Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1090: Tiệt Thiên (5)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tâm thần Sở Như Lai hơi động.Hắn cũng rất tò mò với chuyện này.Thì ra thiên tử rút Cửu Long Thần Thiên Thủ ra khỏi U Châu, cũng không chỉ làvì kiêng kỵ Vô Tướng thần tông.Kiến Nguyên đế nghe vậy thì lại rất đau đầu, vừa xoa thái dương vừa nói vớigiọng tự giễu: “Sao ta dám ngăn cản chứ? Đại đạo Vĩnh Hằng của hắn là Tiệt,Tiệt Thiên chi đạo!”Sắc mặt Sở Như Lai thay đổi kịch liệt.Sắc mặt của tất cả mọi người ở trong đại điện cũng là như vậy.Đại đạo Vĩnh Hằng của người này, thế mà là lại là Tiệt Thiên!Đây là một trong những Thiên quy đạo luật mạnh mẽ nhất, từ viễn cổ đến giờ,có không quá ba vị thành đạo nhờ vào nó.Khi bọn họ còn sống, tất cả đều là thần linh có sức chiến đấu đỉnh cao.“Bệ hạ! Mộc Kiếm Tiên đăng thần, đúng là sẽ làm thay đổi thế cuộc trong thiênhạ.”Lúc này, quốc sư bỗng nhiên mở miệng, hắn ngưng thần nhìn Kiến Nguyên đế:“Nhưng bây giờ còn có một chuyện, việc này cũng uy h**p đến an nguy củatriều ta, bệ hạ không thể không lo.”Kiến Nguyên đế suy tư: “Ngươi nói đến Hải tộc?”“Thời gian gần đây, không biết vì sao mà Hải tộc rất dị thường, theo Địa nhacẩm y vệ bẩm báo, bọn họ đã phái nhiều cao thủ lên bờ, điều tra lực phòng ngựở địa phương và địa hình núi sông.”Giọng nói quốc sư ngưng trọng: “Ngày trước, chủ thể của ta đã đến Đông Hảiđể xem xét, đã phát hiện một số dấu hiệu xấu, ta nghi ngờ thành chủ ‘Cực ĐôngBăng thành’ Vấn Thù Y sẽ thức tỉnh trong mấy ngày gần đây.”“Nhất Kiếm Khuynh Thành - Vấn Thù Y?”Trên trán Kiến Nguyên đế lại nổi gân xanh, sau đó lại cười khẽ một tiếng: “Cáinày đúng là chuyện xấu đến liên tục, xin hỏi quốc sư có lời gì dạy ta không?”Lúc này, quốc sư phất tay áo một cái, sinh ra một luồng pháp lực mạnh mẽ, đẩytất cả mọi người trong đại điện đi ra ngoài.Pháp lực này cực kỳ bá đạo, không kém hơn cương lực của võ tu.Nhưng Sở Như Lai cũng là nhị phẩm, hắn có thể chống lại.Sở Như Lai lại hơi suy nghĩ, rồi mặc kệ pháp lực này đưa mình ra ngoài cungđiện.Mãi đến khi tất cả mọi người rời đi, quốc sư mới nói với vẻ ngưng trọng: “Bâygiờ chỉ có một cách, có thể hóa giải tình thế nguy cấp này, hỗ trợ bệ hạ đượctoại nguyện.”Giọng nói hắn trầm xuống, gần như gằn từng chữ: “Bệ hạ không ngại cân nhắcmột chút, làm cho ‘ma kiếp’ ở bắc địa diễn ra sớm hơn.”Ầm!Khoảnh khắc này, bầu trời trên hoàng cung lại có sấm chớp, vô số lôi điện bổxuống dưới, phát ra từng trận nổ vang.Khi Ngạo Quốc điều khiển phi thuyền trở về Vô Tướng thần sơn, mọi ngườitrên thuyền chỉ thấy bên dưới là người người nhốn nháo, tấp nập.Lúc này, cách lúc Mộc Kiếm Tiên phong ấn bí cảnh thời gian vào dòng sônghơn gian đã hơn một canh giờ.Tất cả chuyện có liên quan đến bí cảnh thời gian, và cả Mộc Kiếm Tiên chặt đứtdòng sông thời gian, đều đã được truyền khắp tông môn.Điều này khiến cho hàng ngàn hàng vạn đệ tử đều chạy đến nơi này, để chiêmngưỡng dung nhan của vị đã trợ giúp Mộc Kiếm Tiên đăng thần.Nhưng để cho bọn họ thất vọng chính là, Ngạo Quốc vung tay lên, thả đám đệtử ở trên thuyền xuống, sau đó lại điều khiển phi thuyền đến thẳng Thiên Lancư.Từ đầu đến cuối Sở Hi Thanh đều không xuống thuyền.Các vị đại trưởng lão cũng không lộ diện, bọn họ cũng muốn chứng kiến Sở HiThanh trồng hạt giống như xuống đất.Lúc này, Lý Trường Sinh lại nhận được một tấm tin phù từ Tiếp Khách viện.Tiếp Khách viện nằm ở giữa sườn núi của Vô Tướng thần sơn, phụ trách tiếpđón khách khứa bốn phương.Mà nửa canh giờ trước, thành chủ Thần Hoang Bất Lão thành Khổ Thương Sinhvà thái thượng trưởng lão Phong Bất Minh đã dắt tay nhau đến bái phỏng, ý đồcầu kiến tông chủ Lý Trường Sinh.Tiếp Khách viện không dám chuyên quyền, bọn họ mời vị này đến Thiên Thuđiện rồi dâng trà, đồng thời phát tin phù để xin chỉ thị.Lý Trường Sinh bây giờ nào có tâm tư đi gặp vị thành chủ Thần Hoang Bất Lãothành này?Hắn hơi suy nghĩ giây lát, lòng thầm nói hình như hôm nay Hàn trưởng lão trựcở Tiếp Khách viện?Các đại điện và các đường các viện của Vô Tướng thần tông đều do một vị đạitrưởng lão nhị phẩm tọa trấn và chấp chưởng.Chỉ có Tiếp Khách viện ở sườn núi là ngoại lệ, nơi đó chỉ có vài vị trưởng lãotam phẩm thay phiên nhau trông coi, thỉnh thoảng phụ trách việc tiếp đãi kháchkhứa.Vị Hàn trưởng lão này chính là một trong số đó.Cái tên này có tính tình táo bạo nhất trong mấy vị trưởng lão đó, thật ra cũngkhông thích hợp ngồi ở vị trí tiếp khách này.Ừm, rất tốt!Lý Trường Sinh trực tiếp gửi một phòng tin phù, ý tứ là Lý Trường Sinh hắn vàchư vị đại trưởng lão đang rất bận rộn, tạm thời không thể đi tiếp khách.Lý Trường Sinh lệnh cho vị Hàn trưởng lão này đi chiêu đãi, cần phải nhiệt tìnhchu đáo, để vị thành chủ này cảm nhận được cái gì gọi là như ở nhà.
Tâm thần Sở Như Lai hơi động.
Hắn cũng rất tò mò với chuyện này.
Thì ra thiên tử rút Cửu Long Thần Thiên Thủ ra khỏi U Châu, cũng không chỉ là
vì kiêng kỵ Vô Tướng thần tông.
Kiến Nguyên đế nghe vậy thì lại rất đau đầu, vừa xoa thái dương vừa nói với
giọng tự giễu: “Sao ta dám ngăn cản chứ? Đại đạo Vĩnh Hằng của hắn là Tiệt,
Tiệt Thiên chi đạo!”
Sắc mặt Sở Như Lai thay đổi kịch liệt.
Sắc mặt của tất cả mọi người ở trong đại điện cũng là như vậy.
Đại đạo Vĩnh Hằng của người này, thế mà là lại là Tiệt Thiên!
Đây là một trong những Thiên quy đạo luật mạnh mẽ nhất, từ viễn cổ đến giờ,
có không quá ba vị thành đạo nhờ vào nó.
Khi bọn họ còn sống, tất cả đều là thần linh có sức chiến đấu đỉnh cao.
“Bệ hạ! Mộc Kiếm Tiên đăng thần, đúng là sẽ làm thay đổi thế cuộc trong thiên
hạ.”
Lúc này, quốc sư bỗng nhiên mở miệng, hắn ngưng thần nhìn Kiến Nguyên đế:
“Nhưng bây giờ còn có một chuyện, việc này cũng uy h**p đến an nguy của
triều ta, bệ hạ không thể không lo.”
Kiến Nguyên đế suy tư: “Ngươi nói đến Hải tộc?”
“Thời gian gần đây, không biết vì sao mà Hải tộc rất dị thường, theo Địa nha
cẩm y vệ bẩm báo, bọn họ đã phái nhiều cao thủ lên bờ, điều tra lực phòng ngự
ở địa phương và địa hình núi sông.”
Giọng nói quốc sư ngưng trọng: “Ngày trước, chủ thể của ta đã đến Đông Hải
để xem xét, đã phát hiện một số dấu hiệu xấu, ta nghi ngờ thành chủ ‘Cực Đông
Băng thành’ Vấn Thù Y sẽ thức tỉnh trong mấy ngày gần đây.”
“Nhất Kiếm Khuynh Thành - Vấn Thù Y?”
Trên trán Kiến Nguyên đế lại nổi gân xanh, sau đó lại cười khẽ một tiếng: “Cái
này đúng là chuyện xấu đến liên tục, xin hỏi quốc sư có lời gì dạy ta không?”
Lúc này, quốc sư phất tay áo một cái, sinh ra một luồng pháp lực mạnh mẽ, đẩy
tất cả mọi người trong đại điện đi ra ngoài.
Pháp lực này cực kỳ bá đạo, không kém hơn cương lực của võ tu.
Nhưng Sở Như Lai cũng là nhị phẩm, hắn có thể chống lại.
Sở Như Lai lại hơi suy nghĩ, rồi mặc kệ pháp lực này đưa mình ra ngoài cung
điện.
Mãi đến khi tất cả mọi người rời đi, quốc sư mới nói với vẻ ngưng trọng: “Bây
giờ chỉ có một cách, có thể hóa giải tình thế nguy cấp này, hỗ trợ bệ hạ được
toại nguyện.”
Giọng nói hắn trầm xuống, gần như gằn từng chữ: “Bệ hạ không ngại cân nhắc
một chút, làm cho ‘ma kiếp’ ở bắc địa diễn ra sớm hơn.”
Ầm!
Khoảnh khắc này, bầu trời trên hoàng cung lại có sấm chớp, vô số lôi điện bổ
xuống dưới, phát ra từng trận nổ vang.
Khi Ngạo Quốc điều khiển phi thuyền trở về Vô Tướng thần sơn, mọi người
trên thuyền chỉ thấy bên dưới là người người nhốn nháo, tấp nập.
Lúc này, cách lúc Mộc Kiếm Tiên phong ấn bí cảnh thời gian vào dòng sông
hơn gian đã hơn một canh giờ.
Tất cả chuyện có liên quan đến bí cảnh thời gian, và cả Mộc Kiếm Tiên chặt đứt
dòng sông thời gian, đều đã được truyền khắp tông môn.
Điều này khiến cho hàng ngàn hàng vạn đệ tử đều chạy đến nơi này, để chiêm
ngưỡng dung nhan của vị đã trợ giúp Mộc Kiếm Tiên đăng thần.
Nhưng để cho bọn họ thất vọng chính là, Ngạo Quốc vung tay lên, thả đám đệ
tử ở trên thuyền xuống, sau đó lại điều khiển phi thuyền đến thẳng Thiên Lan
cư.
Từ đầu đến cuối Sở Hi Thanh đều không xuống thuyền.
Các vị đại trưởng lão cũng không lộ diện, bọn họ cũng muốn chứng kiến Sở Hi
Thanh trồng hạt giống như xuống đất.
Lúc này, Lý Trường Sinh lại nhận được một tấm tin phù từ Tiếp Khách viện.
Tiếp Khách viện nằm ở giữa sườn núi của Vô Tướng thần sơn, phụ trách tiếp
đón khách khứa bốn phương.
Mà nửa canh giờ trước, thành chủ Thần Hoang Bất Lão thành Khổ Thương Sinh
và thái thượng trưởng lão Phong Bất Minh đã dắt tay nhau đến bái phỏng, ý đồ
cầu kiến tông chủ Lý Trường Sinh.
Tiếp Khách viện không dám chuyên quyền, bọn họ mời vị này đến Thiên Thu
điện rồi dâng trà, đồng thời phát tin phù để xin chỉ thị.
Lý Trường Sinh bây giờ nào có tâm tư đi gặp vị thành chủ Thần Hoang Bất Lão
thành này?
Hắn hơi suy nghĩ giây lát, lòng thầm nói hình như hôm nay Hàn trưởng lão trực
ở Tiếp Khách viện?
Các đại điện và các đường các viện của Vô Tướng thần tông đều do một vị đại
trưởng lão nhị phẩm tọa trấn và chấp chưởng.
Chỉ có Tiếp Khách viện ở sườn núi là ngoại lệ, nơi đó chỉ có vài vị trưởng lão
tam phẩm thay phiên nhau trông coi, thỉnh thoảng phụ trách việc tiếp đãi khách
khứa.
Vị Hàn trưởng lão này chính là một trong số đó.
Cái tên này có tính tình táo bạo nhất trong mấy vị trưởng lão đó, thật ra cũng
không thích hợp ngồi ở vị trí tiếp khách này.
Ừm, rất tốt!
Lý Trường Sinh trực tiếp gửi một phòng tin phù, ý tứ là Lý Trường Sinh hắn và
chư vị đại trưởng lão đang rất bận rộn, tạm thời không thể đi tiếp khách.
Lý Trường Sinh lệnh cho vị Hàn trưởng lão này đi chiêu đãi, cần phải nhiệt tình
chu đáo, để vị thành chủ này cảm nhận được cái gì gọi là như ở nhà.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tâm thần Sở Như Lai hơi động.Hắn cũng rất tò mò với chuyện này.Thì ra thiên tử rút Cửu Long Thần Thiên Thủ ra khỏi U Châu, cũng không chỉ làvì kiêng kỵ Vô Tướng thần tông.Kiến Nguyên đế nghe vậy thì lại rất đau đầu, vừa xoa thái dương vừa nói vớigiọng tự giễu: “Sao ta dám ngăn cản chứ? Đại đạo Vĩnh Hằng của hắn là Tiệt,Tiệt Thiên chi đạo!”Sắc mặt Sở Như Lai thay đổi kịch liệt.Sắc mặt của tất cả mọi người ở trong đại điện cũng là như vậy.Đại đạo Vĩnh Hằng của người này, thế mà là lại là Tiệt Thiên!Đây là một trong những Thiên quy đạo luật mạnh mẽ nhất, từ viễn cổ đến giờ,có không quá ba vị thành đạo nhờ vào nó.Khi bọn họ còn sống, tất cả đều là thần linh có sức chiến đấu đỉnh cao.“Bệ hạ! Mộc Kiếm Tiên đăng thần, đúng là sẽ làm thay đổi thế cuộc trong thiênhạ.”Lúc này, quốc sư bỗng nhiên mở miệng, hắn ngưng thần nhìn Kiến Nguyên đế:“Nhưng bây giờ còn có một chuyện, việc này cũng uy h**p đến an nguy củatriều ta, bệ hạ không thể không lo.”Kiến Nguyên đế suy tư: “Ngươi nói đến Hải tộc?”“Thời gian gần đây, không biết vì sao mà Hải tộc rất dị thường, theo Địa nhacẩm y vệ bẩm báo, bọn họ đã phái nhiều cao thủ lên bờ, điều tra lực phòng ngựở địa phương và địa hình núi sông.”Giọng nói quốc sư ngưng trọng: “Ngày trước, chủ thể của ta đã đến Đông Hảiđể xem xét, đã phát hiện một số dấu hiệu xấu, ta nghi ngờ thành chủ ‘Cực ĐôngBăng thành’ Vấn Thù Y sẽ thức tỉnh trong mấy ngày gần đây.”“Nhất Kiếm Khuynh Thành - Vấn Thù Y?”Trên trán Kiến Nguyên đế lại nổi gân xanh, sau đó lại cười khẽ một tiếng: “Cáinày đúng là chuyện xấu đến liên tục, xin hỏi quốc sư có lời gì dạy ta không?”Lúc này, quốc sư phất tay áo một cái, sinh ra một luồng pháp lực mạnh mẽ, đẩytất cả mọi người trong đại điện đi ra ngoài.Pháp lực này cực kỳ bá đạo, không kém hơn cương lực của võ tu.Nhưng Sở Như Lai cũng là nhị phẩm, hắn có thể chống lại.Sở Như Lai lại hơi suy nghĩ, rồi mặc kệ pháp lực này đưa mình ra ngoài cungđiện.Mãi đến khi tất cả mọi người rời đi, quốc sư mới nói với vẻ ngưng trọng: “Bâygiờ chỉ có một cách, có thể hóa giải tình thế nguy cấp này, hỗ trợ bệ hạ đượctoại nguyện.”Giọng nói hắn trầm xuống, gần như gằn từng chữ: “Bệ hạ không ngại cân nhắcmột chút, làm cho ‘ma kiếp’ ở bắc địa diễn ra sớm hơn.”Ầm!Khoảnh khắc này, bầu trời trên hoàng cung lại có sấm chớp, vô số lôi điện bổxuống dưới, phát ra từng trận nổ vang.Khi Ngạo Quốc điều khiển phi thuyền trở về Vô Tướng thần sơn, mọi ngườitrên thuyền chỉ thấy bên dưới là người người nhốn nháo, tấp nập.Lúc này, cách lúc Mộc Kiếm Tiên phong ấn bí cảnh thời gian vào dòng sônghơn gian đã hơn một canh giờ.Tất cả chuyện có liên quan đến bí cảnh thời gian, và cả Mộc Kiếm Tiên chặt đứtdòng sông thời gian, đều đã được truyền khắp tông môn.Điều này khiến cho hàng ngàn hàng vạn đệ tử đều chạy đến nơi này, để chiêmngưỡng dung nhan của vị đã trợ giúp Mộc Kiếm Tiên đăng thần.Nhưng để cho bọn họ thất vọng chính là, Ngạo Quốc vung tay lên, thả đám đệtử ở trên thuyền xuống, sau đó lại điều khiển phi thuyền đến thẳng Thiên Lancư.Từ đầu đến cuối Sở Hi Thanh đều không xuống thuyền.Các vị đại trưởng lão cũng không lộ diện, bọn họ cũng muốn chứng kiến Sở HiThanh trồng hạt giống như xuống đất.Lúc này, Lý Trường Sinh lại nhận được một tấm tin phù từ Tiếp Khách viện.Tiếp Khách viện nằm ở giữa sườn núi của Vô Tướng thần sơn, phụ trách tiếpđón khách khứa bốn phương.Mà nửa canh giờ trước, thành chủ Thần Hoang Bất Lão thành Khổ Thương Sinhvà thái thượng trưởng lão Phong Bất Minh đã dắt tay nhau đến bái phỏng, ý đồcầu kiến tông chủ Lý Trường Sinh.Tiếp Khách viện không dám chuyên quyền, bọn họ mời vị này đến Thiên Thuđiện rồi dâng trà, đồng thời phát tin phù để xin chỉ thị.Lý Trường Sinh bây giờ nào có tâm tư đi gặp vị thành chủ Thần Hoang Bất Lãothành này?Hắn hơi suy nghĩ giây lát, lòng thầm nói hình như hôm nay Hàn trưởng lão trựcở Tiếp Khách viện?Các đại điện và các đường các viện của Vô Tướng thần tông đều do một vị đạitrưởng lão nhị phẩm tọa trấn và chấp chưởng.Chỉ có Tiếp Khách viện ở sườn núi là ngoại lệ, nơi đó chỉ có vài vị trưởng lãotam phẩm thay phiên nhau trông coi, thỉnh thoảng phụ trách việc tiếp đãi kháchkhứa.Vị Hàn trưởng lão này chính là một trong số đó.Cái tên này có tính tình táo bạo nhất trong mấy vị trưởng lão đó, thật ra cũngkhông thích hợp ngồi ở vị trí tiếp khách này.Ừm, rất tốt!Lý Trường Sinh trực tiếp gửi một phòng tin phù, ý tứ là Lý Trường Sinh hắn vàchư vị đại trưởng lão đang rất bận rộn, tạm thời không thể đi tiếp khách.Lý Trường Sinh lệnh cho vị Hàn trưởng lão này đi chiêu đãi, cần phải nhiệt tìnhchu đáo, để vị thành chủ này cảm nhận được cái gì gọi là như ở nhà.