Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1135: Bí mật của Siêu Phẩm (5)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lúc này, Tố Phong Đao điều khiển Dục Nhật thần chu càng bay càng cao,xuyên thấu qua vài tầng mây trời.Sở Hi Thanh cảm thấy thân thuyền càng ngày càng nóng bỏng.Bên ngoài thân thuyền lại có ngọn lửa màu vàng óng đang cháy hừng hực.Còn có từng tia từng tia cương phong xuyên qua trận pháp của phi thuyền,khiến cho nguyên thần của Sở Hi Thanh như bị đao cắt.Cuối cùng hắn cũng biết vì sao chiếc phi thuyền này được gọi là Dục Nhật thầnchu.Đây thật sự là ‘tắm rửa’ ở dưới Thái Dương chân hỏa mà.Sở Hi Thanh bây giờ có thiên phú Thần Dương, đúng là có thể cố gắng chốngđỡ. Diệp Tri Thu thì đã không chịu nổi, lúc này đã đi vào khoang thuyền để nétránh.Sở Hi Thanh cố gắng chịu đựng thêm một quãng thời gian, hắn muốn nhìn xemdáng vẻ ở trên tầng may là gì, hình dạng của vùng thế giới này là thế nào? Mặtđất rốt cuộc là hình vuông hay là tròn?Nhưng sau khi Dục Nhật thần chu bay xuyên qua bảy tầng mây, thì Sở HiThanh cũng không chịu nổi nữa, cũng phải trốn vào trong khoang thuyền.Gian phòng trong khoang cực nhỏ, chỉ rộng khoảng một trượng, dài cũng chỉ cómột trượng. Đổi thành ở thời hiện đại, cũng chính là chín mét vuông.Nhưng sau khi Sở Hi Thanh bước vào trong đó, hắn liền cảm giác được toànthân đã ‘nguội’ đi.Mấu chốt là cảm giác đau nhói trong thần phách và nguyên thần đã từ từ biếnmất.Sở Hi Thanh hoàn toàn không sợ Thái Dương chân hỏa kia, nhưng không chịuđược cương phong trên chín tầng trời.Đặc biệt là chín đạo phân hồn của hắn, Cửu Thiên niệm luân không phòng ngựđược cương phong này, mỗi khi cương phong thổi qua, thần niệm của hắn liềnbất ổn, vô cùng suy yếu.Mười mấy ngày sau, hắn đều ngồi ở trong phòng.Mỗi ngày nên tu hành thì tu hành, nên đọc sách thì đọc sách.Tố Phong Đao biết trên thuyền rất tẻ nhạt, nên đã bảo bọn họ cầm theo mấyquyển võ đạo kinh điển có áo nghĩa thâm sâu để nghiên cứu, dùng để giết thờigian.Nhưng Sở Hi Thanh còn có một năng lực khác, hắn có thể tiến vào mộng cảnhđể luyện võ.Vì vậy, đại đa số thời gian trong ngày hắn đều ngủ trong khoang.Tố Phong Đao ở đầu thuyền hơi kinh ngạc, sau đó không khỏi nhíu chặt lôngmày.Thiên phú của vị Huyết Nhai thánh truyền này rất tốt, nhưng lại có chút lườinhác, cần cù kém xa Tần Mộc Ca.So với Diệp Tri Thu cũng kém xa.Nhìn từ bên ngoài, Diệp Tri Thu rất lười biếng, cơ lơ phất phơ, chuyện gì cũnghờ hững, nhưng thật ra đó là ‘diễn’ thôi, đây là thói quen khi ở trong quân đội.Nhưng khi một mình, Diệp Tri Thu không chỉ cố gắng và chăm chỉ tập luyện,hơn nữa làm việc cũng rất chăm chú.Đến sáng sớm ngày thứ mười bốn, Sở Hi Thanh đột nhiên có cảm ứng, hắn chủđộng tỉnh lại.Hắn mở cửa sổ bên mạn thuyền, cố gắng chống đỡ Thái Dương chân hỏa vàCửu Thiên thần cương, phong mắt nhìn ra xa.Sau đó, một tòa núi cực kỳ cao lớn đã xuất hiện ở trước mắt của hắn.Vô Tướng thần sơn cao hơn hai vạn trượng đã rất nguy nga hùng vĩ, nhưngngọn thần sơn ơ trước mắt hắn lại hùng vĩ hơn gấp trăm lần.Tòa núi này phải cao hơn 200 ngàn trượng, xuyên thẳng vào tầng mây trên cửutiêu. Diện tích của ngọn núi thôi cũng phải tương đương với nửa cái ĐôngChâu.Sở Hi Thanh bị cảnh tượng đồ sộ trước mắt làm cho chấn động không thôi, lúcnày lại nghe thấy tiếng nói của Tố Phong Đao: “Chúng ta đến nơi rồi!”Dục Nhật thần chu cấp tốc hạ xuống, chỉ chớp mắt mà đã từ tầng mây thứ chínrơi xuống tầng mây thứ hai.Hai người Sở Hi Thanh và Diệp Tri Thu cũng có thể đi ra ngoài boong thuyền.Bọn họ phát hiện diện tích nơi sườn núi Bất Chu sơn còn khổng lồ hơn, diệntích nơi này phải bằng hai cái Đông Châu.Sở Hi Thanh nhìn về nơi xa, phát hiện mấy chục tòa thành sừng sững trên đó,còn một lượng lớn sinh linh đang sinh sống ở quanh đó.Cũng không khác mấy với những thông tin mà hắn biết.Tòa Bất Chu sơn khổng lồ này bị chín tầng mây chia cách thành chín tầng.Cự linh trong núi lấy huyết mạch làm đầu, lấy cường giả làm vương, có chế độđẳng cấp rất nghiêm ngặt.Chúng nó lấy huyết mạch làm trụ cột để tụ thành bộ lạc.Những bộ lạc Cự linh càng mạnh mẽ, thì sẽ ở càng cao trên Bất Chu sơn.Trong đó, bốn bộ lạc ở tầng mây thứ năm được gọi là hoàng tộc.Các loại tài nguyên ở tầng mây này là phong phú nhất, bọn họ còn có thể hưởngthụ tiến cống của các bộ lạc bên dưới.Một trong bốn đại hoàng tộc này nắm giữ tầng mây thứ sáu, lại được gọi là Đếtộc, là người khống chế hoàng đình Bất Chu sơn.Trên tầng mây thứ sáu đều tắm rửa Thái Dương chân hỏa, không thể sinh sống.Nhưng bộ tộc Cự linh chiếm cứ tầng này có thể nắm giữ sức mạnh to lớn do Cựthần cổ đại để lại, khiến cho bọn họ có thể thống trị tất cả tộc duệ Cự linh trongphạm vi mấy trăm ngàn dặm chung quanh.Theo Sở Hi Thanh biết, bên trong Bất Chu sơn cũng có rất nhiều nhân tộc vàyêu thú sinh hoạt, bọn họ đều là nô bộc của đám Cự linh kia

Lúc này, Tố Phong Đao điều khiển Dục Nhật thần chu càng bay càng cao,

xuyên thấu qua vài tầng mây trời.

Sở Hi Thanh cảm thấy thân thuyền càng ngày càng nóng bỏng.

Bên ngoài thân thuyền lại có ngọn lửa màu vàng óng đang cháy hừng hực.

Còn có từng tia từng tia cương phong xuyên qua trận pháp của phi thuyền,

khiến cho nguyên thần của Sở Hi Thanh như bị đao cắt.

Cuối cùng hắn cũng biết vì sao chiếc phi thuyền này được gọi là Dục Nhật thần

chu.

Đây thật sự là ‘tắm rửa’ ở dưới Thái Dương chân hỏa mà.

Sở Hi Thanh bây giờ có thiên phú Thần Dương, đúng là có thể cố gắng chống

đỡ. Diệp Tri Thu thì đã không chịu nổi, lúc này đã đi vào khoang thuyền để né

tránh.

Sở Hi Thanh cố gắng chịu đựng thêm một quãng thời gian, hắn muốn nhìn xem

dáng vẻ ở trên tầng may là gì, hình dạng của vùng thế giới này là thế nào? Mặt

đất rốt cuộc là hình vuông hay là tròn?

Nhưng sau khi Dục Nhật thần chu bay xuyên qua bảy tầng mây, thì Sở Hi

Thanh cũng không chịu nổi nữa, cũng phải trốn vào trong khoang thuyền.

Gian phòng trong khoang cực nhỏ, chỉ rộng khoảng một trượng, dài cũng chỉ có

một trượng. Đổi thành ở thời hiện đại, cũng chính là chín mét vuông.

Nhưng sau khi Sở Hi Thanh bước vào trong đó, hắn liền cảm giác được toàn

thân đã ‘nguội’ đi.

Mấu chốt là cảm giác đau nhói trong thần phách và nguyên thần đã từ từ biến

mất.

Sở Hi Thanh hoàn toàn không sợ Thái Dương chân hỏa kia, nhưng không chịu

được cương phong trên chín tầng trời.

Đặc biệt là chín đạo phân hồn của hắn, Cửu Thiên niệm luân không phòng ngự

được cương phong này, mỗi khi cương phong thổi qua, thần niệm của hắn liền

bất ổn, vô cùng suy yếu.

Mười mấy ngày sau, hắn đều ngồi ở trong phòng.

Mỗi ngày nên tu hành thì tu hành, nên đọc sách thì đọc sách.

Tố Phong Đao biết trên thuyền rất tẻ nhạt, nên đã bảo bọn họ cầm theo mấy

quyển võ đạo kinh điển có áo nghĩa thâm sâu để nghiên cứu, dùng để giết thời

gian.

Nhưng Sở Hi Thanh còn có một năng lực khác, hắn có thể tiến vào mộng cảnh

để luyện võ.

Vì vậy, đại đa số thời gian trong ngày hắn đều ngủ trong khoang.

Tố Phong Đao ở đầu thuyền hơi kinh ngạc, sau đó không khỏi nhíu chặt lông

mày.

Thiên phú của vị Huyết Nhai thánh truyền này rất tốt, nhưng lại có chút lười

nhác, cần cù kém xa Tần Mộc Ca.

So với Diệp Tri Thu cũng kém xa.

Nhìn từ bên ngoài, Diệp Tri Thu rất lười biếng, cơ lơ phất phơ, chuyện gì cũng

hờ hững, nhưng thật ra đó là ‘diễn’ thôi, đây là thói quen khi ở trong quân đội.

Nhưng khi một mình, Diệp Tri Thu không chỉ cố gắng và chăm chỉ tập luyện,

hơn nữa làm việc cũng rất chăm chú.

Đến sáng sớm ngày thứ mười bốn, Sở Hi Thanh đột nhiên có cảm ứng, hắn chủ

động tỉnh lại.

Hắn mở cửa sổ bên mạn thuyền, cố gắng chống đỡ Thái Dương chân hỏa và

Cửu Thiên thần cương, phong mắt nhìn ra xa.

Sau đó, một tòa núi cực kỳ cao lớn đã xuất hiện ở trước mắt của hắn.

Vô Tướng thần sơn cao hơn hai vạn trượng đã rất nguy nga hùng vĩ, nhưng

ngọn thần sơn ơ trước mắt hắn lại hùng vĩ hơn gấp trăm lần.

Tòa núi này phải cao hơn 200 ngàn trượng, xuyên thẳng vào tầng mây trên cửu

tiêu. Diện tích của ngọn núi thôi cũng phải tương đương với nửa cái Đông

Châu.

Sở Hi Thanh bị cảnh tượng đồ sộ trước mắt làm cho chấn động không thôi, lúc

này lại nghe thấy tiếng nói của Tố Phong Đao: “Chúng ta đến nơi rồi!”

Dục Nhật thần chu cấp tốc hạ xuống, chỉ chớp mắt mà đã từ tầng mây thứ chín

rơi xuống tầng mây thứ hai.

Hai người Sở Hi Thanh và Diệp Tri Thu cũng có thể đi ra ngoài boong thuyền.

Bọn họ phát hiện diện tích nơi sườn núi Bất Chu sơn còn khổng lồ hơn, diện

tích nơi này phải bằng hai cái Đông Châu.

Sở Hi Thanh nhìn về nơi xa, phát hiện mấy chục tòa thành sừng sững trên đó,

còn một lượng lớn sinh linh đang sinh sống ở quanh đó.

Cũng không khác mấy với những thông tin mà hắn biết.

Tòa Bất Chu sơn khổng lồ này bị chín tầng mây chia cách thành chín tầng.

Cự linh trong núi lấy huyết mạch làm đầu, lấy cường giả làm vương, có chế độ

đẳng cấp rất nghiêm ngặt.

Chúng nó lấy huyết mạch làm trụ cột để tụ thành bộ lạc.

Những bộ lạc Cự linh càng mạnh mẽ, thì sẽ ở càng cao trên Bất Chu sơn.

Trong đó, bốn bộ lạc ở tầng mây thứ năm được gọi là hoàng tộc.

Các loại tài nguyên ở tầng mây này là phong phú nhất, bọn họ còn có thể hưởng

thụ tiến cống của các bộ lạc bên dưới.

Một trong bốn đại hoàng tộc này nắm giữ tầng mây thứ sáu, lại được gọi là Đế

tộc, là người khống chế hoàng đình Bất Chu sơn.

Trên tầng mây thứ sáu đều tắm rửa Thái Dương chân hỏa, không thể sinh sống.

Nhưng bộ tộc Cự linh chiếm cứ tầng này có thể nắm giữ sức mạnh to lớn do Cự

thần cổ đại để lại, khiến cho bọn họ có thể thống trị tất cả tộc duệ Cự linh trong

phạm vi mấy trăm ngàn dặm chung quanh.

Theo Sở Hi Thanh biết, bên trong Bất Chu sơn cũng có rất nhiều nhân tộc và

yêu thú sinh hoạt, bọn họ đều là nô bộc của đám Cự linh kia

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lúc này, Tố Phong Đao điều khiển Dục Nhật thần chu càng bay càng cao,xuyên thấu qua vài tầng mây trời.Sở Hi Thanh cảm thấy thân thuyền càng ngày càng nóng bỏng.Bên ngoài thân thuyền lại có ngọn lửa màu vàng óng đang cháy hừng hực.Còn có từng tia từng tia cương phong xuyên qua trận pháp của phi thuyền,khiến cho nguyên thần của Sở Hi Thanh như bị đao cắt.Cuối cùng hắn cũng biết vì sao chiếc phi thuyền này được gọi là Dục Nhật thầnchu.Đây thật sự là ‘tắm rửa’ ở dưới Thái Dương chân hỏa mà.Sở Hi Thanh bây giờ có thiên phú Thần Dương, đúng là có thể cố gắng chốngđỡ. Diệp Tri Thu thì đã không chịu nổi, lúc này đã đi vào khoang thuyền để nétránh.Sở Hi Thanh cố gắng chịu đựng thêm một quãng thời gian, hắn muốn nhìn xemdáng vẻ ở trên tầng may là gì, hình dạng của vùng thế giới này là thế nào? Mặtđất rốt cuộc là hình vuông hay là tròn?Nhưng sau khi Dục Nhật thần chu bay xuyên qua bảy tầng mây, thì Sở HiThanh cũng không chịu nổi nữa, cũng phải trốn vào trong khoang thuyền.Gian phòng trong khoang cực nhỏ, chỉ rộng khoảng một trượng, dài cũng chỉ cómột trượng. Đổi thành ở thời hiện đại, cũng chính là chín mét vuông.Nhưng sau khi Sở Hi Thanh bước vào trong đó, hắn liền cảm giác được toànthân đã ‘nguội’ đi.Mấu chốt là cảm giác đau nhói trong thần phách và nguyên thần đã từ từ biếnmất.Sở Hi Thanh hoàn toàn không sợ Thái Dương chân hỏa kia, nhưng không chịuđược cương phong trên chín tầng trời.Đặc biệt là chín đạo phân hồn của hắn, Cửu Thiên niệm luân không phòng ngựđược cương phong này, mỗi khi cương phong thổi qua, thần niệm của hắn liềnbất ổn, vô cùng suy yếu.Mười mấy ngày sau, hắn đều ngồi ở trong phòng.Mỗi ngày nên tu hành thì tu hành, nên đọc sách thì đọc sách.Tố Phong Đao biết trên thuyền rất tẻ nhạt, nên đã bảo bọn họ cầm theo mấyquyển võ đạo kinh điển có áo nghĩa thâm sâu để nghiên cứu, dùng để giết thờigian.Nhưng Sở Hi Thanh còn có một năng lực khác, hắn có thể tiến vào mộng cảnhđể luyện võ.Vì vậy, đại đa số thời gian trong ngày hắn đều ngủ trong khoang.Tố Phong Đao ở đầu thuyền hơi kinh ngạc, sau đó không khỏi nhíu chặt lôngmày.Thiên phú của vị Huyết Nhai thánh truyền này rất tốt, nhưng lại có chút lườinhác, cần cù kém xa Tần Mộc Ca.So với Diệp Tri Thu cũng kém xa.Nhìn từ bên ngoài, Diệp Tri Thu rất lười biếng, cơ lơ phất phơ, chuyện gì cũnghờ hững, nhưng thật ra đó là ‘diễn’ thôi, đây là thói quen khi ở trong quân đội.Nhưng khi một mình, Diệp Tri Thu không chỉ cố gắng và chăm chỉ tập luyện,hơn nữa làm việc cũng rất chăm chú.Đến sáng sớm ngày thứ mười bốn, Sở Hi Thanh đột nhiên có cảm ứng, hắn chủđộng tỉnh lại.Hắn mở cửa sổ bên mạn thuyền, cố gắng chống đỡ Thái Dương chân hỏa vàCửu Thiên thần cương, phong mắt nhìn ra xa.Sau đó, một tòa núi cực kỳ cao lớn đã xuất hiện ở trước mắt của hắn.Vô Tướng thần sơn cao hơn hai vạn trượng đã rất nguy nga hùng vĩ, nhưngngọn thần sơn ơ trước mắt hắn lại hùng vĩ hơn gấp trăm lần.Tòa núi này phải cao hơn 200 ngàn trượng, xuyên thẳng vào tầng mây trên cửutiêu. Diện tích của ngọn núi thôi cũng phải tương đương với nửa cái ĐôngChâu.Sở Hi Thanh bị cảnh tượng đồ sộ trước mắt làm cho chấn động không thôi, lúcnày lại nghe thấy tiếng nói của Tố Phong Đao: “Chúng ta đến nơi rồi!”Dục Nhật thần chu cấp tốc hạ xuống, chỉ chớp mắt mà đã từ tầng mây thứ chínrơi xuống tầng mây thứ hai.Hai người Sở Hi Thanh và Diệp Tri Thu cũng có thể đi ra ngoài boong thuyền.Bọn họ phát hiện diện tích nơi sườn núi Bất Chu sơn còn khổng lồ hơn, diệntích nơi này phải bằng hai cái Đông Châu.Sở Hi Thanh nhìn về nơi xa, phát hiện mấy chục tòa thành sừng sững trên đó,còn một lượng lớn sinh linh đang sinh sống ở quanh đó.Cũng không khác mấy với những thông tin mà hắn biết.Tòa Bất Chu sơn khổng lồ này bị chín tầng mây chia cách thành chín tầng.Cự linh trong núi lấy huyết mạch làm đầu, lấy cường giả làm vương, có chế độđẳng cấp rất nghiêm ngặt.Chúng nó lấy huyết mạch làm trụ cột để tụ thành bộ lạc.Những bộ lạc Cự linh càng mạnh mẽ, thì sẽ ở càng cao trên Bất Chu sơn.Trong đó, bốn bộ lạc ở tầng mây thứ năm được gọi là hoàng tộc.Các loại tài nguyên ở tầng mây này là phong phú nhất, bọn họ còn có thể hưởngthụ tiến cống của các bộ lạc bên dưới.Một trong bốn đại hoàng tộc này nắm giữ tầng mây thứ sáu, lại được gọi là Đếtộc, là người khống chế hoàng đình Bất Chu sơn.Trên tầng mây thứ sáu đều tắm rửa Thái Dương chân hỏa, không thể sinh sống.Nhưng bộ tộc Cự linh chiếm cứ tầng này có thể nắm giữ sức mạnh to lớn do Cựthần cổ đại để lại, khiến cho bọn họ có thể thống trị tất cả tộc duệ Cự linh trongphạm vi mấy trăm ngàn dặm chung quanh.Theo Sở Hi Thanh biết, bên trong Bất Chu sơn cũng có rất nhiều nhân tộc vàyêu thú sinh hoạt, bọn họ đều là nô bộc của đám Cự linh kia

Chương 1135: Bí mật của Siêu Phẩm (5)