Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1110: Phản ứng (6)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Kế Tiễn Tiễn cũng biết Sở Hi Thanh sẽ hỏi mình việc này, nàng vỗ vỗ túi tiềnbên hông, cười nói: “Coi như không tệ, kiếm được khoảng bay ngàn lượng. Yêuma bên này nhiều hơn Tây Sơn nhiều, chỉ là giá cả của các loại tài liệu lại quárẻ, nhưng ta thu thập được vài loại tài liệu phụ, thuận tiện cho ngày sau thăngcấp.”Sở Hi Thanh nghĩ thầm, nữ tử này vẫn nói thật thật giả giả, quả nhiên là vẫnchưa bị nhuộm đen hoàn toàn.Lúc này hắn lại đổi một tấm thẻ thần thông Gần Mực Thì Đen, rồi sử dụng vớiKế Tiễn Tiễn.Phải nhuộm đen nữ nhân này, nhưng mà đúng là gánh nặng đường xa.Sau đó, hắn phi thân lên, đi đến lưng tiểu Huyền Vũ: “Đi thôi, chúng ta đi ThiênKhí viện. Tiễn Tiễn, nếu như ngươi cảm thấy hứng thú, thì cũng có thể đi cùng.”Kế Tiễn Tiễn đương nhiên muốn đi cùng, bây giờ nàng chỉ muốn đi theo bêncạnh Sở Hi Thanh, tốt nhất là một tấc cũng không rời.Lúc này, nàng lại liếc mắt nhìn tiểu Huyền Vũ có hình thể như cối xay gió trướcmặt, trong lòng âm thầm cảnh giác.Đây là Linh sủng của Chu Lương Thần, là thành viên với của Thiên Lan cư bọnhọ.Chu Lương Thần này, tu vị và sức chiến đấu cũng đã tăng lên rồi, cũng được SởHi Thanh coi trọng hơn nàng.Sở Hi Thanh đứng trên lưng tiểu Huyền Vũ, lại bảo Chu Lương Thần thúc giụctiểu Huyền Vũ đi về phía Thiên Khí viện.Trên đường đi, có không ít đệ tử Vô Tướng thần tông nhìn thấy Sở Hi Thanh,tất cả bọn họ đều dừng lại, sắc mặt nghiêm túc mà hành lễ với Sở Hi Thanh.“Sở sư huynh!”“Chào sư huynh!”“Sư huynh vạn phúc!”Lúc này, chuyện Sở Hi Thanh được đề bạt làm Tru Thiên thánh truyền đã truyềnbá khắp trên dưới Vô Tướng thần tông.Huống hồ trên người vị này còn là một bộ trang phục hoa lệ của đệ tử chântruyền.Đó là một bộ trường bào màu tím, nơi ngục có thêu đồ án Tru Lục thần đao,khiến dáng người Sở Hi Thanh càng thẳng tắp và cao lớn.Vô Tướng thần tông có rất nhiều đệ tử nội môn, nhưng đệ tử chân truyền lại kháhiếm, tổng cộng chỉ có hơn một ngàn người, bình thường cũng chỉ có hơn trămngười ở lại tông môn.Nhưng mọi người cung kính với một tên chân truyền lục phẩm như hắn, tất cảđều là vì chiến tích vĩ đại của Sở Hi Thanh ở trong bí cảnh thời gian.Việc Mộc Kiếm Tiên đăng thần, có thể để cho tất cả mọi người trong tông đềucó lợi.Tuy rằng Sở Hi Thanh vẫn luôn tự nhủ, mình vẫn chỉ là lục phẩm không thể vìhỗ trợ Mộc Kiếm Tiên mà kiêu căng.Nếu mình muốn báo thù, muốn hóa giải Lục âm Hoàn Hồn Chú, vậy cần phảilàm đến nơi đến chốn, cần khiêm tốn.Nhưng trên quãng đường này, Sở Hi Thanh vẫn cảm thấy như sắp bay lên trời.Có điều, con người của hắn cũng có một chỗ tốt, đó chính là rất biết giả bộ.Thần thái hắn rất chân thành, giọng nói rất nhiệt tình, chào hỏi và đáp lại tất cảmọi người.Trong lòng thì lại nghĩ, mình nhất định phải làm một pháp khí loại phù thuyền,bằng không thì sau này không tiện đi lại trong tông môn.Sở Hi Thanh bỏ ra tận một khắc đồng hồ mới có thể đi đến chỗ ở của Kỳ Đaoma tượng – Lệ Thiên Công.Sở Hi Thanh còn chưa vào cửa liền nghe thấy tiếng cãi vã của nam nữ ở bêntrong.Có thể là do nhận ra bọn họ đến đây, cho nên tiếng cãi vã này đã biến mất tăm.Khi Sở Hi Thanh bước vào trong, liền thấy bên trong có hai nam một nữ.Một nam trong đó đương nhiên là Kỳ Đao ma tượng – Lệ Thiên Công, vẻ mặthắn tức giận, hai tay nắm chặt, trong mắt bao hàm bi thương và bất đắc dĩ.Một đôi nam nữ khác, một người là mổ nữ tử hơn hai mươi, mặt ngọc mày ngài,thiên kiều bá mị. Một người khác là một năm tử hơn ba mươi, ăn mặc trangphục màu xanh, diện mạo anh tuấn, thân hình cao lớn, đang dùng ánh mắt khinhbỉ để nhìn Lệ Thiên Công.Sở Hi Thanh chỉ liếc mắt một cái liền biết cô gái này nhất định chính là ThiênDiệp Tiên Tử, người mà Kỳ Đao ma tượng – Lệ Thiên Công vẫn luôn chungtình.Chỉ là không biết nam tử kia là ai? Vì sao ba người này lại cãi vã?Sở Hi Thanh không khỏi sinh lòng tò mò.Chẳng lẽ tên ‘l**m cẩu’ Kỳ Đao ma tượng – Lệ Thiên Công này đã đến thờiđiểm bị vứt bỏ rồi?Hai mắt hắn sáng lên, đi vào trong rồi lạnh lùng nhìn hai người này: “Hai ngườicác ngươi là ai? Không phải đệ tử của tông ta, vì sao có thể đi vào Vô Tướngthần sơn?”Thiên Diệp Tiên Tử vốn không để ý đến vị khách đến thăm Lệ Thiên Công,cũng chỉ là một lục phẩm mà thôi.Nhưng khi nàng nhìn thấy bộ trường bào trên người Sở Hi Thanh, còn cả đồ án‘Tru Lục thần đao’ ở trên ngực hắn, thì nhất thời lấy làm kinh hãi, vội vàngkhom người hành lễ; “Thiên Diệp gặp qua Tru Thiên thánh truyền!”Nàng mở miệng giải thích: “Hồi bẩm thánh truyền, hai người chúng ta đượcThần Đan viện của Vô Tướng thần tông mời đến Thần Đan viện tu hành và chếthuộc.”Nam tử bên cạnh Thiên Diệp Tiên Tử cũng biến sắc, hắn cũng ôm quyền váichào: “Tại hạ cũng vậy.”Hắn đã biết thiếu niên ở trước mắt là ai.Chính là thủ tịch Thần Tú Thập Kiệt đao bây giờ, cũng là người giúp Mộc KiếmTiên đăng thần, là người khuấy động phong vân, Sở Nhất Đao, Sở Vô Địch!
Kế Tiễn Tiễn cũng biết Sở Hi Thanh sẽ hỏi mình việc này, nàng vỗ vỗ túi tiền
bên hông, cười nói: “Coi như không tệ, kiếm được khoảng bay ngàn lượng. Yêu
ma bên này nhiều hơn Tây Sơn nhiều, chỉ là giá cả của các loại tài liệu lại quá
rẻ, nhưng ta thu thập được vài loại tài liệu phụ, thuận tiện cho ngày sau thăng
cấp.”
Sở Hi Thanh nghĩ thầm, nữ tử này vẫn nói thật thật giả giả, quả nhiên là vẫn
chưa bị nhuộm đen hoàn toàn.
Lúc này hắn lại đổi một tấm thẻ thần thông Gần Mực Thì Đen, rồi sử dụng với
Kế Tiễn Tiễn.
Phải nhuộm đen nữ nhân này, nhưng mà đúng là gánh nặng đường xa.
Sau đó, hắn phi thân lên, đi đến lưng tiểu Huyền Vũ: “Đi thôi, chúng ta đi Thiên
Khí viện. Tiễn Tiễn, nếu như ngươi cảm thấy hứng thú, thì cũng có thể đi cùng.”
Kế Tiễn Tiễn đương nhiên muốn đi cùng, bây giờ nàng chỉ muốn đi theo bên
cạnh Sở Hi Thanh, tốt nhất là một tấc cũng không rời.
Lúc này, nàng lại liếc mắt nhìn tiểu Huyền Vũ có hình thể như cối xay gió trước
mặt, trong lòng âm thầm cảnh giác.
Đây là Linh sủng của Chu Lương Thần, là thành viên với của Thiên Lan cư bọn
họ.
Chu Lương Thần này, tu vị và sức chiến đấu cũng đã tăng lên rồi, cũng được Sở
Hi Thanh coi trọng hơn nàng.
Sở Hi Thanh đứng trên lưng tiểu Huyền Vũ, lại bảo Chu Lương Thần thúc giục
tiểu Huyền Vũ đi về phía Thiên Khí viện.
Trên đường đi, có không ít đệ tử Vô Tướng thần tông nhìn thấy Sở Hi Thanh,
tất cả bọn họ đều dừng lại, sắc mặt nghiêm túc mà hành lễ với Sở Hi Thanh.
“Sở sư huynh!”
“Chào sư huynh!”
“Sư huynh vạn phúc!”
Lúc này, chuyện Sở Hi Thanh được đề bạt làm Tru Thiên thánh truyền đã truyền
bá khắp trên dưới Vô Tướng thần tông.
Huống hồ trên người vị này còn là một bộ trang phục hoa lệ của đệ tử chân
truyền.
Đó là một bộ trường bào màu tím, nơi ngục có thêu đồ án Tru Lục thần đao,
khiến dáng người Sở Hi Thanh càng thẳng tắp và cao lớn.
Vô Tướng thần tông có rất nhiều đệ tử nội môn, nhưng đệ tử chân truyền lại khá
hiếm, tổng cộng chỉ có hơn một ngàn người, bình thường cũng chỉ có hơn trăm
người ở lại tông môn.
Nhưng mọi người cung kính với một tên chân truyền lục phẩm như hắn, tất cả
đều là vì chiến tích vĩ đại của Sở Hi Thanh ở trong bí cảnh thời gian.
Việc Mộc Kiếm Tiên đăng thần, có thể để cho tất cả mọi người trong tông đều
có lợi.
Tuy rằng Sở Hi Thanh vẫn luôn tự nhủ, mình vẫn chỉ là lục phẩm không thể vì
hỗ trợ Mộc Kiếm Tiên mà kiêu căng.
Nếu mình muốn báo thù, muốn hóa giải Lục âm Hoàn Hồn Chú, vậy cần phải
làm đến nơi đến chốn, cần khiêm tốn.
Nhưng trên quãng đường này, Sở Hi Thanh vẫn cảm thấy như sắp bay lên trời.
Có điều, con người của hắn cũng có một chỗ tốt, đó chính là rất biết giả bộ.
Thần thái hắn rất chân thành, giọng nói rất nhiệt tình, chào hỏi và đáp lại tất cả
mọi người.
Trong lòng thì lại nghĩ, mình nhất định phải làm một pháp khí loại phù thuyền,
bằng không thì sau này không tiện đi lại trong tông môn.
Sở Hi Thanh bỏ ra tận một khắc đồng hồ mới có thể đi đến chỗ ở của Kỳ Đao
ma tượng – Lệ Thiên Công.
Sở Hi Thanh còn chưa vào cửa liền nghe thấy tiếng cãi vã của nam nữ ở bên
trong.
Có thể là do nhận ra bọn họ đến đây, cho nên tiếng cãi vã này đã biến mất tăm.
Khi Sở Hi Thanh bước vào trong, liền thấy bên trong có hai nam một nữ.
Một nam trong đó đương nhiên là Kỳ Đao ma tượng – Lệ Thiên Công, vẻ mặt
hắn tức giận, hai tay nắm chặt, trong mắt bao hàm bi thương và bất đắc dĩ.
Một đôi nam nữ khác, một người là mổ nữ tử hơn hai mươi, mặt ngọc mày ngài,
thiên kiều bá mị. Một người khác là một năm tử hơn ba mươi, ăn mặc trang
phục màu xanh, diện mạo anh tuấn, thân hình cao lớn, đang dùng ánh mắt khinh
bỉ để nhìn Lệ Thiên Công.
Sở Hi Thanh chỉ liếc mắt một cái liền biết cô gái này nhất định chính là Thiên
Diệp Tiên Tử, người mà Kỳ Đao ma tượng – Lệ Thiên Công vẫn luôn chung
tình.
Chỉ là không biết nam tử kia là ai? Vì sao ba người này lại cãi vã?
Sở Hi Thanh không khỏi sinh lòng tò mò.
Chẳng lẽ tên ‘l**m cẩu’ Kỳ Đao ma tượng – Lệ Thiên Công này đã đến thời
điểm bị vứt bỏ rồi?
Hai mắt hắn sáng lên, đi vào trong rồi lạnh lùng nhìn hai người này: “Hai người
các ngươi là ai? Không phải đệ tử của tông ta, vì sao có thể đi vào Vô Tướng
thần sơn?”
Thiên Diệp Tiên Tử vốn không để ý đến vị khách đến thăm Lệ Thiên Công,
cũng chỉ là một lục phẩm mà thôi.
Nhưng khi nàng nhìn thấy bộ trường bào trên người Sở Hi Thanh, còn cả đồ án
‘Tru Lục thần đao’ ở trên ngực hắn, thì nhất thời lấy làm kinh hãi, vội vàng
khom người hành lễ; “Thiên Diệp gặp qua Tru Thiên thánh truyền!”
Nàng mở miệng giải thích: “Hồi bẩm thánh truyền, hai người chúng ta được
Thần Đan viện của Vô Tướng thần tông mời đến Thần Đan viện tu hành và chế
thuộc.”
Nam tử bên cạnh Thiên Diệp Tiên Tử cũng biến sắc, hắn cũng ôm quyền vái
chào: “Tại hạ cũng vậy.”
Hắn đã biết thiếu niên ở trước mắt là ai.
Chính là thủ tịch Thần Tú Thập Kiệt đao bây giờ, cũng là người giúp Mộc Kiếm
Tiên đăng thần, là người khuấy động phong vân, Sở Nhất Đao, Sở Vô Địch!
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Kế Tiễn Tiễn cũng biết Sở Hi Thanh sẽ hỏi mình việc này, nàng vỗ vỗ túi tiềnbên hông, cười nói: “Coi như không tệ, kiếm được khoảng bay ngàn lượng. Yêuma bên này nhiều hơn Tây Sơn nhiều, chỉ là giá cả của các loại tài liệu lại quárẻ, nhưng ta thu thập được vài loại tài liệu phụ, thuận tiện cho ngày sau thăngcấp.”Sở Hi Thanh nghĩ thầm, nữ tử này vẫn nói thật thật giả giả, quả nhiên là vẫnchưa bị nhuộm đen hoàn toàn.Lúc này hắn lại đổi một tấm thẻ thần thông Gần Mực Thì Đen, rồi sử dụng vớiKế Tiễn Tiễn.Phải nhuộm đen nữ nhân này, nhưng mà đúng là gánh nặng đường xa.Sau đó, hắn phi thân lên, đi đến lưng tiểu Huyền Vũ: “Đi thôi, chúng ta đi ThiênKhí viện. Tiễn Tiễn, nếu như ngươi cảm thấy hứng thú, thì cũng có thể đi cùng.”Kế Tiễn Tiễn đương nhiên muốn đi cùng, bây giờ nàng chỉ muốn đi theo bêncạnh Sở Hi Thanh, tốt nhất là một tấc cũng không rời.Lúc này, nàng lại liếc mắt nhìn tiểu Huyền Vũ có hình thể như cối xay gió trướcmặt, trong lòng âm thầm cảnh giác.Đây là Linh sủng của Chu Lương Thần, là thành viên với của Thiên Lan cư bọnhọ.Chu Lương Thần này, tu vị và sức chiến đấu cũng đã tăng lên rồi, cũng được SởHi Thanh coi trọng hơn nàng.Sở Hi Thanh đứng trên lưng tiểu Huyền Vũ, lại bảo Chu Lương Thần thúc giụctiểu Huyền Vũ đi về phía Thiên Khí viện.Trên đường đi, có không ít đệ tử Vô Tướng thần tông nhìn thấy Sở Hi Thanh,tất cả bọn họ đều dừng lại, sắc mặt nghiêm túc mà hành lễ với Sở Hi Thanh.“Sở sư huynh!”“Chào sư huynh!”“Sư huynh vạn phúc!”Lúc này, chuyện Sở Hi Thanh được đề bạt làm Tru Thiên thánh truyền đã truyềnbá khắp trên dưới Vô Tướng thần tông.Huống hồ trên người vị này còn là một bộ trang phục hoa lệ của đệ tử chântruyền.Đó là một bộ trường bào màu tím, nơi ngục có thêu đồ án Tru Lục thần đao,khiến dáng người Sở Hi Thanh càng thẳng tắp và cao lớn.Vô Tướng thần tông có rất nhiều đệ tử nội môn, nhưng đệ tử chân truyền lại kháhiếm, tổng cộng chỉ có hơn một ngàn người, bình thường cũng chỉ có hơn trămngười ở lại tông môn.Nhưng mọi người cung kính với một tên chân truyền lục phẩm như hắn, tất cảđều là vì chiến tích vĩ đại của Sở Hi Thanh ở trong bí cảnh thời gian.Việc Mộc Kiếm Tiên đăng thần, có thể để cho tất cả mọi người trong tông đềucó lợi.Tuy rằng Sở Hi Thanh vẫn luôn tự nhủ, mình vẫn chỉ là lục phẩm không thể vìhỗ trợ Mộc Kiếm Tiên mà kiêu căng.Nếu mình muốn báo thù, muốn hóa giải Lục âm Hoàn Hồn Chú, vậy cần phảilàm đến nơi đến chốn, cần khiêm tốn.Nhưng trên quãng đường này, Sở Hi Thanh vẫn cảm thấy như sắp bay lên trời.Có điều, con người của hắn cũng có một chỗ tốt, đó chính là rất biết giả bộ.Thần thái hắn rất chân thành, giọng nói rất nhiệt tình, chào hỏi và đáp lại tất cảmọi người.Trong lòng thì lại nghĩ, mình nhất định phải làm một pháp khí loại phù thuyền,bằng không thì sau này không tiện đi lại trong tông môn.Sở Hi Thanh bỏ ra tận một khắc đồng hồ mới có thể đi đến chỗ ở của Kỳ Đaoma tượng – Lệ Thiên Công.Sở Hi Thanh còn chưa vào cửa liền nghe thấy tiếng cãi vã của nam nữ ở bêntrong.Có thể là do nhận ra bọn họ đến đây, cho nên tiếng cãi vã này đã biến mất tăm.Khi Sở Hi Thanh bước vào trong, liền thấy bên trong có hai nam một nữ.Một nam trong đó đương nhiên là Kỳ Đao ma tượng – Lệ Thiên Công, vẻ mặthắn tức giận, hai tay nắm chặt, trong mắt bao hàm bi thương và bất đắc dĩ.Một đôi nam nữ khác, một người là mổ nữ tử hơn hai mươi, mặt ngọc mày ngài,thiên kiều bá mị. Một người khác là một năm tử hơn ba mươi, ăn mặc trangphục màu xanh, diện mạo anh tuấn, thân hình cao lớn, đang dùng ánh mắt khinhbỉ để nhìn Lệ Thiên Công.Sở Hi Thanh chỉ liếc mắt một cái liền biết cô gái này nhất định chính là ThiênDiệp Tiên Tử, người mà Kỳ Đao ma tượng – Lệ Thiên Công vẫn luôn chungtình.Chỉ là không biết nam tử kia là ai? Vì sao ba người này lại cãi vã?Sở Hi Thanh không khỏi sinh lòng tò mò.Chẳng lẽ tên ‘l**m cẩu’ Kỳ Đao ma tượng – Lệ Thiên Công này đã đến thờiđiểm bị vứt bỏ rồi?Hai mắt hắn sáng lên, đi vào trong rồi lạnh lùng nhìn hai người này: “Hai ngườicác ngươi là ai? Không phải đệ tử của tông ta, vì sao có thể đi vào Vô Tướngthần sơn?”Thiên Diệp Tiên Tử vốn không để ý đến vị khách đến thăm Lệ Thiên Công,cũng chỉ là một lục phẩm mà thôi.Nhưng khi nàng nhìn thấy bộ trường bào trên người Sở Hi Thanh, còn cả đồ án‘Tru Lục thần đao’ ở trên ngực hắn, thì nhất thời lấy làm kinh hãi, vội vàngkhom người hành lễ; “Thiên Diệp gặp qua Tru Thiên thánh truyền!”Nàng mở miệng giải thích: “Hồi bẩm thánh truyền, hai người chúng ta đượcThần Đan viện của Vô Tướng thần tông mời đến Thần Đan viện tu hành và chếthuộc.”Nam tử bên cạnh Thiên Diệp Tiên Tử cũng biến sắc, hắn cũng ôm quyền váichào: “Tại hạ cũng vậy.”Hắn đã biết thiếu niên ở trước mắt là ai.Chính là thủ tịch Thần Tú Thập Kiệt đao bây giờ, cũng là người giúp Mộc KiếmTiên đăng thần, là người khuấy động phong vân, Sở Nhất Đao, Sở Vô Địch!