Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1074: Vĩnh Hằng (2)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lúc này, chỉ có một chuyện duy nhất làm hắn không yên tâm.Sở Hi Thanh đã cảm ứng được hàng trăm hàng ngàn con nghiệt thú xuất hiện,bọn chúng giống như thủy triều mà nhảy thẳng xuống hố Thần Thạch.Nội tâm của Sở Hi Thanh sinh ra ý mờ mịt.Trong hố Thần Thạch còn có con nghiệt thú khổng lồ cấp độ tam phẩm kia, nócũng là một tồn tại mạnh mẽ ở trong bí cảnh thời gian này.Nhưng nó có thể phòng thủ được sao?Còn cả đám đồng môn của mình nữa.Bí cảnh thời gian chính là thế giới của Chúc Quang âm, những người này đãkhông thể rời khỏi bí cảnh.Bọn họ có thể bình yên vô sự?Hắn không biết là, ngay khi hắn dốc hết sức để diễn luyện kiếm pháp, một bóngma cực lớn đã xuất hiện ở sau lưng hắn.Đó là Táng Thiên, hắn không có đầu, hai con mắt ở hai bên vú đã mở ra, tai tráicầm càn, tay phải cầm thích, cũng chính là chiến phủ và tấm khiên.Vị này đang nhìn chằm chằm vào hắn bằng hai mắt trước ngực.Trong mắt của hắn không có bất kỳ tình cảm nào, nhưng ngọn lửa đen quanhngười Sở Hi Thanh thì lại càng mãnh liệt hơn.Mà lúc này, bên dưới đại thụ chống trời kia, vô số cành cây nhỏ bé và thô tođâm xuyên ra khỏi thân cây, bắt đầu đánh giết những con nghiệt thú vẫn cònđang ở trên không trung kia.Nhưng vẫn có một ít cá lọt lưới, bọn chúng nhảy xuống đất, rồi bắt đầu nhào vềphía thân cây.Tiểu Huyền Vũ đang dựa vào thân cây, nó đã rút tứ chi và đầu rùa vào trong mairùa của mình.Sở Mính thì đang ngồi xếp bằng trên mặt đất để dưỡng thương, mặt tràn đầy sợhãi, vội vàng đứng dậy, lùi về phía tiểu Huyền Vũ.Nhưng bên ngoài mai rùa đã xuất hiện vô số thuẫn băng, tầng tầng lớp lớp thuẫnbăng bảo vệ quanh người tiểu Huyền Vũ, cũng ngăn cản ba người chủ tớ SởMính ở bên ngoài.Sắc mặt của tất cả mọi người trên lưng rùa cũng rất ngưng trọng.Vương Hi Trúc làm như không nhìn thấy tình cảnh của mấy người Sở Mính,nàng cũng không có ý định đón bọn họ vào.Lúc trước, Sở Mính chần chờ do dự khi thi triển Bắc Thần Thiên Tượng trận,suýt nữa làm trận pháp bị phá hủy, điều này đã khiến cho nàng thất vọng và tứcgiận đến cực điểm.Dù đưa ba người này lên lưng rùa cũng là vô ích, trái lại còn phải cẩn thận và lolắng bị nữ nhân này bán đứng, vậy thì cần gì phải khổ?“Phương sư huynh!”Chu Lương Thần thì lo lắng cho chủ thượng của mình, quay sang ôm quyền vớiPhương Bất Viên: “Chủ thượng đang trợ giúp Mộc Kiếm Tiên thoát vây, chúngta tuyệt đối không thể để đám nghiệt thú này thực hiện được ý đồ.”Phương Bất Viên lại không để ý đến đám nghiệt thú đang nhào lên này.Hắn chắp tay sau lưng, ánh mắt sâu thẳm mà nhìn về phía một miệng hang ởphía nam: “Không cần lo lắng về đám nghiệt thú này, Mộc Kiếm Tiên chắc chắnđã có phương pháp ứng phó, chúng ta cần phải đề phòng, chính là biến sốkhông nên có.”Nếu Mộc Kiếm Tiên – Tùng Duyên Niên đã mưu đồ thoát vây, há có thể khôngđề phòng những nghiệt thú này?Chỉ là lần này có một ít biến số mà Mộc Kiếm Tiên không thể tính được.Chính là đám người được Tinh thần Đại pháp sư đưa vào trong này. . .Phương Bất Viên đã cảm ứng được hơi thở của bọn họ.Đám siêu thiên kiêu và Thiên trụ bị Sở Hi Thanh g**t ch*t kia, đã được lựclượng của Chúc Quang âm kéo về, tại hiện nhân gian.Phương Bất Viên cũng không kinh ngạc chút nào.Nếu như Chúc Quang âm muốn tìm kiếm sự giúp đỡ từ trong dòng sông thờigian, vậy thì đám người này là thích hợp nhất, cũng là dễ dàng nhất.Thời gian càng xa, Chúc Quang âm sẽ phải tiêu hao càng nhiều thần lực.Đặc biệt là đệ tử của các đại tông phái đều có những thần khí trấn áp giống nhưVô Tướng thần ấn, không phải Chúc Quang âm muốn triệu hồi là có thể triệuhồi được.Ngay khi Phương Bất Viên nói chuyện, thân thể của con nghiệt thú khổng lồ kiađã bành trướng đến gần mười ba trượng.Nó đã mất đi lực lượng của Chúc Quang âm, không thể sử dụng Thời Chi Ngân,nhưng Thái Ất thần lôi của nó lại càng mạnh mẽ hơn, trong miệng thì phun ravô số kiếm khí, một nửa là canh kim, một nửa là màu xanh lá.Đám nghiệt thú kia hầu như vừa chạm vào là chết, đụng vào là nát.Nhưng theo thời gian trôi qua, số lượng nghiệt thú càng ngày càng nhiều, chúngnó lít nha lít nhít, hầu như đã chiếm một nửa hố Thần Thạch.Vòng vây của nghiệt thú càng ngày càng nhỏ, ngay khi mọi người trên lưng tiểuHuyền Vũ đang âm thầm hoảng sợ, thân thể của con nghiệt thú khổng lồ kiabỗng nhiên nổ tung.Trong lúc nhất thời, vô số chất gỗ màu đỏ tươi b*n r* bốn phương tám hướng,thân thể của con nghiệt thú khổng lồ kia cũng thu nhỏ về còn khoảng mộttrượng.Những mảnh gỗ vụn nhỏ bé không đáng kể kia bám vào trên người của đámnghiệt thú, sau đó bắt đầu nảy mầm và sinh trưởng trên người chúng, hút máuthịt của chúng.Sau đó, thân thể của đám nghiệt thú này đã tự tan vỡ, máu thịt và xương cốt đềutan rã, sụp đổ, hóa thành một bãi nhầy nhụa không có sinh cơ.Phương Bất Viên lập tức hiểu ra.Đây chính là phương pháp đối phó với đám nghiệt thú này của Mộc Kiếm Tiên.Hắn lựa chọn phương thức đỡ tốn sức nhất.Đám nghiệt thú này được xưng là nghiệt thú, là bởi vì hình thái sinh mệnh củachúng đều không đầy đủ.Chúng nó chính là tạo vật do Chúc Quang âm chắp vá lung tung, trong thân thểvà huyết mạch tràn đầy các loại xung đột và mâu thuẫn.Mộc Kiếm Tiên chỉ cần ra tay từ phương diện này, phá hoạt cân bằng trong cơthể nghiệt thú, liền có thể để bọn chúng tự hủy.

Lúc này, chỉ có một chuyện duy nhất làm hắn không yên tâm.

Sở Hi Thanh đã cảm ứng được hàng trăm hàng ngàn con nghiệt thú xuất hiện,

bọn chúng giống như thủy triều mà nhảy thẳng xuống hố Thần Thạch.

Nội tâm của Sở Hi Thanh sinh ra ý mờ mịt.

Trong hố Thần Thạch còn có con nghiệt thú khổng lồ cấp độ tam phẩm kia, nó

cũng là một tồn tại mạnh mẽ ở trong bí cảnh thời gian này.

Nhưng nó có thể phòng thủ được sao?

Còn cả đám đồng môn của mình nữa.

Bí cảnh thời gian chính là thế giới của Chúc Quang âm, những người này đã

không thể rời khỏi bí cảnh.

Bọn họ có thể bình yên vô sự?

Hắn không biết là, ngay khi hắn dốc hết sức để diễn luyện kiếm pháp, một bóng

ma cực lớn đã xuất hiện ở sau lưng hắn.

Đó là Táng Thiên, hắn không có đầu, hai con mắt ở hai bên vú đã mở ra, tai trái

cầm càn, tay phải cầm thích, cũng chính là chiến phủ và tấm khiên.

Vị này đang nhìn chằm chằm vào hắn bằng hai mắt trước ngực.

Trong mắt của hắn không có bất kỳ tình cảm nào, nhưng ngọn lửa đen quanh

người Sở Hi Thanh thì lại càng mãnh liệt hơn.

Mà lúc này, bên dưới đại thụ chống trời kia, vô số cành cây nhỏ bé và thô to

đâm xuyên ra khỏi thân cây, bắt đầu đánh giết những con nghiệt thú vẫn còn

đang ở trên không trung kia.

Nhưng vẫn có một ít cá lọt lưới, bọn chúng nhảy xuống đất, rồi bắt đầu nhào về

phía thân cây.

Tiểu Huyền Vũ đang dựa vào thân cây, nó đã rút tứ chi và đầu rùa vào trong mai

rùa của mình.

Sở Mính thì đang ngồi xếp bằng trên mặt đất để dưỡng thương, mặt tràn đầy sợ

hãi, vội vàng đứng dậy, lùi về phía tiểu Huyền Vũ.

Nhưng bên ngoài mai rùa đã xuất hiện vô số thuẫn băng, tầng tầng lớp lớp thuẫn

băng bảo vệ quanh người tiểu Huyền Vũ, cũng ngăn cản ba người chủ tớ Sở

Mính ở bên ngoài.

Sắc mặt của tất cả mọi người trên lưng rùa cũng rất ngưng trọng.

Vương Hi Trúc làm như không nhìn thấy tình cảnh của mấy người Sở Mính,

nàng cũng không có ý định đón bọn họ vào.

Lúc trước, Sở Mính chần chờ do dự khi thi triển Bắc Thần Thiên Tượng trận,

suýt nữa làm trận pháp bị phá hủy, điều này đã khiến cho nàng thất vọng và tức

giận đến cực điểm.

Dù đưa ba người này lên lưng rùa cũng là vô ích, trái lại còn phải cẩn thận và lo

lắng bị nữ nhân này bán đứng, vậy thì cần gì phải khổ?

“Phương sư huynh!”

Chu Lương Thần thì lo lắng cho chủ thượng của mình, quay sang ôm quyền với

Phương Bất Viên: “Chủ thượng đang trợ giúp Mộc Kiếm Tiên thoát vây, chúng

ta tuyệt đối không thể để đám nghiệt thú này thực hiện được ý đồ.”

Phương Bất Viên lại không để ý đến đám nghiệt thú đang nhào lên này.

Hắn chắp tay sau lưng, ánh mắt sâu thẳm mà nhìn về phía một miệng hang ở

phía nam: “Không cần lo lắng về đám nghiệt thú này, Mộc Kiếm Tiên chắc chắn

đã có phương pháp ứng phó, chúng ta cần phải đề phòng, chính là biến số

không nên có.”

Nếu Mộc Kiếm Tiên – Tùng Duyên Niên đã mưu đồ thoát vây, há có thể không

đề phòng những nghiệt thú này?

Chỉ là lần này có một ít biến số mà Mộc Kiếm Tiên không thể tính được.

Chính là đám người được Tinh thần Đại pháp sư đưa vào trong này. . .

Phương Bất Viên đã cảm ứng được hơi thở của bọn họ.

Đám siêu thiên kiêu và Thiên trụ bị Sở Hi Thanh g**t ch*t kia, đã được lực

lượng của Chúc Quang âm kéo về, tại hiện nhân gian.

Phương Bất Viên cũng không kinh ngạc chút nào.

Nếu như Chúc Quang âm muốn tìm kiếm sự giúp đỡ từ trong dòng sông thời

gian, vậy thì đám người này là thích hợp nhất, cũng là dễ dàng nhất.

Thời gian càng xa, Chúc Quang âm sẽ phải tiêu hao càng nhiều thần lực.

Đặc biệt là đệ tử của các đại tông phái đều có những thần khí trấn áp giống như

Vô Tướng thần ấn, không phải Chúc Quang âm muốn triệu hồi là có thể triệu

hồi được.

Ngay khi Phương Bất Viên nói chuyện, thân thể của con nghiệt thú khổng lồ kia

đã bành trướng đến gần mười ba trượng.

Nó đã mất đi lực lượng của Chúc Quang âm, không thể sử dụng Thời Chi Ngân,

nhưng Thái Ất thần lôi của nó lại càng mạnh mẽ hơn, trong miệng thì phun ra

vô số kiếm khí, một nửa là canh kim, một nửa là màu xanh lá.

Đám nghiệt thú kia hầu như vừa chạm vào là chết, đụng vào là nát.

Nhưng theo thời gian trôi qua, số lượng nghiệt thú càng ngày càng nhiều, chúng

nó lít nha lít nhít, hầu như đã chiếm một nửa hố Thần Thạch.

Vòng vây của nghiệt thú càng ngày càng nhỏ, ngay khi mọi người trên lưng tiểu

Huyền Vũ đang âm thầm hoảng sợ, thân thể của con nghiệt thú khổng lồ kia

bỗng nhiên nổ tung.

Trong lúc nhất thời, vô số chất gỗ màu đỏ tươi b*n r* bốn phương tám hướng,

thân thể của con nghiệt thú khổng lồ kia cũng thu nhỏ về còn khoảng một

trượng.

Những mảnh gỗ vụn nhỏ bé không đáng kể kia bám vào trên người của đám

nghiệt thú, sau đó bắt đầu nảy mầm và sinh trưởng trên người chúng, hút máu

thịt của chúng.

Sau đó, thân thể của đám nghiệt thú này đã tự tan vỡ, máu thịt và xương cốt đều

tan rã, sụp đổ, hóa thành một bãi nhầy nhụa không có sinh cơ.

Phương Bất Viên lập tức hiểu ra.

Đây chính là phương pháp đối phó với đám nghiệt thú này của Mộc Kiếm Tiên.

Hắn lựa chọn phương thức đỡ tốn sức nhất.

Đám nghiệt thú này được xưng là nghiệt thú, là bởi vì hình thái sinh mệnh của

chúng đều không đầy đủ.

Chúng nó chính là tạo vật do Chúc Quang âm chắp vá lung tung, trong thân thể

và huyết mạch tràn đầy các loại xung đột và mâu thuẫn.

Mộc Kiếm Tiên chỉ cần ra tay từ phương diện này, phá hoạt cân bằng trong cơ

thể nghiệt thú, liền có thể để bọn chúng tự hủy.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lúc này, chỉ có một chuyện duy nhất làm hắn không yên tâm.Sở Hi Thanh đã cảm ứng được hàng trăm hàng ngàn con nghiệt thú xuất hiện,bọn chúng giống như thủy triều mà nhảy thẳng xuống hố Thần Thạch.Nội tâm của Sở Hi Thanh sinh ra ý mờ mịt.Trong hố Thần Thạch còn có con nghiệt thú khổng lồ cấp độ tam phẩm kia, nócũng là một tồn tại mạnh mẽ ở trong bí cảnh thời gian này.Nhưng nó có thể phòng thủ được sao?Còn cả đám đồng môn của mình nữa.Bí cảnh thời gian chính là thế giới của Chúc Quang âm, những người này đãkhông thể rời khỏi bí cảnh.Bọn họ có thể bình yên vô sự?Hắn không biết là, ngay khi hắn dốc hết sức để diễn luyện kiếm pháp, một bóngma cực lớn đã xuất hiện ở sau lưng hắn.Đó là Táng Thiên, hắn không có đầu, hai con mắt ở hai bên vú đã mở ra, tai tráicầm càn, tay phải cầm thích, cũng chính là chiến phủ và tấm khiên.Vị này đang nhìn chằm chằm vào hắn bằng hai mắt trước ngực.Trong mắt của hắn không có bất kỳ tình cảm nào, nhưng ngọn lửa đen quanhngười Sở Hi Thanh thì lại càng mãnh liệt hơn.Mà lúc này, bên dưới đại thụ chống trời kia, vô số cành cây nhỏ bé và thô tođâm xuyên ra khỏi thân cây, bắt đầu đánh giết những con nghiệt thú vẫn cònđang ở trên không trung kia.Nhưng vẫn có một ít cá lọt lưới, bọn chúng nhảy xuống đất, rồi bắt đầu nhào vềphía thân cây.Tiểu Huyền Vũ đang dựa vào thân cây, nó đã rút tứ chi và đầu rùa vào trong mairùa của mình.Sở Mính thì đang ngồi xếp bằng trên mặt đất để dưỡng thương, mặt tràn đầy sợhãi, vội vàng đứng dậy, lùi về phía tiểu Huyền Vũ.Nhưng bên ngoài mai rùa đã xuất hiện vô số thuẫn băng, tầng tầng lớp lớp thuẫnbăng bảo vệ quanh người tiểu Huyền Vũ, cũng ngăn cản ba người chủ tớ SởMính ở bên ngoài.Sắc mặt của tất cả mọi người trên lưng rùa cũng rất ngưng trọng.Vương Hi Trúc làm như không nhìn thấy tình cảnh của mấy người Sở Mính,nàng cũng không có ý định đón bọn họ vào.Lúc trước, Sở Mính chần chờ do dự khi thi triển Bắc Thần Thiên Tượng trận,suýt nữa làm trận pháp bị phá hủy, điều này đã khiến cho nàng thất vọng và tứcgiận đến cực điểm.Dù đưa ba người này lên lưng rùa cũng là vô ích, trái lại còn phải cẩn thận và lolắng bị nữ nhân này bán đứng, vậy thì cần gì phải khổ?“Phương sư huynh!”Chu Lương Thần thì lo lắng cho chủ thượng của mình, quay sang ôm quyền vớiPhương Bất Viên: “Chủ thượng đang trợ giúp Mộc Kiếm Tiên thoát vây, chúngta tuyệt đối không thể để đám nghiệt thú này thực hiện được ý đồ.”Phương Bất Viên lại không để ý đến đám nghiệt thú đang nhào lên này.Hắn chắp tay sau lưng, ánh mắt sâu thẳm mà nhìn về phía một miệng hang ởphía nam: “Không cần lo lắng về đám nghiệt thú này, Mộc Kiếm Tiên chắc chắnđã có phương pháp ứng phó, chúng ta cần phải đề phòng, chính là biến sốkhông nên có.”Nếu Mộc Kiếm Tiên – Tùng Duyên Niên đã mưu đồ thoát vây, há có thể khôngđề phòng những nghiệt thú này?Chỉ là lần này có một ít biến số mà Mộc Kiếm Tiên không thể tính được.Chính là đám người được Tinh thần Đại pháp sư đưa vào trong này. . .Phương Bất Viên đã cảm ứng được hơi thở của bọn họ.Đám siêu thiên kiêu và Thiên trụ bị Sở Hi Thanh g**t ch*t kia, đã được lựclượng của Chúc Quang âm kéo về, tại hiện nhân gian.Phương Bất Viên cũng không kinh ngạc chút nào.Nếu như Chúc Quang âm muốn tìm kiếm sự giúp đỡ từ trong dòng sông thờigian, vậy thì đám người này là thích hợp nhất, cũng là dễ dàng nhất.Thời gian càng xa, Chúc Quang âm sẽ phải tiêu hao càng nhiều thần lực.Đặc biệt là đệ tử của các đại tông phái đều có những thần khí trấn áp giống nhưVô Tướng thần ấn, không phải Chúc Quang âm muốn triệu hồi là có thể triệuhồi được.Ngay khi Phương Bất Viên nói chuyện, thân thể của con nghiệt thú khổng lồ kiađã bành trướng đến gần mười ba trượng.Nó đã mất đi lực lượng của Chúc Quang âm, không thể sử dụng Thời Chi Ngân,nhưng Thái Ất thần lôi của nó lại càng mạnh mẽ hơn, trong miệng thì phun ravô số kiếm khí, một nửa là canh kim, một nửa là màu xanh lá.Đám nghiệt thú kia hầu như vừa chạm vào là chết, đụng vào là nát.Nhưng theo thời gian trôi qua, số lượng nghiệt thú càng ngày càng nhiều, chúngnó lít nha lít nhít, hầu như đã chiếm một nửa hố Thần Thạch.Vòng vây của nghiệt thú càng ngày càng nhỏ, ngay khi mọi người trên lưng tiểuHuyền Vũ đang âm thầm hoảng sợ, thân thể của con nghiệt thú khổng lồ kiabỗng nhiên nổ tung.Trong lúc nhất thời, vô số chất gỗ màu đỏ tươi b*n r* bốn phương tám hướng,thân thể của con nghiệt thú khổng lồ kia cũng thu nhỏ về còn khoảng mộttrượng.Những mảnh gỗ vụn nhỏ bé không đáng kể kia bám vào trên người của đámnghiệt thú, sau đó bắt đầu nảy mầm và sinh trưởng trên người chúng, hút máuthịt của chúng.Sau đó, thân thể của đám nghiệt thú này đã tự tan vỡ, máu thịt và xương cốt đềutan rã, sụp đổ, hóa thành một bãi nhầy nhụa không có sinh cơ.Phương Bất Viên lập tức hiểu ra.Đây chính là phương pháp đối phó với đám nghiệt thú này của Mộc Kiếm Tiên.Hắn lựa chọn phương thức đỡ tốn sức nhất.Đám nghiệt thú này được xưng là nghiệt thú, là bởi vì hình thái sinh mệnh củachúng đều không đầy đủ.Chúng nó chính là tạo vật do Chúc Quang âm chắp vá lung tung, trong thân thểvà huyết mạch tràn đầy các loại xung đột và mâu thuẫn.Mộc Kiếm Tiên chỉ cần ra tay từ phương diện này, phá hoạt cân bằng trong cơthể nghiệt thú, liền có thể để bọn chúng tự hủy.

Chương 1074: Vĩnh Hằng (2)