Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1054: Cuộc làm ăn đơn độc (2)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh nhìn những ngọc phù này một chút, trong mắt liền hiện lên vẻ vuimừng.Trong những ngọc phù này, cấp độ tứ phẩm thượng lại có tận hai mươi lămviên, ngọc phù tam phẩm hạ lại có chín viên, trong đó có ba viên Vân độn, baviên Phong độn, ba viên Lôi độn.Phương Bất Viên quả nhiên là giàu đến nứt tường đổ vách. . .Còn về phần ba bình thuốc này, hẳn là được luyện chế từ Nguyên Dương huyếtthạch, Sở Hi Thanh vừa chạm tay vào đã thấy nóng rực.Ba cái bình này còn là pháp khí cấp ngũ phẩm thượng, bên trong có thể chứamấy chục phần bí dược ngũ phẩm hạ, hơn nữa còn có thể bảo quản ít nhất lànăm sáu tháng.Có lẽ Phương Bất Viên định thu thập bí dược ngũ phẩm ở trong bí cảnh, sau đómang ra ngoài bán.Chỉ tiếc là tên này còn chưa kịp hành động thì đã bị Cổ Kiếm làm thịt rồi.Lúc này, Phương Bất Viên lại đưa cho Sở Hi Thanh hai viên ngọc phù kỳ dị.Toàn thân chúng đều là hai màu Tử kim (tím vàng), hai mặt đều có phù vănrườm rà, huyền ý dạt dào.Tính chất lại như ngọc, mà khi Sở Hi Thanh vừa chạm vào, thì lại phát hiện haithứ này là xương cốt, chỉ là màu sắc trong suốt như ngọc thôi.“Đây là hai viên ngọc phù tam phẩm Địa Sát, một viên là ta lấy được trên ngườiKiếm Thị Phi, gọi là Xà Thực Kình Thôn. Một viên là từ chỗ của ta, gọi là TháiThượng Đăng Sao, cả hai đều là một trong 72 thần thông Địa Sát. Chúng nó córất nhiều cách sử dụng, có thể dùng để tấn công, cũng có thể dùng để giữ mạng,phải xem ngươi dùng thế nào.”Bên trong Khôn Nguyên linh giới của Phương Bất Viên có mười ngọc phù ĐịaSát, vì vậy nhất định phải chia cho Sở Hi Thanh một viên ngọc phù.Sắc mặt Sở Hi Thanh dại ra.Lòng thầm nói nếu như không phải Phong Lôi Song Cực – Cổ Kiếm dùng ThâuThiên Hoán Nhật để trộm Khôn Nguyên linh giới của Phương Bất Viên trước,thì có lẽ hắn không thể g**t ch*t Phương Bất Viên.“Đúng rồi! Còn cả cái này nữa, đây là ‘Địa Hành phù thuyền’ của Kiếm ThịPhi, con nghiệt thú này dường như không giỏi Thổ pháp, chắc chắn ngươi sẽcần thứ này.”Phương Bất Viên lại đưa một xấp phù lục màu vàng đất mỏng như cánh ve quacho Sở Hi Thanh, trong mắt hắn còn ngậm lấy khát vọng và hâm mộ: “Nếu nhưngươi cảm thấy không đủ, ta có thể đưa cho ngươi thêm ba ngọc phù Địa Sátnữa. Nhưng cái này tính là đầu tư, ta muốn hai phần mười trong số thu hoạchcủa ngươi. Tiếp theo là một vụ làm ăn tốt, nhưng chỉ có một mình ngươi có thểlàm được.”Lúc này, Sở Hi Thanh cầm xấp phù lục mỏng như cánh ve kia lên.Hai tay hắn kết ấn quyết, tế luyện qua một phen, sau đó lại thử một lần, 3600tấm phù lục trong tay đã hóa thành Địa Hành phù thuyền, rồi lại hóa Địa Hànhphù thuyền thành phù lục.Phi thuyền là một thứ rất tốt, nhưng tiếc là thứ trong tay hắn chỉ có thể phi độntrong lòng đất, hơn nữa tốc độ còn không nhanh.“Những thứ này đã đủ rồi.”Sở Hi Thanh cất những ngọc phù này vào trong tay áo bên trái, làm cho tay áocủa hắn căng phình.Còn ba bình thuốc kia thì hắn thắt trên dây lưng.Một cái chớp mắt tiếp theo, Sở Hi Thanh liền biến mất ở trước mặt mọi người.Khi hắn xuất hiện lần nữa, thì đã đứng ở miệng hang bên ngoài, thần niệm củacon nghiệt thú kia lại khóa chặt lấy hắn.Con nghiệt thú này vẫn còn nhớ mối hận với hắn, vừa nhìn thấy bóng người SởHi Thanh liền điên cuồng gào rống, nó há miệng phun ra vô số kiếm khí canhkim, tựa như một cơn lốc kiếm đánh thẳng về phía Sở Hi Thanh.Sở Hi Thanh cũng không quá để ý đến đám kiếm khí này.Khí thế của những kiếm khí này rất kinh người, nhưng chỉ có trình độ tứ phẩmhạ.Sở Hi Thanh bây giờ giơ tay lên là có thể phản xạ lại tất cả công kích của ngũphẩm thượng rồi.Còn về phần kiếm khí tứ phẩm của con nghiệt thú này, vậy thì phải xem duyên.Nhưng chỉ cần tần suất tấn công không quá ba mươi kiếm một cái hô hấp, Sở HiThanh đều có thể làm cho chúng chếch đi, thậm chí cứ hai mươi kiếm là có thểphản xạ một kiếm.Hắn vừa dùng thân pháp như sương như khói để né tránh kiếm khí, vừa dùngThần Phong Minh Kính Đao để chống lại.Mãi đến tận khi Sở Hi Thanh lắc mình đến nơi cách Cửu khúc Thời Ngân thảohai trượng, hắn liền giơ tay hấp một cái, hút cây Thời Ngân thảo này vào tay.Sở Hi Thanh nhẹ nhàng thu cây Thời Ngân thảo này vào trong một bình thuốc,sau đó hắn nhìn bốn phía hố Thần Thạch với ánh mắt chờ mong.Hắn rất tò mò, sau khi nghiệt thú ăn một gốc Lục khúc Thời Ngân thảo, thì lậptức có một cây Tam khúc biến thành Lục khúc.Như vậy sau khi hắn lấy một gốc Cửu khúc Thời Ngân thảo, thì sẽ có biến hóagì?Sở Hi Thanh ngưng thần quan sát, sau đó liền kinh ngạc khi phát hiện ra, thật sựcó một cây Lục khúc Thời Ngân thảo phát sinh biến hóa.Sở Hi Thanh lập tức hiện ra vẻ mừng rỡ.Hắn kiên trì chờ đợi, mãi đến khi Lục khúc biến hóa thành Cửu khúc, thì mớiphi thân chạy đến, nhẹ nhàng hái xuống. 

Sở Hi Thanh nhìn những ngọc phù này một chút, trong mắt liền hiện lên vẻ vui

mừng.

Trong những ngọc phù này, cấp độ tứ phẩm thượng lại có tận hai mươi lăm

viên, ngọc phù tam phẩm hạ lại có chín viên, trong đó có ba viên Vân độn, ba

viên Phong độn, ba viên Lôi độn.

Phương Bất Viên quả nhiên là giàu đến nứt tường đổ vách. . .

Còn về phần ba bình thuốc này, hẳn là được luyện chế từ Nguyên Dương huyết

thạch, Sở Hi Thanh vừa chạm tay vào đã thấy nóng rực.

Ba cái bình này còn là pháp khí cấp ngũ phẩm thượng, bên trong có thể chứa

mấy chục phần bí dược ngũ phẩm hạ, hơn nữa còn có thể bảo quản ít nhất là

năm sáu tháng.

Có lẽ Phương Bất Viên định thu thập bí dược ngũ phẩm ở trong bí cảnh, sau đó

mang ra ngoài bán.

Chỉ tiếc là tên này còn chưa kịp hành động thì đã bị Cổ Kiếm làm thịt rồi.

Lúc này, Phương Bất Viên lại đưa cho Sở Hi Thanh hai viên ngọc phù kỳ dị.

Toàn thân chúng đều là hai màu Tử kim (tím vàng), hai mặt đều có phù văn

rườm rà, huyền ý dạt dào.

Tính chất lại như ngọc, mà khi Sở Hi Thanh vừa chạm vào, thì lại phát hiện hai

thứ này là xương cốt, chỉ là màu sắc trong suốt như ngọc thôi.

“Đây là hai viên ngọc phù tam phẩm Địa Sát, một viên là ta lấy được trên người

Kiếm Thị Phi, gọi là Xà Thực Kình Thôn. Một viên là từ chỗ của ta, gọi là Thái

Thượng Đăng Sao, cả hai đều là một trong 72 thần thông Địa Sát. Chúng nó có

rất nhiều cách sử dụng, có thể dùng để tấn công, cũng có thể dùng để giữ mạng,

phải xem ngươi dùng thế nào.”

Bên trong Khôn Nguyên linh giới của Phương Bất Viên có mười ngọc phù Địa

Sát, vì vậy nhất định phải chia cho Sở Hi Thanh một viên ngọc phù.

Sắc mặt Sở Hi Thanh dại ra.

Lòng thầm nói nếu như không phải Phong Lôi Song Cực – Cổ Kiếm dùng Thâu

Thiên Hoán Nhật để trộm Khôn Nguyên linh giới của Phương Bất Viên trước,

thì có lẽ hắn không thể g**t ch*t Phương Bất Viên.

“Đúng rồi! Còn cả cái này nữa, đây là ‘Địa Hành phù thuyền’ của Kiếm Thị

Phi, con nghiệt thú này dường như không giỏi Thổ pháp, chắc chắn ngươi sẽ

cần thứ này.”

Phương Bất Viên lại đưa một xấp phù lục màu vàng đất mỏng như cánh ve qua

cho Sở Hi Thanh, trong mắt hắn còn ngậm lấy khát vọng và hâm mộ: “Nếu như

ngươi cảm thấy không đủ, ta có thể đưa cho ngươi thêm ba ngọc phù Địa Sát

nữa. Nhưng cái này tính là đầu tư, ta muốn hai phần mười trong số thu hoạch

của ngươi. Tiếp theo là một vụ làm ăn tốt, nhưng chỉ có một mình ngươi có thể

làm được.”

Lúc này, Sở Hi Thanh cầm xấp phù lục mỏng như cánh ve kia lên.

Hai tay hắn kết ấn quyết, tế luyện qua một phen, sau đó lại thử một lần, 3600

tấm phù lục trong tay đã hóa thành Địa Hành phù thuyền, rồi lại hóa Địa Hành

phù thuyền thành phù lục.

Phi thuyền là một thứ rất tốt, nhưng tiếc là thứ trong tay hắn chỉ có thể phi độn

trong lòng đất, hơn nữa tốc độ còn không nhanh.

“Những thứ này đã đủ rồi.”

Sở Hi Thanh cất những ngọc phù này vào trong tay áo bên trái, làm cho tay áo

của hắn căng phình.

Còn ba bình thuốc kia thì hắn thắt trên dây lưng.

Một cái chớp mắt tiếp theo, Sở Hi Thanh liền biến mất ở trước mặt mọi người.

Khi hắn xuất hiện lần nữa, thì đã đứng ở miệng hang bên ngoài, thần niệm của

con nghiệt thú kia lại khóa chặt lấy hắn.

Con nghiệt thú này vẫn còn nhớ mối hận với hắn, vừa nhìn thấy bóng người Sở

Hi Thanh liền điên cuồng gào rống, nó há miệng phun ra vô số kiếm khí canh

kim, tựa như một cơn lốc kiếm đánh thẳng về phía Sở Hi Thanh.

Sở Hi Thanh cũng không quá để ý đến đám kiếm khí này.

Khí thế của những kiếm khí này rất kinh người, nhưng chỉ có trình độ tứ phẩm

hạ.

Sở Hi Thanh bây giờ giơ tay lên là có thể phản xạ lại tất cả công kích của ngũ

phẩm thượng rồi.

Còn về phần kiếm khí tứ phẩm của con nghiệt thú này, vậy thì phải xem duyên.

Nhưng chỉ cần tần suất tấn công không quá ba mươi kiếm một cái hô hấp, Sở Hi

Thanh đều có thể làm cho chúng chếch đi, thậm chí cứ hai mươi kiếm là có thể

phản xạ một kiếm.

Hắn vừa dùng thân pháp như sương như khói để né tránh kiếm khí, vừa dùng

Thần Phong Minh Kính Đao để chống lại.

Mãi đến tận khi Sở Hi Thanh lắc mình đến nơi cách Cửu khúc Thời Ngân thảo

hai trượng, hắn liền giơ tay hấp một cái, hút cây Thời Ngân thảo này vào tay.

Sở Hi Thanh nhẹ nhàng thu cây Thời Ngân thảo này vào trong một bình thuốc,

sau đó hắn nhìn bốn phía hố Thần Thạch với ánh mắt chờ mong.

Hắn rất tò mò, sau khi nghiệt thú ăn một gốc Lục khúc Thời Ngân thảo, thì lập

tức có một cây Tam khúc biến thành Lục khúc.

Như vậy sau khi hắn lấy một gốc Cửu khúc Thời Ngân thảo, thì sẽ có biến hóa

gì?

Sở Hi Thanh ngưng thần quan sát, sau đó liền kinh ngạc khi phát hiện ra, thật sự

có một cây Lục khúc Thời Ngân thảo phát sinh biến hóa.

Sở Hi Thanh lập tức hiện ra vẻ mừng rỡ.

Hắn kiên trì chờ đợi, mãi đến khi Lục khúc biến hóa thành Cửu khúc, thì mới

phi thân chạy đến, nhẹ nhàng hái xuống. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh nhìn những ngọc phù này một chút, trong mắt liền hiện lên vẻ vuimừng.Trong những ngọc phù này, cấp độ tứ phẩm thượng lại có tận hai mươi lămviên, ngọc phù tam phẩm hạ lại có chín viên, trong đó có ba viên Vân độn, baviên Phong độn, ba viên Lôi độn.Phương Bất Viên quả nhiên là giàu đến nứt tường đổ vách. . .Còn về phần ba bình thuốc này, hẳn là được luyện chế từ Nguyên Dương huyếtthạch, Sở Hi Thanh vừa chạm tay vào đã thấy nóng rực.Ba cái bình này còn là pháp khí cấp ngũ phẩm thượng, bên trong có thể chứamấy chục phần bí dược ngũ phẩm hạ, hơn nữa còn có thể bảo quản ít nhất lànăm sáu tháng.Có lẽ Phương Bất Viên định thu thập bí dược ngũ phẩm ở trong bí cảnh, sau đómang ra ngoài bán.Chỉ tiếc là tên này còn chưa kịp hành động thì đã bị Cổ Kiếm làm thịt rồi.Lúc này, Phương Bất Viên lại đưa cho Sở Hi Thanh hai viên ngọc phù kỳ dị.Toàn thân chúng đều là hai màu Tử kim (tím vàng), hai mặt đều có phù vănrườm rà, huyền ý dạt dào.Tính chất lại như ngọc, mà khi Sở Hi Thanh vừa chạm vào, thì lại phát hiện haithứ này là xương cốt, chỉ là màu sắc trong suốt như ngọc thôi.“Đây là hai viên ngọc phù tam phẩm Địa Sát, một viên là ta lấy được trên ngườiKiếm Thị Phi, gọi là Xà Thực Kình Thôn. Một viên là từ chỗ của ta, gọi là TháiThượng Đăng Sao, cả hai đều là một trong 72 thần thông Địa Sát. Chúng nó córất nhiều cách sử dụng, có thể dùng để tấn công, cũng có thể dùng để giữ mạng,phải xem ngươi dùng thế nào.”Bên trong Khôn Nguyên linh giới của Phương Bất Viên có mười ngọc phù ĐịaSát, vì vậy nhất định phải chia cho Sở Hi Thanh một viên ngọc phù.Sắc mặt Sở Hi Thanh dại ra.Lòng thầm nói nếu như không phải Phong Lôi Song Cực – Cổ Kiếm dùng ThâuThiên Hoán Nhật để trộm Khôn Nguyên linh giới của Phương Bất Viên trước,thì có lẽ hắn không thể g**t ch*t Phương Bất Viên.“Đúng rồi! Còn cả cái này nữa, đây là ‘Địa Hành phù thuyền’ của Kiếm ThịPhi, con nghiệt thú này dường như không giỏi Thổ pháp, chắc chắn ngươi sẽcần thứ này.”Phương Bất Viên lại đưa một xấp phù lục màu vàng đất mỏng như cánh ve quacho Sở Hi Thanh, trong mắt hắn còn ngậm lấy khát vọng và hâm mộ: “Nếu nhưngươi cảm thấy không đủ, ta có thể đưa cho ngươi thêm ba ngọc phù Địa Sátnữa. Nhưng cái này tính là đầu tư, ta muốn hai phần mười trong số thu hoạchcủa ngươi. Tiếp theo là một vụ làm ăn tốt, nhưng chỉ có một mình ngươi có thểlàm được.”Lúc này, Sở Hi Thanh cầm xấp phù lục mỏng như cánh ve kia lên.Hai tay hắn kết ấn quyết, tế luyện qua một phen, sau đó lại thử một lần, 3600tấm phù lục trong tay đã hóa thành Địa Hành phù thuyền, rồi lại hóa Địa Hànhphù thuyền thành phù lục.Phi thuyền là một thứ rất tốt, nhưng tiếc là thứ trong tay hắn chỉ có thể phi độntrong lòng đất, hơn nữa tốc độ còn không nhanh.“Những thứ này đã đủ rồi.”Sở Hi Thanh cất những ngọc phù này vào trong tay áo bên trái, làm cho tay áocủa hắn căng phình.Còn ba bình thuốc kia thì hắn thắt trên dây lưng.Một cái chớp mắt tiếp theo, Sở Hi Thanh liền biến mất ở trước mặt mọi người.Khi hắn xuất hiện lần nữa, thì đã đứng ở miệng hang bên ngoài, thần niệm củacon nghiệt thú kia lại khóa chặt lấy hắn.Con nghiệt thú này vẫn còn nhớ mối hận với hắn, vừa nhìn thấy bóng người SởHi Thanh liền điên cuồng gào rống, nó há miệng phun ra vô số kiếm khí canhkim, tựa như một cơn lốc kiếm đánh thẳng về phía Sở Hi Thanh.Sở Hi Thanh cũng không quá để ý đến đám kiếm khí này.Khí thế của những kiếm khí này rất kinh người, nhưng chỉ có trình độ tứ phẩmhạ.Sở Hi Thanh bây giờ giơ tay lên là có thể phản xạ lại tất cả công kích của ngũphẩm thượng rồi.Còn về phần kiếm khí tứ phẩm của con nghiệt thú này, vậy thì phải xem duyên.Nhưng chỉ cần tần suất tấn công không quá ba mươi kiếm một cái hô hấp, Sở HiThanh đều có thể làm cho chúng chếch đi, thậm chí cứ hai mươi kiếm là có thểphản xạ một kiếm.Hắn vừa dùng thân pháp như sương như khói để né tránh kiếm khí, vừa dùngThần Phong Minh Kính Đao để chống lại.Mãi đến tận khi Sở Hi Thanh lắc mình đến nơi cách Cửu khúc Thời Ngân thảohai trượng, hắn liền giơ tay hấp một cái, hút cây Thời Ngân thảo này vào tay.Sở Hi Thanh nhẹ nhàng thu cây Thời Ngân thảo này vào trong một bình thuốc,sau đó hắn nhìn bốn phía hố Thần Thạch với ánh mắt chờ mong.Hắn rất tò mò, sau khi nghiệt thú ăn một gốc Lục khúc Thời Ngân thảo, thì lậptức có một cây Tam khúc biến thành Lục khúc.Như vậy sau khi hắn lấy một gốc Cửu khúc Thời Ngân thảo, thì sẽ có biến hóagì?Sở Hi Thanh ngưng thần quan sát, sau đó liền kinh ngạc khi phát hiện ra, thật sựcó một cây Lục khúc Thời Ngân thảo phát sinh biến hóa.Sở Hi Thanh lập tức hiện ra vẻ mừng rỡ.Hắn kiên trì chờ đợi, mãi đến khi Lục khúc biến hóa thành Cửu khúc, thì mớiphi thân chạy đến, nhẹ nhàng hái xuống. 

Chương 1054: Cuộc làm ăn đơn độc (2)