Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1043: Đây là Bá thể thần tiên gì? (3)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Mính nhận ra pháp môn mà Kiếm Thị Phi đang thi triển, chính là thần thôngTrấn Thần Định Phách của Cự Linh ba mắt.Môn thần thông này giống hệt Định Thân đại pháp trong bảy mươi hai thầnthông Địa Sát, đều diễn sinh ra từ một Thiên điều đạo quy.Một khi phát động Trấn Thần Định Phách, dưới tam phẩm đều khó có thể nhúcnhích.Sở Mính vô thức nắm chặt đồ vật phòng thân trong tay áo, đồng thời âm thầmhận Sở Hi Thanh vô năng.Nếu biết như vậy, nàng trực tiếp rời khỏi bí cảnh từ lúc nãy rồi, cần gì phải chịunguy hiểm đến nước này, lại còn tổn thấy một bảo vật có giá trị hơn mười vạnlượng?Bây giờ, phạm vi mấy trăm trượng quanh con tiểu Huyền Vũ này đã bị ThiênLa Địa Võng bao phủ, Sở Mính muốn rời khỏi bí cảnh cũng không được.Nàng âm thầm cầu nguyện, hi vọng mục tiêu hàng đầu của Kiếm Thị Phi khôngphải là mình.Đây là rất có khả năng.Dù Kiếm Thị Phi dùng Trấn Thần Định Phách để giam cầm mình, thì chưa chắcđã có thể đưa nàng vào chỗ chết.Về phần Sở Hi Thanh, kẻ này là trụ cột của đám người các nàng.Chỉ cần Kiếm Thị Phi có thể trừ khử Sở Hi Thanh, vậy hắn có năng lực ăn sạchcả ván này.Tất cả mọi người ở đây đều chắc chắn phải chết, Kiếm Thị Phi sẽ quét ngang tấtcả.Ngay khi Sở Mính suy nghĩ rất nhanh, Tiêu DI ở bên cạnh bỗng nhiên phát ramột tiếng quát chói tai: “Sở Mính, ngươi ngẩn người ra làm gì? Nếu như ngươimuốn trốn, vậy thì mau cút đi! Đừng ở đây làm vướng tay vướng chân.”Sở Mính cau mày một cái, sau đó cũng nổi giận.Nàng kiêng kỵ thần thông mạnh mẽ của Kiếm Thị Phi, không thể không chú ýđến bên đó, nên lực phản ứng ở tốc độ xuất kiếm đều không bằng lúc trước.Suýt nữa thì để một ngũ phẩm cấp siêu thiên kiêu đột phá lên trên lưng rùa.Nhưng cuối cùng thì nàng vẫn cản được người này.Hơn nữa, nữ nhân này là ai? Một đệ tử ngoại môn nho nhỏ, lại dám hô to gọinhỏ với nàng, lẽ nào có lý đó!Nếu như đổi thành trường hợp khác, Sở Mính nhất định sẽ phát tác tại chỗ,không cho nữ nhân này một bài học thì không được.Lúc này thì nàng chỉ nghĩ một chút, rồi đè suy nghĩ đó xuống.Một khi Kiếm Thị Phi giải quyết được Sở Hi Thanh, vậy tất cả đệ tử Vô Tướngthần tông ở đây đều phải chết!Mình cần gì so đo với một kẻ đã chết?Nàng lạnh lùng nhìn Tiêu Di một chút, dứt khoát co rút kiếm quang của mìnhlại, chỉ kiềm chế trong phạm vi nửa trượng quanh người.Tình hình bây giờ quan trọng nhất là tích trữ sức lực, chuẩn bị thoát thân, màkhông phải giữ gìn cái Bắc Thần Thiên Tượng trận bỏ đi này.Tiêu Di lập tức trợn mắt lên, ánh mắt hiện lên vẻ khó mà tin nổi, sau đó nàngcắn chặt răng bạc, ngậm lấy lửa giận vô tận: “Tiện nhân! Ngươi cút ngay chota!”Tiêu Di vừa nói chuyện vừa quay người lại, một kiếm ép Sở Mính rời khỏi vịtrí, trực tiếp thay thế vị trí của Sở Mính.Sở Mính này vì giữ mạng, trực tiếp đứng ở vòng trong của Bắc Thần ThiênTượng trận, tuy rằng không phải vị trí quan trọng nhất, nhưng cũng là nơi mấuchốt của khởi, thừa, chuyển, hợp, có thể nói là rất quan trọng.Vì thế nên một khi Sở Mính bắt đầu do dự chần chừ, bảo toàn thực lực, toàn bộtrận phát bắt đầu xuất hiện sơ hở.Khuôn mặt Vương Hi Trúc ở phía xa xa đã tái xanh, lập tức tiếp nhận vị trí cũcủa Tiêu Di.Vấn đề là làm như vậy, đao kiếm hợp bích của nàng và Tiết Đình Hữu đã bị loạiđỏ, một mình Tiết Đình Hữu đứng ở vị trí cuối của đuôi thìa, một mình TiếtĐình Hữu gánh chịu tất cả công kích ở phương hướng đó.May mà Sở Hi Thanh đã phản ứng kịp thời, hắn lập tức ném Bạch Tiểu Chiêuvề phía bên này, kịp thời bảo vệ tính mạng của Tiết Đình Hữu.Sở Mính thấy thế thì cười lạnh, nàng không tranh không cướp, dứt khoát lùi vềphía sau.Đây chính là Tiêu Di muốn cướp vị trí của nàng, không thể oán nàng.Mà nữ tử này ra tay với đồng môn, đã vi phạm môn quy.Nếu như Tiêu Di chết rồi, vậy tất nhiên không có chuyện gì.Nhưng nếu như nữ nhân này may mắn sống sót, nàng nhất định sẽ làm cho nữnhân này trả giá đắt. Nàng không chỉ muốn nữ nhân này bị Vô Tướng thần tôngtrừng phạt, mà còn phải làm cho Tiêu Di biết chữ ‘Sở’ trong Kinh Tây Sở thịviết như thế nào!Sở Mính lại nghĩ thầm, như vậy cũng tốt, tuy rằng không lấy được Thời Ngânthảo và Thạch Tâm huyết để cải thiện tố chất thân thể, nhưng có thể tận mắtnhìn thấy đối thủ cạnh tranh lớn nhất là Sở Hi Thanh tử vong.Từ đây trở đi, Vô Tướng thần tông đã không còn lựa chọn nào khác!Cũng đúng lúc này, Sở Mính sinh lòng cảnh giác. Nàng nhìn thấy con mắt dọctrên mi tâm Kiếm Thị Phi đã phun ra một luồng ánh sáng màu tím.Khoảnh khắc này, Sát Na Kiếm - Lãnh Sát Na, Bạo Kiếm – Quách Nộ và PhongLôi Song Cực – Cổ Kiếm đều hơi cứng lại, bọn họ không hẹn mà cùng bắt đầutích súc chân nguyên. 

Sở Mính nhận ra pháp môn mà Kiếm Thị Phi đang thi triển, chính là thần thông

Trấn Thần Định Phách của Cự Linh ba mắt.

Môn thần thông này giống hệt Định Thân đại pháp trong bảy mươi hai thần

thông Địa Sát, đều diễn sinh ra từ một Thiên điều đạo quy.

Một khi phát động Trấn Thần Định Phách, dưới tam phẩm đều khó có thể nhúc

nhích.

Sở Mính vô thức nắm chặt đồ vật phòng thân trong tay áo, đồng thời âm thầm

hận Sở Hi Thanh vô năng.

Nếu biết như vậy, nàng trực tiếp rời khỏi bí cảnh từ lúc nãy rồi, cần gì phải chịu

nguy hiểm đến nước này, lại còn tổn thấy một bảo vật có giá trị hơn mười vạn

lượng?

Bây giờ, phạm vi mấy trăm trượng quanh con tiểu Huyền Vũ này đã bị Thiên

La Địa Võng bao phủ, Sở Mính muốn rời khỏi bí cảnh cũng không được.

Nàng âm thầm cầu nguyện, hi vọng mục tiêu hàng đầu của Kiếm Thị Phi không

phải là mình.

Đây là rất có khả năng.

Dù Kiếm Thị Phi dùng Trấn Thần Định Phách để giam cầm mình, thì chưa chắc

đã có thể đưa nàng vào chỗ chết.

Về phần Sở Hi Thanh, kẻ này là trụ cột của đám người các nàng.

Chỉ cần Kiếm Thị Phi có thể trừ khử Sở Hi Thanh, vậy hắn có năng lực ăn sạch

cả ván này.

Tất cả mọi người ở đây đều chắc chắn phải chết, Kiếm Thị Phi sẽ quét ngang tất

cả.

Ngay khi Sở Mính suy nghĩ rất nhanh, Tiêu DI ở bên cạnh bỗng nhiên phát ra

một tiếng quát chói tai: “Sở Mính, ngươi ngẩn người ra làm gì? Nếu như ngươi

muốn trốn, vậy thì mau cút đi! Đừng ở đây làm vướng tay vướng chân.”

Sở Mính cau mày một cái, sau đó cũng nổi giận.

Nàng kiêng kỵ thần thông mạnh mẽ của Kiếm Thị Phi, không thể không chú ý

đến bên đó, nên lực phản ứng ở tốc độ xuất kiếm đều không bằng lúc trước.

Suýt nữa thì để một ngũ phẩm cấp siêu thiên kiêu đột phá lên trên lưng rùa.

Nhưng cuối cùng thì nàng vẫn cản được người này.

Hơn nữa, nữ nhân này là ai? Một đệ tử ngoại môn nho nhỏ, lại dám hô to gọi

nhỏ với nàng, lẽ nào có lý đó!

Nếu như đổi thành trường hợp khác, Sở Mính nhất định sẽ phát tác tại chỗ,

không cho nữ nhân này một bài học thì không được.

Lúc này thì nàng chỉ nghĩ một chút, rồi đè suy nghĩ đó xuống.

Một khi Kiếm Thị Phi giải quyết được Sở Hi Thanh, vậy tất cả đệ tử Vô Tướng

thần tông ở đây đều phải chết!

Mình cần gì so đo với một kẻ đã chết?

Nàng lạnh lùng nhìn Tiêu Di một chút, dứt khoát co rút kiếm quang của mình

lại, chỉ kiềm chế trong phạm vi nửa trượng quanh người.

Tình hình bây giờ quan trọng nhất là tích trữ sức lực, chuẩn bị thoát thân, mà

không phải giữ gìn cái Bắc Thần Thiên Tượng trận bỏ đi này.

Tiêu Di lập tức trợn mắt lên, ánh mắt hiện lên vẻ khó mà tin nổi, sau đó nàng

cắn chặt răng bạc, ngậm lấy lửa giận vô tận: “Tiện nhân! Ngươi cút ngay cho

ta!”

Tiêu Di vừa nói chuyện vừa quay người lại, một kiếm ép Sở Mính rời khỏi vị

trí, trực tiếp thay thế vị trí của Sở Mính.

Sở Mính này vì giữ mạng, trực tiếp đứng ở vòng trong của Bắc Thần Thiên

Tượng trận, tuy rằng không phải vị trí quan trọng nhất, nhưng cũng là nơi mấu

chốt của khởi, thừa, chuyển, hợp, có thể nói là rất quan trọng.

Vì thế nên một khi Sở Mính bắt đầu do dự chần chừ, bảo toàn thực lực, toàn bộ

trận phát bắt đầu xuất hiện sơ hở.

Khuôn mặt Vương Hi Trúc ở phía xa xa đã tái xanh, lập tức tiếp nhận vị trí cũ

của Tiêu Di.

Vấn đề là làm như vậy, đao kiếm hợp bích của nàng và Tiết Đình Hữu đã bị loại

đỏ, một mình Tiết Đình Hữu đứng ở vị trí cuối của đuôi thìa, một mình Tiết

Đình Hữu gánh chịu tất cả công kích ở phương hướng đó.

May mà Sở Hi Thanh đã phản ứng kịp thời, hắn lập tức ném Bạch Tiểu Chiêu

về phía bên này, kịp thời bảo vệ tính mạng của Tiết Đình Hữu.

Sở Mính thấy thế thì cười lạnh, nàng không tranh không cướp, dứt khoát lùi về

phía sau.

Đây chính là Tiêu Di muốn cướp vị trí của nàng, không thể oán nàng.

Mà nữ tử này ra tay với đồng môn, đã vi phạm môn quy.

Nếu như Tiêu Di chết rồi, vậy tất nhiên không có chuyện gì.

Nhưng nếu như nữ nhân này may mắn sống sót, nàng nhất định sẽ làm cho nữ

nhân này trả giá đắt. Nàng không chỉ muốn nữ nhân này bị Vô Tướng thần tông

trừng phạt, mà còn phải làm cho Tiêu Di biết chữ ‘Sở’ trong Kinh Tây Sở thị

viết như thế nào!

Sở Mính lại nghĩ thầm, như vậy cũng tốt, tuy rằng không lấy được Thời Ngân

thảo và Thạch Tâm huyết để cải thiện tố chất thân thể, nhưng có thể tận mắt

nhìn thấy đối thủ cạnh tranh lớn nhất là Sở Hi Thanh tử vong.

Từ đây trở đi, Vô Tướng thần tông đã không còn lựa chọn nào khác!

Cũng đúng lúc này, Sở Mính sinh lòng cảnh giác. Nàng nhìn thấy con mắt dọc

trên mi tâm Kiếm Thị Phi đã phun ra một luồng ánh sáng màu tím.

Khoảnh khắc này, Sát Na Kiếm - Lãnh Sát Na, Bạo Kiếm – Quách Nộ và Phong

Lôi Song Cực – Cổ Kiếm đều hơi cứng lại, bọn họ không hẹn mà cùng bắt đầu

tích súc chân nguyên. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Mính nhận ra pháp môn mà Kiếm Thị Phi đang thi triển, chính là thần thôngTrấn Thần Định Phách của Cự Linh ba mắt.Môn thần thông này giống hệt Định Thân đại pháp trong bảy mươi hai thầnthông Địa Sát, đều diễn sinh ra từ một Thiên điều đạo quy.Một khi phát động Trấn Thần Định Phách, dưới tam phẩm đều khó có thể nhúcnhích.Sở Mính vô thức nắm chặt đồ vật phòng thân trong tay áo, đồng thời âm thầmhận Sở Hi Thanh vô năng.Nếu biết như vậy, nàng trực tiếp rời khỏi bí cảnh từ lúc nãy rồi, cần gì phải chịunguy hiểm đến nước này, lại còn tổn thấy một bảo vật có giá trị hơn mười vạnlượng?Bây giờ, phạm vi mấy trăm trượng quanh con tiểu Huyền Vũ này đã bị ThiênLa Địa Võng bao phủ, Sở Mính muốn rời khỏi bí cảnh cũng không được.Nàng âm thầm cầu nguyện, hi vọng mục tiêu hàng đầu của Kiếm Thị Phi khôngphải là mình.Đây là rất có khả năng.Dù Kiếm Thị Phi dùng Trấn Thần Định Phách để giam cầm mình, thì chưa chắcđã có thể đưa nàng vào chỗ chết.Về phần Sở Hi Thanh, kẻ này là trụ cột của đám người các nàng.Chỉ cần Kiếm Thị Phi có thể trừ khử Sở Hi Thanh, vậy hắn có năng lực ăn sạchcả ván này.Tất cả mọi người ở đây đều chắc chắn phải chết, Kiếm Thị Phi sẽ quét ngang tấtcả.Ngay khi Sở Mính suy nghĩ rất nhanh, Tiêu DI ở bên cạnh bỗng nhiên phát ramột tiếng quát chói tai: “Sở Mính, ngươi ngẩn người ra làm gì? Nếu như ngươimuốn trốn, vậy thì mau cút đi! Đừng ở đây làm vướng tay vướng chân.”Sở Mính cau mày một cái, sau đó cũng nổi giận.Nàng kiêng kỵ thần thông mạnh mẽ của Kiếm Thị Phi, không thể không chú ýđến bên đó, nên lực phản ứng ở tốc độ xuất kiếm đều không bằng lúc trước.Suýt nữa thì để một ngũ phẩm cấp siêu thiên kiêu đột phá lên trên lưng rùa.Nhưng cuối cùng thì nàng vẫn cản được người này.Hơn nữa, nữ nhân này là ai? Một đệ tử ngoại môn nho nhỏ, lại dám hô to gọinhỏ với nàng, lẽ nào có lý đó!Nếu như đổi thành trường hợp khác, Sở Mính nhất định sẽ phát tác tại chỗ,không cho nữ nhân này một bài học thì không được.Lúc này thì nàng chỉ nghĩ một chút, rồi đè suy nghĩ đó xuống.Một khi Kiếm Thị Phi giải quyết được Sở Hi Thanh, vậy tất cả đệ tử Vô Tướngthần tông ở đây đều phải chết!Mình cần gì so đo với một kẻ đã chết?Nàng lạnh lùng nhìn Tiêu Di một chút, dứt khoát co rút kiếm quang của mìnhlại, chỉ kiềm chế trong phạm vi nửa trượng quanh người.Tình hình bây giờ quan trọng nhất là tích trữ sức lực, chuẩn bị thoát thân, màkhông phải giữ gìn cái Bắc Thần Thiên Tượng trận bỏ đi này.Tiêu Di lập tức trợn mắt lên, ánh mắt hiện lên vẻ khó mà tin nổi, sau đó nàngcắn chặt răng bạc, ngậm lấy lửa giận vô tận: “Tiện nhân! Ngươi cút ngay chota!”Tiêu Di vừa nói chuyện vừa quay người lại, một kiếm ép Sở Mính rời khỏi vịtrí, trực tiếp thay thế vị trí của Sở Mính.Sở Mính này vì giữ mạng, trực tiếp đứng ở vòng trong của Bắc Thần ThiênTượng trận, tuy rằng không phải vị trí quan trọng nhất, nhưng cũng là nơi mấuchốt của khởi, thừa, chuyển, hợp, có thể nói là rất quan trọng.Vì thế nên một khi Sở Mính bắt đầu do dự chần chừ, bảo toàn thực lực, toàn bộtrận phát bắt đầu xuất hiện sơ hở.Khuôn mặt Vương Hi Trúc ở phía xa xa đã tái xanh, lập tức tiếp nhận vị trí cũcủa Tiêu Di.Vấn đề là làm như vậy, đao kiếm hợp bích của nàng và Tiết Đình Hữu đã bị loạiđỏ, một mình Tiết Đình Hữu đứng ở vị trí cuối của đuôi thìa, một mình TiếtĐình Hữu gánh chịu tất cả công kích ở phương hướng đó.May mà Sở Hi Thanh đã phản ứng kịp thời, hắn lập tức ném Bạch Tiểu Chiêuvề phía bên này, kịp thời bảo vệ tính mạng của Tiết Đình Hữu.Sở Mính thấy thế thì cười lạnh, nàng không tranh không cướp, dứt khoát lùi vềphía sau.Đây chính là Tiêu Di muốn cướp vị trí của nàng, không thể oán nàng.Mà nữ tử này ra tay với đồng môn, đã vi phạm môn quy.Nếu như Tiêu Di chết rồi, vậy tất nhiên không có chuyện gì.Nhưng nếu như nữ nhân này may mắn sống sót, nàng nhất định sẽ làm cho nữnhân này trả giá đắt. Nàng không chỉ muốn nữ nhân này bị Vô Tướng thần tôngtrừng phạt, mà còn phải làm cho Tiêu Di biết chữ ‘Sở’ trong Kinh Tây Sở thịviết như thế nào!Sở Mính lại nghĩ thầm, như vậy cũng tốt, tuy rằng không lấy được Thời Ngânthảo và Thạch Tâm huyết để cải thiện tố chất thân thể, nhưng có thể tận mắtnhìn thấy đối thủ cạnh tranh lớn nhất là Sở Hi Thanh tử vong.Từ đây trở đi, Vô Tướng thần tông đã không còn lựa chọn nào khác!Cũng đúng lúc này, Sở Mính sinh lòng cảnh giác. Nàng nhìn thấy con mắt dọctrên mi tâm Kiếm Thị Phi đã phun ra một luồng ánh sáng màu tím.Khoảnh khắc này, Sát Na Kiếm - Lãnh Sát Na, Bạo Kiếm – Quách Nộ và PhongLôi Song Cực – Cổ Kiếm đều hơi cứng lại, bọn họ không hẹn mà cùng bắt đầutích súc chân nguyên. 

Chương 1043: Đây là Bá thể thần tiên gì? (3)