Quan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to…
Chương 8: Chương 8
Khi Bà Nội Trợ Vùng LênTác giả: Hà Hiểu NgưTruyện Đô ThịQuan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to… Hơn 7 giờ tối, Tần Thư Viễn gọi video tới.Tôi nhận máy, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ tủi thân của Điềm Điềm xuất hiện ở màn hình.“Mẹ ơi, khi nào mẹ về?”Tôi nhìn Điềm Điềm rơi nước mắt, trong lòng cũng không chịu nổi.“Điềm Điềm ngoan, ông ngoại bị ốm, mẹ ở đây chăm sóc ông ngoại. Con phải nghe bố, biết không?”Nhìn con gái tủi thân rưng rưng, tôi lập tức muốn bay về, ôm con gái vào lòng an ủi.“Bố đâu?” Tôi không thấy Tần Thư Viễn cũng không nghe được giọng anh ta.Điềm Điềm cẩn thận liếc ra ngoài màn hình, nói nhỏ: “Mẹ ơi, bố với bà nội đang nói chuyện trong phòng.”“Con gọi bố ra đây. Mẹ bảo bố ngày mai đưa con đến nhà ông bà ngoại ở hai ngày, được chứ?”Điềm Điềm lập tức lộ ra gương mặt tươi cười, nói: “Thật ạ? Bố ơi, bố ơi…”Cách màn hình, nhìn hình ảnh đong đưa, tôi đoán được Điềm Điềm đang cầm di động chạy đi tìm Tần Thư Viễn.Hình ảnh video hiện lên, tôi nhìn thấy bản mặt già quái gở của Cát Tú Lan, còn cả Tần Thư Viễn với ánh mắt âm trầm. Tôi không nghĩ quá nhiều, nói với Tần Thư Viễn: “Thư Viễn, hai ngày này bố em nằm viện, em tạm không về.Ngày mai tan học ở nhà trẻ, anh lái xe đưa Điềm Điềm qua bên mẹ em ở hai ngày, bố mẹ em cũng rất nhớ cháu gái.”Tôi nhìn vẻ mặt Tần Thư Viễn như đang đè nén sự tức giận, sắc mặt đỏ lên.“Còn việc gì không? Không có việc gì thì cúp đây.”Thái độ của Tần Thư Viễn lạnh nhạt không hề có tình cảm. Điều này làm cho tôi cảm thấy không thoải mái.Tôi còn muốn nói thêm với Điềm Điềm vài câu, anh ta đã tắt video.Chờ tôi gọi lại thì không ai nghe máy nữa.
Hơn 7 giờ tối, Tần Thư Viễn gọi video tới.
Tôi nhận máy, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ tủi thân của Điềm Điềm xuất hiện ở màn hình.
“Mẹ ơi, khi nào mẹ về?”
Tôi nhìn Điềm Điềm rơi nước mắt, trong lòng cũng không chịu nổi.
“Điềm Điềm ngoan, ông ngoại bị ốm, mẹ ở đây chăm sóc ông ngoại. Con phải nghe bố, biết không?”
Nhìn con gái tủi thân rưng rưng, tôi lập tức muốn bay về, ôm con gái vào lòng an ủi.
“Bố đâu?” Tôi không thấy Tần Thư Viễn cũng không nghe được giọng anh ta.
Điềm Điềm cẩn thận liếc ra ngoài màn hình, nói nhỏ: “Mẹ ơi, bố với bà nội đang nói chuyện trong phòng.”
“Con gọi bố ra đây. Mẹ bảo bố ngày mai đưa con đến nhà ông bà ngoại ở hai ngày, được chứ?”
Điềm Điềm lập tức lộ ra gương mặt tươi cười, nói: “Thật ạ? Bố ơi, bố ơi…”
Cách màn hình, nhìn hình ảnh đong đưa, tôi đoán được Điềm Điềm đang cầm di động chạy đi tìm Tần Thư Viễn.
Hình ảnh video hiện lên, tôi nhìn thấy bản mặt già quái gở của Cát Tú Lan, còn cả Tần Thư Viễn với ánh mắt âm trầm. Tôi không nghĩ quá nhiều, nói với Tần Thư Viễn: “Thư Viễn, hai ngày này bố em nằm viện, em tạm không về.
Ngày mai tan học ở nhà trẻ, anh lái xe đưa Điềm Điềm qua bên mẹ em ở hai ngày, bố mẹ em cũng rất nhớ cháu gái.”
Tôi nhìn vẻ mặt Tần Thư Viễn như đang đè nén sự tức giận, sắc mặt đỏ lên.
“Còn việc gì không? Không có việc gì thì cúp đây.”
Thái độ của Tần Thư Viễn lạnh nhạt không hề có tình cảm. Điều này làm cho tôi cảm thấy không thoải mái.
Tôi còn muốn nói thêm với Điềm Điềm vài câu, anh ta đã tắt video.
Chờ tôi gọi lại thì không ai nghe máy nữa.
Khi Bà Nội Trợ Vùng LênTác giả: Hà Hiểu NgưTruyện Đô ThịQuan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to… Hơn 7 giờ tối, Tần Thư Viễn gọi video tới.Tôi nhận máy, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ tủi thân của Điềm Điềm xuất hiện ở màn hình.“Mẹ ơi, khi nào mẹ về?”Tôi nhìn Điềm Điềm rơi nước mắt, trong lòng cũng không chịu nổi.“Điềm Điềm ngoan, ông ngoại bị ốm, mẹ ở đây chăm sóc ông ngoại. Con phải nghe bố, biết không?”Nhìn con gái tủi thân rưng rưng, tôi lập tức muốn bay về, ôm con gái vào lòng an ủi.“Bố đâu?” Tôi không thấy Tần Thư Viễn cũng không nghe được giọng anh ta.Điềm Điềm cẩn thận liếc ra ngoài màn hình, nói nhỏ: “Mẹ ơi, bố với bà nội đang nói chuyện trong phòng.”“Con gọi bố ra đây. Mẹ bảo bố ngày mai đưa con đến nhà ông bà ngoại ở hai ngày, được chứ?”Điềm Điềm lập tức lộ ra gương mặt tươi cười, nói: “Thật ạ? Bố ơi, bố ơi…”Cách màn hình, nhìn hình ảnh đong đưa, tôi đoán được Điềm Điềm đang cầm di động chạy đi tìm Tần Thư Viễn.Hình ảnh video hiện lên, tôi nhìn thấy bản mặt già quái gở của Cát Tú Lan, còn cả Tần Thư Viễn với ánh mắt âm trầm. Tôi không nghĩ quá nhiều, nói với Tần Thư Viễn: “Thư Viễn, hai ngày này bố em nằm viện, em tạm không về.Ngày mai tan học ở nhà trẻ, anh lái xe đưa Điềm Điềm qua bên mẹ em ở hai ngày, bố mẹ em cũng rất nhớ cháu gái.”Tôi nhìn vẻ mặt Tần Thư Viễn như đang đè nén sự tức giận, sắc mặt đỏ lên.“Còn việc gì không? Không có việc gì thì cúp đây.”Thái độ của Tần Thư Viễn lạnh nhạt không hề có tình cảm. Điều này làm cho tôi cảm thấy không thoải mái.Tôi còn muốn nói thêm với Điềm Điềm vài câu, anh ta đã tắt video.Chờ tôi gọi lại thì không ai nghe máy nữa.