Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 951: Động Sát (5)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Vì vậy, những nơi Lãnh Sát Na đi qua thì hắn cũng đi qua, phong cảnh Lãnh SátNa nhìn thấy thì hắn cũng nhìn thấy. . .Vì vậy, manh mối mà Lãnh Sát Na tìmthấy, hắn cũng đã tiếp túc qua.Sở Hi Thanh suy nghĩ rất nhanh, nhớ lại từng hình ảnh đã qua.Cuối cùng, hắn cắn răng một cái.“Năm vạn!”“Mười vạn!”“Mười lăm vạn!”Sở Hi Thanh thấy Lãnh Sát Na không hề biến sắc, đi thẳng đến một tảng đá lớnở cách đó mười dặm rồi ngồi xuống, trong lòng hắn lại có xúc động muốn rútđao ra, làm thịt tên này.“Hai mươi vạn! Không thể nhiều hơn, cùng lắm thì ta bỏ thêm chút thời gian, takhông tin là không nghĩ ra.”Tiền của hắn cũng không phải là gió thổi đến.Sở Hi Thanh vừa nghĩ hai mươi vạn lượng bạc để mua một câu nói, lập tức cảmthấy lòng đau như cắt.Lãnh Sát Na ở xa xa nhất thời hiện lên ý cười: “Có câu này của Sở sư đệ, lần bícảnh này ta cũng coi như không thiệt thòi. Sư đệ không ngại nhìn một chút cá ởtrong hồ, đặc biệt là những vảy cá kia.”Sở Hi Thanh hơi ngẩn người ra, lúc này liền giơ tay trảo một cái về phía hồ.Mặt hồ lập tức nổ vang, cột nước bắn lên, một con Lỏa Lý dài khoảng một tấcđã bị Sở Hi Thanh hút vào trong tay.Sở Hi Thanh cầm còn Lỏa Lý này, kiểm tra vẩy của nó.Giây lát sau, thần sắc của Sở Hi Thanh hơi động.Vảy trên người con Lỏa Lý này, lại thật sự có chút hoa văn kỳ dị, hơn nữa cònẩn giấu huyền ý.Tuy nhiên, những hoa văn này cực nhỏ, huyền ý bên trong cũng rất ít ỏi, khiếncho Sở Hi Thanh tìm dưới đáy hồ hơn nửa ngày mà cũng không phát hiện rađám Lỏa Lý này có gì khác thường.Nếu như hắn đoán không sai, những hoa văn này chỉ là một bộ phận cực nhỏcủa một tấm đồ lớn.Mà ngay khi Sở Hi Thanh chuẩn bị ngưng thần nhìn kỹ, trong lòng hắn bỗngnhiên sinh ra báo động, cảm giác được nguy hiểm trí mạng đang đến gần.Sở Hi Thanh hơi biến sắc: “Các ngươi đều tránh ra.”Hắn cũng không hề do dự, lập tức dung nhập Vô Cực Trảm vào trong thân phápcủa mình, đồng thời dùng toàn lực để nhảy về phía sau.Nhảy một cái chính là hơn ba mươi trượng, sau đó hắn tận mắt nhìn thấy khốiđã kia bị ba cỗ lực lượng thời gian cực kỳ sắc bén đánh nát bấy.Sở Hi Thanh đứng tại chỗ, nghi ngờ không thôi, toàn bộ tinh thần đều cảm ứngchung quanh, nhưng lại không phát hiện ra bất cứ điều gì dị thường.Chu Lương Thần và Bạch Tiểu Chiêu ở bên cạnh cũng là sắc mặt trắng bệch.Khi đó, bọn họ đều đứng cách Sở Hi Thanh mười bước, đều nằm trong phạm vibao phủ của ba cỗ lực lượng gian kia.Bọn họ chỉ cần chậm hơn một chút, thì lúc này đã biến thành thi thể rồi.Lúc này, mí mắt của Bạch Tiểu Chiêu giật giật, nhìn về phía tay của Sở HiThanh: “Huynh trưởng, ngươi nhìn tay của ngươi.”Sở Hi Thanh lại nhìn về phía tay phải của mình.Hắn phát hiện con Lỏa Lý trong tay mình đã hóa thành thịt vụn, mu tay phải củamình cũng có thêm một vết thương nhỏ bé.Sở Hi Thanh nhìn kỹ vết thương nhỏ bé trên mu bàn tay mình, trong mắt hiệnlên một tia căng thẳng.Vết thương này là do lực lượng thời gian kia tạo thành, dài không đến nửa tấc,sâu cũng chỉ một ly.Sở Hi Thanh có Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết, thế mà lại không thể nào khôiphục ngay.Hắn ngưng thần suy nghĩ, sử dụng năng lực Quang âm Nhất Thuấn để thăm dò,lúc này mới nhìn thấy vết thương đang từ từ khép lại.Sở Hi Thanh nghĩ thầm, quả nhiên, chỉ có lực lượng thời gian mới có thể giúphắn loại bỏ vết thương từ thời gian.Tuy nhiên, lực lượng thời gian của hắn so với ba kẻ địch thần bí kia, thì phảikém tận hai đẳng cấp.Chẳng biết từ lúc nào, Lãnh Sát Na đã đứng ở trên mảnh đá vụn kia.Hắn nhìn vết chém bóng loáng trên mặt đá, ánh mắt lại cực kỳ ngưng trọng.“Đây là Thời Thương! Thiên phú thần thông của Cổ thần Chúc Quang âm.”Lãnh Sát Na vừa nói chuyện vừa quay đầu nhìn Sở Hi Thanh, lời nói chân thànhcòn hàm chứa ý nhắc nhở: “Ta khuyên sư đệ không nên nghiên cứu kiếm chiêukia nữa. Bằng không ngươi nhất định sẽ chết.”Thần sắc Sở Hi Thanh hơi động: “Sư huynh có thể nhìn thấy rõ kẻ ra tay tậpkích ta không? Rốt cuộc là thứ gì? Đến từ phương nào? Lại đi nơi nào?”Năng lực cảm ứng của hắn cực mạnh, bằng không thì đã không báo trước nguyhiểm, né tránh kịp thời.Nhưng cũng bởi vì hắn tập trung vào việc né tránh và giữ mạng, nên không thểnhìn thấy bộ mặt thật của kẻ tập kích.Lãnh Sát Na không thèm suy nghĩ, xoa xoa ngón tay: “Mười vạn, không mặccả!”Khóe môi Sở Hi Thanh co quắp lại, lòng thầm nói mình đại khai sát giới kiếmđược chút tiền mồ hôi nước mắt, lại có 5% chảy vào trong tay Lãnh Sát Na.Hắn hừ một tiếng, móc một xấp ngân phiếu trong tay áo ra, trực tiếp đập qua:“Nói!”“Đó là ba Chúc Cầu! Thân như cầu, trên đầu lại đốt lửa, nhìn qua như ngọnnến.”Lãnh Sát Na dùng tay ra hiệu một một cái: “Chúng nó nhảy ra từ dòng sông thờigian, một đòn không trúng thì lập tức trở về.”Sở Hi Thanh nghe vậy thì sững sờ, ánh mắt càng ngày càng ngưng trọng

Vì vậy, những nơi Lãnh Sát Na đi qua thì hắn cũng đi qua, phong cảnh Lãnh Sát

Na nhìn thấy thì hắn cũng nhìn thấy. . .Vì vậy, manh mối mà Lãnh Sát Na tìm

thấy, hắn cũng đã tiếp túc qua.

Sở Hi Thanh suy nghĩ rất nhanh, nhớ lại từng hình ảnh đã qua.

Cuối cùng, hắn cắn răng một cái.

“Năm vạn!”

“Mười vạn!”

“Mười lăm vạn!”

Sở Hi Thanh thấy Lãnh Sát Na không hề biến sắc, đi thẳng đến một tảng đá lớn

ở cách đó mười dặm rồi ngồi xuống, trong lòng hắn lại có xúc động muốn rút

đao ra, làm thịt tên này.

“Hai mươi vạn! Không thể nhiều hơn, cùng lắm thì ta bỏ thêm chút thời gian, ta

không tin là không nghĩ ra.”

Tiền của hắn cũng không phải là gió thổi đến.

Sở Hi Thanh vừa nghĩ hai mươi vạn lượng bạc để mua một câu nói, lập tức cảm

thấy lòng đau như cắt.

Lãnh Sát Na ở xa xa nhất thời hiện lên ý cười: “Có câu này của Sở sư đệ, lần bí

cảnh này ta cũng coi như không thiệt thòi. Sư đệ không ngại nhìn một chút cá ở

trong hồ, đặc biệt là những vảy cá kia.”

Sở Hi Thanh hơi ngẩn người ra, lúc này liền giơ tay trảo một cái về phía hồ.

Mặt hồ lập tức nổ vang, cột nước bắn lên, một con Lỏa Lý dài khoảng một tấc

đã bị Sở Hi Thanh hút vào trong tay.

Sở Hi Thanh cầm còn Lỏa Lý này, kiểm tra vẩy của nó.

Giây lát sau, thần sắc của Sở Hi Thanh hơi động.

Vảy trên người con Lỏa Lý này, lại thật sự có chút hoa văn kỳ dị, hơn nữa còn

ẩn giấu huyền ý.

Tuy nhiên, những hoa văn này cực nhỏ, huyền ý bên trong cũng rất ít ỏi, khiến

cho Sở Hi Thanh tìm dưới đáy hồ hơn nửa ngày mà cũng không phát hiện ra

đám Lỏa Lý này có gì khác thường.

Nếu như hắn đoán không sai, những hoa văn này chỉ là một bộ phận cực nhỏ

của một tấm đồ lớn.

Mà ngay khi Sở Hi Thanh chuẩn bị ngưng thần nhìn kỹ, trong lòng hắn bỗng

nhiên sinh ra báo động, cảm giác được nguy hiểm trí mạng đang đến gần.

Sở Hi Thanh hơi biến sắc: “Các ngươi đều tránh ra.”

Hắn cũng không hề do dự, lập tức dung nhập Vô Cực Trảm vào trong thân pháp

của mình, đồng thời dùng toàn lực để nhảy về phía sau.

Nhảy một cái chính là hơn ba mươi trượng, sau đó hắn tận mắt nhìn thấy khối

đã kia bị ba cỗ lực lượng thời gian cực kỳ sắc bén đánh nát bấy.

Sở Hi Thanh đứng tại chỗ, nghi ngờ không thôi, toàn bộ tinh thần đều cảm ứng

chung quanh, nhưng lại không phát hiện ra bất cứ điều gì dị thường.

Chu Lương Thần và Bạch Tiểu Chiêu ở bên cạnh cũng là sắc mặt trắng bệch.

Khi đó, bọn họ đều đứng cách Sở Hi Thanh mười bước, đều nằm trong phạm vi

bao phủ của ba cỗ lực lượng gian kia.

Bọn họ chỉ cần chậm hơn một chút, thì lúc này đã biến thành thi thể rồi.

Lúc này, mí mắt của Bạch Tiểu Chiêu giật giật, nhìn về phía tay của Sở Hi

Thanh: “Huynh trưởng, ngươi nhìn tay của ngươi.”

Sở Hi Thanh lại nhìn về phía tay phải của mình.

Hắn phát hiện con Lỏa Lý trong tay mình đã hóa thành thịt vụn, mu tay phải của

mình cũng có thêm một vết thương nhỏ bé.

Sở Hi Thanh nhìn kỹ vết thương nhỏ bé trên mu bàn tay mình, trong mắt hiện

lên một tia căng thẳng.

Vết thương này là do lực lượng thời gian kia tạo thành, dài không đến nửa tấc,

sâu cũng chỉ một ly.

Sở Hi Thanh có Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết, thế mà lại không thể nào khôi

phục ngay.

Hắn ngưng thần suy nghĩ, sử dụng năng lực Quang âm Nhất Thuấn để thăm dò,

lúc này mới nhìn thấy vết thương đang từ từ khép lại.

Sở Hi Thanh nghĩ thầm, quả nhiên, chỉ có lực lượng thời gian mới có thể giúp

hắn loại bỏ vết thương từ thời gian.

Tuy nhiên, lực lượng thời gian của hắn so với ba kẻ địch thần bí kia, thì phải

kém tận hai đẳng cấp.

Chẳng biết từ lúc nào, Lãnh Sát Na đã đứng ở trên mảnh đá vụn kia.

Hắn nhìn vết chém bóng loáng trên mặt đá, ánh mắt lại cực kỳ ngưng trọng.

“Đây là Thời Thương! Thiên phú thần thông của Cổ thần Chúc Quang âm.”

Lãnh Sát Na vừa nói chuyện vừa quay đầu nhìn Sở Hi Thanh, lời nói chân thành

còn hàm chứa ý nhắc nhở: “Ta khuyên sư đệ không nên nghiên cứu kiếm chiêu

kia nữa. Bằng không ngươi nhất định sẽ chết.”

Thần sắc Sở Hi Thanh hơi động: “Sư huynh có thể nhìn thấy rõ kẻ ra tay tập

kích ta không? Rốt cuộc là thứ gì? Đến từ phương nào? Lại đi nơi nào?”

Năng lực cảm ứng của hắn cực mạnh, bằng không thì đã không báo trước nguy

hiểm, né tránh kịp thời.

Nhưng cũng bởi vì hắn tập trung vào việc né tránh và giữ mạng, nên không thể

nhìn thấy bộ mặt thật của kẻ tập kích.

Lãnh Sát Na không thèm suy nghĩ, xoa xoa ngón tay: “Mười vạn, không mặc

cả!”

Khóe môi Sở Hi Thanh co quắp lại, lòng thầm nói mình đại khai sát giới kiếm

được chút tiền mồ hôi nước mắt, lại có 5% chảy vào trong tay Lãnh Sát Na.

Hắn hừ một tiếng, móc một xấp ngân phiếu trong tay áo ra, trực tiếp đập qua:

“Nói!”

“Đó là ba Chúc Cầu! Thân như cầu, trên đầu lại đốt lửa, nhìn qua như ngọn

nến.”

Lãnh Sát Na dùng tay ra hiệu một một cái: “Chúng nó nhảy ra từ dòng sông thời

gian, một đòn không trúng thì lập tức trở về.”

Sở Hi Thanh nghe vậy thì sững sờ, ánh mắt càng ngày càng ngưng trọng

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Vì vậy, những nơi Lãnh Sát Na đi qua thì hắn cũng đi qua, phong cảnh Lãnh SátNa nhìn thấy thì hắn cũng nhìn thấy. . .Vì vậy, manh mối mà Lãnh Sát Na tìmthấy, hắn cũng đã tiếp túc qua.Sở Hi Thanh suy nghĩ rất nhanh, nhớ lại từng hình ảnh đã qua.Cuối cùng, hắn cắn răng một cái.“Năm vạn!”“Mười vạn!”“Mười lăm vạn!”Sở Hi Thanh thấy Lãnh Sát Na không hề biến sắc, đi thẳng đến một tảng đá lớnở cách đó mười dặm rồi ngồi xuống, trong lòng hắn lại có xúc động muốn rútđao ra, làm thịt tên này.“Hai mươi vạn! Không thể nhiều hơn, cùng lắm thì ta bỏ thêm chút thời gian, takhông tin là không nghĩ ra.”Tiền của hắn cũng không phải là gió thổi đến.Sở Hi Thanh vừa nghĩ hai mươi vạn lượng bạc để mua một câu nói, lập tức cảmthấy lòng đau như cắt.Lãnh Sát Na ở xa xa nhất thời hiện lên ý cười: “Có câu này của Sở sư đệ, lần bícảnh này ta cũng coi như không thiệt thòi. Sư đệ không ngại nhìn một chút cá ởtrong hồ, đặc biệt là những vảy cá kia.”Sở Hi Thanh hơi ngẩn người ra, lúc này liền giơ tay trảo một cái về phía hồ.Mặt hồ lập tức nổ vang, cột nước bắn lên, một con Lỏa Lý dài khoảng một tấcđã bị Sở Hi Thanh hút vào trong tay.Sở Hi Thanh cầm còn Lỏa Lý này, kiểm tra vẩy của nó.Giây lát sau, thần sắc của Sở Hi Thanh hơi động.Vảy trên người con Lỏa Lý này, lại thật sự có chút hoa văn kỳ dị, hơn nữa cònẩn giấu huyền ý.Tuy nhiên, những hoa văn này cực nhỏ, huyền ý bên trong cũng rất ít ỏi, khiếncho Sở Hi Thanh tìm dưới đáy hồ hơn nửa ngày mà cũng không phát hiện rađám Lỏa Lý này có gì khác thường.Nếu như hắn đoán không sai, những hoa văn này chỉ là một bộ phận cực nhỏcủa một tấm đồ lớn.Mà ngay khi Sở Hi Thanh chuẩn bị ngưng thần nhìn kỹ, trong lòng hắn bỗngnhiên sinh ra báo động, cảm giác được nguy hiểm trí mạng đang đến gần.Sở Hi Thanh hơi biến sắc: “Các ngươi đều tránh ra.”Hắn cũng không hề do dự, lập tức dung nhập Vô Cực Trảm vào trong thân phápcủa mình, đồng thời dùng toàn lực để nhảy về phía sau.Nhảy một cái chính là hơn ba mươi trượng, sau đó hắn tận mắt nhìn thấy khốiđã kia bị ba cỗ lực lượng thời gian cực kỳ sắc bén đánh nát bấy.Sở Hi Thanh đứng tại chỗ, nghi ngờ không thôi, toàn bộ tinh thần đều cảm ứngchung quanh, nhưng lại không phát hiện ra bất cứ điều gì dị thường.Chu Lương Thần và Bạch Tiểu Chiêu ở bên cạnh cũng là sắc mặt trắng bệch.Khi đó, bọn họ đều đứng cách Sở Hi Thanh mười bước, đều nằm trong phạm vibao phủ của ba cỗ lực lượng gian kia.Bọn họ chỉ cần chậm hơn một chút, thì lúc này đã biến thành thi thể rồi.Lúc này, mí mắt của Bạch Tiểu Chiêu giật giật, nhìn về phía tay của Sở HiThanh: “Huynh trưởng, ngươi nhìn tay của ngươi.”Sở Hi Thanh lại nhìn về phía tay phải của mình.Hắn phát hiện con Lỏa Lý trong tay mình đã hóa thành thịt vụn, mu tay phải củamình cũng có thêm một vết thương nhỏ bé.Sở Hi Thanh nhìn kỹ vết thương nhỏ bé trên mu bàn tay mình, trong mắt hiệnlên một tia căng thẳng.Vết thương này là do lực lượng thời gian kia tạo thành, dài không đến nửa tấc,sâu cũng chỉ một ly.Sở Hi Thanh có Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết, thế mà lại không thể nào khôiphục ngay.Hắn ngưng thần suy nghĩ, sử dụng năng lực Quang âm Nhất Thuấn để thăm dò,lúc này mới nhìn thấy vết thương đang từ từ khép lại.Sở Hi Thanh nghĩ thầm, quả nhiên, chỉ có lực lượng thời gian mới có thể giúphắn loại bỏ vết thương từ thời gian.Tuy nhiên, lực lượng thời gian của hắn so với ba kẻ địch thần bí kia, thì phảikém tận hai đẳng cấp.Chẳng biết từ lúc nào, Lãnh Sát Na đã đứng ở trên mảnh đá vụn kia.Hắn nhìn vết chém bóng loáng trên mặt đá, ánh mắt lại cực kỳ ngưng trọng.“Đây là Thời Thương! Thiên phú thần thông của Cổ thần Chúc Quang âm.”Lãnh Sát Na vừa nói chuyện vừa quay đầu nhìn Sở Hi Thanh, lời nói chân thànhcòn hàm chứa ý nhắc nhở: “Ta khuyên sư đệ không nên nghiên cứu kiếm chiêukia nữa. Bằng không ngươi nhất định sẽ chết.”Thần sắc Sở Hi Thanh hơi động: “Sư huynh có thể nhìn thấy rõ kẻ ra tay tậpkích ta không? Rốt cuộc là thứ gì? Đến từ phương nào? Lại đi nơi nào?”Năng lực cảm ứng của hắn cực mạnh, bằng không thì đã không báo trước nguyhiểm, né tránh kịp thời.Nhưng cũng bởi vì hắn tập trung vào việc né tránh và giữ mạng, nên không thểnhìn thấy bộ mặt thật của kẻ tập kích.Lãnh Sát Na không thèm suy nghĩ, xoa xoa ngón tay: “Mười vạn, không mặccả!”Khóe môi Sở Hi Thanh co quắp lại, lòng thầm nói mình đại khai sát giới kiếmđược chút tiền mồ hôi nước mắt, lại có 5% chảy vào trong tay Lãnh Sát Na.Hắn hừ một tiếng, móc một xấp ngân phiếu trong tay áo ra, trực tiếp đập qua:“Nói!”“Đó là ba Chúc Cầu! Thân như cầu, trên đầu lại đốt lửa, nhìn qua như ngọnnến.”Lãnh Sát Na dùng tay ra hiệu một một cái: “Chúng nó nhảy ra từ dòng sông thờigian, một đòn không trúng thì lập tức trở về.”Sở Hi Thanh nghe vậy thì sững sờ, ánh mắt càng ngày càng ngưng trọng

Chương 951: Động Sát (5)