Tác giả:

Quan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to…

Chương 7: Chương 7

Khi Bà Nội Trợ Vùng LênTác giả: Hà Hiểu NgưTruyện Đô ThịQuan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to… Từ sau khi đi khám về, mấy ngày liền sắc mặt Tần Thư Viễn không thích hợp.Tôi cho rằng anh ta gặp phải khó khăn gì trong công việc, hỏi anh ta, anh ta lại nói không có việc gì.Thứ năm tôi đưa Điềm Điềm đi nhà trẻ. Hơn 10 giờ, tôi nhận được điện thoại của mẹ tôi nói bệnh tình của bố tôi chuyển biến xấu, nằm viện.Tôi là con gái một trong nhà, sau kết hôn thì không sống cùng một thành phố với bố mẹ.Sau khi cúp điện thoại, tôi chạy tới ga tàu cao tốc, ngồi hai tiếng mới về đến quê, lại “ngựa không ngừng vó” chạy tới bệnh viện.Đến bệnh viện, thấy bố tôi nằm ở trên giường bệnh, tôi chua xót rơi lệ.Lúc trẻ bố tôi quá phấn đấu, sau khi tôi kết hôn thì khám ra bệnh viêm dạ dày mãn tính. Mấy năm nay mẹ tôi vẫn luôn ở nhà chăm sóc, điều trị thân thể cho ông.Tuy rằng bệnh viêm dạ dày mãn tính có xác suất thành ung thư thấp, nhưng nếu tiến thêm một bước phát triển thành viêm teo dạ dày thì xác suất sẽ rất lớn.May mà chỉ sợ bóng sợ gió một trận. Bác sĩ nghiêm giọng dặn dò bố tôi cai thuốc lá, kiêng rượu, lại ở viện theo dõi hai ba ngày mới có thể xuất viện.Biết bố không có việc gì, tôi lại nghĩ tới Điềm Điềm, vội vàng gọi điện thoại cho Tần Thư Viễn bảo anh ta đón con gái tan học về.

Từ sau khi đi khám về, mấy ngày liền sắc mặt Tần Thư Viễn không thích hợp.

Tôi cho rằng anh ta gặp phải khó khăn gì trong công việc, hỏi anh ta, anh ta lại nói không có việc gì.

Thứ năm tôi đưa Điềm Điềm đi nhà trẻ. Hơn 10 giờ, tôi nhận được điện thoại của mẹ tôi nói bệnh tình của bố tôi chuyển biến xấu, nằm viện.

Tôi là con gái một trong nhà, sau kết hôn thì không sống cùng một thành phố với bố mẹ.

Sau khi cúp điện thoại, tôi chạy tới ga tàu cao tốc, ngồi hai tiếng mới về đến quê, lại “ngựa không ngừng vó” chạy tới bệnh viện.

Đến bệnh viện, thấy bố tôi nằm ở trên giường bệnh, tôi chua xót rơi lệ.

Lúc trẻ bố tôi quá phấn đấu, sau khi tôi kết hôn thì khám ra bệnh viêm dạ dày mãn tính. Mấy năm nay mẹ tôi vẫn luôn ở nhà chăm sóc, điều trị thân thể cho ông.

Tuy rằng bệnh viêm dạ dày mãn tính có xác suất thành ung thư thấp, nhưng nếu tiến thêm một bước phát triển thành viêm teo dạ dày thì xác suất sẽ rất lớn.

May mà chỉ sợ bóng sợ gió một trận. Bác sĩ nghiêm giọng dặn dò bố tôi cai thuốc lá, kiêng rượu, lại ở viện theo dõi hai ba ngày mới có thể xuất viện.

Biết bố không có việc gì, tôi lại nghĩ tới Điềm Điềm, vội vàng gọi điện thoại cho Tần Thư Viễn bảo anh ta đón con gái tan học về.

Khi Bà Nội Trợ Vùng LênTác giả: Hà Hiểu NgưTruyện Đô ThịQuan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to… Từ sau khi đi khám về, mấy ngày liền sắc mặt Tần Thư Viễn không thích hợp.Tôi cho rằng anh ta gặp phải khó khăn gì trong công việc, hỏi anh ta, anh ta lại nói không có việc gì.Thứ năm tôi đưa Điềm Điềm đi nhà trẻ. Hơn 10 giờ, tôi nhận được điện thoại của mẹ tôi nói bệnh tình của bố tôi chuyển biến xấu, nằm viện.Tôi là con gái một trong nhà, sau kết hôn thì không sống cùng một thành phố với bố mẹ.Sau khi cúp điện thoại, tôi chạy tới ga tàu cao tốc, ngồi hai tiếng mới về đến quê, lại “ngựa không ngừng vó” chạy tới bệnh viện.Đến bệnh viện, thấy bố tôi nằm ở trên giường bệnh, tôi chua xót rơi lệ.Lúc trẻ bố tôi quá phấn đấu, sau khi tôi kết hôn thì khám ra bệnh viêm dạ dày mãn tính. Mấy năm nay mẹ tôi vẫn luôn ở nhà chăm sóc, điều trị thân thể cho ông.Tuy rằng bệnh viêm dạ dày mãn tính có xác suất thành ung thư thấp, nhưng nếu tiến thêm một bước phát triển thành viêm teo dạ dày thì xác suất sẽ rất lớn.May mà chỉ sợ bóng sợ gió một trận. Bác sĩ nghiêm giọng dặn dò bố tôi cai thuốc lá, kiêng rượu, lại ở viện theo dõi hai ba ngày mới có thể xuất viện.Biết bố không có việc gì, tôi lại nghĩ tới Điềm Điềm, vội vàng gọi điện thoại cho Tần Thư Viễn bảo anh ta đón con gái tan học về.

Chương 7: Chương 7