Tác giả:

Quan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to…

Chương 15: Chương 15

Khi Bà Nội Trợ Vùng LênTác giả: Hà Hiểu NgưTruyện Đô ThịQuan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to… Ngày hôm sau, Tần Thư Viễn và Cát Tú Lan đều không đến bệnh viện.Tôi nhờ bạn thân đến bệnh viện tạm thời chăm sóc hộ Điềm Điềm, tôi cầm bệnh án của bác sĩ điều trị, copy một phần video Cát Tú Lan đánh Điềm Điềm đến đồn công an phường báo án.Thân là mẹ Điềm Điềm, người giám hộ hợp pháp, tôi có quyền với bất kỳ tổn thương nào trên người con gái mình, cho dù người kia là người thân trực hệ của con bé, là bà nội của con bé, tôi đều phải để bà ta nhận trừng phạt nên có.Khi tôi dẫn hai cảnh sát nhân dân về đến nhà, vừa hay nhìn thấy Cát Tú Lan đang ném thứ gì đó vào túi đựng rác màu đen.Tôi liếc mắt một cái, trong túi đựng rác cỡ lớn đều là ảnh gia đình tôi dán trong nhà.Tôi hừ lạnh một tiếng, nói với cảnh sát nhân dân: “Bà ta chính là Cát Tú Lan, là hung thủ cố ý làm con gái tôi bị thương.”“Tôi không có! Tôi không phải! Đổ oan cho người tốt!” Cát Tú Lan lớn giọng gào to.Bà ta lại chỉ vào tôi sỉ nhục chửi rủa, dùng cả tiếng địa phương kèm lời thô t ục, biểu cảm như muốn ăn sống tôi.“Con đ ĩ này đổ oan cho tôi! Đồng chí, con đ ĩ này đang bôi nhọ tôi. Các anh phải bắt nó lại!”Có lẽ cảnh sát nhân dân thấy bà ta lớn tuổi, ban đầu vẫn khuyên nhủ dạy bảo là chính.Cát Tú Lan lại không nghe, thậm chí còn cảm thấy cảnh sát nhân dân không dám làm gì bà ta.Tôi và cảnh sát nhân dân nhìn thấy bà ta chạy vào phòng bếp, lúc chạy ra đã cầm một con dao phay muốn chém tôi.Đến mức này thì cảnh sát nhân dân không bình tĩnh nổi nữa. Hai người vọt lên, dứt khoát ấn bà ta xuống sàn nhà, còng tay lại.

Ngày hôm sau, Tần Thư Viễn và Cát Tú Lan đều không đến bệnh viện.

Tôi nhờ bạn thân đến bệnh viện tạm thời chăm sóc hộ Điềm Điềm, tôi cầm bệnh án của bác sĩ điều trị, copy một phần video Cát Tú Lan đánh Điềm Điềm đến đồn công an phường báo án.

Thân là mẹ Điềm Điềm, người giám hộ hợp pháp, tôi có quyền với bất kỳ tổn thương nào trên người con gái mình, cho dù người kia là người thân trực hệ của con bé, là bà nội của con bé, tôi đều phải để bà ta nhận trừng phạt nên có.

Khi tôi dẫn hai cảnh sát nhân dân về đến nhà, vừa hay nhìn thấy Cát Tú Lan đang ném thứ gì đó vào túi đựng rác màu đen.

Tôi liếc mắt một cái, trong túi đựng rác cỡ lớn đều là ảnh gia đình tôi dán trong nhà.

Tôi hừ lạnh một tiếng, nói với cảnh sát nhân dân: “Bà ta chính là Cát Tú Lan, là hung thủ cố ý làm con gái tôi bị thương.”

“Tôi không có! Tôi không phải! Đổ oan cho người tốt!” Cát Tú Lan lớn giọng gào to.

Bà ta lại chỉ vào tôi sỉ nhục chửi rủa, dùng cả tiếng địa phương kèm lời thô t ục, biểu cảm như muốn ăn sống tôi.

“Con đ ĩ này đổ oan cho tôi! Đồng chí, con đ ĩ này đang bôi nhọ tôi. Các anh phải bắt nó lại!”

Có lẽ cảnh sát nhân dân thấy bà ta lớn tuổi, ban đầu vẫn khuyên nhủ dạy bảo là chính.

Cát Tú Lan lại không nghe, thậm chí còn cảm thấy cảnh sát nhân dân không dám làm gì bà ta.

Tôi và cảnh sát nhân dân nhìn thấy bà ta chạy vào phòng bếp, lúc chạy ra đã cầm một con dao phay muốn chém tôi.

Đến mức này thì cảnh sát nhân dân không bình tĩnh nổi nữa. Hai người vọt lên, dứt khoát ấn bà ta xuống sàn nhà, còng tay lại.

Khi Bà Nội Trợ Vùng LênTác giả: Hà Hiểu NgưTruyện Đô ThịQuan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to… Ngày hôm sau, Tần Thư Viễn và Cát Tú Lan đều không đến bệnh viện.Tôi nhờ bạn thân đến bệnh viện tạm thời chăm sóc hộ Điềm Điềm, tôi cầm bệnh án của bác sĩ điều trị, copy một phần video Cát Tú Lan đánh Điềm Điềm đến đồn công an phường báo án.Thân là mẹ Điềm Điềm, người giám hộ hợp pháp, tôi có quyền với bất kỳ tổn thương nào trên người con gái mình, cho dù người kia là người thân trực hệ của con bé, là bà nội của con bé, tôi đều phải để bà ta nhận trừng phạt nên có.Khi tôi dẫn hai cảnh sát nhân dân về đến nhà, vừa hay nhìn thấy Cát Tú Lan đang ném thứ gì đó vào túi đựng rác màu đen.Tôi liếc mắt một cái, trong túi đựng rác cỡ lớn đều là ảnh gia đình tôi dán trong nhà.Tôi hừ lạnh một tiếng, nói với cảnh sát nhân dân: “Bà ta chính là Cát Tú Lan, là hung thủ cố ý làm con gái tôi bị thương.”“Tôi không có! Tôi không phải! Đổ oan cho người tốt!” Cát Tú Lan lớn giọng gào to.Bà ta lại chỉ vào tôi sỉ nhục chửi rủa, dùng cả tiếng địa phương kèm lời thô t ục, biểu cảm như muốn ăn sống tôi.“Con đ ĩ này đổ oan cho tôi! Đồng chí, con đ ĩ này đang bôi nhọ tôi. Các anh phải bắt nó lại!”Có lẽ cảnh sát nhân dân thấy bà ta lớn tuổi, ban đầu vẫn khuyên nhủ dạy bảo là chính.Cát Tú Lan lại không nghe, thậm chí còn cảm thấy cảnh sát nhân dân không dám làm gì bà ta.Tôi và cảnh sát nhân dân nhìn thấy bà ta chạy vào phòng bếp, lúc chạy ra đã cầm một con dao phay muốn chém tôi.Đến mức này thì cảnh sát nhân dân không bình tĩnh nổi nữa. Hai người vọt lên, dứt khoát ấn bà ta xuống sàn nhà, còng tay lại.

Chương 15: Chương 15