Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1022: Có chỗ dựa rồi (3)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Nhưng thật ra đám hạt thông này chưa chắc đã đủ để tiểu Huyền Vũ ăn.Sức ăn của con rùa nhỏ này rất kinh người.Đừng thấy những hạt thông này đều to bằng nắm tay, tiểu Huyền Vũ há miệnglà có thể nuốt hơn ba mươi viên.May mà nó không sợ bị ô nhiễm, còn có thể ăn đám nghiệt thú ở tầng ba này,cho nên chỉ coi đây là đồ ăn vặt.Có điều, thứ tốt chân chính ở trong rừng Huyết tùng trên núi vàng bạc kiakhông phải là hạt thông Huyết tùng này, mà là một hạt thông màu vàng nhạt màBạch Tiểu Chiêu đang ngậm, còn cả những cái túi lớn túi bé ở trên lưng mỗingười kia.Bên trong túi đều là khoáng thạch đen xì.Hạt thông màu vàng nhạt kia vẫn là hạt thông Huyết tùng, bề ngoài lại có hoavăn màu vàng nhạt xen lẫn màu đỏ tươi.“Đây là của huynh trưởng.”Bạch Tiểu Chiêu lén lút đưa một viên hạt thông ở dưới nách cho Sở Hi Thanh,sau đó liền không thể chờ đợi mà gặm viên hạt thông trong miệng mình.Bên trong lại là một ít chất lỏng màu vàng óng.Sau khi Bạch Tiểu Chiêu hút vào miệng thì hơi biến sắc mặt.Nàng nhắm mắt lại, ngồi trên mặt đất, ngửa đầu nhìn trời, dựa theo công phápcủa yêu tộc để luyện hóa.Đám người còn lại và tiểu Huyền Vũ cũng bắt đầu nhập định.Bọn họi cũng đã ăn viên hạt thông màu vàng nhạt, lúc này đang luyện hóa dượclực trong đó.Sở Hi Thanh luyện hóa xong đầu tiên.Hắn nhướng mày lên, cảm giác Vô Tướng công của mình đã lên đến tầng támđỉnh phong.Tiến bộ lớn nhất lại là Cửu Luyện Cực Nguyên Tử Kim Thân!Đây là vì Sở Hi Thanh đem phần lớn dược lực dùng vào thân thể mình.Ngoài ra, lực lượng thần thức của hắn cũng tăng khoảng ba phần mười, CửuLuân thần ấn cũng lên đến tầng tám, đuổi sát Vô Tướng công.Bạch Tiểu Chiêu thì người luyện hóa xong thứ hai.Khi nàng mở mắt ra, trong con ngươi tràn đầy vẻ vui mừng.“Một viên hạt thông này có thể tương đương với ba mươi năm Yêu lực.”Nàng nhìn về phía móng vuốt của mình, phát hiện nơi đó được bao trùm bởimột tầng màu vàng nhạt.Những hạt thông màu vàng nhạt kia bắt nguồn từ cây Huyết tùng cao nhất trênbảy đỉnh núi vàng bạc, nó có tên alf Huyền Anh Thần Huyết tùng.Bảy cây Huyết tùng này sinh trưởng trên núi vàng bạc, rút lấy máu Cổ thần vàThái Bạch Canh Kim chi khí ở trong bí cảnh, nhờ đó để uẩn nhưỡng ra nhữnghạt thông này.Lúc này, một chút Thái Bạch Canh Kim chi khí kia đã hòa vào trong móng vuốtcủa nàng.Bạch Tiểu Chiêu cảm giác móng vuốt của mình đã cứng rắn hơn trước kia tậnba phần mười.“Đáng tiếc!”Mặt Bạch Tiểu Chiêu đầy tiếc nuối: “Chúng ta chỉ lấy được ba mươi viên . . .!”Một mình tiểu Huyền Vũ đã dùng hai mươi viên, bản thân nàng ăn hai viên, cònlại mỗi người một viên.Thật ra thì trên những cây Huyết tùng kia vẫn còn mấy quả tùng màu vàng nhạtnày, trong mỗi quả tùng đều có bốn đến năm viên hạt thông này.Chỉ cần có thêm vài viên hạt thông như vậy nữa, Bạch Tiểu Chiêu có thể độtphá lên ngũ phẩm, nắm giữ tám trăm yêu lực.Sở Hi Thanh nghe vậy thì buồn cười: “Đây là tinh hoa trong máu Cổ thần, dùnhững cây Huyết tùng kia có thần kỳ đến đâu, thì cũng không thể nào luyện hóađược hết thần lực trong đó. Ăn nhiều thứ này cũng vô ích. Trong mấy ngườichúng ta, chỉ có tiểu Huyền Vũ là không cần lo lắng. Còn ngươi thì hai viên làđủ rồi.”Chu Lương Thần cũng rất tán thành, gật đầu nói: “Cái gọi là ‘lợi không thểkiếm tận, phúc không thể hưởng hết, thế không thể dụng tận’. Loại kỳ trân dịbảo này sinh trưởng không dễ, trăm năm mới có thể sinh trưởng một viên, đámnghiệt thú không có não kia cũng cực kỳ trân trọng. Nếu chúng ta đã không thểăn nhiều, vậy không ngại giữ lại cho người đến sau.”Sau đó chính là những khoáng thạch ở trên đỉnh núi vàng bạc.Tất cả mọi người đều không hẹn mà cùng mở túi ra, móc mấy viên khoángthạch có màu đen ra, rồi giao cho Sở Hi Thanh.Đây là một loại bảo vật hệ Kim độc nhất vô nhị trong bí cảnh thời gian, nó đượcgọi là Tuế Nguyệt Nguyên Thần Huyền kim, là một loại tài liệu luyện khí đỉnhcấp.Có người nói màu sắc càng đen, phẩm chất càng tốt, lực lượng thời gian trongđó càng nhiều.Lần này, nhờ Sở Hi Thanh hấp dẫn con nghiệt thú tám tay kia, nên mọi ngườimới có thể lấy được khoáng thạch và hạt thông.Sở Hi Thanh đóng góp nhiều nhất, nên cũng được chia nhiều nhất.Hắn lấy năm viên khoáng thạch đen xì từ chỗ mỗi người, sau đó nhét vào mộtcái túi.Tiết Đình Hữu rất vui vẻ: “Lần này chúng ta thật sự là dính ánh sáng của Sở sưđệ, Tuế Nguyệt Nguyên Thần Huyền kim và những tài liệu kia, đã đủ để chúngta luyện chế một thanh binh khí tứ phẩm. Chỉ những tài liệu này cũng có giá trịtriệu lượng bạc ở bên ngoài rồi. Hơn nữa tài liệu pháp khí có liên quan đến thờigian thì là có tiền cũng không mua được.”Sau đó, hắn lại nghĩ đến một chuyện: “Đúng rồi, ta còn lấy rất nhiều lá thông,có thể dùng để pha trà. Có người nói dùng loại trà ngâm lá thông này có thể anthần, có lợi ích cho việc tu hành nguyên thần, để ta thử xem.”Hắn cũng là người hấp tấp, nghĩ đến liền làm luôn.

Nhưng thật ra đám hạt thông này chưa chắc đã đủ để tiểu Huyền Vũ ăn.

Sức ăn của con rùa nhỏ này rất kinh người.

Đừng thấy những hạt thông này đều to bằng nắm tay, tiểu Huyền Vũ há miệng

là có thể nuốt hơn ba mươi viên.

May mà nó không sợ bị ô nhiễm, còn có thể ăn đám nghiệt thú ở tầng ba này,

cho nên chỉ coi đây là đồ ăn vặt.

Có điều, thứ tốt chân chính ở trong rừng Huyết tùng trên núi vàng bạc kia

không phải là hạt thông Huyết tùng này, mà là một hạt thông màu vàng nhạt mà

Bạch Tiểu Chiêu đang ngậm, còn cả những cái túi lớn túi bé ở trên lưng mỗi

người kia.

Bên trong túi đều là khoáng thạch đen xì.

Hạt thông màu vàng nhạt kia vẫn là hạt thông Huyết tùng, bề ngoài lại có hoa

văn màu vàng nhạt xen lẫn màu đỏ tươi.

“Đây là của huynh trưởng.”

Bạch Tiểu Chiêu lén lút đưa một viên hạt thông ở dưới nách cho Sở Hi Thanh,

sau đó liền không thể chờ đợi mà gặm viên hạt thông trong miệng mình.

Bên trong lại là một ít chất lỏng màu vàng óng.

Sau khi Bạch Tiểu Chiêu hút vào miệng thì hơi biến sắc mặt.

Nàng nhắm mắt lại, ngồi trên mặt đất, ngửa đầu nhìn trời, dựa theo công pháp

của yêu tộc để luyện hóa.

Đám người còn lại và tiểu Huyền Vũ cũng bắt đầu nhập định.

Bọn họi cũng đã ăn viên hạt thông màu vàng nhạt, lúc này đang luyện hóa dược

lực trong đó.

Sở Hi Thanh luyện hóa xong đầu tiên.

Hắn nhướng mày lên, cảm giác Vô Tướng công của mình đã lên đến tầng tám

đỉnh phong.

Tiến bộ lớn nhất lại là Cửu Luyện Cực Nguyên Tử Kim Thân!

Đây là vì Sở Hi Thanh đem phần lớn dược lực dùng vào thân thể mình.

Ngoài ra, lực lượng thần thức của hắn cũng tăng khoảng ba phần mười, Cửu

Luân thần ấn cũng lên đến tầng tám, đuổi sát Vô Tướng công.

Bạch Tiểu Chiêu thì người luyện hóa xong thứ hai.

Khi nàng mở mắt ra, trong con ngươi tràn đầy vẻ vui mừng.

“Một viên hạt thông này có thể tương đương với ba mươi năm Yêu lực.”

Nàng nhìn về phía móng vuốt của mình, phát hiện nơi đó được bao trùm bởi

một tầng màu vàng nhạt.

Những hạt thông màu vàng nhạt kia bắt nguồn từ cây Huyết tùng cao nhất trên

bảy đỉnh núi vàng bạc, nó có tên alf Huyền Anh Thần Huyết tùng.

Bảy cây Huyết tùng này sinh trưởng trên núi vàng bạc, rút lấy máu Cổ thần và

Thái Bạch Canh Kim chi khí ở trong bí cảnh, nhờ đó để uẩn nhưỡng ra những

hạt thông này.

Lúc này, một chút Thái Bạch Canh Kim chi khí kia đã hòa vào trong móng vuốt

của nàng.

Bạch Tiểu Chiêu cảm giác móng vuốt của mình đã cứng rắn hơn trước kia tận

ba phần mười.

“Đáng tiếc!”

Mặt Bạch Tiểu Chiêu đầy tiếc nuối: “Chúng ta chỉ lấy được ba mươi viên . . .!”

Một mình tiểu Huyền Vũ đã dùng hai mươi viên, bản thân nàng ăn hai viên, còn

lại mỗi người một viên.

Thật ra thì trên những cây Huyết tùng kia vẫn còn mấy quả tùng màu vàng nhạt

này, trong mỗi quả tùng đều có bốn đến năm viên hạt thông này.

Chỉ cần có thêm vài viên hạt thông như vậy nữa, Bạch Tiểu Chiêu có thể đột

phá lên ngũ phẩm, nắm giữ tám trăm yêu lực.

Sở Hi Thanh nghe vậy thì buồn cười: “Đây là tinh hoa trong máu Cổ thần, dù

những cây Huyết tùng kia có thần kỳ đến đâu, thì cũng không thể nào luyện hóa

được hết thần lực trong đó. Ăn nhiều thứ này cũng vô ích. Trong mấy người

chúng ta, chỉ có tiểu Huyền Vũ là không cần lo lắng. Còn ngươi thì hai viên là

đủ rồi.”

Chu Lương Thần cũng rất tán thành, gật đầu nói: “Cái gọi là ‘lợi không thể

kiếm tận, phúc không thể hưởng hết, thế không thể dụng tận’. Loại kỳ trân dị

bảo này sinh trưởng không dễ, trăm năm mới có thể sinh trưởng một viên, đám

nghiệt thú không có não kia cũng cực kỳ trân trọng. Nếu chúng ta đã không thể

ăn nhiều, vậy không ngại giữ lại cho người đến sau.”

Sau đó chính là những khoáng thạch ở trên đỉnh núi vàng bạc.

Tất cả mọi người đều không hẹn mà cùng mở túi ra, móc mấy viên khoáng

thạch có màu đen ra, rồi giao cho Sở Hi Thanh.

Đây là một loại bảo vật hệ Kim độc nhất vô nhị trong bí cảnh thời gian, nó được

gọi là Tuế Nguyệt Nguyên Thần Huyền kim, là một loại tài liệu luyện khí đỉnh

cấp.

Có người nói màu sắc càng đen, phẩm chất càng tốt, lực lượng thời gian trong

đó càng nhiều.

Lần này, nhờ Sở Hi Thanh hấp dẫn con nghiệt thú tám tay kia, nên mọi người

mới có thể lấy được khoáng thạch và hạt thông.

Sở Hi Thanh đóng góp nhiều nhất, nên cũng được chia nhiều nhất.

Hắn lấy năm viên khoáng thạch đen xì từ chỗ mỗi người, sau đó nhét vào một

cái túi.

Tiết Đình Hữu rất vui vẻ: “Lần này chúng ta thật sự là dính ánh sáng của Sở sư

đệ, Tuế Nguyệt Nguyên Thần Huyền kim và những tài liệu kia, đã đủ để chúng

ta luyện chế một thanh binh khí tứ phẩm. Chỉ những tài liệu này cũng có giá trị

triệu lượng bạc ở bên ngoài rồi. Hơn nữa tài liệu pháp khí có liên quan đến thời

gian thì là có tiền cũng không mua được.”

Sau đó, hắn lại nghĩ đến một chuyện: “Đúng rồi, ta còn lấy rất nhiều lá thông,

có thể dùng để pha trà. Có người nói dùng loại trà ngâm lá thông này có thể an

thần, có lợi ích cho việc tu hành nguyên thần, để ta thử xem.”

Hắn cũng là người hấp tấp, nghĩ đến liền làm luôn.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Nhưng thật ra đám hạt thông này chưa chắc đã đủ để tiểu Huyền Vũ ăn.Sức ăn của con rùa nhỏ này rất kinh người.Đừng thấy những hạt thông này đều to bằng nắm tay, tiểu Huyền Vũ há miệnglà có thể nuốt hơn ba mươi viên.May mà nó không sợ bị ô nhiễm, còn có thể ăn đám nghiệt thú ở tầng ba này,cho nên chỉ coi đây là đồ ăn vặt.Có điều, thứ tốt chân chính ở trong rừng Huyết tùng trên núi vàng bạc kiakhông phải là hạt thông Huyết tùng này, mà là một hạt thông màu vàng nhạt màBạch Tiểu Chiêu đang ngậm, còn cả những cái túi lớn túi bé ở trên lưng mỗingười kia.Bên trong túi đều là khoáng thạch đen xì.Hạt thông màu vàng nhạt kia vẫn là hạt thông Huyết tùng, bề ngoài lại có hoavăn màu vàng nhạt xen lẫn màu đỏ tươi.“Đây là của huynh trưởng.”Bạch Tiểu Chiêu lén lút đưa một viên hạt thông ở dưới nách cho Sở Hi Thanh,sau đó liền không thể chờ đợi mà gặm viên hạt thông trong miệng mình.Bên trong lại là một ít chất lỏng màu vàng óng.Sau khi Bạch Tiểu Chiêu hút vào miệng thì hơi biến sắc mặt.Nàng nhắm mắt lại, ngồi trên mặt đất, ngửa đầu nhìn trời, dựa theo công phápcủa yêu tộc để luyện hóa.Đám người còn lại và tiểu Huyền Vũ cũng bắt đầu nhập định.Bọn họi cũng đã ăn viên hạt thông màu vàng nhạt, lúc này đang luyện hóa dượclực trong đó.Sở Hi Thanh luyện hóa xong đầu tiên.Hắn nhướng mày lên, cảm giác Vô Tướng công của mình đã lên đến tầng támđỉnh phong.Tiến bộ lớn nhất lại là Cửu Luyện Cực Nguyên Tử Kim Thân!Đây là vì Sở Hi Thanh đem phần lớn dược lực dùng vào thân thể mình.Ngoài ra, lực lượng thần thức của hắn cũng tăng khoảng ba phần mười, CửuLuân thần ấn cũng lên đến tầng tám, đuổi sát Vô Tướng công.Bạch Tiểu Chiêu thì người luyện hóa xong thứ hai.Khi nàng mở mắt ra, trong con ngươi tràn đầy vẻ vui mừng.“Một viên hạt thông này có thể tương đương với ba mươi năm Yêu lực.”Nàng nhìn về phía móng vuốt của mình, phát hiện nơi đó được bao trùm bởimột tầng màu vàng nhạt.Những hạt thông màu vàng nhạt kia bắt nguồn từ cây Huyết tùng cao nhất trênbảy đỉnh núi vàng bạc, nó có tên alf Huyền Anh Thần Huyết tùng.Bảy cây Huyết tùng này sinh trưởng trên núi vàng bạc, rút lấy máu Cổ thần vàThái Bạch Canh Kim chi khí ở trong bí cảnh, nhờ đó để uẩn nhưỡng ra nhữnghạt thông này.Lúc này, một chút Thái Bạch Canh Kim chi khí kia đã hòa vào trong móng vuốtcủa nàng.Bạch Tiểu Chiêu cảm giác móng vuốt của mình đã cứng rắn hơn trước kia tậnba phần mười.“Đáng tiếc!”Mặt Bạch Tiểu Chiêu đầy tiếc nuối: “Chúng ta chỉ lấy được ba mươi viên . . .!”Một mình tiểu Huyền Vũ đã dùng hai mươi viên, bản thân nàng ăn hai viên, cònlại mỗi người một viên.Thật ra thì trên những cây Huyết tùng kia vẫn còn mấy quả tùng màu vàng nhạtnày, trong mỗi quả tùng đều có bốn đến năm viên hạt thông này.Chỉ cần có thêm vài viên hạt thông như vậy nữa, Bạch Tiểu Chiêu có thể độtphá lên ngũ phẩm, nắm giữ tám trăm yêu lực.Sở Hi Thanh nghe vậy thì buồn cười: “Đây là tinh hoa trong máu Cổ thần, dùnhững cây Huyết tùng kia có thần kỳ đến đâu, thì cũng không thể nào luyện hóađược hết thần lực trong đó. Ăn nhiều thứ này cũng vô ích. Trong mấy ngườichúng ta, chỉ có tiểu Huyền Vũ là không cần lo lắng. Còn ngươi thì hai viên làđủ rồi.”Chu Lương Thần cũng rất tán thành, gật đầu nói: “Cái gọi là ‘lợi không thểkiếm tận, phúc không thể hưởng hết, thế không thể dụng tận’. Loại kỳ trân dịbảo này sinh trưởng không dễ, trăm năm mới có thể sinh trưởng một viên, đámnghiệt thú không có não kia cũng cực kỳ trân trọng. Nếu chúng ta đã không thểăn nhiều, vậy không ngại giữ lại cho người đến sau.”Sau đó chính là những khoáng thạch ở trên đỉnh núi vàng bạc.Tất cả mọi người đều không hẹn mà cùng mở túi ra, móc mấy viên khoángthạch có màu đen ra, rồi giao cho Sở Hi Thanh.Đây là một loại bảo vật hệ Kim độc nhất vô nhị trong bí cảnh thời gian, nó đượcgọi là Tuế Nguyệt Nguyên Thần Huyền kim, là một loại tài liệu luyện khí đỉnhcấp.Có người nói màu sắc càng đen, phẩm chất càng tốt, lực lượng thời gian trongđó càng nhiều.Lần này, nhờ Sở Hi Thanh hấp dẫn con nghiệt thú tám tay kia, nên mọi ngườimới có thể lấy được khoáng thạch và hạt thông.Sở Hi Thanh đóng góp nhiều nhất, nên cũng được chia nhiều nhất.Hắn lấy năm viên khoáng thạch đen xì từ chỗ mỗi người, sau đó nhét vào mộtcái túi.Tiết Đình Hữu rất vui vẻ: “Lần này chúng ta thật sự là dính ánh sáng của Sở sưđệ, Tuế Nguyệt Nguyên Thần Huyền kim và những tài liệu kia, đã đủ để chúngta luyện chế một thanh binh khí tứ phẩm. Chỉ những tài liệu này cũng có giá trịtriệu lượng bạc ở bên ngoài rồi. Hơn nữa tài liệu pháp khí có liên quan đến thờigian thì là có tiền cũng không mua được.”Sau đó, hắn lại nghĩ đến một chuyện: “Đúng rồi, ta còn lấy rất nhiều lá thông,có thể dùng để pha trà. Có người nói dùng loại trà ngâm lá thông này có thể anthần, có lợi ích cho việc tu hành nguyên thần, để ta thử xem.”Hắn cũng là người hấp tấp, nghĩ đến liền làm luôn.

Chương 1022: Có chỗ dựa rồi (3)