Quan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to…
Chương 3: Chương 3
Khi Bà Nội Trợ Vùng LênTác giả: Hà Hiểu NgưTruyện Đô ThịQuan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to… Buổi tối, tôi ầm ĩ với mẹ chồng đến trong lòng nghẹn muốn chết.Một đêm không ngủ ngon, buổi sáng mơ màng rời giường đưa con gái đi nhà trẻ.Chờ tôi trở lại, cơm thừa canh cặn tối hôm qua trên bàn còn chưa dọn, bữa sáng càng không thấy bóng dáng.Tôi liếc về cửa phòng ngủ phụ, cũng không biết bà già kia đã dậy sớm ra ngoài thể dục hay vẫn là nằm ở trong phòng.Tôi không muốn ở lại trong nhà bèn hẹn bạn thân đi dạo phố.Mãi đến khi nhà trẻ tan học, tôi mới vội vàng đi đón con gái Điềm Điềm.“Mẹ, mình có thể đừng về nhà không?” Điềm Điềm ôm tôi, trên mặt mang theo do dự và hoảng loạn.Tôi mềm giọng nhẹ nhàng an ủi Điềm Điềm: “Làm sao vậy, Điềm Điềm? Con muốn đi đâu chơi à?”“Bà nội… bà nội ở nhà, con sợ.”Nghe con gái nói, trái tim tôi thắt lại đau đớn.Tôi hôn lên mặt con gái một cái, lập tức nói: “Vậy chúng ta tạm không về nhà nhé. Mẹ đưa con đi công viên giải trí chơi.”Vì suy xét đến cảm xúc của con gái, tôi đưa con bé đến trung tâm thương mại, công viên trò chơi, cơm chiều cũng ăn ở trung tâm thương mại, mãi đến hơn 8 giờ mới về nhà.Nhưng mà tôi không nghĩ tới, khi chúng tôi đứng ở cửa nhà, lại vào không được nhà.Cho dù tôi xoay chìa khóa thế nào thì đều không đút vào được ổ khóa.Tôi gọi điện thoại cho bên quản lý tòa nhà, đợi trong chốc lát, bên quản lý tòa nhà phái một bảo vệ trực ban đến.“À, là nhà cô.” Dường như bảo vệ trực ban biết gì đó, trên mặt mang theo biểu cảm kỳ lạ: “Buổi chiều, bà cụ nhà cô nói với bên quản lý là mất chìa khóa, anh Tần đặc biệt gọi điện thoại để bên quản lý tòa nhà tìm thợ sửa khóa đến thay khoá cửa. Cô không làm mất chìa khóa nữa đấy chứ?”Bà cụ nhà tôi? Mất chìa khóa? Thay khoá cửa?Mấy từ này đập về phía tôi lập tức làm tôi hiểu được hóa ra bà già Cát Tú Lan này lại giở trò!Chờ bảo vệ đi rồi, tôi tức giận đá cửa phòng, gọi Cát Tú Lan mở cửa.Gọi bảy tám phút, trong phòng vẫn không hề có động tĩnh.Tôi gọi điện thoại cho Tần Thư Viễn, lại không ai nghe máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.Tôi tức giận đưa con gái đi thuê phòng khách sạn ở khu gần đó.
Buổi tối, tôi ầm ĩ với mẹ chồng đến trong lòng nghẹn muốn chết.
Một đêm không ngủ ngon, buổi sáng mơ màng rời giường đưa con gái đi nhà trẻ.
Chờ tôi trở lại, cơm thừa canh cặn tối hôm qua trên bàn còn chưa dọn, bữa sáng càng không thấy bóng dáng.
Tôi liếc về cửa phòng ngủ phụ, cũng không biết bà già kia đã dậy sớm ra ngoài thể dục hay vẫn là nằm ở trong phòng.
Tôi không muốn ở lại trong nhà bèn hẹn bạn thân đi dạo phố.
Mãi đến khi nhà trẻ tan học, tôi mới vội vàng đi đón con gái Điềm Điềm.
“Mẹ, mình có thể đừng về nhà không?” Điềm Điềm ôm tôi, trên mặt mang theo do dự và hoảng loạn.
Tôi mềm giọng nhẹ nhàng an ủi Điềm Điềm: “Làm sao vậy, Điềm Điềm? Con muốn đi đâu chơi à?”
“Bà nội… bà nội ở nhà, con sợ.”
Nghe con gái nói, trái tim tôi thắt lại đau đớn.
Tôi hôn lên mặt con gái một cái, lập tức nói: “Vậy chúng ta tạm không về nhà nhé. Mẹ đưa con đi công viên giải trí chơi.”
Vì suy xét đến cảm xúc của con gái, tôi đưa con bé đến trung tâm thương mại, công viên trò chơi, cơm chiều cũng ăn ở trung tâm thương mại, mãi đến hơn 8 giờ mới về nhà.
Nhưng mà tôi không nghĩ tới, khi chúng tôi đứng ở cửa nhà, lại vào không được nhà.
Cho dù tôi xoay chìa khóa thế nào thì đều không đút vào được ổ khóa.
Tôi gọi điện thoại cho bên quản lý tòa nhà, đợi trong chốc lát, bên quản lý tòa nhà phái một bảo vệ trực ban đến.
“À, là nhà cô.” Dường như bảo vệ trực ban biết gì đó, trên mặt mang theo biểu cảm kỳ lạ: “Buổi chiều, bà cụ nhà cô nói với bên quản lý là mất chìa khóa, anh Tần đặc biệt gọi điện thoại để bên quản lý tòa nhà tìm thợ sửa khóa đến thay khoá cửa. Cô không làm mất chìa khóa nữa đấy chứ?”
Bà cụ nhà tôi? Mất chìa khóa? Thay khoá cửa?
Mấy từ này đập về phía tôi lập tức làm tôi hiểu được hóa ra bà già Cát Tú Lan này lại giở trò!
Chờ bảo vệ đi rồi, tôi tức giận đá cửa phòng, gọi Cát Tú Lan mở cửa.
Gọi bảy tám phút, trong phòng vẫn không hề có động tĩnh.
Tôi gọi điện thoại cho Tần Thư Viễn, lại không ai nghe máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.
Tôi tức giận đưa con gái đi thuê phòng khách sạn ở khu gần đó.
Khi Bà Nội Trợ Vùng LênTác giả: Hà Hiểu NgưTruyện Đô ThịQuan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to… Buổi tối, tôi ầm ĩ với mẹ chồng đến trong lòng nghẹn muốn chết.Một đêm không ngủ ngon, buổi sáng mơ màng rời giường đưa con gái đi nhà trẻ.Chờ tôi trở lại, cơm thừa canh cặn tối hôm qua trên bàn còn chưa dọn, bữa sáng càng không thấy bóng dáng.Tôi liếc về cửa phòng ngủ phụ, cũng không biết bà già kia đã dậy sớm ra ngoài thể dục hay vẫn là nằm ở trong phòng.Tôi không muốn ở lại trong nhà bèn hẹn bạn thân đi dạo phố.Mãi đến khi nhà trẻ tan học, tôi mới vội vàng đi đón con gái Điềm Điềm.“Mẹ, mình có thể đừng về nhà không?” Điềm Điềm ôm tôi, trên mặt mang theo do dự và hoảng loạn.Tôi mềm giọng nhẹ nhàng an ủi Điềm Điềm: “Làm sao vậy, Điềm Điềm? Con muốn đi đâu chơi à?”“Bà nội… bà nội ở nhà, con sợ.”Nghe con gái nói, trái tim tôi thắt lại đau đớn.Tôi hôn lên mặt con gái một cái, lập tức nói: “Vậy chúng ta tạm không về nhà nhé. Mẹ đưa con đi công viên giải trí chơi.”Vì suy xét đến cảm xúc của con gái, tôi đưa con bé đến trung tâm thương mại, công viên trò chơi, cơm chiều cũng ăn ở trung tâm thương mại, mãi đến hơn 8 giờ mới về nhà.Nhưng mà tôi không nghĩ tới, khi chúng tôi đứng ở cửa nhà, lại vào không được nhà.Cho dù tôi xoay chìa khóa thế nào thì đều không đút vào được ổ khóa.Tôi gọi điện thoại cho bên quản lý tòa nhà, đợi trong chốc lát, bên quản lý tòa nhà phái một bảo vệ trực ban đến.“À, là nhà cô.” Dường như bảo vệ trực ban biết gì đó, trên mặt mang theo biểu cảm kỳ lạ: “Buổi chiều, bà cụ nhà cô nói với bên quản lý là mất chìa khóa, anh Tần đặc biệt gọi điện thoại để bên quản lý tòa nhà tìm thợ sửa khóa đến thay khoá cửa. Cô không làm mất chìa khóa nữa đấy chứ?”Bà cụ nhà tôi? Mất chìa khóa? Thay khoá cửa?Mấy từ này đập về phía tôi lập tức làm tôi hiểu được hóa ra bà già Cát Tú Lan này lại giở trò!Chờ bảo vệ đi rồi, tôi tức giận đá cửa phòng, gọi Cát Tú Lan mở cửa.Gọi bảy tám phút, trong phòng vẫn không hề có động tĩnh.Tôi gọi điện thoại cho Tần Thư Viễn, lại không ai nghe máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.Tôi tức giận đưa con gái đi thuê phòng khách sạn ở khu gần đó.