Tác giả:

Quan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to…

Chương 11: Chương 11

Khi Bà Nội Trợ Vùng LênTác giả: Hà Hiểu NgưTruyện Đô ThịQuan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to… Cả ngày nay, tôi lo lắng hãi hùng lại vội vàng, cả người mệt không chịu được.Tôi canh bên giường bệnh của Điềm Điềm, nằm bò ra chợp mắt trong chốc lát.Không biết qua bao lâu, mơ màng nghe được ngoài hành lang có tiếng người nói chuyện.“Ôi, thế đạo này, rốt cuộc là người xấu biến già rồi hay là người già biến xấu đây?”“Đúng vậy! Khó trách hiện tại không ai dám đỡ người già. Nếu không có cameras làm chứng, vậy cậu nhóc kia bị oan rồi.”“Người nhà kia nhìn cũng không thiếu tiền, vậy mà còn muốn đổ oan cho cậu nhóc cứu người. Thật là không có lương tâm.”“Xã hội này, mấy chuyện không có lương tâm thiếu đạo đức này quá nhiều. Thôi bỏ đi.”Tôi nghe đối thoại thì tỉnh lại, nhìn ra ngoài cửa, hai người mặc đồ điều dưỡng đi qua.Có lẽ họ đang nói chuyện cậu nhóc nào đó đỡ cụ già sau đó bị đổ oan rồi có cameras trả lại trong sạch.Cameras? Từ này đột nhiên làm tôi tỉnh táo lại.Lúc trước Điềm Điềm vừa đầy tháng, tôi ở nhà cả ngày trông con và làm việc nhà, nhưng ngẫu nhiên phải xuống lầu vứt rác hoặc mua đồ ăn, vì thế mua một cái cameras có kèm thẻ nhớ 128G, để ở một góc trong phòng khách. Tần Thư Viễn không biết chuyện này.Ban đầu dùng khá tốt. Mỗi lần sau khi Điềm Điềm ngủ, tôi đặt con bé ở phòng khách, sau khi ra cửa thì thông qua App ở di động trông con.Nhưng sau đó Điềm Điềm lớn lên từng ngày, đến bây giờ đi nhà trẻ, tôi cũng quên mất luôn thứ này.Hai năm trước tôi đã đổi điện thoại, không biết cameras còn kết nối được không.Tôi lập tức download App từ kho ứng dụng trên di động, thông qua số di động đăng nhập tài khoản, vậy mà lần nữa kết nối được.Quá vui mừng, tôi mở cameras xem hình ảnh giám sát, lập tức ngây ngẩn cả người.Không phải Tần Thư Viễn nói đến công ty tăng ca à? Sao còn ở nhà?

Cả ngày nay, tôi lo lắng hãi hùng lại vội vàng, cả người mệt không chịu được.

Tôi canh bên giường bệnh của Điềm Điềm, nằm bò ra chợp mắt trong chốc lát.

Không biết qua bao lâu, mơ màng nghe được ngoài hành lang có tiếng người nói chuyện.

“Ôi, thế đạo này, rốt cuộc là người xấu biến già rồi hay là người già biến xấu đây?”

“Đúng vậy! Khó trách hiện tại không ai dám đỡ người già. Nếu không có cameras làm chứng, vậy cậu nhóc kia bị oan rồi.”

“Người nhà kia nhìn cũng không thiếu tiền, vậy mà còn muốn đổ oan cho cậu nhóc cứu người. Thật là không có lương tâm.”

“Xã hội này, mấy chuyện không có lương tâm thiếu đạo đức này quá nhiều. Thôi bỏ đi.”

Tôi nghe đối thoại thì tỉnh lại, nhìn ra ngoài cửa, hai người mặc đồ điều dưỡng đi qua.

Có lẽ họ đang nói chuyện cậu nhóc nào đó đỡ cụ già sau đó bị đổ oan rồi có cameras trả lại trong sạch.

Cameras? Từ này đột nhiên làm tôi tỉnh táo lại.

Lúc trước Điềm Điềm vừa đầy tháng, tôi ở nhà cả ngày trông con và làm việc nhà, nhưng ngẫu nhiên phải xuống lầu vứt rác hoặc mua đồ ăn, vì thế mua một cái cameras có kèm thẻ nhớ 128G, để ở một góc trong phòng khách. Tần Thư Viễn không biết chuyện này.

Ban đầu dùng khá tốt. Mỗi lần sau khi Điềm Điềm ngủ, tôi đặt con bé ở phòng khách, sau khi ra cửa thì thông qua App ở di động trông con.

Nhưng sau đó Điềm Điềm lớn lên từng ngày, đến bây giờ đi nhà trẻ, tôi cũng quên mất luôn thứ này.

Hai năm trước tôi đã đổi điện thoại, không biết cameras còn kết nối được không.

Tôi lập tức download App từ kho ứng dụng trên di động, thông qua số di động đăng nhập tài khoản, vậy mà lần nữa kết nối được.

Quá vui mừng, tôi mở cameras xem hình ảnh giám sát, lập tức ngây ngẩn cả người.

Không phải Tần Thư Viễn nói đến công ty tăng ca à? Sao còn ở nhà?

Khi Bà Nội Trợ Vùng LênTác giả: Hà Hiểu NgưTruyện Đô ThịQuan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to… Cả ngày nay, tôi lo lắng hãi hùng lại vội vàng, cả người mệt không chịu được.Tôi canh bên giường bệnh của Điềm Điềm, nằm bò ra chợp mắt trong chốc lát.Không biết qua bao lâu, mơ màng nghe được ngoài hành lang có tiếng người nói chuyện.“Ôi, thế đạo này, rốt cuộc là người xấu biến già rồi hay là người già biến xấu đây?”“Đúng vậy! Khó trách hiện tại không ai dám đỡ người già. Nếu không có cameras làm chứng, vậy cậu nhóc kia bị oan rồi.”“Người nhà kia nhìn cũng không thiếu tiền, vậy mà còn muốn đổ oan cho cậu nhóc cứu người. Thật là không có lương tâm.”“Xã hội này, mấy chuyện không có lương tâm thiếu đạo đức này quá nhiều. Thôi bỏ đi.”Tôi nghe đối thoại thì tỉnh lại, nhìn ra ngoài cửa, hai người mặc đồ điều dưỡng đi qua.Có lẽ họ đang nói chuyện cậu nhóc nào đó đỡ cụ già sau đó bị đổ oan rồi có cameras trả lại trong sạch.Cameras? Từ này đột nhiên làm tôi tỉnh táo lại.Lúc trước Điềm Điềm vừa đầy tháng, tôi ở nhà cả ngày trông con và làm việc nhà, nhưng ngẫu nhiên phải xuống lầu vứt rác hoặc mua đồ ăn, vì thế mua một cái cameras có kèm thẻ nhớ 128G, để ở một góc trong phòng khách. Tần Thư Viễn không biết chuyện này.Ban đầu dùng khá tốt. Mỗi lần sau khi Điềm Điềm ngủ, tôi đặt con bé ở phòng khách, sau khi ra cửa thì thông qua App ở di động trông con.Nhưng sau đó Điềm Điềm lớn lên từng ngày, đến bây giờ đi nhà trẻ, tôi cũng quên mất luôn thứ này.Hai năm trước tôi đã đổi điện thoại, không biết cameras còn kết nối được không.Tôi lập tức download App từ kho ứng dụng trên di động, thông qua số di động đăng nhập tài khoản, vậy mà lần nữa kết nối được.Quá vui mừng, tôi mở cameras xem hình ảnh giám sát, lập tức ngây ngẩn cả người.Không phải Tần Thư Viễn nói đến công ty tăng ca à? Sao còn ở nhà?

Chương 11: Chương 11