Quan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to…
Chương 4: Chương 4
Khi Bà Nội Trợ Vùng LênTác giả: Hà Hiểu NgưTruyện Đô ThịQuan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to… Ngày hôm sau tôi nhận được điện thoại của Tần Thư Viễn giục tôi về nhà.Sau khi anh ta nhìn thấy tôi và Điềm Điềm thì oán giận: “Anh mới đi công tác, hai người đã ầm ĩ túi bụi. Có thể để anh bớt phiền lòng tí không?”Nghe Tần Thư Viễn trách cứ, trong lòng tôi bốc lên một ngọn lửa vô danh.“Anh đã từng thấy mẹ chồng nào đuổi cháu gái, đuổi con dâu của mình ra khỏi cửa nhà, khóa ở ngoài cửa chưa?”Tần Thư Viễn không thể tin nổi nhìn tôi, quát lớn: “Mẹ anh nói lúc ra ngoài đi dạo làm mất chìa khóa rồi.”“Em cũng thật là…, bụng vậy rồi còn ra bên ngoài đi dạo. Mẹ anh lại không có điện thoại của em, không tìm thấy em, không tìm thợ khóa đổi khóa thì em bảo một bà lão như mẹ anh phải đi đâu? Nếu trong nhà có trộm cướp vào thì phải làm sao bây giờ?”“Anh…” Tôi tức giận đến gào to, không ngờ Cát Tú Lan lại trả đũa như này.Cảm xúc của tôi lập tức bùng cháy, nói không lựa lời: “Bà ta điếc hay liệt? Tối hôm qua tôi gõ cửa lâu như vậy mà có ra mở cửa đâu.”Tần Thư Viễn nhăn mày lại, chỉ vào tôi mắng: “Ngang ngược! Tôn Giai Di, cô quả nhiên là đồ đàn bà đanh đá độc miệng!”Tôi độc miệng? Tôi đanh đá? Tôi đang muốn châm chọc lại thì nghe thấy con gái khóc nức nở: “Bố mẹ ơi, đừng cãi nhau nữa.”Tôi lại vội vàng trấn an cảm xúc của Điềm Điềm, không quan t@m đến Tần Thư Viễn nữa.
Ngày hôm sau tôi nhận được điện thoại của Tần Thư Viễn giục tôi về nhà.
Sau khi anh ta nhìn thấy tôi và Điềm Điềm thì oán giận: “Anh mới đi công tác, hai người đã ầm ĩ túi bụi. Có thể để anh bớt phiền lòng tí không?”
Nghe Tần Thư Viễn trách cứ, trong lòng tôi bốc lên một ngọn lửa vô danh.
“Anh đã từng thấy mẹ chồng nào đuổi cháu gái, đuổi con dâu của mình ra khỏi cửa nhà, khóa ở ngoài cửa chưa?”
Tần Thư Viễn không thể tin nổi nhìn tôi, quát lớn: “Mẹ anh nói lúc ra ngoài đi dạo làm mất chìa khóa rồi.”
“Em cũng thật là…, bụng vậy rồi còn ra bên ngoài đi dạo. Mẹ anh lại không có điện thoại của em, không tìm thấy em, không tìm thợ khóa đổi khóa thì em bảo một bà lão như mẹ anh phải đi đâu? Nếu trong nhà có trộm cướp vào thì phải làm sao bây giờ?”
“Anh…” Tôi tức giận đến gào to, không ngờ Cát Tú Lan lại trả đũa như này.
Cảm xúc của tôi lập tức bùng cháy, nói không lựa lời: “Bà ta điếc hay liệt? Tối hôm qua tôi gõ cửa lâu như vậy mà có ra mở cửa đâu.”
Tần Thư Viễn nhăn mày lại, chỉ vào tôi mắng: “Ngang ngược! Tôn Giai Di, cô quả nhiên là đồ đàn bà đanh đá độc miệng!”
Tôi độc miệng? Tôi đanh đá? Tôi đang muốn châm chọc lại thì nghe thấy con gái khóc nức nở: “Bố mẹ ơi, đừng cãi nhau nữa.”
Tôi lại vội vàng trấn an cảm xúc của Điềm Điềm, không quan t@m đến Tần Thư Viễn nữa.
Khi Bà Nội Trợ Vùng LênTác giả: Hà Hiểu NgưTruyện Đô ThịQuan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to… Ngày hôm sau tôi nhận được điện thoại của Tần Thư Viễn giục tôi về nhà.Sau khi anh ta nhìn thấy tôi và Điềm Điềm thì oán giận: “Anh mới đi công tác, hai người đã ầm ĩ túi bụi. Có thể để anh bớt phiền lòng tí không?”Nghe Tần Thư Viễn trách cứ, trong lòng tôi bốc lên một ngọn lửa vô danh.“Anh đã từng thấy mẹ chồng nào đuổi cháu gái, đuổi con dâu của mình ra khỏi cửa nhà, khóa ở ngoài cửa chưa?”Tần Thư Viễn không thể tin nổi nhìn tôi, quát lớn: “Mẹ anh nói lúc ra ngoài đi dạo làm mất chìa khóa rồi.”“Em cũng thật là…, bụng vậy rồi còn ra bên ngoài đi dạo. Mẹ anh lại không có điện thoại của em, không tìm thấy em, không tìm thợ khóa đổi khóa thì em bảo một bà lão như mẹ anh phải đi đâu? Nếu trong nhà có trộm cướp vào thì phải làm sao bây giờ?”“Anh…” Tôi tức giận đến gào to, không ngờ Cát Tú Lan lại trả đũa như này.Cảm xúc của tôi lập tức bùng cháy, nói không lựa lời: “Bà ta điếc hay liệt? Tối hôm qua tôi gõ cửa lâu như vậy mà có ra mở cửa đâu.”Tần Thư Viễn nhăn mày lại, chỉ vào tôi mắng: “Ngang ngược! Tôn Giai Di, cô quả nhiên là đồ đàn bà đanh đá độc miệng!”Tôi độc miệng? Tôi đanh đá? Tôi đang muốn châm chọc lại thì nghe thấy con gái khóc nức nở: “Bố mẹ ơi, đừng cãi nhau nữa.”Tôi lại vội vàng trấn an cảm xúc của Điềm Điềm, không quan t@m đến Tần Thư Viễn nữa.