Quan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to…
Chương 12: Chương 12
Khi Bà Nội Trợ Vùng LênTác giả: Hà Hiểu NgưTruyện Đô ThịQuan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to… Tôi lấy tai nghe Bluetooth trong túi, sau khi kết nối với điện thoại thì mở âm thanh.Giọng của Tần Thư Viễn và Cát Tú Lan truyền vào tai tôi một cách rõ ràng.Nhưng mà bọn họ nói chuyện lại làm tôi không rét mà run, cả người nổi da gà.“Con trai à, con là bốn đời độc đinh đấy. Nhà họ Tần không thể đứt hương khói trên tay con được.”“Mẹ đã sớm nói với con rồi, con tiện nhân Tôn Giai Di kia, thân mình gầy gò, mông lép, không sinh được con trai đâu. Con lại cứ nhất định phải cưới nó.”Lúc Cát Tú Lan nói đến tôi, vẻ mặt dữ tợn và oán hận: “Mẹ là người từng trải, không biết còn sống được bao năm nữa. Con tranh thủ ly hôn với nó, rời khỏi nó luôn, để nó dẫn cái đứa tốn tiền do nó sinh ra cút khỏi nhà họ Tần chúng ta!”“Con lại sinh cho mẹ một đứa cháu trai béo tròn. Mẹ còn có thể trông hộ con mấy năm, cũng cho mẹ hưởng niềm vui gia đình.”“Mẹ!” Trên mặt Tần Thư Viễn có phần do dự: “Có cần làm xét nghiệm lần nữa không? Nhỡ đâu bọn họ kiểm tra sai, là giả thì sao?”Cát Tú Lan phẩy tay, nói với vẻ chém đinh chặt sắt: “Nhà người ta làm việc chuyên nghiệp, sao có thể sai chứ!”Nói xong, khuôn mặt già kia của bà ta đỏ lên như quét mỡ, đầy hưng phấn: “Hơn nữa, không phải bà chủ mà con đang qua lại đã mang thai à? Mẹ đã tìm người bói rồi, trong bụng bà chủ kia nhất định là con trai!”“Con à, nghe mẹ khuyên, nhân cơ hội này ly hôn với đồ đê tiện Tôn Giai Di đi, đuổi nó ra khỏi nhà. Con có thể cưới hỏi bà chủ kia đàng hoàng, mẹ cũng có thể được bế cháu trai! Mẹ là mẹ ruột của con mà còn hại con chắc?”Tần Thư Viễn tiếp tục nói gì, thậm chí trên mặt là biểu cảm gì, tôi không thể nào nghe lọt được nữa.Tôi cảm giác hình ảnh trên cameras này giống ác ma làm người ta căm ghét. Tôi vội vàng thoát App.Tôi cảm thấy thế giới của mình đã hoàn toàn sụp đổ.Trong đầu loạn như cào cào, cả người vẫn luôn nặng nề rơi xuống như là muốn rơi vào trong địa ngục vậy…Trước kia lúc không liên lạc được với Tần Thư Viễn, tôi cũng từng hoài nghi anh ta có vấn đề.Nhưng tôi càng bằng lòng tin tưởng đó là vì anh ta gặp khó khăn trong công việc. Tôi vẫn luôn trăm phương nghìn kế tìm cớ, lấy lý do giúp anh ta.Mãi đến giờ phút này thông qua cameras, chính tai nghe được hai mẹ con Cát Tú Lan và Tần Thư Viễn nói chuyện, tôi mới thật sự hoàn toàn tỉnh ngộ.Hóa ra gần đây Tần Thư Viễn bận bịu công việc, tâm thần hoảng hốt, đều là biểu hiện giả dối.Anh ta vội vàng đi chăm sóc bồ nhí ở bên ngoài, không màng gia đình. Ngày xưa, rõ ràng là anh ta chủ động theo đuổi tôi, chủ động nói sẽ yêu tôi cả đời, sẽ không phản bội tôi.Vì anh ta, tôi bỏ công việc lương cao, toàn tâm toàn ý hỗ trợ anh ta, ở nhà làm bà nội trợ, trông con làm việc nhà.Tuy rằng tôi và Cát Tú Lan có xung đột, nhưng cũng sợ làm anh ta khó xử, bản thân mình bị khinh bỉ cũng nuốt ở trong bụng tự chịu.Không ngờ, tôi bất chấp nguy hiểm mang thai lần hai cho anh ta, lại đổi lấy phản bội và thương tổn như vậy!
Tôi lấy tai nghe Bluetooth trong túi, sau khi kết nối với điện thoại thì mở âm thanh.
Giọng của Tần Thư Viễn và Cát Tú Lan truyền vào tai tôi một cách rõ ràng.
Nhưng mà bọn họ nói chuyện lại làm tôi không rét mà run, cả người nổi da gà.
“Con trai à, con là bốn đời độc đinh đấy. Nhà họ Tần không thể đứt hương khói trên tay con được.”
“Mẹ đã sớm nói với con rồi, con tiện nhân Tôn Giai Di kia, thân mình gầy gò, mông lép, không sinh được con trai đâu. Con lại cứ nhất định phải cưới nó.”
Lúc Cát Tú Lan nói đến tôi, vẻ mặt dữ tợn và oán hận: “Mẹ là người từng trải, không biết còn sống được bao năm nữa. Con tranh thủ ly hôn với nó, rời khỏi nó luôn, để nó dẫn cái đứa tốn tiền do nó sinh ra cút khỏi nhà họ Tần chúng ta!”
“Con lại sinh cho mẹ một đứa cháu trai béo tròn. Mẹ còn có thể trông hộ con mấy năm, cũng cho mẹ hưởng niềm vui gia đình.”
“Mẹ!” Trên mặt Tần Thư Viễn có phần do dự: “Có cần làm xét nghiệm lần nữa không? Nhỡ đâu bọn họ kiểm tra sai, là giả thì sao?”
Cát Tú Lan phẩy tay, nói với vẻ chém đinh chặt sắt: “Nhà người ta làm việc chuyên nghiệp, sao có thể sai chứ!”
Nói xong, khuôn mặt già kia của bà ta đỏ lên như quét mỡ, đầy hưng phấn: “Hơn nữa, không phải bà chủ mà con đang qua lại đã mang thai à? Mẹ đã tìm người bói rồi, trong bụng bà chủ kia nhất định là con trai!”
“Con à, nghe mẹ khuyên, nhân cơ hội này ly hôn với đồ đê tiện Tôn Giai Di đi, đuổi nó ra khỏi nhà. Con có thể cưới hỏi bà chủ kia đàng hoàng, mẹ cũng có thể được bế cháu trai! Mẹ là mẹ ruột của con mà còn hại con chắc?”
Tần Thư Viễn tiếp tục nói gì, thậm chí trên mặt là biểu cảm gì, tôi không thể nào nghe lọt được nữa.
Tôi cảm giác hình ảnh trên cameras này giống ác ma làm người ta căm ghét. Tôi vội vàng thoát App.
Tôi cảm thấy thế giới của mình đã hoàn toàn sụp đổ.
Trong đầu loạn như cào cào, cả người vẫn luôn nặng nề rơi xuống như là muốn rơi vào trong địa ngục vậy…
Trước kia lúc không liên lạc được với Tần Thư Viễn, tôi cũng từng hoài nghi anh ta có vấn đề.
Nhưng tôi càng bằng lòng tin tưởng đó là vì anh ta gặp khó khăn trong công việc. Tôi vẫn luôn trăm phương nghìn kế tìm cớ, lấy lý do giúp anh ta.
Mãi đến giờ phút này thông qua cameras, chính tai nghe được hai mẹ con Cát Tú Lan và Tần Thư Viễn nói chuyện, tôi mới thật sự hoàn toàn tỉnh ngộ.
Hóa ra gần đây Tần Thư Viễn bận bịu công việc, tâm thần hoảng hốt, đều là biểu hiện giả dối.
Anh ta vội vàng đi chăm sóc bồ nhí ở bên ngoài, không màng gia đình. Ngày xưa, rõ ràng là anh ta chủ động theo đuổi tôi, chủ động nói sẽ yêu tôi cả đời, sẽ không phản bội tôi.
Vì anh ta, tôi bỏ công việc lương cao, toàn tâm toàn ý hỗ trợ anh ta, ở nhà làm bà nội trợ, trông con làm việc nhà.
Tuy rằng tôi và Cát Tú Lan có xung đột, nhưng cũng sợ làm anh ta khó xử, bản thân mình bị khinh bỉ cũng nuốt ở trong bụng tự chịu.
Không ngờ, tôi bất chấp nguy hiểm mang thai lần hai cho anh ta, lại đổi lấy phản bội và thương tổn như vậy!
Khi Bà Nội Trợ Vùng LênTác giả: Hà Hiểu NgưTruyện Đô ThịQuan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to… Tôi lấy tai nghe Bluetooth trong túi, sau khi kết nối với điện thoại thì mở âm thanh.Giọng của Tần Thư Viễn và Cát Tú Lan truyền vào tai tôi một cách rõ ràng.Nhưng mà bọn họ nói chuyện lại làm tôi không rét mà run, cả người nổi da gà.“Con trai à, con là bốn đời độc đinh đấy. Nhà họ Tần không thể đứt hương khói trên tay con được.”“Mẹ đã sớm nói với con rồi, con tiện nhân Tôn Giai Di kia, thân mình gầy gò, mông lép, không sinh được con trai đâu. Con lại cứ nhất định phải cưới nó.”Lúc Cát Tú Lan nói đến tôi, vẻ mặt dữ tợn và oán hận: “Mẹ là người từng trải, không biết còn sống được bao năm nữa. Con tranh thủ ly hôn với nó, rời khỏi nó luôn, để nó dẫn cái đứa tốn tiền do nó sinh ra cút khỏi nhà họ Tần chúng ta!”“Con lại sinh cho mẹ một đứa cháu trai béo tròn. Mẹ còn có thể trông hộ con mấy năm, cũng cho mẹ hưởng niềm vui gia đình.”“Mẹ!” Trên mặt Tần Thư Viễn có phần do dự: “Có cần làm xét nghiệm lần nữa không? Nhỡ đâu bọn họ kiểm tra sai, là giả thì sao?”Cát Tú Lan phẩy tay, nói với vẻ chém đinh chặt sắt: “Nhà người ta làm việc chuyên nghiệp, sao có thể sai chứ!”Nói xong, khuôn mặt già kia của bà ta đỏ lên như quét mỡ, đầy hưng phấn: “Hơn nữa, không phải bà chủ mà con đang qua lại đã mang thai à? Mẹ đã tìm người bói rồi, trong bụng bà chủ kia nhất định là con trai!”“Con à, nghe mẹ khuyên, nhân cơ hội này ly hôn với đồ đê tiện Tôn Giai Di đi, đuổi nó ra khỏi nhà. Con có thể cưới hỏi bà chủ kia đàng hoàng, mẹ cũng có thể được bế cháu trai! Mẹ là mẹ ruột của con mà còn hại con chắc?”Tần Thư Viễn tiếp tục nói gì, thậm chí trên mặt là biểu cảm gì, tôi không thể nào nghe lọt được nữa.Tôi cảm giác hình ảnh trên cameras này giống ác ma làm người ta căm ghét. Tôi vội vàng thoát App.Tôi cảm thấy thế giới của mình đã hoàn toàn sụp đổ.Trong đầu loạn như cào cào, cả người vẫn luôn nặng nề rơi xuống như là muốn rơi vào trong địa ngục vậy…Trước kia lúc không liên lạc được với Tần Thư Viễn, tôi cũng từng hoài nghi anh ta có vấn đề.Nhưng tôi càng bằng lòng tin tưởng đó là vì anh ta gặp khó khăn trong công việc. Tôi vẫn luôn trăm phương nghìn kế tìm cớ, lấy lý do giúp anh ta.Mãi đến giờ phút này thông qua cameras, chính tai nghe được hai mẹ con Cát Tú Lan và Tần Thư Viễn nói chuyện, tôi mới thật sự hoàn toàn tỉnh ngộ.Hóa ra gần đây Tần Thư Viễn bận bịu công việc, tâm thần hoảng hốt, đều là biểu hiện giả dối.Anh ta vội vàng đi chăm sóc bồ nhí ở bên ngoài, không màng gia đình. Ngày xưa, rõ ràng là anh ta chủ động theo đuổi tôi, chủ động nói sẽ yêu tôi cả đời, sẽ không phản bội tôi.Vì anh ta, tôi bỏ công việc lương cao, toàn tâm toàn ý hỗ trợ anh ta, ở nhà làm bà nội trợ, trông con làm việc nhà.Tuy rằng tôi và Cát Tú Lan có xung đột, nhưng cũng sợ làm anh ta khó xử, bản thân mình bị khinh bỉ cũng nuốt ở trong bụng tự chịu.Không ngờ, tôi bất chấp nguy hiểm mang thai lần hai cho anh ta, lại đổi lấy phản bội và thương tổn như vậy!