Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1040: Vô thượng tiên duyên (5)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Tiểu thư!”Hai người Sở Sơn và Sở Thạch đã nghênh đón ở đây, bảo vệ ở bên người nàng.Sắc mặt Sở Mính tái nhợt, nàng không để ý đến hai người này, chỉ hừ lạnh mộttiếng rồi tiếp tục bỏ chạy.Mãi đến khi đến gần con tiểu Huyền Vũ kia thì nàng mới dừng lại.Tiểu Huyền Vũ dừng lại ở nơi cách miệng hang khoảng hai mươi dặm, Sở HiThanh thì khoanh chân ngồi trên lưng rùa, mặt đầy trầm tư.“Họ Sở kia, ngươi có ý gì?”Ánh mắt Sở Mính âm trầm mà nhìn Sở Hi Thanh một chút, sau đó lướt mắt nhìnqua những người ở đây: “Ngồi nhìn đồng môn gặp nạn không cứu, đây là tìnhnghĩa đồng môn sao?”Sở Hi Thanh cũng không thèm để ý, tiếp tục rơi vào trầm tư.Tiêu Di thì lại không muốn nuông chiều tiện nhân này, càng không cho phép SởMính bất kính với Sở Hi Thanh.Nàng không chút khách khí, cười gằn một tiếng: “Quy củ của tông môn cũngkhông bảo chúng ta phải mạo hiểm tính mạng đi cứu kẻ chắc chắn phải chết.Chính ngươi muốn tìm được chết, còn muốn nói chúng ta? Mọi việc phải làmtheo khả năng, đi cứu ngươi? Chúng ta không làm nổi!”Một đạo Thời Chi Ngân của con nghiệt thú kia liền có thể g**t ch*t bọn họ, thửhỏi bọn họ lấy cái gì để cứu? Lấy mạng ra chặn đao cho Sở Mính sao?Sở Mính hơi cứng lại, nàng nắm chặt kiếm trong tay: “Sau khi rời khỏi bí cảnh,ta nhất định sẽ báo cáo với các trưởng lão về tất cả những chuyện các ngươi đãlàm.”“Tùy ngươi, muốn làm gì thì làm.” Vẻ mặt Tiết Đình Hữu thản nhiên, lòng thầmnói đầu óc nữ nhân này thật sự là có u.Thật ra tính cách của hắn khá xấu, tuy rằng không giống Bạo Kiếm – QuáchNộ, nhưng cũng rất dễ kích động và tức giận.Tiết Đình Hữu cũng lười giận dữ với nữ nhân này, không đáng. . .Nhưng chờ rời khỏi nơi này, hắn nhất định phải báo cho bạn bè và đồng mônbiết cách làm người của nữ nhân này, để bọn họ đề phòng với Sở Mính nhiềuhơn.Lời nói của Vương Hi Trúc lại hàm chứa ý trào phúng: “Nếu nói chúng ta bỏchạy là thấy chết không cứu, vậy Sở Mính ngươi cũng đã thấy chết không cứunhiều lần rồi.”Lúc trước, khi nàng và phu quân tranh cướp Thần Tâm Nấm, thì Sở Mính cũngđã bỏ chạy.“Các ngươi!”Lồng ngực Sở Mính phập phồng lên xuống.Đúng lúc này, sắc mặt của nàng hơi thay đổi.Nàng quay đầu lại, chỉ thấy một chiếc phi thuyền khổng lồ hình con thoi bỗngnhiên chui ra ở cách đó không xa.“Địa Hành phù thuyền?” Phong Lôi Song Cực – Cổ Kiếm nhất thời hiện lên vẻngưng trọng và cảnh giác, rồi nắm chặt song kiếm của mình.Địa Hành phù thuyền là một loại pháp khí cỡ lớn, toàn thân được cấu tạo từ phùlục, nó có thể để người đi xuyên qua lòng đất trong khoảng cách ngắn.Khi Địa Hành phù thuyền mới chui ra khỏi mặt đất chưa được một nửa, thì mấyngười Kiếm Thị Phi đã bay ra khỏi thuyền.Tổng cộng ba mươi ba siêu thiên kiêu và Thiên trụ, không thiếu một ai.Địa Hành phù thuyền kia cũng lập tức giải thể, hóa thành trăm ngàn mảnh phùlục mỏng như cánh ve, rồi bay trở về trong tay Kiếm Thị Phi.Lấy người này dẫn đầu, đám người trẻ tuổi kia đều nhìn thẳng vào Sở Mính,trong mắt tràn đầy sát ý và tham lam.Sở Mính thì lại bay thẳng lên lưng tiểu Huyền Vũ khi chiếc thuyền kia còn chưakịp giải thể.Mấy người Vương Hi Trúc thấy thế thì không khỏi cạn lời, lòng thầm nói nữnhân này thật không biết xấu hổ.Nhưng bọn họ cũng không ra tay cản trở, mặc kệ Sở Mính nhảy lên lưng rùa.Ngay cả chủ nhân của tiểu Huyền Vũ là Chu Lương Thần cũng chỉ hừ lạnh mộttiếng, rồi mặc kệ nữ nhân này.Bọn họ phản cảm thì phản cảm, nhưng vẫn phải để ý đến quy củ của Vô Tướngthần tông.Nữ nhân này không để ý đến tình đồng môn, nhưng bọn họ không thể khôngkiêng kỵ một hai.Sau đó, Kiếm Thị Phi lại đưa mắt nhìn về phía Sở Hi Thanh, trong đôi mắt đennhánh kia toát ra một tia trào phúng: “Làm sao? Lẽ nào Sở đại tiểu thư cho rằngvị Sở Vô Địch này còn có thể bảo vệ được ngươi sao?”Chiến ý của hắn dâng trào, lòng tràn đầy chờ mong.Nơi này không phải địa điểm tác chiến lý tưởng nhất của bọn họ.Cũng may là địa hình ở đây khá chật hẹp, có thể hạn chế thân pháp của Sở HiThanh.Với lực lượng mà bọn họ hấp thu của Cự linh, hoàn toàn có thể g**t ch*t mấyngười Sở Hi Thanh ở chỗ này.Ngoài ra. . .Kiếm Thị Phi đưa mắt nhìn về phía xa xa, vụng trộm liếc mắt nhìn một ngườinào đó ở trên lưng rùa.Chờ đến một thời điểm thích hợp, người kia cũng ra ra tay!Nội tâm Sở Mính hơi hoảng, nàng không xác định Sở Hi Thanh có thể ngăn cảnđám người này không.Người này ở trong đường hầm không gian tận mười hai canh giờ, có thể thấyđược cực hạn của hắn ở đâu, hắn chỉ tương đương với ngũ phẩm thượng cấp độThiên trụ. Người này dựa vào Nhai Tí đao mới có thể chiếm ưu thế trong quầnchiến, bùng nổ sức chiến đấu mạnh mẽ hơn, vì vậy mới có thể vô địch khi còn ởtầng thứ nhất.Vấn đề là chỗ này đã không còn hàng trăm hàng ngàn kẻ địch nữa rồi.Sở Mính nghĩ thầm, người này có thể ngăn cản là tốt nhất, không ngăn được thìmình sẽ rời khỏi bí cảnh. 

“Tiểu thư!”

Hai người Sở Sơn và Sở Thạch đã nghênh đón ở đây, bảo vệ ở bên người nàng.

Sắc mặt Sở Mính tái nhợt, nàng không để ý đến hai người này, chỉ hừ lạnh một

tiếng rồi tiếp tục bỏ chạy.

Mãi đến khi đến gần con tiểu Huyền Vũ kia thì nàng mới dừng lại.

Tiểu Huyền Vũ dừng lại ở nơi cách miệng hang khoảng hai mươi dặm, Sở Hi

Thanh thì khoanh chân ngồi trên lưng rùa, mặt đầy trầm tư.

“Họ Sở kia, ngươi có ý gì?”

Ánh mắt Sở Mính âm trầm mà nhìn Sở Hi Thanh một chút, sau đó lướt mắt nhìn

qua những người ở đây: “Ngồi nhìn đồng môn gặp nạn không cứu, đây là tình

nghĩa đồng môn sao?”

Sở Hi Thanh cũng không thèm để ý, tiếp tục rơi vào trầm tư.

Tiêu Di thì lại không muốn nuông chiều tiện nhân này, càng không cho phép Sở

Mính bất kính với Sở Hi Thanh.

Nàng không chút khách khí, cười gằn một tiếng: “Quy củ của tông môn cũng

không bảo chúng ta phải mạo hiểm tính mạng đi cứu kẻ chắc chắn phải chết.

Chính ngươi muốn tìm được chết, còn muốn nói chúng ta? Mọi việc phải làm

theo khả năng, đi cứu ngươi? Chúng ta không làm nổi!”

Một đạo Thời Chi Ngân của con nghiệt thú kia liền có thể g**t ch*t bọn họ, thử

hỏi bọn họ lấy cái gì để cứu? Lấy mạng ra chặn đao cho Sở Mính sao?

Sở Mính hơi cứng lại, nàng nắm chặt kiếm trong tay: “Sau khi rời khỏi bí cảnh,

ta nhất định sẽ báo cáo với các trưởng lão về tất cả những chuyện các ngươi đã

làm.”

“Tùy ngươi, muốn làm gì thì làm.” Vẻ mặt Tiết Đình Hữu thản nhiên, lòng thầm

nói đầu óc nữ nhân này thật sự là có u.

Thật ra tính cách của hắn khá xấu, tuy rằng không giống Bạo Kiếm – Quách

Nộ, nhưng cũng rất dễ kích động và tức giận.

Tiết Đình Hữu cũng lười giận dữ với nữ nhân này, không đáng. . .

Nhưng chờ rời khỏi nơi này, hắn nhất định phải báo cho bạn bè và đồng môn

biết cách làm người của nữ nhân này, để bọn họ đề phòng với Sở Mính nhiều

hơn.

Lời nói của Vương Hi Trúc lại hàm chứa ý trào phúng: “Nếu nói chúng ta bỏ

chạy là thấy chết không cứu, vậy Sở Mính ngươi cũng đã thấy chết không cứu

nhiều lần rồi.”

Lúc trước, khi nàng và phu quân tranh cướp Thần Tâm Nấm, thì Sở Mính cũng

đã bỏ chạy.

“Các ngươi!”

Lồng ngực Sở Mính phập phồng lên xuống.

Đúng lúc này, sắc mặt của nàng hơi thay đổi.

Nàng quay đầu lại, chỉ thấy một chiếc phi thuyền khổng lồ hình con thoi bỗng

nhiên chui ra ở cách đó không xa.

“Địa Hành phù thuyền?” Phong Lôi Song Cực – Cổ Kiếm nhất thời hiện lên vẻ

ngưng trọng và cảnh giác, rồi nắm chặt song kiếm của mình.

Địa Hành phù thuyền là một loại pháp khí cỡ lớn, toàn thân được cấu tạo từ phù

lục, nó có thể để người đi xuyên qua lòng đất trong khoảng cách ngắn.

Khi Địa Hành phù thuyền mới chui ra khỏi mặt đất chưa được một nửa, thì mấy

người Kiếm Thị Phi đã bay ra khỏi thuyền.

Tổng cộng ba mươi ba siêu thiên kiêu và Thiên trụ, không thiếu một ai.

Địa Hành phù thuyền kia cũng lập tức giải thể, hóa thành trăm ngàn mảnh phù

lục mỏng như cánh ve, rồi bay trở về trong tay Kiếm Thị Phi.

Lấy người này dẫn đầu, đám người trẻ tuổi kia đều nhìn thẳng vào Sở Mính,

trong mắt tràn đầy sát ý và tham lam.

Sở Mính thì lại bay thẳng lên lưng tiểu Huyền Vũ khi chiếc thuyền kia còn chưa

kịp giải thể.

Mấy người Vương Hi Trúc thấy thế thì không khỏi cạn lời, lòng thầm nói nữ

nhân này thật không biết xấu hổ.

Nhưng bọn họ cũng không ra tay cản trở, mặc kệ Sở Mính nhảy lên lưng rùa.

Ngay cả chủ nhân của tiểu Huyền Vũ là Chu Lương Thần cũng chỉ hừ lạnh một

tiếng, rồi mặc kệ nữ nhân này.

Bọn họ phản cảm thì phản cảm, nhưng vẫn phải để ý đến quy củ của Vô Tướng

thần tông.

Nữ nhân này không để ý đến tình đồng môn, nhưng bọn họ không thể không

kiêng kỵ một hai.

Sau đó, Kiếm Thị Phi lại đưa mắt nhìn về phía Sở Hi Thanh, trong đôi mắt đen

nhánh kia toát ra một tia trào phúng: “Làm sao? Lẽ nào Sở đại tiểu thư cho rằng

vị Sở Vô Địch này còn có thể bảo vệ được ngươi sao?”

Chiến ý của hắn dâng trào, lòng tràn đầy chờ mong.

Nơi này không phải địa điểm tác chiến lý tưởng nhất của bọn họ.

Cũng may là địa hình ở đây khá chật hẹp, có thể hạn chế thân pháp của Sở Hi

Thanh.

Với lực lượng mà bọn họ hấp thu của Cự linh, hoàn toàn có thể g**t ch*t mấy

người Sở Hi Thanh ở chỗ này.

Ngoài ra. . .

Kiếm Thị Phi đưa mắt nhìn về phía xa xa, vụng trộm liếc mắt nhìn một người

nào đó ở trên lưng rùa.

Chờ đến một thời điểm thích hợp, người kia cũng ra ra tay!

Nội tâm Sở Mính hơi hoảng, nàng không xác định Sở Hi Thanh có thể ngăn cản

đám người này không.

Người này ở trong đường hầm không gian tận mười hai canh giờ, có thể thấy

được cực hạn của hắn ở đâu, hắn chỉ tương đương với ngũ phẩm thượng cấp độ

Thiên trụ. Người này dựa vào Nhai Tí đao mới có thể chiếm ưu thế trong quần

chiến, bùng nổ sức chiến đấu mạnh mẽ hơn, vì vậy mới có thể vô địch khi còn ở

tầng thứ nhất.

Vấn đề là chỗ này đã không còn hàng trăm hàng ngàn kẻ địch nữa rồi.

Sở Mính nghĩ thầm, người này có thể ngăn cản là tốt nhất, không ngăn được thì

mình sẽ rời khỏi bí cảnh. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Tiểu thư!”Hai người Sở Sơn và Sở Thạch đã nghênh đón ở đây, bảo vệ ở bên người nàng.Sắc mặt Sở Mính tái nhợt, nàng không để ý đến hai người này, chỉ hừ lạnh mộttiếng rồi tiếp tục bỏ chạy.Mãi đến khi đến gần con tiểu Huyền Vũ kia thì nàng mới dừng lại.Tiểu Huyền Vũ dừng lại ở nơi cách miệng hang khoảng hai mươi dặm, Sở HiThanh thì khoanh chân ngồi trên lưng rùa, mặt đầy trầm tư.“Họ Sở kia, ngươi có ý gì?”Ánh mắt Sở Mính âm trầm mà nhìn Sở Hi Thanh một chút, sau đó lướt mắt nhìnqua những người ở đây: “Ngồi nhìn đồng môn gặp nạn không cứu, đây là tìnhnghĩa đồng môn sao?”Sở Hi Thanh cũng không thèm để ý, tiếp tục rơi vào trầm tư.Tiêu Di thì lại không muốn nuông chiều tiện nhân này, càng không cho phép SởMính bất kính với Sở Hi Thanh.Nàng không chút khách khí, cười gằn một tiếng: “Quy củ của tông môn cũngkhông bảo chúng ta phải mạo hiểm tính mạng đi cứu kẻ chắc chắn phải chết.Chính ngươi muốn tìm được chết, còn muốn nói chúng ta? Mọi việc phải làmtheo khả năng, đi cứu ngươi? Chúng ta không làm nổi!”Một đạo Thời Chi Ngân của con nghiệt thú kia liền có thể g**t ch*t bọn họ, thửhỏi bọn họ lấy cái gì để cứu? Lấy mạng ra chặn đao cho Sở Mính sao?Sở Mính hơi cứng lại, nàng nắm chặt kiếm trong tay: “Sau khi rời khỏi bí cảnh,ta nhất định sẽ báo cáo với các trưởng lão về tất cả những chuyện các ngươi đãlàm.”“Tùy ngươi, muốn làm gì thì làm.” Vẻ mặt Tiết Đình Hữu thản nhiên, lòng thầmnói đầu óc nữ nhân này thật sự là có u.Thật ra tính cách của hắn khá xấu, tuy rằng không giống Bạo Kiếm – QuáchNộ, nhưng cũng rất dễ kích động và tức giận.Tiết Đình Hữu cũng lười giận dữ với nữ nhân này, không đáng. . .Nhưng chờ rời khỏi nơi này, hắn nhất định phải báo cho bạn bè và đồng mônbiết cách làm người của nữ nhân này, để bọn họ đề phòng với Sở Mính nhiềuhơn.Lời nói của Vương Hi Trúc lại hàm chứa ý trào phúng: “Nếu nói chúng ta bỏchạy là thấy chết không cứu, vậy Sở Mính ngươi cũng đã thấy chết không cứunhiều lần rồi.”Lúc trước, khi nàng và phu quân tranh cướp Thần Tâm Nấm, thì Sở Mính cũngđã bỏ chạy.“Các ngươi!”Lồng ngực Sở Mính phập phồng lên xuống.Đúng lúc này, sắc mặt của nàng hơi thay đổi.Nàng quay đầu lại, chỉ thấy một chiếc phi thuyền khổng lồ hình con thoi bỗngnhiên chui ra ở cách đó không xa.“Địa Hành phù thuyền?” Phong Lôi Song Cực – Cổ Kiếm nhất thời hiện lên vẻngưng trọng và cảnh giác, rồi nắm chặt song kiếm của mình.Địa Hành phù thuyền là một loại pháp khí cỡ lớn, toàn thân được cấu tạo từ phùlục, nó có thể để người đi xuyên qua lòng đất trong khoảng cách ngắn.Khi Địa Hành phù thuyền mới chui ra khỏi mặt đất chưa được một nửa, thì mấyngười Kiếm Thị Phi đã bay ra khỏi thuyền.Tổng cộng ba mươi ba siêu thiên kiêu và Thiên trụ, không thiếu một ai.Địa Hành phù thuyền kia cũng lập tức giải thể, hóa thành trăm ngàn mảnh phùlục mỏng như cánh ve, rồi bay trở về trong tay Kiếm Thị Phi.Lấy người này dẫn đầu, đám người trẻ tuổi kia đều nhìn thẳng vào Sở Mính,trong mắt tràn đầy sát ý và tham lam.Sở Mính thì lại bay thẳng lên lưng tiểu Huyền Vũ khi chiếc thuyền kia còn chưakịp giải thể.Mấy người Vương Hi Trúc thấy thế thì không khỏi cạn lời, lòng thầm nói nữnhân này thật không biết xấu hổ.Nhưng bọn họ cũng không ra tay cản trở, mặc kệ Sở Mính nhảy lên lưng rùa.Ngay cả chủ nhân của tiểu Huyền Vũ là Chu Lương Thần cũng chỉ hừ lạnh mộttiếng, rồi mặc kệ nữ nhân này.Bọn họ phản cảm thì phản cảm, nhưng vẫn phải để ý đến quy củ của Vô Tướngthần tông.Nữ nhân này không để ý đến tình đồng môn, nhưng bọn họ không thể khôngkiêng kỵ một hai.Sau đó, Kiếm Thị Phi lại đưa mắt nhìn về phía Sở Hi Thanh, trong đôi mắt đennhánh kia toát ra một tia trào phúng: “Làm sao? Lẽ nào Sở đại tiểu thư cho rằngvị Sở Vô Địch này còn có thể bảo vệ được ngươi sao?”Chiến ý của hắn dâng trào, lòng tràn đầy chờ mong.Nơi này không phải địa điểm tác chiến lý tưởng nhất của bọn họ.Cũng may là địa hình ở đây khá chật hẹp, có thể hạn chế thân pháp của Sở HiThanh.Với lực lượng mà bọn họ hấp thu của Cự linh, hoàn toàn có thể g**t ch*t mấyngười Sở Hi Thanh ở chỗ này.Ngoài ra. . .Kiếm Thị Phi đưa mắt nhìn về phía xa xa, vụng trộm liếc mắt nhìn một ngườinào đó ở trên lưng rùa.Chờ đến một thời điểm thích hợp, người kia cũng ra ra tay!Nội tâm Sở Mính hơi hoảng, nàng không xác định Sở Hi Thanh có thể ngăn cảnđám người này không.Người này ở trong đường hầm không gian tận mười hai canh giờ, có thể thấyđược cực hạn của hắn ở đâu, hắn chỉ tương đương với ngũ phẩm thượng cấp độThiên trụ. Người này dựa vào Nhai Tí đao mới có thể chiếm ưu thế trong quầnchiến, bùng nổ sức chiến đấu mạnh mẽ hơn, vì vậy mới có thể vô địch khi còn ởtầng thứ nhất.Vấn đề là chỗ này đã không còn hàng trăm hàng ngàn kẻ địch nữa rồi.Sở Mính nghĩ thầm, người này có thể ngăn cản là tốt nhất, không ngăn được thìmình sẽ rời khỏi bí cảnh. 

Chương 1040: Vô thượng tiên duyên (5)