Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 943: Sở Vô Địch (2)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lỳ Trường Sinh nói tiếp: “Ta chưa từng thấy loại bí pháp này, cũng chưa từngnghe nói đến, bằng không nó đã danh chấn thiên hạ rồi. Chắc hẳn là hắn tự nghĩra, bắt nguồn từ Bạch Mã Phi Mã của hắn. Nếu như hắn tiếp tục thôi diễnxuống, thậm chí có hi vọng diễn sinh ra một môn thánh truyền mới.”Cái gọi là ‘thánh truyền’, chính là nguyên công và võ đạo nhắm thẳng vào SiêuPhẩm.Sắc mặt Lư Thủ Dương nghiêm túc, rơi vào suy tư: “Không đúng, căn cơ võđạo của hắn còn lâu mới có thể thôi diễn ra loại bí pháp mạnh mẽ như vậy. Hắncó Thái Thượng Thông Thần, người Thái Thượng, chí cao vô thượng, tâm cóthần thức, thức có đạo tôn.”“Môn thiên phú này đúng là có thể nối thẳng với căn bản của thế giới, đầunguồn của thiên quy, không chỉ là thiên phú thần thức mạnh mẽ nhất trong thiênđịa, mà còn có thể cường hóa ngộ tính của người ta đến mức độ khó tin, lĩnhngộ ra rất nhiều thứ khó mà tin nổi. Nhưng ta chưa bao giờ nghe nói, có ngườinào ở cấp độ thất phẩm mà lĩnh ngộ ra loại bí pháp mạnh mẽ như vậy.”Lý Trường Sinh liền mỉm cười.Đây cũng chính là lý do vì sao hắn lại thất thần.Cùng lúc đó, trong mắt hắn cũng lộ ra vẻ bối rối.Lư Thủ Dương thì lại tiếp tục lẩm bẩm: “Muốn sáng tạo ra loại bí pháp vô hìnhvô tượng, vô thanh vô sắc, vô thủy vô chung, vô biên vô hạn, không thể chỉ tên,không thể dự đoán này, nhất định phải hiểu tất cả lực lượng căn bản trong thiênhạ, nắm giữ lượng lớn võ đạo không giống nhau. Chỉ có Bá Võ Vương TầnMộc Ca tái thế, hoặc là gia chủ đời trước của Kinh Tây Sở thị phục sinh thì mớicó khả năng.”Bã Võ Vương Tần Mộc Ca được xưng là “Kho vũ khí”, thông hiểu ít nhất baphần mười kinh thư võ đạo trong thiên hạ, tự thân còn kiêm thông hơn một trămmôn võ đạo truyền thừa khác nhau.Nữ tử này thiên phú cao tuyệt, quét ngang bắc vực, người đời đều biết.Nhưng người đời còn không biết, gia chủ trước của Kinh Tây Sở thị cũng làmột nhân vật kinh tài tuyệt diễm, không hề thua kém Tần Mộc Ca.Người này từng thay đổi Tiên Thiên Tinh Tú công, có thể ‘nghĩ hóa’ ra phần lớnvõ học trên thế gian, tuy rằng hiệu quả không bằng Vô Tướng công, nhưng cũngcó cả thần lẫn hình.Trong truyền thuyết, chỉ cần là võ học mà vị ‘Tả đô ngự sử’ này nhìn qua, mộtkhắc sau là có thể sử dụng được.Trước tứ phẩm, hào quang của hắn không kém hơn Bá Võ Vương Tần Mộc Ca,nhưng do bị độc lạ quấn người, nên không thể tiến thêm một bước.Dù vậy, vị này vẫn lấy thân tứ phẩm để nắm giữ hai thức cực chiêu Siêu Phẩm,không chỉ áp chế Sở Như Lai hơn mười năm, mà còn làm cho đương kim thiêntử kiêng kị ba phần.Ngày xưa, Đông Thiên Vương xếp hạng 13 Thiên Bảng, cũng chính là VươngThiên Đông của Đông Thiên hội đã lĩnh giáo kiếm pháp của hắn, sau đó còntừng nói thẳng, vị Tả đô ngự sử kia có lực lượng đồng quy vu tận với hắn.Đáng tiếc, vận may của người này không tốt, tráng niên mất sớm, Tiên ThiênTinh Tú công được thay đổi kia cũng không thể truyền xuống, loại độc lạ kiacũng gây họa cho dòng dõi của hắn, khiến cho Sở gia tuyệt tự, Sở Tranh bị chônsống trong lăng mộ Bá Võ Vương.Lư Thủ Dương nói gia chủ cuối cùng của Kinh Tây Sở thị, là do người này đãchết, Kinh Tây Sở thị đã không còn tư cách tự xưng là môn phiệt võ đạo.Trong mắt của thần tông nhất phẩm như bọn họ, có tư cách tự xưng ‘môn phiệt’trong thiên hạ này, chỉ có huyết mạch của Siêu Phẩm.Chỉ có thế gia từng xuất hiện Siêu Phẩm, huyết mạch truyền thừa vẫn chưa đứtđoạn, mới có tư cách nhân danh xưng môn phiệt võ đạo.“Ngươi và ta đều có ý nghĩ giống nhau, nhưng Tần Mộc Ca đã qua đời, gia chủcuối cùng của Kinh Tây Sở thị cũng đã chết vì độc. Dù việc này khó tin đếnđâu, thì vẫn là sự thật.”Lý Trường Sinh khẽ mỉm cười, trong mắt hiện một tia kỳ dị: “Không cần tracứu việc này, mấu chốt bây giờ là, hắn đã không phải là thúc thủ vô sách trướcba ‘Chúc Cầu’ kia, đây là một tin tức tốt.”Lư Thủ Dương nghe vậy thì gật đầu.Đây quả thật là tin tức tốt nhất trong ba ngày này.. . .Bên trong bí cảnh thời gian, Sở Hi Thanh đã thu đao vào vỏ.Cuộc hỗn chiến ở nơi này đã kết thúc, tổng cộng hơn bảy mươi thi thể nằm trênmặt đất.Đó đều là đệ tử của Vô Thượng huyền tông và Huyết Bức sơn.Ngoại trừ Vân Thiên Ca kia, thì có rất ít người chạy được, những người còn lạithì đều nằm ở đây.Một phần trong đó là chết trong tay những đồng môn của hắn, một phần là bịChu Lương Thần và Bạch Tiểu Chiêu giết, còn mấy người là chết dưới kiếmcủa Lãnh Sát Na.Nhưng đa phần trong đó là chết trong tay Sở Hi Thanh.Sau khi hắn dùng đao ý trấn áp toàn trường, liền không vì thế mà nương tay, tráilại còn ra tay độc ác, mãi cho đến khi không còn một kẻ địch nào còn thở thìmới bằng lòng thu đao vào vỏ.

Lỳ Trường Sinh nói tiếp: “Ta chưa từng thấy loại bí pháp này, cũng chưa từng

nghe nói đến, bằng không nó đã danh chấn thiên hạ rồi. Chắc hẳn là hắn tự nghĩ

ra, bắt nguồn từ Bạch Mã Phi Mã của hắn. Nếu như hắn tiếp tục thôi diễn

xuống, thậm chí có hi vọng diễn sinh ra một môn thánh truyền mới.”

Cái gọi là ‘thánh truyền’, chính là nguyên công và võ đạo nhắm thẳng vào Siêu

Phẩm.

Sắc mặt Lư Thủ Dương nghiêm túc, rơi vào suy tư: “Không đúng, căn cơ võ

đạo của hắn còn lâu mới có thể thôi diễn ra loại bí pháp mạnh mẽ như vậy. Hắn

có Thái Thượng Thông Thần, người Thái Thượng, chí cao vô thượng, tâm có

thần thức, thức có đạo tôn.”

“Môn thiên phú này đúng là có thể nối thẳng với căn bản của thế giới, đầu

nguồn của thiên quy, không chỉ là thiên phú thần thức mạnh mẽ nhất trong thiên

địa, mà còn có thể cường hóa ngộ tính của người ta đến mức độ khó tin, lĩnh

ngộ ra rất nhiều thứ khó mà tin nổi. Nhưng ta chưa bao giờ nghe nói, có người

nào ở cấp độ thất phẩm mà lĩnh ngộ ra loại bí pháp mạnh mẽ như vậy.”

Lý Trường Sinh liền mỉm cười.

Đây cũng chính là lý do vì sao hắn lại thất thần.

Cùng lúc đó, trong mắt hắn cũng lộ ra vẻ bối rối.

Lư Thủ Dương thì lại tiếp tục lẩm bẩm: “Muốn sáng tạo ra loại bí pháp vô hình

vô tượng, vô thanh vô sắc, vô thủy vô chung, vô biên vô hạn, không thể chỉ tên,

không thể dự đoán này, nhất định phải hiểu tất cả lực lượng căn bản trong thiên

hạ, nắm giữ lượng lớn võ đạo không giống nhau. Chỉ có Bá Võ Vương Tần

Mộc Ca tái thế, hoặc là gia chủ đời trước của Kinh Tây Sở thị phục sinh thì mới

có khả năng.”

Bã Võ Vương Tần Mộc Ca được xưng là “Kho vũ khí”, thông hiểu ít nhất ba

phần mười kinh thư võ đạo trong thiên hạ, tự thân còn kiêm thông hơn một trăm

môn võ đạo truyền thừa khác nhau.

Nữ tử này thiên phú cao tuyệt, quét ngang bắc vực, người đời đều biết.

Nhưng người đời còn không biết, gia chủ trước của Kinh Tây Sở thị cũng là

một nhân vật kinh tài tuyệt diễm, không hề thua kém Tần Mộc Ca.

Người này từng thay đổi Tiên Thiên Tinh Tú công, có thể ‘nghĩ hóa’ ra phần lớn

võ học trên thế gian, tuy rằng hiệu quả không bằng Vô Tướng công, nhưng cũng

có cả thần lẫn hình.

Trong truyền thuyết, chỉ cần là võ học mà vị ‘Tả đô ngự sử’ này nhìn qua, một

khắc sau là có thể sử dụng được.

Trước tứ phẩm, hào quang của hắn không kém hơn Bá Võ Vương Tần Mộc Ca,

nhưng do bị độc lạ quấn người, nên không thể tiến thêm một bước.

Dù vậy, vị này vẫn lấy thân tứ phẩm để nắm giữ hai thức cực chiêu Siêu Phẩm,

không chỉ áp chế Sở Như Lai hơn mười năm, mà còn làm cho đương kim thiên

tử kiêng kị ba phần.

Ngày xưa, Đông Thiên Vương xếp hạng 13 Thiên Bảng, cũng chính là Vương

Thiên Đông của Đông Thiên hội đã lĩnh giáo kiếm pháp của hắn, sau đó còn

từng nói thẳng, vị Tả đô ngự sử kia có lực lượng đồng quy vu tận với hắn.

Đáng tiếc, vận may của người này không tốt, tráng niên mất sớm, Tiên Thiên

Tinh Tú công được thay đổi kia cũng không thể truyền xuống, loại độc lạ kia

cũng gây họa cho dòng dõi của hắn, khiến cho Sở gia tuyệt tự, Sở Tranh bị chôn

sống trong lăng mộ Bá Võ Vương.

Lư Thủ Dương nói gia chủ cuối cùng của Kinh Tây Sở thị, là do người này đã

chết, Kinh Tây Sở thị đã không còn tư cách tự xưng là môn phiệt võ đạo.

Trong mắt của thần tông nhất phẩm như bọn họ, có tư cách tự xưng ‘môn phiệt’

trong thiên hạ này, chỉ có huyết mạch của Siêu Phẩm.

Chỉ có thế gia từng xuất hiện Siêu Phẩm, huyết mạch truyền thừa vẫn chưa đứt

đoạn, mới có tư cách nhân danh xưng môn phiệt võ đạo.

“Ngươi và ta đều có ý nghĩ giống nhau, nhưng Tần Mộc Ca đã qua đời, gia chủ

cuối cùng của Kinh Tây Sở thị cũng đã chết vì độc. Dù việc này khó tin đến

đâu, thì vẫn là sự thật.”

Lý Trường Sinh khẽ mỉm cười, trong mắt hiện một tia kỳ dị: “Không cần tra

cứu việc này, mấu chốt bây giờ là, hắn đã không phải là thúc thủ vô sách trước

ba ‘Chúc Cầu’ kia, đây là một tin tức tốt.”

Lư Thủ Dương nghe vậy thì gật đầu.

Đây quả thật là tin tức tốt nhất trong ba ngày này.

. . .

Bên trong bí cảnh thời gian, Sở Hi Thanh đã thu đao vào vỏ.

Cuộc hỗn chiến ở nơi này đã kết thúc, tổng cộng hơn bảy mươi thi thể nằm trên

mặt đất.

Đó đều là đệ tử của Vô Thượng huyền tông và Huyết Bức sơn.

Ngoại trừ Vân Thiên Ca kia, thì có rất ít người chạy được, những người còn lại

thì đều nằm ở đây.

Một phần trong đó là chết trong tay những đồng môn của hắn, một phần là bị

Chu Lương Thần và Bạch Tiểu Chiêu giết, còn mấy người là chết dưới kiếm

của Lãnh Sát Na.

Nhưng đa phần trong đó là chết trong tay Sở Hi Thanh.

Sau khi hắn dùng đao ý trấn áp toàn trường, liền không vì thế mà nương tay, trái

lại còn ra tay độc ác, mãi cho đến khi không còn một kẻ địch nào còn thở thì

mới bằng lòng thu đao vào vỏ.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lỳ Trường Sinh nói tiếp: “Ta chưa từng thấy loại bí pháp này, cũng chưa từngnghe nói đến, bằng không nó đã danh chấn thiên hạ rồi. Chắc hẳn là hắn tự nghĩra, bắt nguồn từ Bạch Mã Phi Mã của hắn. Nếu như hắn tiếp tục thôi diễnxuống, thậm chí có hi vọng diễn sinh ra một môn thánh truyền mới.”Cái gọi là ‘thánh truyền’, chính là nguyên công và võ đạo nhắm thẳng vào SiêuPhẩm.Sắc mặt Lư Thủ Dương nghiêm túc, rơi vào suy tư: “Không đúng, căn cơ võđạo của hắn còn lâu mới có thể thôi diễn ra loại bí pháp mạnh mẽ như vậy. Hắncó Thái Thượng Thông Thần, người Thái Thượng, chí cao vô thượng, tâm cóthần thức, thức có đạo tôn.”“Môn thiên phú này đúng là có thể nối thẳng với căn bản của thế giới, đầunguồn của thiên quy, không chỉ là thiên phú thần thức mạnh mẽ nhất trong thiênđịa, mà còn có thể cường hóa ngộ tính của người ta đến mức độ khó tin, lĩnhngộ ra rất nhiều thứ khó mà tin nổi. Nhưng ta chưa bao giờ nghe nói, có ngườinào ở cấp độ thất phẩm mà lĩnh ngộ ra loại bí pháp mạnh mẽ như vậy.”Lý Trường Sinh liền mỉm cười.Đây cũng chính là lý do vì sao hắn lại thất thần.Cùng lúc đó, trong mắt hắn cũng lộ ra vẻ bối rối.Lư Thủ Dương thì lại tiếp tục lẩm bẩm: “Muốn sáng tạo ra loại bí pháp vô hìnhvô tượng, vô thanh vô sắc, vô thủy vô chung, vô biên vô hạn, không thể chỉ tên,không thể dự đoán này, nhất định phải hiểu tất cả lực lượng căn bản trong thiênhạ, nắm giữ lượng lớn võ đạo không giống nhau. Chỉ có Bá Võ Vương TầnMộc Ca tái thế, hoặc là gia chủ đời trước của Kinh Tây Sở thị phục sinh thì mớicó khả năng.”Bã Võ Vương Tần Mộc Ca được xưng là “Kho vũ khí”, thông hiểu ít nhất baphần mười kinh thư võ đạo trong thiên hạ, tự thân còn kiêm thông hơn một trămmôn võ đạo truyền thừa khác nhau.Nữ tử này thiên phú cao tuyệt, quét ngang bắc vực, người đời đều biết.Nhưng người đời còn không biết, gia chủ trước của Kinh Tây Sở thị cũng làmột nhân vật kinh tài tuyệt diễm, không hề thua kém Tần Mộc Ca.Người này từng thay đổi Tiên Thiên Tinh Tú công, có thể ‘nghĩ hóa’ ra phần lớnvõ học trên thế gian, tuy rằng hiệu quả không bằng Vô Tướng công, nhưng cũngcó cả thần lẫn hình.Trong truyền thuyết, chỉ cần là võ học mà vị ‘Tả đô ngự sử’ này nhìn qua, mộtkhắc sau là có thể sử dụng được.Trước tứ phẩm, hào quang của hắn không kém hơn Bá Võ Vương Tần Mộc Ca,nhưng do bị độc lạ quấn người, nên không thể tiến thêm một bước.Dù vậy, vị này vẫn lấy thân tứ phẩm để nắm giữ hai thức cực chiêu Siêu Phẩm,không chỉ áp chế Sở Như Lai hơn mười năm, mà còn làm cho đương kim thiêntử kiêng kị ba phần.Ngày xưa, Đông Thiên Vương xếp hạng 13 Thiên Bảng, cũng chính là VươngThiên Đông của Đông Thiên hội đã lĩnh giáo kiếm pháp của hắn, sau đó còntừng nói thẳng, vị Tả đô ngự sử kia có lực lượng đồng quy vu tận với hắn.Đáng tiếc, vận may của người này không tốt, tráng niên mất sớm, Tiên ThiênTinh Tú công được thay đổi kia cũng không thể truyền xuống, loại độc lạ kiacũng gây họa cho dòng dõi của hắn, khiến cho Sở gia tuyệt tự, Sở Tranh bị chônsống trong lăng mộ Bá Võ Vương.Lư Thủ Dương nói gia chủ cuối cùng của Kinh Tây Sở thị, là do người này đãchết, Kinh Tây Sở thị đã không còn tư cách tự xưng là môn phiệt võ đạo.Trong mắt của thần tông nhất phẩm như bọn họ, có tư cách tự xưng ‘môn phiệt’trong thiên hạ này, chỉ có huyết mạch của Siêu Phẩm.Chỉ có thế gia từng xuất hiện Siêu Phẩm, huyết mạch truyền thừa vẫn chưa đứtđoạn, mới có tư cách nhân danh xưng môn phiệt võ đạo.“Ngươi và ta đều có ý nghĩ giống nhau, nhưng Tần Mộc Ca đã qua đời, gia chủcuối cùng của Kinh Tây Sở thị cũng đã chết vì độc. Dù việc này khó tin đếnđâu, thì vẫn là sự thật.”Lý Trường Sinh khẽ mỉm cười, trong mắt hiện một tia kỳ dị: “Không cần tracứu việc này, mấu chốt bây giờ là, hắn đã không phải là thúc thủ vô sách trướcba ‘Chúc Cầu’ kia, đây là một tin tức tốt.”Lư Thủ Dương nghe vậy thì gật đầu.Đây quả thật là tin tức tốt nhất trong ba ngày này.. . .Bên trong bí cảnh thời gian, Sở Hi Thanh đã thu đao vào vỏ.Cuộc hỗn chiến ở nơi này đã kết thúc, tổng cộng hơn bảy mươi thi thể nằm trênmặt đất.Đó đều là đệ tử của Vô Thượng huyền tông và Huyết Bức sơn.Ngoại trừ Vân Thiên Ca kia, thì có rất ít người chạy được, những người còn lạithì đều nằm ở đây.Một phần trong đó là chết trong tay những đồng môn của hắn, một phần là bịChu Lương Thần và Bạch Tiểu Chiêu giết, còn mấy người là chết dưới kiếmcủa Lãnh Sát Na.Nhưng đa phần trong đó là chết trong tay Sở Hi Thanh.Sau khi hắn dùng đao ý trấn áp toàn trường, liền không vì thế mà nương tay, tráilại còn ra tay độc ác, mãi cho đến khi không còn một kẻ địch nào còn thở thìmới bằng lòng thu đao vào vỏ.

Chương 943: Sở Vô Địch (2)