Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1095: Không thơm (5)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Chỉ là cây Huyết tùng này không thể di chuyển, kiếm khí của nó tạm thời chỉ cóthể bao phủ phạm vi trăm dặm.Nhưng phân thân hóa thể của Mộc Kiếm Tiên có thể mạnh mẽ phá tan hưkhông, ra tay từ nơi cách mấy ngàn dặm, thậm chí là mười ngàn dặm.Chỉ là việc phá tan hư không này rất tốn sức, trong phạm vi ba ngàn dặm, lựclượng của Mộc Kiếm Tiên sẽ hạ xuống nhị phẩm, Khoảng một vạn dặm, thì sẽrơi xuống tứ phẩm.Tuy nhiên, võ đạo và kiếm ý của vị này không phải cao thủ tứ phẩm trên thếgian có thể so sánh.Ngoài ra, hàng năm Sở Hi Thanh còn có thể bẻ ba cành cây ở trên cây Huyếttùng.Sau đó mỗi khi gặp địch, hắn chỉ cần trồng cành cây này xuống đất, cành này sẽcấp tốc sinh trưởng, sức chiến đấu tương đương với một phân thân tứ phẩm củaMộc Kiếm Tiên.Mà theo cây Huyết tùng này trưởng thành, mãi cho đến khi nhất phẩm, thậm chílà nửa bước Siêu phẩm, khi đó năng lực của cành cây cũng sẽ tăng lên.Nếu như Sở Hi Thanh có đủ tuổi thọ, sống đến một vạn năm sau, vậy hắn có thểchờ đến khi cái cây này tiến vào cảnh giới Siêu Phẩm.Sở Hi Thanh âm thầm líu lưỡi, nghĩ thầm mình thật sự là ôm được cái bắp đùivàng, không, là bắp đùi voi!Đây quả nhiên là ‘vô thượng tiên duyên’.Nhưng vào lúc này, Bạch Tiểu Chiêu lại phát ra một tiếng hoan hô. Nàng lắcngười chạy lên cây, tóm lấy mấy viên hạt thông ở trên tán cây, rồi trở lại đỉnhđầu của Sở Hi Thanh.Nhưng khi Bạch Tiểu Chiêu cắn hạt thông, chuẩn bị ăn thịt quả ở bên trong thìlại bắt đầu chột dạ.Đây đều là đời con đời cháu của Mộc Kiếm Tiên, ăn những hạt thông này cóphải là bất kính không?Nàng chần chờ nhìn Sở Hi Thanh: “Huynh trưởng, ta có thể ăn những hạt thôngnày hay không?”“Yên tâm ăn đi.”Phương Bất Viên cũng lấy một hạt thông to bằng nắm tay từ trên cây xuống,hắn cắn vỏ ngoài, cười hì hì nói: “Nói như thế nào đây? Hạt giống thông nàychẳng khác nào tinh hoa sinh mệnh của nam giới nhân tộc, vẫn chưa tính là concháu, cho nên ăn cũng không sao.”Bạch Tiểu Chiêu nghe thấy thế thì vẫn không hiểu lắm, chờ đến khi nàng hiểurõ thì lại trừng mắt nhìn Phương Bất Viên.Nàng cảm giác hạt thông trong miệng bỗng nhiên không thơm nữa.Chờ đến khi kết thúc, Lý Trường Sinh vô cùng thỏa mãn mà nhìn cây lớn chốngtrời ở trước mắt.“Gần đủ rồi, tiếp tục cũng không phát triển được nữa, bây giờ chính là cần thờigian ôn dưỡng, lát nữa ta sẽ để người chuyển hai linh mạch đến đây, để cungphụng Mộc Kiếm Tiên.”Vương Tri Mệnh cũng đưa một bình sứ cho Sở Hi Thanh: “Đây là ‘Thần Thụnguyên dịch’ do ta luyện chế, có thể xúc tiến sinh trưởng cho bộ phân thân nàycủa Mộc Kiếm Tiên.”“Tạm thời chỉ luyện được một bình, mấy hôm nữa ta sẽ bảo người đưa đến. Kểtừ hôm nay, mỗi ngày sáng trưa chiều tối, ngươi đều phải nhỏ ‘Thần Thụnguyên dịch’ vào cây Huyết tùng, mỗi lần mười giọt, phải nhớ kỹ.”Lúc này, đại trưởng lão Tổ sư đường cũng vuốt chòm râu nói: “Ngoài ra, mỗingày còn phải tế bái, dâng hương, cầu khẩn, còn phải thường xuyên chăm sócvà bảo dưỡng thần thụ. Làm như vậy có thể để thần ý của Mộc Kiếm Tiên khóachặt hạ giới, thuận tiện cho ngày sau hàng lâm, vì vậy còn phải nhờ Huyết Nhaidự bị chú ý nhiều hơn, nếu như Thiên Lan cư không đủ nhân thủ, Tổ Sư đườngsẽ phái người đến giúp đỡ một hai.”Ngoại trừ cung phụng các đời tổ sư trong Tổ Sư đường ra, Tổ Sư đường cònphụ trách tất cả việc tế bái và lễ nghi của tông môn.Sở Hi Thanh nghĩ thầm, đây quả thật là một một đại gia về nhà mà.Hắn không thể để Tổ Sư đường phái người đến đây được.Sở Hi Thanh có rất nhiều bí mật.Bên cạnh hắn vốn đều là người đáng tin, chỉ cần đóng cửa Thiên Lan cư, vậy sẽkhông ai biết gì cả.Nếu để Tổ Sư đường phái người đến, biết người biết mặt không biết lòng, vậythật sự rất khó chịu.Nhưng Thiên Lan cư đúng là không đủ người, Sở Vân Vân và Lục Loạn Ly đềucần tu hành, luyện đao luyện kiếm, không có thời gian làm việc này.Kế Tiễn Tiễn thì là nội quỷ, tạm thời không biết nàng đã bị nhuộm đen đến mứcnào, không thể để cho nàng tiếp xúc với chuyện quan trọng như vậy được.Còn Chu Lương Thần và Lưu Nhược Hi, Sở Hi Thanh rất coi trọng bọn họ, hivọng bọn họ sẽ trở thành phụ tá đắc lực của mình, nên cũng không thể giao việcnày cho hai người bọn họ được.Hắn suy nghĩ giây lát: “Hay là dứt khoát xây một cái miếu ở đây, cho nó độc lậpra khỏi Thiên Lan cư luôn.Dù sao cũng không chiếm Thiên Lan cư của hắn là được.Câu này của Sở Hi Thanh cũng đúng là ý muốn của chư vị trưởng lão, đạitrưởng lão Tổ Sư đường lập tức nói: “Tốt! Cứ làm như vậy đi, không hổ là mộtđời Siêu thiên trụ đỉnh cấp nhất, rất là nhanh trí! Lát nữa lão phu sẽ gọi ngườiđến đây xây miếu, lại lựa chọn mười mấy tên đệ tử trong Tổ Sư đường đến đâytế bái.”
Chỉ là cây Huyết tùng này không thể di chuyển, kiếm khí của nó tạm thời chỉ có
thể bao phủ phạm vi trăm dặm.
Nhưng phân thân hóa thể của Mộc Kiếm Tiên có thể mạnh mẽ phá tan hư
không, ra tay từ nơi cách mấy ngàn dặm, thậm chí là mười ngàn dặm.
Chỉ là việc phá tan hư không này rất tốn sức, trong phạm vi ba ngàn dặm, lực
lượng của Mộc Kiếm Tiên sẽ hạ xuống nhị phẩm, Khoảng một vạn dặm, thì sẽ
rơi xuống tứ phẩm.
Tuy nhiên, võ đạo và kiếm ý của vị này không phải cao thủ tứ phẩm trên thế
gian có thể so sánh.
Ngoài ra, hàng năm Sở Hi Thanh còn có thể bẻ ba cành cây ở trên cây Huyết
tùng.
Sau đó mỗi khi gặp địch, hắn chỉ cần trồng cành cây này xuống đất, cành này sẽ
cấp tốc sinh trưởng, sức chiến đấu tương đương với một phân thân tứ phẩm của
Mộc Kiếm Tiên.
Mà theo cây Huyết tùng này trưởng thành, mãi cho đến khi nhất phẩm, thậm chí
là nửa bước Siêu phẩm, khi đó năng lực của cành cây cũng sẽ tăng lên.
Nếu như Sở Hi Thanh có đủ tuổi thọ, sống đến một vạn năm sau, vậy hắn có thể
chờ đến khi cái cây này tiến vào cảnh giới Siêu Phẩm.
Sở Hi Thanh âm thầm líu lưỡi, nghĩ thầm mình thật sự là ôm được cái bắp đùi
vàng, không, là bắp đùi voi!
Đây quả nhiên là ‘vô thượng tiên duyên’.
Nhưng vào lúc này, Bạch Tiểu Chiêu lại phát ra một tiếng hoan hô. Nàng lắc
người chạy lên cây, tóm lấy mấy viên hạt thông ở trên tán cây, rồi trở lại đỉnh
đầu của Sở Hi Thanh.
Nhưng khi Bạch Tiểu Chiêu cắn hạt thông, chuẩn bị ăn thịt quả ở bên trong thì
lại bắt đầu chột dạ.
Đây đều là đời con đời cháu của Mộc Kiếm Tiên, ăn những hạt thông này có
phải là bất kính không?
Nàng chần chờ nhìn Sở Hi Thanh: “Huynh trưởng, ta có thể ăn những hạt thông
này hay không?”
“Yên tâm ăn đi.”
Phương Bất Viên cũng lấy một hạt thông to bằng nắm tay từ trên cây xuống,
hắn cắn vỏ ngoài, cười hì hì nói: “Nói như thế nào đây? Hạt giống thông này
chẳng khác nào tinh hoa sinh mệnh của nam giới nhân tộc, vẫn chưa tính là con
cháu, cho nên ăn cũng không sao.”
Bạch Tiểu Chiêu nghe thấy thế thì vẫn không hiểu lắm, chờ đến khi nàng hiểu
rõ thì lại trừng mắt nhìn Phương Bất Viên.
Nàng cảm giác hạt thông trong miệng bỗng nhiên không thơm nữa.
Chờ đến khi kết thúc, Lý Trường Sinh vô cùng thỏa mãn mà nhìn cây lớn chống
trời ở trước mắt.
“Gần đủ rồi, tiếp tục cũng không phát triển được nữa, bây giờ chính là cần thời
gian ôn dưỡng, lát nữa ta sẽ để người chuyển hai linh mạch đến đây, để cung
phụng Mộc Kiếm Tiên.”
Vương Tri Mệnh cũng đưa một bình sứ cho Sở Hi Thanh: “Đây là ‘Thần Thụ
nguyên dịch’ do ta luyện chế, có thể xúc tiến sinh trưởng cho bộ phân thân này
của Mộc Kiếm Tiên.”
“Tạm thời chỉ luyện được một bình, mấy hôm nữa ta sẽ bảo người đưa đến. Kể
từ hôm nay, mỗi ngày sáng trưa chiều tối, ngươi đều phải nhỏ ‘Thần Thụ
nguyên dịch’ vào cây Huyết tùng, mỗi lần mười giọt, phải nhớ kỹ.”
Lúc này, đại trưởng lão Tổ sư đường cũng vuốt chòm râu nói: “Ngoài ra, mỗi
ngày còn phải tế bái, dâng hương, cầu khẩn, còn phải thường xuyên chăm sóc
và bảo dưỡng thần thụ. Làm như vậy có thể để thần ý của Mộc Kiếm Tiên khóa
chặt hạ giới, thuận tiện cho ngày sau hàng lâm, vì vậy còn phải nhờ Huyết Nhai
dự bị chú ý nhiều hơn, nếu như Thiên Lan cư không đủ nhân thủ, Tổ Sư đường
sẽ phái người đến giúp đỡ một hai.”
Ngoại trừ cung phụng các đời tổ sư trong Tổ Sư đường ra, Tổ Sư đường còn
phụ trách tất cả việc tế bái và lễ nghi của tông môn.
Sở Hi Thanh nghĩ thầm, đây quả thật là một một đại gia về nhà mà.
Hắn không thể để Tổ Sư đường phái người đến đây được.
Sở Hi Thanh có rất nhiều bí mật.
Bên cạnh hắn vốn đều là người đáng tin, chỉ cần đóng cửa Thiên Lan cư, vậy sẽ
không ai biết gì cả.
Nếu để Tổ Sư đường phái người đến, biết người biết mặt không biết lòng, vậy
thật sự rất khó chịu.
Nhưng Thiên Lan cư đúng là không đủ người, Sở Vân Vân và Lục Loạn Ly đều
cần tu hành, luyện đao luyện kiếm, không có thời gian làm việc này.
Kế Tiễn Tiễn thì là nội quỷ, tạm thời không biết nàng đã bị nhuộm đen đến mức
nào, không thể để cho nàng tiếp xúc với chuyện quan trọng như vậy được.
Còn Chu Lương Thần và Lưu Nhược Hi, Sở Hi Thanh rất coi trọng bọn họ, hi
vọng bọn họ sẽ trở thành phụ tá đắc lực của mình, nên cũng không thể giao việc
này cho hai người bọn họ được.
Hắn suy nghĩ giây lát: “Hay là dứt khoát xây một cái miếu ở đây, cho nó độc lập
ra khỏi Thiên Lan cư luôn.
Dù sao cũng không chiếm Thiên Lan cư của hắn là được.
Câu này của Sở Hi Thanh cũng đúng là ý muốn của chư vị trưởng lão, đại
trưởng lão Tổ Sư đường lập tức nói: “Tốt! Cứ làm như vậy đi, không hổ là một
đời Siêu thiên trụ đỉnh cấp nhất, rất là nhanh trí! Lát nữa lão phu sẽ gọi người
đến đây xây miếu, lại lựa chọn mười mấy tên đệ tử trong Tổ Sư đường đến đây
tế bái.”
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Chỉ là cây Huyết tùng này không thể di chuyển, kiếm khí của nó tạm thời chỉ cóthể bao phủ phạm vi trăm dặm.Nhưng phân thân hóa thể của Mộc Kiếm Tiên có thể mạnh mẽ phá tan hưkhông, ra tay từ nơi cách mấy ngàn dặm, thậm chí là mười ngàn dặm.Chỉ là việc phá tan hư không này rất tốn sức, trong phạm vi ba ngàn dặm, lựclượng của Mộc Kiếm Tiên sẽ hạ xuống nhị phẩm, Khoảng một vạn dặm, thì sẽrơi xuống tứ phẩm.Tuy nhiên, võ đạo và kiếm ý của vị này không phải cao thủ tứ phẩm trên thếgian có thể so sánh.Ngoài ra, hàng năm Sở Hi Thanh còn có thể bẻ ba cành cây ở trên cây Huyếttùng.Sau đó mỗi khi gặp địch, hắn chỉ cần trồng cành cây này xuống đất, cành này sẽcấp tốc sinh trưởng, sức chiến đấu tương đương với một phân thân tứ phẩm củaMộc Kiếm Tiên.Mà theo cây Huyết tùng này trưởng thành, mãi cho đến khi nhất phẩm, thậm chílà nửa bước Siêu phẩm, khi đó năng lực của cành cây cũng sẽ tăng lên.Nếu như Sở Hi Thanh có đủ tuổi thọ, sống đến một vạn năm sau, vậy hắn có thểchờ đến khi cái cây này tiến vào cảnh giới Siêu Phẩm.Sở Hi Thanh âm thầm líu lưỡi, nghĩ thầm mình thật sự là ôm được cái bắp đùivàng, không, là bắp đùi voi!Đây quả nhiên là ‘vô thượng tiên duyên’.Nhưng vào lúc này, Bạch Tiểu Chiêu lại phát ra một tiếng hoan hô. Nàng lắcngười chạy lên cây, tóm lấy mấy viên hạt thông ở trên tán cây, rồi trở lại đỉnhđầu của Sở Hi Thanh.Nhưng khi Bạch Tiểu Chiêu cắn hạt thông, chuẩn bị ăn thịt quả ở bên trong thìlại bắt đầu chột dạ.Đây đều là đời con đời cháu của Mộc Kiếm Tiên, ăn những hạt thông này cóphải là bất kính không?Nàng chần chờ nhìn Sở Hi Thanh: “Huynh trưởng, ta có thể ăn những hạt thôngnày hay không?”“Yên tâm ăn đi.”Phương Bất Viên cũng lấy một hạt thông to bằng nắm tay từ trên cây xuống,hắn cắn vỏ ngoài, cười hì hì nói: “Nói như thế nào đây? Hạt giống thông nàychẳng khác nào tinh hoa sinh mệnh của nam giới nhân tộc, vẫn chưa tính là concháu, cho nên ăn cũng không sao.”Bạch Tiểu Chiêu nghe thấy thế thì vẫn không hiểu lắm, chờ đến khi nàng hiểurõ thì lại trừng mắt nhìn Phương Bất Viên.Nàng cảm giác hạt thông trong miệng bỗng nhiên không thơm nữa.Chờ đến khi kết thúc, Lý Trường Sinh vô cùng thỏa mãn mà nhìn cây lớn chốngtrời ở trước mắt.“Gần đủ rồi, tiếp tục cũng không phát triển được nữa, bây giờ chính là cần thờigian ôn dưỡng, lát nữa ta sẽ để người chuyển hai linh mạch đến đây, để cungphụng Mộc Kiếm Tiên.”Vương Tri Mệnh cũng đưa một bình sứ cho Sở Hi Thanh: “Đây là ‘Thần Thụnguyên dịch’ do ta luyện chế, có thể xúc tiến sinh trưởng cho bộ phân thân nàycủa Mộc Kiếm Tiên.”“Tạm thời chỉ luyện được một bình, mấy hôm nữa ta sẽ bảo người đưa đến. Kểtừ hôm nay, mỗi ngày sáng trưa chiều tối, ngươi đều phải nhỏ ‘Thần Thụnguyên dịch’ vào cây Huyết tùng, mỗi lần mười giọt, phải nhớ kỹ.”Lúc này, đại trưởng lão Tổ sư đường cũng vuốt chòm râu nói: “Ngoài ra, mỗingày còn phải tế bái, dâng hương, cầu khẩn, còn phải thường xuyên chăm sócvà bảo dưỡng thần thụ. Làm như vậy có thể để thần ý của Mộc Kiếm Tiên khóachặt hạ giới, thuận tiện cho ngày sau hàng lâm, vì vậy còn phải nhờ Huyết Nhaidự bị chú ý nhiều hơn, nếu như Thiên Lan cư không đủ nhân thủ, Tổ Sư đườngsẽ phái người đến giúp đỡ một hai.”Ngoại trừ cung phụng các đời tổ sư trong Tổ Sư đường ra, Tổ Sư đường cònphụ trách tất cả việc tế bái và lễ nghi của tông môn.Sở Hi Thanh nghĩ thầm, đây quả thật là một một đại gia về nhà mà.Hắn không thể để Tổ Sư đường phái người đến đây được.Sở Hi Thanh có rất nhiều bí mật.Bên cạnh hắn vốn đều là người đáng tin, chỉ cần đóng cửa Thiên Lan cư, vậy sẽkhông ai biết gì cả.Nếu để Tổ Sư đường phái người đến, biết người biết mặt không biết lòng, vậythật sự rất khó chịu.Nhưng Thiên Lan cư đúng là không đủ người, Sở Vân Vân và Lục Loạn Ly đềucần tu hành, luyện đao luyện kiếm, không có thời gian làm việc này.Kế Tiễn Tiễn thì là nội quỷ, tạm thời không biết nàng đã bị nhuộm đen đến mứcnào, không thể để cho nàng tiếp xúc với chuyện quan trọng như vậy được.Còn Chu Lương Thần và Lưu Nhược Hi, Sở Hi Thanh rất coi trọng bọn họ, hivọng bọn họ sẽ trở thành phụ tá đắc lực của mình, nên cũng không thể giao việcnày cho hai người bọn họ được.Hắn suy nghĩ giây lát: “Hay là dứt khoát xây một cái miếu ở đây, cho nó độc lậpra khỏi Thiên Lan cư luôn.Dù sao cũng không chiếm Thiên Lan cư của hắn là được.Câu này của Sở Hi Thanh cũng đúng là ý muốn của chư vị trưởng lão, đạitrưởng lão Tổ Sư đường lập tức nói: “Tốt! Cứ làm như vậy đi, không hổ là mộtđời Siêu thiên trụ đỉnh cấp nhất, rất là nhanh trí! Lát nữa lão phu sẽ gọi ngườiđến đây xây miếu, lại lựa chọn mười mấy tên đệ tử trong Tổ Sư đường đến đâytế bái.”