳng về
phía lưng của Vân Thiên Ca.
“Chém!”
Bất cứ kẻ nào nhìn chằm chằm vào đầu của hắn, đều phải có tâm lý bị hắn chém
đầu!
Con ngươi của Vân Thiên Ca lập tức co rụt lại, sợ hãi và tuyệt vọng đến cực hạn
đã xung kích tâm linh của hắn.
Hắn gầm lên giận dữ, một ký tự chữ ‘Mệnh’ được giấu trong mi tâm bỗng nhiên
nổ tung.
Một thân máu thịt của Vân Thiên Ca thế mà lại nổ tung thành vô số thịt vụn
trước khi đao của Sở Hi Thanh đến. Sau đó, dưới một sức mạnh thần bí nào đó
dẫn dắt, từng sợi từng sợi huyết khí kia đã chạy ra xa xa.
Ngay khi Vân Thiên Ca vừa bỏ chạy, hàng trăm mũi tên nhỏ bé và vô số ám khí
đều bay thẳng đến chỗ của Sở Hi Thanh.
Đó là ám khí do đám đệ tử của Vô Thượng huyền tông và Huyết Bức sơn đánh
ta.
Khi Thiết Trầm Chu bị chặt đầu, bọn họ đã cảm thấy tình hình không ổn, theo
bản năng mà lấy ám khí ra để kiềm chế Sở Hi Thanh.
Nhưng đến tận khi tám người kia bị Sở Hi Thanh đánh tan trong nháy mắt, thì
bọn họ mới miễn cưỡng bắt được bóng người của Sở Hi Thanh. Mãi cho đến
khi Vân Thiên Ca dùng bí pháp để thoát khỏi lưỡi đao của Sở Hi Thanh và bỏ
chạy, thì ám khí của bọn họ mới lững thững đến muộn.
Sở Hi Thanh không hề hoang mang, đao thế đột nhiên thay đổi, quanh người
hiện lên một ánh sáng giống như gương sáng, phản xạ tất cả.
Cực chiêu – Hồi Quang Phản Chiếu!
Đám ám khí bị hắn đón đỡ ba phần mười, tránh thoát ba phần mười, gần bốn
phần còn lại thì bị đao thế của hắn phản xạ về, làm cho trong hơn sáu mươi
người kia xuất hiện những tiếng k** r*n đầy kinh ngạc.
Lúc này, sau lưng Sở Hi Thanh lại hiện lên một con cự thú Nhai Tí cực lớn.
Đầu rồng thân sài, miệng ngậm chiến đao, nó phát ra tiếng rống chấn động như
sấm rền.
Nhai Tí đao ý của Sở Hi Thanh đã bay lên đến tầng mười một. Dưới địch ý và
sát ý của hơn trăm võ tu lục phẩm thất phẩm ở đây, nó đã được k*ch th*ch lên
đến cực hạn!
“Giết!”
Theo Cửu Thiên niệm luân ở phía sau Sở Hi Thanh chuyển động nhanh chóng.
Thần niệm mạnh mẽ hỗn hợp với đao ý của hắn bùng nổ, đám đệ tử Huyết Bức
sơn và Vô Thượng huyền tông ở đây lập tức phun máu tươi, quỳ gối trên mặt
đất!
Bọn họ chỉ cảm thấy một luồng đao ý vô cùng sắc bén đã chém thẳng vào đầu
óc của bọn họ, làm cho thần hồn của bọn họ suýt nữa nứt toác, ý niệm hoàn toàn
đinh trệ, không tự chủ được mà thần phục dưới đao ý và đao uy tựa như vô cùng
vô tận này!
Dù là đám người ẩn núp trong bóng tối kia, cũng có gần ba phần mười là miệng
mũi chảy máu.
Lúc này, hai người Vương Hi Trúc và Tiết Hữu Đình, cộng thêm đám đệ tử của
Vô Tướng thần tông ở phía sau bọn họ đều nhìn thấy tình cảnh này, nhìn Sở Hi
Thanh cầm Ngọc Khuê Kim Nghiệt đao trong tay, thi triển hai cánh Bạch Hổ
mà đứng giữa không trung, bọn họ chỉ cảm thấy tê cả da đầu, toàn thân run rẩy!
Da thịt toàn thân bọn họ đều nổi da gà, ánh mắt mờ mịt, không có tiêu cự, chỉ
cảm thấy cảnh tượng trước mắt giống như nằm mơ.
Thiết Trầm Chu lại bị một đao của Sở Hi Thanh chém chết? Vân Thiên Ca chỉ
có thể liều mạng bỏ trốn khi đứng trước mặt Sở sư đệ?
Tám tên cao thủ lục phẩm thượng có thể sánh vai với cao thủ trong sáu mươi vị
trí đầu của Thanh Vân Tổng Bảng, lại không thể ngăn cản Sở Hi Thanh một cái
hô hấp!
Hơn một trăm tên võ tu, đều bị đao ý của Sở Hi Thanh trùng kích làm cho
nguyên thần bị trọng thương!
Đây là loại mộng đẹp mà hoang đường gì? Ảo giác hoang đường đến cỡ nào?
Cũng vào lúc này, bên trong Đạo Nhất điện ở Vô Tướng thần sơn, sắc mặt tông
chủ Lý Trường Sinh đã đỏ bừng, hắn nắm chặt hai tay vịn trên ghế, suýt nữa thì
bóp nát!
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Có điều, tốc độ của Sở Hi Thanh quá nhanh, đến khi bọn họ phản ứng lại thì SởHi Thanh đã đến trước người của bọn họ.“Giết!”Tám người đều không do dự, mỗi người đều dùng toàn lực, dùng chiêu phápmạnh nhất của bọn họ, đánh thẳng vào bóng người như sương như khói ở phíatrước.Bởi vì thân pháp, nên tốc độ của bọn họ không giống nhau, vị trí có trước cósau, không thể hình thành thế vây đánh.Sở Hi Thanh lập tức nhảy thẳng vào giữa đám người.Bồng!Cũng là một ánh đao màu trắng ngọc lóe lên, thành thạo và điêu luyện mà qualại giữa đám binh khí đó.Vài tiếng trầm vang lên, nhưng lại dường như là một tiếng.Tận năm cái đầu người bay lên trời, lại bị đao khí của Sở Hi Thanh chấn độngthành bột máu, tung bay ra bốn phía.Còn có ba người bị hắn chặt tay.Ba người này đều là sắc mặt sợ hãi, ánh mắt không dám tin mà nhìn cánh tayđang bay lên của mình.Bóng người của Sở Hi Thanh thì lại tiếp tục truy kích Vân Thiên Ca.Cực chiêu – Yên Vân Thiên Túng!Chỉ chớp mắt mà hắn đã vượt qua cự ly mười trượng, một đao chém thẳng vềphía lưng của Vân Thiên Ca.“Chém!”Bất cứ kẻ nào nhìn chằm chằm vào đầu của hắn, đều phải có tâm lý bị hắn chémđầu!Con ngươi của Vân Thiên Ca lập tức co rụt lại, sợ hãi và tuyệt vọng đến cực hạnđã xung kích tâm linh của hắn.Hắn gầm lên giận dữ, một ký tự chữ ‘Mệnh’ được giấu trong mi tâm bỗng nhiênnổ tung.Một thân máu thịt của Vân Thiên Ca thế mà lại nổ tung thành vô số thịt vụntrước khi đao của Sở Hi Thanh đến. Sau đó, dưới một sức mạnh thần bí nào đódẫn dắt, từng sợi từng sợi huyết khí kia đã chạy ra xa xa.Ngay khi Vân Thiên Ca vừa bỏ chạy, hàng trăm mũi tên nhỏ bé và vô số ám khíđều bay thẳng đến chỗ của Sở Hi Thanh.Đó là ám khí do đám đệ tử của Vô Thượng huyền tông và Huyết Bức sơn đánhta.Khi Thiết Trầm Chu bị chặt đầu, bọn họ đã cảm thấy tình hình không ổn, theobản năng mà lấy ám khí ra để kiềm chế Sở Hi Thanh.Nhưng đến tận khi tám người kia bị Sở Hi Thanh đánh tan trong nháy mắt, thìbọn họ mới miễn cưỡng bắt được bóng người của Sở Hi Thanh. Mãi cho đếnkhi Vân Thiên Ca dùng bí pháp để thoát khỏi lưỡi đao của Sở Hi Thanh và bỏchạy, thì ám khí của bọn họ mới lững thững đến muộn.Sở Hi Thanh không hề hoang mang, đao thế đột nhiên thay đổi, quanh ngườihiện lên một ánh sáng giống như gương sáng, phản xạ tất cả.Cực chiêu – Hồi Quang Phản Chiếu!Đám ám khí bị hắn đón đỡ ba phần mười, tránh thoát ba phần mười, gần bốnphần còn lại thì bị đao thế của hắn phản xạ về, làm cho trong hơn sáu mươingười kia xuất hiện những tiếng k** r*n đầy kinh ngạc.Lúc này, sau lưng Sở Hi Thanh lại hiện lên một con cự thú Nhai Tí cực lớn.Đầu rồng thân sài, miệng ngậm chiến đao, nó phát ra tiếng rống chấn động nhưsấm rền.Nhai Tí đao ý của Sở Hi Thanh đã bay lên đến tầng mười một. Dưới địch ý vàsát ý của hơn trăm võ tu lục phẩm thất phẩm ở đây, nó đã được k*ch th*ch lênđến cực hạn!“Giết!”Theo Cửu Thiên niệm luân ở phía sau Sở Hi Thanh chuyển động nhanh chóng.Thần niệm mạnh mẽ hỗn hợp với đao ý của hắn bùng nổ, đám đệ tử Huyết Bứcsơn và Vô Thượng huyền tông ở đây lập tức phun máu tươi, quỳ gối trên mặtđất!Bọn họ chỉ cảm thấy một luồng đao ý vô cùng sắc bén đã chém thẳng vào đầuóc của bọn họ, làm cho thần hồn của bọn họ suýt nữa nứt toác, ý niệm hoàn toànđinh trệ, không tự chủ được mà thần phục dưới đao ý và đao uy tựa như vô cùngvô tận này!Dù là đám người ẩn núp trong bóng tối kia, cũng có gần ba phần mười là miệngmũi chảy máu.Lúc này, hai người Vương Hi Trúc và Tiết Hữu Đình, cộng thêm đám đệ tử củaVô Tướng thần tông ở phía sau bọn họ đều nhìn thấy tình cảnh này, nhìn Sở HiThanh cầm Ngọc Khuê Kim Nghiệt đao trong tay, thi triển hai cánh Bạch Hổmà đứng giữa không trung, bọn họ chỉ cảm thấy tê cả da đầu, toàn thân run rẩy!Da thịt toàn thân bọn họ đều nổi da gà, ánh mắt mờ mịt, không có tiêu cự, chỉcảm thấy cảnh tượng trước mắt giống như nằm mơ.Thiết Trầm Chu lại bị một đao của Sở Hi Thanh chém chết? Vân Thiên Ca chỉcó thể liều mạng bỏ trốn khi đứng trước mặt Sở sư đệ?Tám tên cao thủ lục phẩm thượng có thể sánh vai với cao thủ trong sáu mươi vịtrí đầu của Thanh Vân Tổng Bảng, lại không thể ngăn cản Sở Hi Thanh một cáihô hấp!Hơn một trăm tên võ tu, đều bị đao ý của Sở Hi Thanh trùng kích làm chonguyên thần bị trọng thương!Đây là loại mộng đẹp mà hoang đường gì? Ảo giác hoang đường đến cỡ nào?Cũng vào lúc này, bên trong Đạo Nhất điện ở Vô Tướng thần sơn, sắc mặt tôngchủ Lý Trường Sinh đã đỏ bừng, hắn nắm chặt hai tay vịn trên ghế, suýt nữa thìbóp nát!