Quan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to…
Chương 14: Chương 14
Khi Bà Nội Trợ Vùng LênTác giả: Hà Hiểu NgưTruyện Đô ThịQuan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to… Nhìn Điềm Điềm nằm ở trên giường bệnh, trái tim tôi như dao cắt.“Hổ dữ còn không ăn thịt con! Tần Thư Viễn, đến con gái ruột của mình mà anh không chịu cứu, anh quá ác độc!”Tôi đã suy nghĩ rất lâu, cuối cùng tôi quyết định muốn báo cảnh sát.Ngày mai chờ bác sĩ điều trị chính đến, tôi sẽ tìm bác sĩ xin tất cả hồ sơ bệnh án của Điềm Điềm.Tôi muốn lấy hồ sơ bệnh án và video của Điềm Điềm làm chứng cứ để báo án!Tôi muốn cho Cát Tú Lan phải bị báo ứng!Về phần Tần Thư Viễn, tôi đã không còn bất kỳ tình cảm gì với anh ta. Có ly hôn thì cũng phải làm anh ta rời khỏi nhà với hai bàn tay trắng!Nửa đêm, Điềm Điềm đột nhiên bị doạ tỉnh, nhìn thấy tôi ở bên cạnh, con bé cực kỳ vui vẻ.Con bé vừa khóc vừa cười nói: “Mẹ ơi, tốt quá! Có mẹ ở đây, mẹ sẽ bảo vệ con.”Nghe Điềm Điềm nói những lời này, tôi cảm thấy bản thân bị cảm giác áy náy sâu sắc vây quanh khiến mình không thở nổi.Tôi dỗ con gái ngủ tiếp. Nhìn con gái dần yên tâm, khuôn mặt bình an, tôi càng thêm kiên định với quyết định của chính mình.
Nhìn Điềm Điềm nằm ở trên giường bệnh, trái tim tôi như dao cắt.
“Hổ dữ còn không ăn thịt con! Tần Thư Viễn, đến con gái ruột của mình mà anh không chịu cứu, anh quá ác độc!”
Tôi đã suy nghĩ rất lâu, cuối cùng tôi quyết định muốn báo cảnh sát.
Ngày mai chờ bác sĩ điều trị chính đến, tôi sẽ tìm bác sĩ xin tất cả hồ sơ bệnh án của Điềm Điềm.
Tôi muốn lấy hồ sơ bệnh án và video của Điềm Điềm làm chứng cứ để báo án!
Tôi muốn cho Cát Tú Lan phải bị báo ứng!
Về phần Tần Thư Viễn, tôi đã không còn bất kỳ tình cảm gì với anh ta. Có ly hôn thì cũng phải làm anh ta rời khỏi nhà với hai bàn tay trắng!
Nửa đêm, Điềm Điềm đột nhiên bị doạ tỉnh, nhìn thấy tôi ở bên cạnh, con bé cực kỳ vui vẻ.
Con bé vừa khóc vừa cười nói: “Mẹ ơi, tốt quá! Có mẹ ở đây, mẹ sẽ bảo vệ con.”
Nghe Điềm Điềm nói những lời này, tôi cảm thấy bản thân bị cảm giác áy náy sâu sắc vây quanh khiến mình không thở nổi.
Tôi dỗ con gái ngủ tiếp. Nhìn con gái dần yên tâm, khuôn mặt bình an, tôi càng thêm kiên định với quyết định của chính mình.
Khi Bà Nội Trợ Vùng LênTác giả: Hà Hiểu NgưTruyện Đô ThịQuan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to… Nhìn Điềm Điềm nằm ở trên giường bệnh, trái tim tôi như dao cắt.“Hổ dữ còn không ăn thịt con! Tần Thư Viễn, đến con gái ruột của mình mà anh không chịu cứu, anh quá ác độc!”Tôi đã suy nghĩ rất lâu, cuối cùng tôi quyết định muốn báo cảnh sát.Ngày mai chờ bác sĩ điều trị chính đến, tôi sẽ tìm bác sĩ xin tất cả hồ sơ bệnh án của Điềm Điềm.Tôi muốn lấy hồ sơ bệnh án và video của Điềm Điềm làm chứng cứ để báo án!Tôi muốn cho Cát Tú Lan phải bị báo ứng!Về phần Tần Thư Viễn, tôi đã không còn bất kỳ tình cảm gì với anh ta. Có ly hôn thì cũng phải làm anh ta rời khỏi nhà với hai bàn tay trắng!Nửa đêm, Điềm Điềm đột nhiên bị doạ tỉnh, nhìn thấy tôi ở bên cạnh, con bé cực kỳ vui vẻ.Con bé vừa khóc vừa cười nói: “Mẹ ơi, tốt quá! Có mẹ ở đây, mẹ sẽ bảo vệ con.”Nghe Điềm Điềm nói những lời này, tôi cảm thấy bản thân bị cảm giác áy náy sâu sắc vây quanh khiến mình không thở nổi.Tôi dỗ con gái ngủ tiếp. Nhìn con gái dần yên tâm, khuôn mặt bình an, tôi càng thêm kiên định với quyết định của chính mình.