Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1058: Nham hiểm giả dối (2)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ngày xưa, tông môn thuật sư Thái Vi Viên đã trợ giúp Mộc Kiếm Tiên khai mởlinh trí, liền được Mộc Kiếm Tiên che chở hơn một vạn năm, từ đó leo vào hàngnhất phẩm.Như vậy, bây giờ Vô Tướng thần tông cứu Mộc Kiếm Tiên thoát vây, MộcKiếm Tiên sẽ báo đáp thế nào?Nhân Trung Thủ thấy rất hốt hoảng, hắn dự đoán là trưởng bối của tông mônbiết được chuyện này thì có thể sẽ xé xác hắn.Rốt cuộc mình đã làm cái gì?Nhân Trung Thủ suy nghĩ rất nhanh, lòng thầm nói mình cũng có làm gì đâu,chỉ thu thập bản đồ Cửu Khúc Ma Tràng quật cho Sở Hi Thanh thôi.Khoan đã!Cửu Khúc Ma Tràng quật là thế giới suy nghĩ của Chúc Quang âm. . . đây rất cóthể là vấn đề mấu chốt.Trong khi hai người kia nói chuyện, con nghiệt thú kia đã dùng đôi tay đè lêncột đá chống trời kia.Khoảnh khắc này, toàn bộ hố Thần Thạch đều là núi sập đất chuyển, cột đá caochót vót đâm thẳng vào vòm trời kia cũng bắt đầu lay động kịch liệt.Lượng lớn đá vụn và đá tảng rơi xuống như mưa.Nghiệt thú lay động một lúc, sức lực bắt đầu yếu dần. Sau đó nó lại há miệnghút một giọt Thạch Tâm huyết vào trong miệng.Trận rung chuyển này kéo dài hơn nửa khắc, khiến cho mấy người Chu LươngThần và Tiêu Di cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình cũng rung động theo, khíhuyết của bản thân hỗn loạn theo.Mà theo thời gian trôi qua, cột đá chống trời kia dần dần hiện ra dáng vẻ vốn cócủa nó.Đây là một cái cây cực lớn, vỏ cây là màu đỏ, khô ráp và tang thương, tựa nhưmặt đất khi khô nứt.Mọi người chỉ nhìn qua là nhận ra đây là một cây Huyết tùng khổng lồ.Nó vốn không có cành cây, nhưng theo đá ở bên ngoài tróc ra, từng cành từngcành cây bắt đầu nảy mầm, rồi mọc ra từ trên thân cây.Những cành cây và mầm cây kia đang điên cuồng sinh trưởng, chỉ chớp mắt đãche phủ cả bầu trời.“Là Mộc Kiếm Tiên!”Ánh mắt Nhân Trung Thủ đã tuyệt vọng.Cột đá chống trời khổng lồ này chính là cây Huyết tùng cực lớn, bên trong rõràng có ẩn chứa kiếm ý mạnh mẽ đến kh*ng b*!Nhân Trung Thủ cảm thấy ánh mắt của ba vị sư đệ phía sau có thể băm xácmình rồi.Vẻ mặt Tiết Đình Hữu đầy hưng phấn, trên gương mặt hiện ra một vệt ửnghồng: “Đó không phải là Thạch Tâm huyết, mà là máu của Mộc Kiếm Tiên.”Hắn biết mình kiếm bộn rồi.Tuy rằng bọn họ có thể không lấy được Mộc Kiếm Tiên, nhưng lại đi theo SởHi Thanh kiếm được một phần ‘vô thượng tiên duyên’.Cần biết, mặc kệ là Thạch Tâm huyết cũng tốt, hay là Thời Ngân thảo cũngđược, tất cả đều là tạo vật của Mộc Kiếm Tiên và chủ nhân bí cảnh, bọn họ giơtay lên là có.Cùng lúc đó, mấy cành cây to kia bỗng nhiên hạ xuống, chúng nó đan xen vàonhau, tạo thành một bàn tay có phạm vi gần nửa mẫu, rồi rơi vào trước người SởHi Thanh.Thần sắc Sở Hi Thanh hơi động, rồi lập tức bước lên.Bàn tay được tạo từ cành cây kia nâng hắn lên trên, mãi cho đến độ cao nămtrăm trượng, đã thăm dò vào tầng mây ở trên không.Sở Hi Thanh phát hiện thân cây của Mộc Kiếm Tiên hơn xa năm trăm trượng,thân cây này đâm thẳng vào nơi sâu xa trên tầng trời, không biết cao đến tận nơinào.Bàn tay này nâng hắn đến tầng mây thì bỗng nhiên dừng lại.Sở Hi Thanh nhìn thấy một bóng người ngũ đoạn lại mập mạp như quả bónghiện ra trước mặt mình.(ngũ đoản = hai tay hai chân và cổ đều ngắn)Sở Hi Thanh nhận ra người này, chính là tông chủ Lý Trường Sinh của bọn họ,đúng không?Nhưng vị này trẻ tuổi hơn nhiều lắm, nhìn qua chỉ khoảng mười tám tuổi.Sở Hi Thanh khẽ nhướng mày, trong lòng cũng bừng tỉnh.Có lẽ vị này cũng bị chủ nhân bí cảnh lấy ra từ dòng sông thời gian giống nhưHuyết Nhai Đao Quân khi trước, dùng để ngăn cản mình.Sở Hi Thanh tê cả da đầu, sắc mặt ngưng trọng.Tuy rằng tông chủ Lý Trường Sinh không có danh tiếng gì khi còn trẻ, mãi đếntận hơn ba mươi tuổi mới bộc lộ tài năng.Có người nói, khi đó mấy vị đại trưởng lão vì tranh cướp vị trí tông chủ màđánh đến đầu đầy u, cản trở lẫn nhau, đào hố lẫn nhau, ầm ĩ mãi một thời gian.Kết quả là tông chủ đời trước trực tiếp bỏ qua mọi người, giao Thần Vọng kiếmvào tay Lý Trường Sinh luôn.Khi đó, một đám Siêu thiên trụ trong tông môn đều không phục, bọn họ đềunghĩ Lý Trường Sinh là ai vậy? Cũng chỉ là một tam phẩm cấp Thiên trụ màthôi.Kết quả là Lý Trường Sinh đánh bại từng người bọn họ trong từng cuộc luậnbàn so tài.Khi đó mọi người mới biết, vị này chính là một kẻ thâm tàng bất lộ, không chỉlà Bình Thiên thánh truyền, còn tu luyện Lượng Thiên và Tru Thiên đến tầngthứ hai, đó đã không phải là nhập môn, mà đã tiếp cận với cấp thánh truyền rồi.Vì vậy, không ai biết Lý Trường Sinh còn trẻ sẽ mạnh như thế nào.Nhưng hôm nay hắn lại có cơ hội nhìn thấy. . .

Ngày xưa, tông môn thuật sư Thái Vi Viên đã trợ giúp Mộc Kiếm Tiên khai mở

linh trí, liền được Mộc Kiếm Tiên che chở hơn một vạn năm, từ đó leo vào hàng

nhất phẩm.

Như vậy, bây giờ Vô Tướng thần tông cứu Mộc Kiếm Tiên thoát vây, Mộc

Kiếm Tiên sẽ báo đáp thế nào?

Nhân Trung Thủ thấy rất hốt hoảng, hắn dự đoán là trưởng bối của tông môn

biết được chuyện này thì có thể sẽ xé xác hắn.

Rốt cuộc mình đã làm cái gì?

Nhân Trung Thủ suy nghĩ rất nhanh, lòng thầm nói mình cũng có làm gì đâu,

chỉ thu thập bản đồ Cửu Khúc Ma Tràng quật cho Sở Hi Thanh thôi.

Khoan đã!

Cửu Khúc Ma Tràng quật là thế giới suy nghĩ của Chúc Quang âm. . . đây rất có

thể là vấn đề mấu chốt.

Trong khi hai người kia nói chuyện, con nghiệt thú kia đã dùng đôi tay đè lên

cột đá chống trời kia.

Khoảnh khắc này, toàn bộ hố Thần Thạch đều là núi sập đất chuyển, cột đá cao

chót vót đâm thẳng vào vòm trời kia cũng bắt đầu lay động kịch liệt.

Lượng lớn đá vụn và đá tảng rơi xuống như mưa.

Nghiệt thú lay động một lúc, sức lực bắt đầu yếu dần. Sau đó nó lại há miệng

hút một giọt Thạch Tâm huyết vào trong miệng.

Trận rung chuyển này kéo dài hơn nửa khắc, khiến cho mấy người Chu Lương

Thần và Tiêu Di cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình cũng rung động theo, khí

huyết của bản thân hỗn loạn theo.

Mà theo thời gian trôi qua, cột đá chống trời kia dần dần hiện ra dáng vẻ vốn có

của nó.

Đây là một cái cây cực lớn, vỏ cây là màu đỏ, khô ráp và tang thương, tựa như

mặt đất khi khô nứt.

Mọi người chỉ nhìn qua là nhận ra đây là một cây Huyết tùng khổng lồ.

Nó vốn không có cành cây, nhưng theo đá ở bên ngoài tróc ra, từng cành từng

cành cây bắt đầu nảy mầm, rồi mọc ra từ trên thân cây.

Những cành cây và mầm cây kia đang điên cuồng sinh trưởng, chỉ chớp mắt đã

che phủ cả bầu trời.

“Là Mộc Kiếm Tiên!”

Ánh mắt Nhân Trung Thủ đã tuyệt vọng.

Cột đá chống trời khổng lồ này chính là cây Huyết tùng cực lớn, bên trong rõ

ràng có ẩn chứa kiếm ý mạnh mẽ đến kh*ng b*!

Nhân Trung Thủ cảm thấy ánh mắt của ba vị sư đệ phía sau có thể băm xác

mình rồi.

Vẻ mặt Tiết Đình Hữu đầy hưng phấn, trên gương mặt hiện ra một vệt ửng

hồng: “Đó không phải là Thạch Tâm huyết, mà là máu của Mộc Kiếm Tiên.”

Hắn biết mình kiếm bộn rồi.

Tuy rằng bọn họ có thể không lấy được Mộc Kiếm Tiên, nhưng lại đi theo Sở

Hi Thanh kiếm được một phần ‘vô thượng tiên duyên’.

Cần biết, mặc kệ là Thạch Tâm huyết cũng tốt, hay là Thời Ngân thảo cũng

được, tất cả đều là tạo vật của Mộc Kiếm Tiên và chủ nhân bí cảnh, bọn họ giơ

tay lên là có.

Cùng lúc đó, mấy cành cây to kia bỗng nhiên hạ xuống, chúng nó đan xen vào

nhau, tạo thành một bàn tay có phạm vi gần nửa mẫu, rồi rơi vào trước người Sở

Hi Thanh.

Thần sắc Sở Hi Thanh hơi động, rồi lập tức bước lên.

Bàn tay được tạo từ cành cây kia nâng hắn lên trên, mãi cho đến độ cao năm

trăm trượng, đã thăm dò vào tầng mây ở trên không.

Sở Hi Thanh phát hiện thân cây của Mộc Kiếm Tiên hơn xa năm trăm trượng,

thân cây này đâm thẳng vào nơi sâu xa trên tầng trời, không biết cao đến tận nơi

nào.

Bàn tay này nâng hắn đến tầng mây thì bỗng nhiên dừng lại.

Sở Hi Thanh nhìn thấy một bóng người ngũ đoạn lại mập mạp như quả bóng

hiện ra trước mặt mình.

(ngũ đoản = hai tay hai chân và cổ đều ngắn)

Sở Hi Thanh nhận ra người này, chính là tông chủ Lý Trường Sinh của bọn họ,

đúng không?

Nhưng vị này trẻ tuổi hơn nhiều lắm, nhìn qua chỉ khoảng mười tám tuổi.

Sở Hi Thanh khẽ nhướng mày, trong lòng cũng bừng tỉnh.

Có lẽ vị này cũng bị chủ nhân bí cảnh lấy ra từ dòng sông thời gian giống như

Huyết Nhai Đao Quân khi trước, dùng để ngăn cản mình.

Sở Hi Thanh tê cả da đầu, sắc mặt ngưng trọng.

Tuy rằng tông chủ Lý Trường Sinh không có danh tiếng gì khi còn trẻ, mãi đến

tận hơn ba mươi tuổi mới bộc lộ tài năng.

Có người nói, khi đó mấy vị đại trưởng lão vì tranh cướp vị trí tông chủ mà

đánh đến đầu đầy u, cản trở lẫn nhau, đào hố lẫn nhau, ầm ĩ mãi một thời gian.

Kết quả là tông chủ đời trước trực tiếp bỏ qua mọi người, giao Thần Vọng kiếm

vào tay Lý Trường Sinh luôn.

Khi đó, một đám Siêu thiên trụ trong tông môn đều không phục, bọn họ đều

nghĩ Lý Trường Sinh là ai vậy? Cũng chỉ là một tam phẩm cấp Thiên trụ mà

thôi.

Kết quả là Lý Trường Sinh đánh bại từng người bọn họ trong từng cuộc luận

bàn so tài.

Khi đó mọi người mới biết, vị này chính là một kẻ thâm tàng bất lộ, không chỉ

là Bình Thiên thánh truyền, còn tu luyện Lượng Thiên và Tru Thiên đến tầng

thứ hai, đó đã không phải là nhập môn, mà đã tiếp cận với cấp thánh truyền rồi.

Vì vậy, không ai biết Lý Trường Sinh còn trẻ sẽ mạnh như thế nào.

Nhưng hôm nay hắn lại có cơ hội nhìn thấy. . .

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ngày xưa, tông môn thuật sư Thái Vi Viên đã trợ giúp Mộc Kiếm Tiên khai mởlinh trí, liền được Mộc Kiếm Tiên che chở hơn một vạn năm, từ đó leo vào hàngnhất phẩm.Như vậy, bây giờ Vô Tướng thần tông cứu Mộc Kiếm Tiên thoát vây, MộcKiếm Tiên sẽ báo đáp thế nào?Nhân Trung Thủ thấy rất hốt hoảng, hắn dự đoán là trưởng bối của tông mônbiết được chuyện này thì có thể sẽ xé xác hắn.Rốt cuộc mình đã làm cái gì?Nhân Trung Thủ suy nghĩ rất nhanh, lòng thầm nói mình cũng có làm gì đâu,chỉ thu thập bản đồ Cửu Khúc Ma Tràng quật cho Sở Hi Thanh thôi.Khoan đã!Cửu Khúc Ma Tràng quật là thế giới suy nghĩ của Chúc Quang âm. . . đây rất cóthể là vấn đề mấu chốt.Trong khi hai người kia nói chuyện, con nghiệt thú kia đã dùng đôi tay đè lêncột đá chống trời kia.Khoảnh khắc này, toàn bộ hố Thần Thạch đều là núi sập đất chuyển, cột đá caochót vót đâm thẳng vào vòm trời kia cũng bắt đầu lay động kịch liệt.Lượng lớn đá vụn và đá tảng rơi xuống như mưa.Nghiệt thú lay động một lúc, sức lực bắt đầu yếu dần. Sau đó nó lại há miệnghút một giọt Thạch Tâm huyết vào trong miệng.Trận rung chuyển này kéo dài hơn nửa khắc, khiến cho mấy người Chu LươngThần và Tiêu Di cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình cũng rung động theo, khíhuyết của bản thân hỗn loạn theo.Mà theo thời gian trôi qua, cột đá chống trời kia dần dần hiện ra dáng vẻ vốn cócủa nó.Đây là một cái cây cực lớn, vỏ cây là màu đỏ, khô ráp và tang thương, tựa nhưmặt đất khi khô nứt.Mọi người chỉ nhìn qua là nhận ra đây là một cây Huyết tùng khổng lồ.Nó vốn không có cành cây, nhưng theo đá ở bên ngoài tróc ra, từng cành từngcành cây bắt đầu nảy mầm, rồi mọc ra từ trên thân cây.Những cành cây và mầm cây kia đang điên cuồng sinh trưởng, chỉ chớp mắt đãche phủ cả bầu trời.“Là Mộc Kiếm Tiên!”Ánh mắt Nhân Trung Thủ đã tuyệt vọng.Cột đá chống trời khổng lồ này chính là cây Huyết tùng cực lớn, bên trong rõràng có ẩn chứa kiếm ý mạnh mẽ đến kh*ng b*!Nhân Trung Thủ cảm thấy ánh mắt của ba vị sư đệ phía sau có thể băm xácmình rồi.Vẻ mặt Tiết Đình Hữu đầy hưng phấn, trên gương mặt hiện ra một vệt ửnghồng: “Đó không phải là Thạch Tâm huyết, mà là máu của Mộc Kiếm Tiên.”Hắn biết mình kiếm bộn rồi.Tuy rằng bọn họ có thể không lấy được Mộc Kiếm Tiên, nhưng lại đi theo SởHi Thanh kiếm được một phần ‘vô thượng tiên duyên’.Cần biết, mặc kệ là Thạch Tâm huyết cũng tốt, hay là Thời Ngân thảo cũngđược, tất cả đều là tạo vật của Mộc Kiếm Tiên và chủ nhân bí cảnh, bọn họ giơtay lên là có.Cùng lúc đó, mấy cành cây to kia bỗng nhiên hạ xuống, chúng nó đan xen vàonhau, tạo thành một bàn tay có phạm vi gần nửa mẫu, rồi rơi vào trước người SởHi Thanh.Thần sắc Sở Hi Thanh hơi động, rồi lập tức bước lên.Bàn tay được tạo từ cành cây kia nâng hắn lên trên, mãi cho đến độ cao nămtrăm trượng, đã thăm dò vào tầng mây ở trên không.Sở Hi Thanh phát hiện thân cây của Mộc Kiếm Tiên hơn xa năm trăm trượng,thân cây này đâm thẳng vào nơi sâu xa trên tầng trời, không biết cao đến tận nơinào.Bàn tay này nâng hắn đến tầng mây thì bỗng nhiên dừng lại.Sở Hi Thanh nhìn thấy một bóng người ngũ đoạn lại mập mạp như quả bónghiện ra trước mặt mình.(ngũ đoản = hai tay hai chân và cổ đều ngắn)Sở Hi Thanh nhận ra người này, chính là tông chủ Lý Trường Sinh của bọn họ,đúng không?Nhưng vị này trẻ tuổi hơn nhiều lắm, nhìn qua chỉ khoảng mười tám tuổi.Sở Hi Thanh khẽ nhướng mày, trong lòng cũng bừng tỉnh.Có lẽ vị này cũng bị chủ nhân bí cảnh lấy ra từ dòng sông thời gian giống nhưHuyết Nhai Đao Quân khi trước, dùng để ngăn cản mình.Sở Hi Thanh tê cả da đầu, sắc mặt ngưng trọng.Tuy rằng tông chủ Lý Trường Sinh không có danh tiếng gì khi còn trẻ, mãi đếntận hơn ba mươi tuổi mới bộc lộ tài năng.Có người nói, khi đó mấy vị đại trưởng lão vì tranh cướp vị trí tông chủ màđánh đến đầu đầy u, cản trở lẫn nhau, đào hố lẫn nhau, ầm ĩ mãi một thời gian.Kết quả là tông chủ đời trước trực tiếp bỏ qua mọi người, giao Thần Vọng kiếmvào tay Lý Trường Sinh luôn.Khi đó, một đám Siêu thiên trụ trong tông môn đều không phục, bọn họ đềunghĩ Lý Trường Sinh là ai vậy? Cũng chỉ là một tam phẩm cấp Thiên trụ màthôi.Kết quả là Lý Trường Sinh đánh bại từng người bọn họ trong từng cuộc luậnbàn so tài.Khi đó mọi người mới biết, vị này chính là một kẻ thâm tàng bất lộ, không chỉlà Bình Thiên thánh truyền, còn tu luyện Lượng Thiên và Tru Thiên đến tầngthứ hai, đó đã không phải là nhập môn, mà đã tiếp cận với cấp thánh truyền rồi.Vì vậy, không ai biết Lý Trường Sinh còn trẻ sẽ mạnh như thế nào.Nhưng hôm nay hắn lại có cơ hội nhìn thấy. . .

Chương 1058: Nham hiểm giả dối (2)