Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 982: Ngày thanh toán

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ngay khi Phong Lôi Song Cực – Cổ Kiếm nói xong.Hơn hai trăm người của Vô Tướng thần tông ở đây, cộng thêm hơn trăm đệ tửcủa các tông môn phụ thuộc đều không dám chậm trễ, tất cả đều rất thành thạomà kết thành một đại trận hình tròn.Bọn họ phối hợp binh khí dài ngắn, hình thành một rừng đao thương kiếm kích.Còn có rất nhiều người cầm khiên, che chở ở phía trước mọi người, dùng để đốiphó với mũi tên và ám khí.Vô Tướng thần tông trấn thủ U Châu, quanh năm đều giao chiến với Cự linh vàyêu mà ở phương bắc.Vì vậy bọn họ khác với những môn phái giang hồ khác, bọn họ có một ưu thếrất lớn, đó chính là hầu như tất cả đệ tử đều tinh thông chiến trận, am hiểu liênthủ hợp kích.Võ đạo của bọn họ cũng được mài giũa từ trong những trận chiến quanh nămsuốt tháng kia.Vừa thích hợp chém giết một người, cũng có thể quần chiến trên sa trường.Tiêu Di cũng thay đổi một thanh binh khí khác.Đó là một thanh phương thiên họa kích có ba khúc, sau khi hợp lại với nhau thìdài đến hai trượng.Phương thiên họa kích có rất nhiều công dụng, có thể đâm, có thể câu, có thểbổ.Tuy nhiên, phương thiên họa kích ở trong chiến trận của bọn họ, chủ yếu là đểngăn cản kẻ địch, dùng chiều dài của nó để ngăn cản kẻ địch ở ngoài chiến trận,phối hợp với trường thương ở hai bên để giết địch.Vì đối kháng với Cự linh, hầu như mỗi một đệ tử Vô Tướng thần tông đều nắmgiữ một loại chiến pháp của binh khí dài.Tiêu DI vốn chọn trường thương.Chỉ là thương của nàng đã bị mất trong mấy ngày bỏ chạy khỏi truy sát.Thanh phương thiên họa kích này là kiếm được từ trên người một đệ tử MaChiến lâu, dùng cũng không quá thuận tay.Ngay khi bọn họ kết trận xong, một ít đồng môn ở trong trận bắt đầu nghị luậnchửi bới.“Tiên sư cha nhà nó, các ngươi nhìn đám người Thần Hoang Bất Lão thành kia,còn giả bộ không nhìn thấy chúng ta.”“Đây thì tính là đồng minh gì? Tông môn không nên kết minh với bọn họ, đúnglà không dựa dẫm được.”“Mỗi khi có chỗ tốt thì đều chạy đến, mỗi khi tình hình không đúng thì lại chạyrất xa, đám con hoang này giống như linh cẩu. . .”Tiêu Di liếc mắt nhìn về phía xa, phát hiện đám đệ tử của Thần Hoang Bất Lãothành đều đứng ở phía đông nam của bọn họ.Tất cả đều là vẻ mặt lạnh lùng, hoặc là ngước nhìn thang trời, hoặc là nhìn ngóxung quanh, nhưng đều làm như không thấy hoàn cảnh khốn khó của Vô Tướngthần tông.Những người này đứng cách khoảng sáu dặm, dáng vẻ khoanh tay đứng nhìn,không thèm đếm xỉa.Người của Bắc Thiên môn thì hơi chần chờ một chút, sau đó đều chạy đến, từngngười rút đao rút kiếm ra, gia nhập vào Thiên Cương Lục Hợp trận của bọn họ.Nhưng người của Bắc Thiên môn cũng thương vong thảm trọng, chỉ còn lại hơnsáu mươi người.Nhưng lúc này, Tiêu Di lại nghe thấy Bạo Kiếm – Quách Nộ gầm lên một tiếng.“Ba người các ngươi ở nơi đó làm gì? Nhìn sao?”Mọi người dồn dập nhìn qua, phát hiện đó là Huyết Nhai dự bị Sở Mính, còn cảhai đạo thị Sở Sơn Sở Thạch của nàng.Vẻ mặt ba người này vốn lạnh lùng, nhàn nhã phóng nhìn về phía chiến trận.Lúc này, sau khi bị Bạo Kiếm – Quách Nộ chửi bởi thì sắc mặt đỏ lên, lúng túnggia nhập vào chiến trận.Tiêu Di không khỏi lắc đầu.Nàng đã phát hiện ra từ trước, rất nhiều người trong Vô Tướng thần tông củabọn họ đều vô tình hay cố ý mà bài xích Huyết Nhai dự bị Sở Mính này, hoàntoàn khác với vẻ nhiệt tình khi bọn họ mới tiến vào bí cảnh.Ban đầu Tiêu Di còn cảm thấy kỳ quái, bây giờ thì lại phát hiện là không phảikhông có nguyên do.Vị Sở gia đại tiểu thư này quả thật là có chút. . .Khi chiến trận của Vô Tướng thần tông vừa hình thành, những ánh mắt kia đềucó thêm một chút kiêng kỵ và e ngại.Rất nhiều chiến trận của Vô Tướng thần tông đều là tiếng tăm lừng lẫy.Đây chỉ là hơn ba trăm bảy mươi người, tuy rằng nhân số nằm ở thế yếu, nhưngcó thể làm cho bọn họ thương vong làm trọng.Nhưng sát ý và tham lam ở trên mặt bọn họ lại không giảm, trái lại còn dày đặchơn.Có vài người trong đó, thậm chí còn lộ ra vài phần điên cuồng.Thời Gian huyết thạch trong tay đệ tử Vô Tướng thần tông chỉ là chuyện nhỏ,mấu chốt là Huyết Nhai dự bị Sở Mính kia.Chỉ cần bọn họ có thể giết nữ tử này, dù thiên phú của bọn họ bình thường thìcũng có thể một bước lên trời, vào thẳng tam phẩm thượng, kéo dài tuổi thọ đếnhơn hai trăm năm.Vãng Sinh thiên còn hứa hẹn sẽ giúp bọn họ mai danh ẩn tích, thay hình đổidạng, trốn khỏi sự truy sát của Vô Tướng thần tông và Kinh Tây Sở thị.Đến khi đó, mặc kệ là tiền tài hay địa vị thì đều dễ như trở bàn tay.Ngay khi tất cả mọi người đang rục rà rục rịch, Kiếm Thị Phi trốn ở sau đoànngười thì lại chắp tay sau lưng, lạnh lùng nhìn đám người Vô Tướng thần tông. 

Ngay khi Phong Lôi Song Cực – Cổ Kiếm nói xong.

Hơn hai trăm người của Vô Tướng thần tông ở đây, cộng thêm hơn trăm đệ tử

của các tông môn phụ thuộc đều không dám chậm trễ, tất cả đều rất thành thạo

mà kết thành một đại trận hình tròn.

Bọn họ phối hợp binh khí dài ngắn, hình thành một rừng đao thương kiếm kích.

Còn có rất nhiều người cầm khiên, che chở ở phía trước mọi người, dùng để đối

phó với mũi tên và ám khí.

Vô Tướng thần tông trấn thủ U Châu, quanh năm đều giao chiến với Cự linh và

yêu mà ở phương bắc.

Vì vậy bọn họ khác với những môn phái giang hồ khác, bọn họ có một ưu thế

rất lớn, đó chính là hầu như tất cả đệ tử đều tinh thông chiến trận, am hiểu liên

thủ hợp kích.

Võ đạo của bọn họ cũng được mài giũa từ trong những trận chiến quanh năm

suốt tháng kia.

Vừa thích hợp chém giết một người, cũng có thể quần chiến trên sa trường.

Tiêu Di cũng thay đổi một thanh binh khí khác.

Đó là một thanh phương thiên họa kích có ba khúc, sau khi hợp lại với nhau thì

dài đến hai trượng.

Phương thiên họa kích có rất nhiều công dụng, có thể đâm, có thể câu, có thể

bổ.

Tuy nhiên, phương thiên họa kích ở trong chiến trận của bọn họ, chủ yếu là để

ngăn cản kẻ địch, dùng chiều dài của nó để ngăn cản kẻ địch ở ngoài chiến trận,

phối hợp với trường thương ở hai bên để giết địch.

Vì đối kháng với Cự linh, hầu như mỗi một đệ tử Vô Tướng thần tông đều nắm

giữ một loại chiến pháp của binh khí dài.

Tiêu DI vốn chọn trường thương.

Chỉ là thương của nàng đã bị mất trong mấy ngày bỏ chạy khỏi truy sát.

Thanh phương thiên họa kích này là kiếm được từ trên người một đệ tử Ma

Chiến lâu, dùng cũng không quá thuận tay.

Ngay khi bọn họ kết trận xong, một ít đồng môn ở trong trận bắt đầu nghị luận

chửi bới.

“Tiên sư cha nhà nó, các ngươi nhìn đám người Thần Hoang Bất Lão thành kia,

còn giả bộ không nhìn thấy chúng ta.”

“Đây thì tính là đồng minh gì? Tông môn không nên kết minh với bọn họ, đúng

là không dựa dẫm được.”

“Mỗi khi có chỗ tốt thì đều chạy đến, mỗi khi tình hình không đúng thì lại chạy

rất xa, đám con hoang này giống như linh cẩu. . .”

Tiêu Di liếc mắt nhìn về phía xa, phát hiện đám đệ tử của Thần Hoang Bất Lão

thành đều đứng ở phía đông nam của bọn họ.

Tất cả đều là vẻ mặt lạnh lùng, hoặc là ngước nhìn thang trời, hoặc là nhìn ngó

xung quanh, nhưng đều làm như không thấy hoàn cảnh khốn khó của Vô Tướng

thần tông.

Những người này đứng cách khoảng sáu dặm, dáng vẻ khoanh tay đứng nhìn,

không thèm đếm xỉa.

Người của Bắc Thiên môn thì hơi chần chờ một chút, sau đó đều chạy đến, từng

người rút đao rút kiếm ra, gia nhập vào Thiên Cương Lục Hợp trận của bọn họ.

Nhưng người của Bắc Thiên môn cũng thương vong thảm trọng, chỉ còn lại hơn

sáu mươi người.

Nhưng lúc này, Tiêu Di lại nghe thấy Bạo Kiếm – Quách Nộ gầm lên một tiếng.

“Ba người các ngươi ở nơi đó làm gì? Nhìn sao?”

Mọi người dồn dập nhìn qua, phát hiện đó là Huyết Nhai dự bị Sở Mính, còn cả

hai đạo thị Sở Sơn Sở Thạch của nàng.

Vẻ mặt ba người này vốn lạnh lùng, nhàn nhã phóng nhìn về phía chiến trận.

Lúc này, sau khi bị Bạo Kiếm – Quách Nộ chửi bởi thì sắc mặt đỏ lên, lúng túng

gia nhập vào chiến trận.

Tiêu Di không khỏi lắc đầu.

Nàng đã phát hiện ra từ trước, rất nhiều người trong Vô Tướng thần tông của

bọn họ đều vô tình hay cố ý mà bài xích Huyết Nhai dự bị Sở Mính này, hoàn

toàn khác với vẻ nhiệt tình khi bọn họ mới tiến vào bí cảnh.

Ban đầu Tiêu Di còn cảm thấy kỳ quái, bây giờ thì lại phát hiện là không phải

không có nguyên do.

Vị Sở gia đại tiểu thư này quả thật là có chút. . .

Khi chiến trận của Vô Tướng thần tông vừa hình thành, những ánh mắt kia đều

có thêm một chút kiêng kỵ và e ngại.

Rất nhiều chiến trận của Vô Tướng thần tông đều là tiếng tăm lừng lẫy.

Đây chỉ là hơn ba trăm bảy mươi người, tuy rằng nhân số nằm ở thế yếu, nhưng

có thể làm cho bọn họ thương vong làm trọng.

Nhưng sát ý và tham lam ở trên mặt bọn họ lại không giảm, trái lại còn dày đặc

hơn.

Có vài người trong đó, thậm chí còn lộ ra vài phần điên cuồng.

Thời Gian huyết thạch trong tay đệ tử Vô Tướng thần tông chỉ là chuyện nhỏ,

mấu chốt là Huyết Nhai dự bị Sở Mính kia.

Chỉ cần bọn họ có thể giết nữ tử này, dù thiên phú của bọn họ bình thường thì

cũng có thể một bước lên trời, vào thẳng tam phẩm thượng, kéo dài tuổi thọ đến

hơn hai trăm năm.

Vãng Sinh thiên còn hứa hẹn sẽ giúp bọn họ mai danh ẩn tích, thay hình đổi

dạng, trốn khỏi sự truy sát của Vô Tướng thần tông và Kinh Tây Sở thị.

Đến khi đó, mặc kệ là tiền tài hay địa vị thì đều dễ như trở bàn tay.

Ngay khi tất cả mọi người đang rục rà rục rịch, Kiếm Thị Phi trốn ở sau đoàn

người thì lại chắp tay sau lưng, lạnh lùng nhìn đám người Vô Tướng thần tông. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ngay khi Phong Lôi Song Cực – Cổ Kiếm nói xong.Hơn hai trăm người của Vô Tướng thần tông ở đây, cộng thêm hơn trăm đệ tửcủa các tông môn phụ thuộc đều không dám chậm trễ, tất cả đều rất thành thạomà kết thành một đại trận hình tròn.Bọn họ phối hợp binh khí dài ngắn, hình thành một rừng đao thương kiếm kích.Còn có rất nhiều người cầm khiên, che chở ở phía trước mọi người, dùng để đốiphó với mũi tên và ám khí.Vô Tướng thần tông trấn thủ U Châu, quanh năm đều giao chiến với Cự linh vàyêu mà ở phương bắc.Vì vậy bọn họ khác với những môn phái giang hồ khác, bọn họ có một ưu thếrất lớn, đó chính là hầu như tất cả đệ tử đều tinh thông chiến trận, am hiểu liênthủ hợp kích.Võ đạo của bọn họ cũng được mài giũa từ trong những trận chiến quanh nămsuốt tháng kia.Vừa thích hợp chém giết một người, cũng có thể quần chiến trên sa trường.Tiêu Di cũng thay đổi một thanh binh khí khác.Đó là một thanh phương thiên họa kích có ba khúc, sau khi hợp lại với nhau thìdài đến hai trượng.Phương thiên họa kích có rất nhiều công dụng, có thể đâm, có thể câu, có thểbổ.Tuy nhiên, phương thiên họa kích ở trong chiến trận của bọn họ, chủ yếu là đểngăn cản kẻ địch, dùng chiều dài của nó để ngăn cản kẻ địch ở ngoài chiến trận,phối hợp với trường thương ở hai bên để giết địch.Vì đối kháng với Cự linh, hầu như mỗi một đệ tử Vô Tướng thần tông đều nắmgiữ một loại chiến pháp của binh khí dài.Tiêu DI vốn chọn trường thương.Chỉ là thương của nàng đã bị mất trong mấy ngày bỏ chạy khỏi truy sát.Thanh phương thiên họa kích này là kiếm được từ trên người một đệ tử MaChiến lâu, dùng cũng không quá thuận tay.Ngay khi bọn họ kết trận xong, một ít đồng môn ở trong trận bắt đầu nghị luậnchửi bới.“Tiên sư cha nhà nó, các ngươi nhìn đám người Thần Hoang Bất Lão thành kia,còn giả bộ không nhìn thấy chúng ta.”“Đây thì tính là đồng minh gì? Tông môn không nên kết minh với bọn họ, đúnglà không dựa dẫm được.”“Mỗi khi có chỗ tốt thì đều chạy đến, mỗi khi tình hình không đúng thì lại chạyrất xa, đám con hoang này giống như linh cẩu. . .”Tiêu Di liếc mắt nhìn về phía xa, phát hiện đám đệ tử của Thần Hoang Bất Lãothành đều đứng ở phía đông nam của bọn họ.Tất cả đều là vẻ mặt lạnh lùng, hoặc là ngước nhìn thang trời, hoặc là nhìn ngóxung quanh, nhưng đều làm như không thấy hoàn cảnh khốn khó của Vô Tướngthần tông.Những người này đứng cách khoảng sáu dặm, dáng vẻ khoanh tay đứng nhìn,không thèm đếm xỉa.Người của Bắc Thiên môn thì hơi chần chờ một chút, sau đó đều chạy đến, từngngười rút đao rút kiếm ra, gia nhập vào Thiên Cương Lục Hợp trận của bọn họ.Nhưng người của Bắc Thiên môn cũng thương vong thảm trọng, chỉ còn lại hơnsáu mươi người.Nhưng lúc này, Tiêu Di lại nghe thấy Bạo Kiếm – Quách Nộ gầm lên một tiếng.“Ba người các ngươi ở nơi đó làm gì? Nhìn sao?”Mọi người dồn dập nhìn qua, phát hiện đó là Huyết Nhai dự bị Sở Mính, còn cảhai đạo thị Sở Sơn Sở Thạch của nàng.Vẻ mặt ba người này vốn lạnh lùng, nhàn nhã phóng nhìn về phía chiến trận.Lúc này, sau khi bị Bạo Kiếm – Quách Nộ chửi bởi thì sắc mặt đỏ lên, lúng túnggia nhập vào chiến trận.Tiêu Di không khỏi lắc đầu.Nàng đã phát hiện ra từ trước, rất nhiều người trong Vô Tướng thần tông củabọn họ đều vô tình hay cố ý mà bài xích Huyết Nhai dự bị Sở Mính này, hoàntoàn khác với vẻ nhiệt tình khi bọn họ mới tiến vào bí cảnh.Ban đầu Tiêu Di còn cảm thấy kỳ quái, bây giờ thì lại phát hiện là không phảikhông có nguyên do.Vị Sở gia đại tiểu thư này quả thật là có chút. . .Khi chiến trận của Vô Tướng thần tông vừa hình thành, những ánh mắt kia đềucó thêm một chút kiêng kỵ và e ngại.Rất nhiều chiến trận của Vô Tướng thần tông đều là tiếng tăm lừng lẫy.Đây chỉ là hơn ba trăm bảy mươi người, tuy rằng nhân số nằm ở thế yếu, nhưngcó thể làm cho bọn họ thương vong làm trọng.Nhưng sát ý và tham lam ở trên mặt bọn họ lại không giảm, trái lại còn dày đặchơn.Có vài người trong đó, thậm chí còn lộ ra vài phần điên cuồng.Thời Gian huyết thạch trong tay đệ tử Vô Tướng thần tông chỉ là chuyện nhỏ,mấu chốt là Huyết Nhai dự bị Sở Mính kia.Chỉ cần bọn họ có thể giết nữ tử này, dù thiên phú của bọn họ bình thường thìcũng có thể một bước lên trời, vào thẳng tam phẩm thượng, kéo dài tuổi thọ đếnhơn hai trăm năm.Vãng Sinh thiên còn hứa hẹn sẽ giúp bọn họ mai danh ẩn tích, thay hình đổidạng, trốn khỏi sự truy sát của Vô Tướng thần tông và Kinh Tây Sở thị.Đến khi đó, mặc kệ là tiền tài hay địa vị thì đều dễ như trở bàn tay.Ngay khi tất cả mọi người đang rục rà rục rịch, Kiếm Thị Phi trốn ở sau đoànngười thì lại chắp tay sau lưng, lạnh lùng nhìn đám người Vô Tướng thần tông. 

Chương 982: Ngày thanh toán