Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1038: Vô thượng tiên duyên (3)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Mính càng ngày càng đến gần Cửu khúc Thời Ngân thảo, khoảng cách đãkhông đến trăm trượng.Nhưng đúng lúc này, tại một miệng hang ở phía nam đã phát sinh biến hóa.Nơi đó vốn là một mảnh trống trải không người, lúc này bỗng nhiên lại có mấytrăm cái ám khí và phi châm, giống như mưa to gió lớn mà bắn thẳng về phíaSở Mính.Sở Mính lại cười gằn một tiếng, thân thể của nàng đang ở ranh giới giữa hư vàthật, hoàn toàn không coi đám ám khí này ra gì.Những ám khí và phi châm kia đúng là không thể tổn thương đến nàng, tất cảđều xuyên qua thân thể của nàng.Nhưng những ám khí này đánh vào mặt đất tạo ra tiếng động và đá vụn, đã hấpdẫn sự chú ý của con nghiệt thú kia.Nó quay đầu nhìn chằm chằm về phía Sở Mính, sau đó lại gãi gãi đầu nhưkhông hiểu.Lúc này, lại có mấy đạo kiếm cương chém thẳng về phía Sở Mính.Những kiếm cương kia thế mà lại có thể ảnh hưởng đến thời gian và không gianở chung quanh, làm cho bóng người của Sở Mính bị vặn vẹo.Nhưng khi những kiếm cương kia xẹt qua, Sở Mính vẫn bình an vô sự.Một cái chớp mắt tiếp theo, lại có ba quả ngọc phù bay về phía Sở Mính.Những ngọc phù này đều nổ tung giữa không trung, tạo thành những pháp thuậtmạnh mẽ.Đó là ba loại thần thông tam phẩm trên Địa bảng (Địa sát), Thâu Thiên HoánNhật! Yểm Đảo đại pháp! Định Thân đại pháp!Ba loại thần thông này, một loại có thể can thiệp vào không gian, một loại làhuyễn thuật mạnh mẽ có thể mê hoặc người khác, còn một loại là pháp mônthần kỳ ngậm lấy thiên quy đỉnh cấp.Chỉ là ba môn pháp thuật thần thông cấp độ tam phẩm này lại không thể làmkhó được Sở Mính.Khóe môi Sở Mính cong lên, cũng hiện ra một vệt ý cười.Nàng đã rất gần với Cửu khúc Thời Ngân thảo rồi, chỉ cách không đến hai mươitrượng.Đối với một võ tu như nàng mà nói, khoảng cách này chỉ là một bước.Chỉ cần lấy được Cửu khúc Thời Ngân thảo và Thạch Tâm huyết, nàng có thểbình tĩnh đối mặt với mọi thứ, thậm chí là rời khỏi bí cảnh luôn.Ba tháng thời gian tu hành kia, không cần cũng được.“Hình như nàng vừa dùng ‘Hư Vô huyền dịch’, là đồ vật diễn sinh ra từ ThầnHư Tạo Hóa đan của Đan sư nhất phẩm.”Khóe môi Tiết Đình Hữu giật giật vài cái, vẻ mặt khá là bất đắc dĩ: “Thật khônghổ là con gái của Kinh Tây Sở thị, lại có thể lấy ra bảo vật cỡ này. . .”Hắn còn chưa nói hết câu, Sở Hi Thanh ở bên cạnh chợt cả kinh, bỗng nhiêngiẫm lên lưng tiểu Huyền Vũ một cái.“Chúng ta lùi về phía sau! Tiểu Huyền Vũ. . .”Tiểu Huyền Vũ rất thông minh, vừa nghe Sở Hi Thanh cảnh báo liền hóa thànhmột đạo ánh sáng màu xanh băng, nhanh chóng trượt về phía sau.Mọi người thấy thế thì đều không hiểu ra sao, tất cả đều liếc mắt nhìn nhau mộtcái.Sở Mính xa xa thì lại càng bối rối.Nàng vốn cho rằng Sở Hi Thanh tuyệt đối không ngồi nhìn nàng lấy Cửu khúcThời Ngân thảo, rất có thể người này sẽ vứt bỏ mặt mũi mà ra tay cản trở.Nếu Sở Hi Thanh dám làm như vậy, nàng nhất định sẽ vạch trần bộ mặt thật củakẻ này, để cho người trong tông môn biết, Sở Hi Thanh này chỉ là một ngụyquân tử, bản chất chính là một tên tiểu nhân.Kết quả lại nằm ngoài dự đoán của nàng.Sở Hi Thanh chẳng những không ra tay can thiệp, mà còn lùi khỏi hố ThầnThạch.Còn là vừa kinh hoàng vừa lùi lại, giống như nhìn thấy ác ma lệ quỷ gì đó, sợhãi tránh không kịp.Đây là vì sao?Sở Mính nghĩ mãi không hiểu, sau đó nàng liền đè suy nghĩ này xuống, đưa mắtnhìn Cửu khúc Thời Ngân thảo.Ngay khi Sở Mính đang vui mừng, chuẩn bị đưa tay ra lấy, nàng chợt nghe thấymột tiếng nổ tung.Sở Mính còn chưa kịp ý thức là chuyện gì xảy ra, toàn thân đã bị một lượnglượng thời gian và không gian vô cùng sắc bén bổ đôi.Thân thể nàng bị lực lượng này bổ ra làm hai nửa, vết cắt phẳng như gương.Nhưng một cái chớp mắt tiếp theo, thân thể Sở Mính đã hóa thành hai mảnhngọc rồi rơi xuống, vỡ vụn trên mặt đất.Cùng lúc đso, khối đá xanh to năm trượng ở bên cạnh cũng bị cắt ra làm hainửa.Đây là một ngọc phù tam phẩm Giá Vật đại pháp trong Địa Sát, cũng là mộtloại thần thông mạnh mẽ, nó có thể chuyển tất cả thương thế của cơ thể đến mộtvật nào đó ở gần.Bóng người của Sở Mính lại hiện thân ở cách đó hơn trăm trượng.Sau khi nàng hiện thân, ánh mắt nàng nhìn về phía con nghiệt thú kia với vẻkhông dám tin.“Thời Chi Ngân?”Con nghiệt thú này thế mà lại loại bỏ được Hư Vô huyền dịch của nàng, chỉ vẻnvẹn một đòn mà suýt nữa đã đưa nàng vào chỗ chết.Điều làm cho Sở Mính sợ hãi hơn là, con nghiệt thú này đang bĩnh tình nhìnnàng, trong mắt như có ngọn lửa đang bốc cháy, tựa như ngậm lấy vô cùng tứcgiận, sát ý tràn trề, thần thái như một con sư tử bị linh cẩu cướp mất đồ ăn.Vấn đề là con nghiệt thú này làm thế nào để phát hiện ra nàng?
Sở Mính càng ngày càng đến gần Cửu khúc Thời Ngân thảo, khoảng cách đã
không đến trăm trượng.
Nhưng đúng lúc này, tại một miệng hang ở phía nam đã phát sinh biến hóa.
Nơi đó vốn là một mảnh trống trải không người, lúc này bỗng nhiên lại có mấy
trăm cái ám khí và phi châm, giống như mưa to gió lớn mà bắn thẳng về phía
Sở Mính.
Sở Mính lại cười gằn một tiếng, thân thể của nàng đang ở ranh giới giữa hư và
thật, hoàn toàn không coi đám ám khí này ra gì.
Những ám khí và phi châm kia đúng là không thể tổn thương đến nàng, tất cả
đều xuyên qua thân thể của nàng.
Nhưng những ám khí này đánh vào mặt đất tạo ra tiếng động và đá vụn, đã hấp
dẫn sự chú ý của con nghiệt thú kia.
Nó quay đầu nhìn chằm chằm về phía Sở Mính, sau đó lại gãi gãi đầu như
không hiểu.
Lúc này, lại có mấy đạo kiếm cương chém thẳng về phía Sở Mính.
Những kiếm cương kia thế mà lại có thể ảnh hưởng đến thời gian và không gian
ở chung quanh, làm cho bóng người của Sở Mính bị vặn vẹo.
Nhưng khi những kiếm cương kia xẹt qua, Sở Mính vẫn bình an vô sự.
Một cái chớp mắt tiếp theo, lại có ba quả ngọc phù bay về phía Sở Mính.
Những ngọc phù này đều nổ tung giữa không trung, tạo thành những pháp thuật
mạnh mẽ.
Đó là ba loại thần thông tam phẩm trên Địa bảng (Địa sát), Thâu Thiên Hoán
Nhật! Yểm Đảo đại pháp! Định Thân đại pháp!
Ba loại thần thông này, một loại có thể can thiệp vào không gian, một loại là
huyễn thuật mạnh mẽ có thể mê hoặc người khác, còn một loại là pháp môn
thần kỳ ngậm lấy thiên quy đỉnh cấp.
Chỉ là ba môn pháp thuật thần thông cấp độ tam phẩm này lại không thể làm
khó được Sở Mính.
Khóe môi Sở Mính cong lên, cũng hiện ra một vệt ý cười.
Nàng đã rất gần với Cửu khúc Thời Ngân thảo rồi, chỉ cách không đến hai mươi
trượng.
Đối với một võ tu như nàng mà nói, khoảng cách này chỉ là một bước.
Chỉ cần lấy được Cửu khúc Thời Ngân thảo và Thạch Tâm huyết, nàng có thể
bình tĩnh đối mặt với mọi thứ, thậm chí là rời khỏi bí cảnh luôn.
Ba tháng thời gian tu hành kia, không cần cũng được.
“Hình như nàng vừa dùng ‘Hư Vô huyền dịch’, là đồ vật diễn sinh ra từ Thần
Hư Tạo Hóa đan của Đan sư nhất phẩm.”
Khóe môi Tiết Đình Hữu giật giật vài cái, vẻ mặt khá là bất đắc dĩ: “Thật không
hổ là con gái của Kinh Tây Sở thị, lại có thể lấy ra bảo vật cỡ này. . .”
Hắn còn chưa nói hết câu, Sở Hi Thanh ở bên cạnh chợt cả kinh, bỗng nhiên
giẫm lên lưng tiểu Huyền Vũ một cái.
“Chúng ta lùi về phía sau! Tiểu Huyền Vũ. . .”
Tiểu Huyền Vũ rất thông minh, vừa nghe Sở Hi Thanh cảnh báo liền hóa thành
một đạo ánh sáng màu xanh băng, nhanh chóng trượt về phía sau.
Mọi người thấy thế thì đều không hiểu ra sao, tất cả đều liếc mắt nhìn nhau một
cái.
Sở Mính xa xa thì lại càng bối rối.
Nàng vốn cho rằng Sở Hi Thanh tuyệt đối không ngồi nhìn nàng lấy Cửu khúc
Thời Ngân thảo, rất có thể người này sẽ vứt bỏ mặt mũi mà ra tay cản trở.
Nếu Sở Hi Thanh dám làm như vậy, nàng nhất định sẽ vạch trần bộ mặt thật của
kẻ này, để cho người trong tông môn biết, Sở Hi Thanh này chỉ là một ngụy
quân tử, bản chất chính là một tên tiểu nhân.
Kết quả lại nằm ngoài dự đoán của nàng.
Sở Hi Thanh chẳng những không ra tay can thiệp, mà còn lùi khỏi hố Thần
Thạch.
Còn là vừa kinh hoàng vừa lùi lại, giống như nhìn thấy ác ma lệ quỷ gì đó, sợ
hãi tránh không kịp.
Đây là vì sao?
Sở Mính nghĩ mãi không hiểu, sau đó nàng liền đè suy nghĩ này xuống, đưa mắt
nhìn Cửu khúc Thời Ngân thảo.
Ngay khi Sở Mính đang vui mừng, chuẩn bị đưa tay ra lấy, nàng chợt nghe thấy
một tiếng nổ tung.
Sở Mính còn chưa kịp ý thức là chuyện gì xảy ra, toàn thân đã bị một lượng
lượng thời gian và không gian vô cùng sắc bén bổ đôi.
Thân thể nàng bị lực lượng này bổ ra làm hai nửa, vết cắt phẳng như gương.
Nhưng một cái chớp mắt tiếp theo, thân thể Sở Mính đã hóa thành hai mảnh
ngọc rồi rơi xuống, vỡ vụn trên mặt đất.
Cùng lúc đso, khối đá xanh to năm trượng ở bên cạnh cũng bị cắt ra làm hai
nửa.
Đây là một ngọc phù tam phẩm Giá Vật đại pháp trong Địa Sát, cũng là một
loại thần thông mạnh mẽ, nó có thể chuyển tất cả thương thế của cơ thể đến một
vật nào đó ở gần.
Bóng người của Sở Mính lại hiện thân ở cách đó hơn trăm trượng.
Sau khi nàng hiện thân, ánh mắt nàng nhìn về phía con nghiệt thú kia với vẻ
không dám tin.
“Thời Chi Ngân?”
Con nghiệt thú này thế mà lại loại bỏ được Hư Vô huyền dịch của nàng, chỉ vẻn
vẹn một đòn mà suýt nữa đã đưa nàng vào chỗ chết.
Điều làm cho Sở Mính sợ hãi hơn là, con nghiệt thú này đang bĩnh tình nhìn
nàng, trong mắt như có ngọn lửa đang bốc cháy, tựa như ngậm lấy vô cùng tức
giận, sát ý tràn trề, thần thái như một con sư tử bị linh cẩu cướp mất đồ ăn.
Vấn đề là con nghiệt thú này làm thế nào để phát hiện ra nàng?
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Mính càng ngày càng đến gần Cửu khúc Thời Ngân thảo, khoảng cách đãkhông đến trăm trượng.Nhưng đúng lúc này, tại một miệng hang ở phía nam đã phát sinh biến hóa.Nơi đó vốn là một mảnh trống trải không người, lúc này bỗng nhiên lại có mấytrăm cái ám khí và phi châm, giống như mưa to gió lớn mà bắn thẳng về phíaSở Mính.Sở Mính lại cười gằn một tiếng, thân thể của nàng đang ở ranh giới giữa hư vàthật, hoàn toàn không coi đám ám khí này ra gì.Những ám khí và phi châm kia đúng là không thể tổn thương đến nàng, tất cảđều xuyên qua thân thể của nàng.Nhưng những ám khí này đánh vào mặt đất tạo ra tiếng động và đá vụn, đã hấpdẫn sự chú ý của con nghiệt thú kia.Nó quay đầu nhìn chằm chằm về phía Sở Mính, sau đó lại gãi gãi đầu nhưkhông hiểu.Lúc này, lại có mấy đạo kiếm cương chém thẳng về phía Sở Mính.Những kiếm cương kia thế mà lại có thể ảnh hưởng đến thời gian và không gianở chung quanh, làm cho bóng người của Sở Mính bị vặn vẹo.Nhưng khi những kiếm cương kia xẹt qua, Sở Mính vẫn bình an vô sự.Một cái chớp mắt tiếp theo, lại có ba quả ngọc phù bay về phía Sở Mính.Những ngọc phù này đều nổ tung giữa không trung, tạo thành những pháp thuậtmạnh mẽ.Đó là ba loại thần thông tam phẩm trên Địa bảng (Địa sát), Thâu Thiên HoánNhật! Yểm Đảo đại pháp! Định Thân đại pháp!Ba loại thần thông này, một loại có thể can thiệp vào không gian, một loại làhuyễn thuật mạnh mẽ có thể mê hoặc người khác, còn một loại là pháp mônthần kỳ ngậm lấy thiên quy đỉnh cấp.Chỉ là ba môn pháp thuật thần thông cấp độ tam phẩm này lại không thể làmkhó được Sở Mính.Khóe môi Sở Mính cong lên, cũng hiện ra một vệt ý cười.Nàng đã rất gần với Cửu khúc Thời Ngân thảo rồi, chỉ cách không đến hai mươitrượng.Đối với một võ tu như nàng mà nói, khoảng cách này chỉ là một bước.Chỉ cần lấy được Cửu khúc Thời Ngân thảo và Thạch Tâm huyết, nàng có thểbình tĩnh đối mặt với mọi thứ, thậm chí là rời khỏi bí cảnh luôn.Ba tháng thời gian tu hành kia, không cần cũng được.“Hình như nàng vừa dùng ‘Hư Vô huyền dịch’, là đồ vật diễn sinh ra từ ThầnHư Tạo Hóa đan của Đan sư nhất phẩm.”Khóe môi Tiết Đình Hữu giật giật vài cái, vẻ mặt khá là bất đắc dĩ: “Thật khônghổ là con gái của Kinh Tây Sở thị, lại có thể lấy ra bảo vật cỡ này. . .”Hắn còn chưa nói hết câu, Sở Hi Thanh ở bên cạnh chợt cả kinh, bỗng nhiêngiẫm lên lưng tiểu Huyền Vũ một cái.“Chúng ta lùi về phía sau! Tiểu Huyền Vũ. . .”Tiểu Huyền Vũ rất thông minh, vừa nghe Sở Hi Thanh cảnh báo liền hóa thànhmột đạo ánh sáng màu xanh băng, nhanh chóng trượt về phía sau.Mọi người thấy thế thì đều không hiểu ra sao, tất cả đều liếc mắt nhìn nhau mộtcái.Sở Mính xa xa thì lại càng bối rối.Nàng vốn cho rằng Sở Hi Thanh tuyệt đối không ngồi nhìn nàng lấy Cửu khúcThời Ngân thảo, rất có thể người này sẽ vứt bỏ mặt mũi mà ra tay cản trở.Nếu Sở Hi Thanh dám làm như vậy, nàng nhất định sẽ vạch trần bộ mặt thật củakẻ này, để cho người trong tông môn biết, Sở Hi Thanh này chỉ là một ngụyquân tử, bản chất chính là một tên tiểu nhân.Kết quả lại nằm ngoài dự đoán của nàng.Sở Hi Thanh chẳng những không ra tay can thiệp, mà còn lùi khỏi hố ThầnThạch.Còn là vừa kinh hoàng vừa lùi lại, giống như nhìn thấy ác ma lệ quỷ gì đó, sợhãi tránh không kịp.Đây là vì sao?Sở Mính nghĩ mãi không hiểu, sau đó nàng liền đè suy nghĩ này xuống, đưa mắtnhìn Cửu khúc Thời Ngân thảo.Ngay khi Sở Mính đang vui mừng, chuẩn bị đưa tay ra lấy, nàng chợt nghe thấymột tiếng nổ tung.Sở Mính còn chưa kịp ý thức là chuyện gì xảy ra, toàn thân đã bị một lượnglượng thời gian và không gian vô cùng sắc bén bổ đôi.Thân thể nàng bị lực lượng này bổ ra làm hai nửa, vết cắt phẳng như gương.Nhưng một cái chớp mắt tiếp theo, thân thể Sở Mính đã hóa thành hai mảnhngọc rồi rơi xuống, vỡ vụn trên mặt đất.Cùng lúc đso, khối đá xanh to năm trượng ở bên cạnh cũng bị cắt ra làm hainửa.Đây là một ngọc phù tam phẩm Giá Vật đại pháp trong Địa Sát, cũng là mộtloại thần thông mạnh mẽ, nó có thể chuyển tất cả thương thế của cơ thể đến mộtvật nào đó ở gần.Bóng người của Sở Mính lại hiện thân ở cách đó hơn trăm trượng.Sau khi nàng hiện thân, ánh mắt nàng nhìn về phía con nghiệt thú kia với vẻkhông dám tin.“Thời Chi Ngân?”Con nghiệt thú này thế mà lại loại bỏ được Hư Vô huyền dịch của nàng, chỉ vẻnvẹn một đòn mà suýt nữa đã đưa nàng vào chỗ chết.Điều làm cho Sở Mính sợ hãi hơn là, con nghiệt thú này đang bĩnh tình nhìnnàng, trong mắt như có ngọn lửa đang bốc cháy, tựa như ngậm lấy vô cùng tứcgiận, sát ý tràn trề, thần thái như một con sư tử bị linh cẩu cướp mất đồ ăn.Vấn đề là con nghiệt thú này làm thế nào để phát hiện ra nàng?