Quan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to…
Chương 5: Chương 5
Khi Bà Nội Trợ Vùng LênTác giả: Hà Hiểu NgưTruyện Đô ThịQuan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to… Vừa đẩy cửa nhà ra, tôi đã nhìn thấy Cát Tú Lan ngồi trên valy đồ lau nước mắt.“Mẹ, mẹ làm gì vậy?” Tần Thư Viễn vội vàng nhào qua giữ chặt cánh tay Cát Tú Lan.Cát Tú Lan khóc khan hai tiếng nói: “Đều do mẹ không tốt, mẹ sai, làm các con cãi nhau, để các con phiền lòng.Mẹ đã suy nghĩ kỹ rồi chỉ cần con trai của mẹ sống tốt, cho dù mẹ ở nông thôn cô độc chết già cũng không làm bố con thất vọng, không làm liệt tổ liệt tông nhà họ Tần thất vọng.”Bà tay cầm tay Tần Thư Viễn vuốt v3: “Nhưng mà, trước khi đi mẹ còn muốn dặn dò con một câu. Con trai à, con là độc đinh bốn đời nhà họ Tần. Nhà họ Tần không thể đoạn tuyệt hương khói trên tay con được.”Trong đôi mắt cá chết của Cát Tú Lan ngấn nước mắt, đứng dậy xách túi dưới mông lên muốn đi ra cửa.“Mẹ.” Tần Thư Viễn vội vàng cản lại, ôm cánh tay Cát Tú Lan hét lên giận dữ với tôi.“Tôn Giai Di, rốt cuộc cô muốn làm gì! Nhất định phải ép mẹ tôi dập đầu nhận sai với cô à?”“Già mà không chết là xảo trá”, chiêu “Lấy lui làm tiến” này, Cát Tú Lan diễn rất đạt!Tôi lạnh lùng nhìn Cát Tú Lan biểu diễn, không muốn dây dưa với bà ta. Bà ta muốn đi hay ở, tùy bà ta thôi.Tôi mặc kệ Tần Thư Viễn, ôm Điềm Điềm về phòng ngủ chính.Tối hôm qua ở khách sạn một đêm với con gái, tôi còn chưa tắm rửa thay quần áo cho con bé.Chờ tôi cầm quần áo tắm rửa, ôm Điềm Điềm vào phòng vệ sinh rửa mặt, đã không thấy Cát Tú Lan ở phòng khách.Cửa phòng ngủ phụ khép hờ, tôi nghe được Cát Tú Lan và Tần Thư Viễn dùng giọng địa phương thì thầm nói chuyện.Tuy rằng tôi không biết tiếng địa phương của bọn họ, nhưng kết hôn bảy tám năm với Tần Thư Viễn, tôi vẫn có thể nghe hiểu một vài từ.Chỉ nghe Cát Tú Lan nói tướng mạo, bát tự, đoán mệnh, cháu trai gì đó.Tôi âm thầm phỉ nhổ mụ già này, mê tín lại ngang ngược!
Vừa đẩy cửa nhà ra, tôi đã nhìn thấy Cát Tú Lan ngồi trên valy đồ lau nước mắt.
“Mẹ, mẹ làm gì vậy?” Tần Thư Viễn vội vàng nhào qua giữ chặt cánh tay Cát Tú Lan.
Cát Tú Lan khóc khan hai tiếng nói: “Đều do mẹ không tốt, mẹ sai, làm các con cãi nhau, để các con phiền lòng.
Mẹ đã suy nghĩ kỹ rồi chỉ cần con trai của mẹ sống tốt, cho dù mẹ ở nông thôn cô độc chết già cũng không làm bố con thất vọng, không làm liệt tổ liệt tông nhà họ Tần thất vọng.”
Bà tay cầm tay Tần Thư Viễn vuốt v3: “Nhưng mà, trước khi đi mẹ còn muốn dặn dò con một câu. Con trai à, con là độc đinh bốn đời nhà họ Tần. Nhà họ Tần không thể đoạn tuyệt hương khói trên tay con được.”
Trong đôi mắt cá chết của Cát Tú Lan ngấn nước mắt, đứng dậy xách túi dưới mông lên muốn đi ra cửa.
“Mẹ.” Tần Thư Viễn vội vàng cản lại, ôm cánh tay Cát Tú Lan hét lên giận dữ với tôi.
“Tôn Giai Di, rốt cuộc cô muốn làm gì! Nhất định phải ép mẹ tôi dập đầu nhận sai với cô à?”
“Già mà không chết là xảo trá”, chiêu “Lấy lui làm tiến” này, Cát Tú Lan diễn rất đạt!
Tôi lạnh lùng nhìn Cát Tú Lan biểu diễn, không muốn dây dưa với bà ta. Bà ta muốn đi hay ở, tùy bà ta thôi.
Tôi mặc kệ Tần Thư Viễn, ôm Điềm Điềm về phòng ngủ chính.
Tối hôm qua ở khách sạn một đêm với con gái, tôi còn chưa tắm rửa thay quần áo cho con bé.
Chờ tôi cầm quần áo tắm rửa, ôm Điềm Điềm vào phòng vệ sinh rửa mặt, đã không thấy Cát Tú Lan ở phòng khách.
Cửa phòng ngủ phụ khép hờ, tôi nghe được Cát Tú Lan và Tần Thư Viễn dùng giọng địa phương thì thầm nói chuyện.
Tuy rằng tôi không biết tiếng địa phương của bọn họ, nhưng kết hôn bảy tám năm với Tần Thư Viễn, tôi vẫn có thể nghe hiểu một vài từ.
Chỉ nghe Cát Tú Lan nói tướng mạo, bát tự, đoán mệnh, cháu trai gì đó.
Tôi âm thầm phỉ nhổ mụ già này, mê tín lại ngang ngược!
Khi Bà Nội Trợ Vùng LênTác giả: Hà Hiểu NgưTruyện Đô ThịQuan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to… Vừa đẩy cửa nhà ra, tôi đã nhìn thấy Cát Tú Lan ngồi trên valy đồ lau nước mắt.“Mẹ, mẹ làm gì vậy?” Tần Thư Viễn vội vàng nhào qua giữ chặt cánh tay Cát Tú Lan.Cát Tú Lan khóc khan hai tiếng nói: “Đều do mẹ không tốt, mẹ sai, làm các con cãi nhau, để các con phiền lòng.Mẹ đã suy nghĩ kỹ rồi chỉ cần con trai của mẹ sống tốt, cho dù mẹ ở nông thôn cô độc chết già cũng không làm bố con thất vọng, không làm liệt tổ liệt tông nhà họ Tần thất vọng.”Bà tay cầm tay Tần Thư Viễn vuốt v3: “Nhưng mà, trước khi đi mẹ còn muốn dặn dò con một câu. Con trai à, con là độc đinh bốn đời nhà họ Tần. Nhà họ Tần không thể đoạn tuyệt hương khói trên tay con được.”Trong đôi mắt cá chết của Cát Tú Lan ngấn nước mắt, đứng dậy xách túi dưới mông lên muốn đi ra cửa.“Mẹ.” Tần Thư Viễn vội vàng cản lại, ôm cánh tay Cát Tú Lan hét lên giận dữ với tôi.“Tôn Giai Di, rốt cuộc cô muốn làm gì! Nhất định phải ép mẹ tôi dập đầu nhận sai với cô à?”“Già mà không chết là xảo trá”, chiêu “Lấy lui làm tiến” này, Cát Tú Lan diễn rất đạt!Tôi lạnh lùng nhìn Cát Tú Lan biểu diễn, không muốn dây dưa với bà ta. Bà ta muốn đi hay ở, tùy bà ta thôi.Tôi mặc kệ Tần Thư Viễn, ôm Điềm Điềm về phòng ngủ chính.Tối hôm qua ở khách sạn một đêm với con gái, tôi còn chưa tắm rửa thay quần áo cho con bé.Chờ tôi cầm quần áo tắm rửa, ôm Điềm Điềm vào phòng vệ sinh rửa mặt, đã không thấy Cát Tú Lan ở phòng khách.Cửa phòng ngủ phụ khép hờ, tôi nghe được Cát Tú Lan và Tần Thư Viễn dùng giọng địa phương thì thầm nói chuyện.Tuy rằng tôi không biết tiếng địa phương của bọn họ, nhưng kết hôn bảy tám năm với Tần Thư Viễn, tôi vẫn có thể nghe hiểu một vài từ.Chỉ nghe Cát Tú Lan nói tướng mạo, bát tự, đoán mệnh, cháu trai gì đó.Tôi âm thầm phỉ nhổ mụ già này, mê tín lại ngang ngược!