Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1148: Thần uy Huyết Nhai (5)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ma Khắc Liệt đang thống lĩnh thuộc hạ đi về phía Toái Diệp tập.Hắn không điều động hai vạn đại quân như Ngôn Đông Bằng nói, cũng khôngcó lý do gì mà điều động hai vạn đại quân chỉ vì hai võ tu nhân tộc cả.Lúc này, chỉ có ba vị Bách hộ Cự linh hộ tống bên người Ma Khắc Liệt. Cự linhMa Văn Bân cầm đầu đội quân Bách hộ này, cộng thêm một ngàn nô binh nhântộc, năm trăm Dực nhân có tốc độ phi hành sánh ngang với võ tu tứ phẩm. Còncả năm trăm Thiên Cẩu có khứu giác linh mẫn, giỏi về truy tung.Nhưng ngay khi quân đội của hắn tiến đến gần Toái Diệp tập, hắn liền nhìn thấymột bóng người đang bỏ chạy về phía bên này.Ma Khắc Liệt nhướng mày lên, hắn nhận ra kẻ này là một trong thủ lĩnh nhântộc ở Toái Diệp tập, gọi là Trang Tuyền.Kẻ này từng là Thiên hộ nô binh của bọn họ, sau này được phụ thân hắn dặn dò,trở thành thủ lĩnh nô bộc bỏ trốn.Trong tất cả thôn xóm của nô bộc bỏ trốn bên trong lãnh địa của Ma La Bộ,Toái Diệp tập xem như là tương đối nghe lời, hàng năm đều giao nộp không ítcống phẩm, vì vậy Ma La Bộ ngầm cho phép bọn họ tồn tại.Phụ thân của hắn và các trưởng lão cho rằng, để đám võ tu nhân tộc đột phá thấtphẩm lẩn trốn và gây họa trong lãnh địa, thà rằng tụ tập bọn họ lại rồi khốngchế, cho nên mới có những người như Trang Tuyền.Sau khi Trang Tuyền ngự không đến gần, hắn liền cúi đầu với Ma Khắc Liệt:“Nô tài Trang Tuyền, cầu kiến Vương tử điện hạ!”Ma Khắc Liệt trực tiếp vẫy tay, để Trang Tuyền đến gần.“Hai người kia đâu? Đầu của bọn họ đâu? Còn nữa, vì sao ngươi lại hoảng hốtnhư vậy?”“Điện hạ, ba người Ngôn Đông Bằng chết rồi, chết ở dưới đao của hai ngườikia.”Sắc mặt Trang Tuyền trắng bệch, giọng nói đắng chát: “Bọn họ đã nhìn nhầm!Hai người kia là đệ tử chân truyền của Vô Tướng thần tông. Trong đó còn cómột người là Tru Thiên thánh truyền và Huyết Nhai dự bị của Vô Tướng thầntông, đứng hàng 19 Thanh Vân Tổng Bảng, một trong Thanh Vân Tứ ThiênQuân . . .”Sau đó hắn nhìn hơn bốn trăm dũng sĩ Cự linh, và một đám nô binh ở chungquanh.Trong mắt Trang Tuyền lóe lên một tia căng thẳng: “Điện hạ, không thể nhưvậy! Chúng ta không thể tiến lên nữa, nếu như điện hạ muốn săn giết hai ngườikia, có thể để tất cả nô binh lùi lại, chỉ cần mấy vị cao thủ tứ phẩm trở lên vàBách hộ dưới trướng ngài là được.”Ngân quan Cự linh Ma Văn Bân nghe vậy thì lại nhìn về phía Trang Tuyền vớiánh mắt bất thiện.Người này lại dám nói ra mấy lời như vậy, lẽ nào đã nương nhờ đám nhân tộckia rồi?Thiên hộ đại nhân điều động 2400 người đến đây, chính là vì cẩn thận.Hai võ tu nhân tộc kia đã hủy thi diệt tích, lại để lại một thi thể để khiêu khíchbọn họ, rõ ràng là có vấn đề.Thiên hộ đại nhân vì cẩn thận, cho nên mới tập trung nô binh ở các thôn tranggần đây.Tên Trang Tuyền này, lại muốn để Thiên hộ đại nhân giải tán nô binh, chỉ thốnglinh đội Bách hộ đi đến? Quả thực là có mùi không tốt.Có điều, trong hai tên võ tu nhân tộc kia, lại có một người là hạng 19 ThanhVân Tổng Bảng gì gì đó, một trong Thanh Vân Tứ Thiên Quân gì gì đó, đúng làđể cho Ma Văn Bân thấy hứng thú.Nhân vật như vậy, há không phải tương đương với Huyết Quan trong Cự linhbọn họ?Trang Tuyền cũng chú ý đến ánh mắt nghi ngờ trong mắt Ma Khắc Liệt và rấtnhiều Cự linh chung quanh.Hắn vội vàng nói: “Điện hạ, hắn tu luyện chính là Nhai Tí Đao của nhân tộc!Đây là một loại võ đạo bắt nguồn từ thần thú Nhai Tí, là truyền thừa của HuyếtNhai Đao Quân. Huyết Nhai Đao Quân này từng trấn áp Thần Châu cách đâyngàn năm, vô địch khắp thiên hạ, còn từng xông vào Bất Chu sơn chúng ta, sánglập ra chiến tích huy hoàng. Bây giờ ngài dẫn càng nhiều người đến, thì thực lựccủa hắn càng mạnh hơn.”Ma Văn Bân không khỏi cười nhạo: “Ăn nói linh tinh, thế gian này nào có thiênphú thần thông như vậy chứ? Huống hồ vô địch ở nhân tộc các ngươi, lại tính làgì với Bất Chu sơn ta?”Hắn chưa từng nghe thấy Huyết Nhai Đao Quân gì cả, cũng chưa từng nghe nóiđến thần thú Nhai Tí trên thế gian này.Sắc mặt Trang Tuyền xanh mét.Long chi cửu tử là hậu duệ Bàn Cổ, huyết mạch gần với nhân tộc, nhưng lạikhông có thanh danh gì ở Bất Chu sơn, hơn nữa đã tuyệt tích mấy trăm ngànnăm rồi.Bất Chu sơn không có Luận Võ Thần Cơ và Thiên Cơ Võ Phổ, không có cácđiển cố trên giang hồ.Kim quan Thiên hộ Ma Khắc Liệt thì lại hơi ngẩn ra: “Nhai Tí và Huyết NhaiĐao Quân?”Hình như hắn đã nghe nói qua về cái tên này?Ma Khắc Liệt lập tức tìm kiếm cái tên này từ ký ức của mình.Đã từng có một lần, Ma Khắc Liệt từng nghe trưởng bối nói là trong nhân tộccũng có một anh hùng cái thế.Ngàn năm trước, từng có một người giết vào Đế cung tại tầng thứ sáu Bất Chusơn, chém giết Thiên Đế phương nam đương thời, lại dùng đao ý áp chế vô sốCự linh trên dưới Bất Chu sơn, quét ngang vô địch, cuối cùng nghênh ngang rờikhỏi Bất Chu sơn.

Ma Khắc Liệt đang thống lĩnh thuộc hạ đi về phía Toái Diệp tập.

Hắn không điều động hai vạn đại quân như Ngôn Đông Bằng nói, cũng không

có lý do gì mà điều động hai vạn đại quân chỉ vì hai võ tu nhân tộc cả.

Lúc này, chỉ có ba vị Bách hộ Cự linh hộ tống bên người Ma Khắc Liệt. Cự linh

Ma Văn Bân cầm đầu đội quân Bách hộ này, cộng thêm một ngàn nô binh nhân

tộc, năm trăm Dực nhân có tốc độ phi hành sánh ngang với võ tu tứ phẩm. Còn

cả năm trăm Thiên Cẩu có khứu giác linh mẫn, giỏi về truy tung.

Nhưng ngay khi quân đội của hắn tiến đến gần Toái Diệp tập, hắn liền nhìn thấy

một bóng người đang bỏ chạy về phía bên này.

Ma Khắc Liệt nhướng mày lên, hắn nhận ra kẻ này là một trong thủ lĩnh nhân

tộc ở Toái Diệp tập, gọi là Trang Tuyền.

Kẻ này từng là Thiên hộ nô binh của bọn họ, sau này được phụ thân hắn dặn dò,

trở thành thủ lĩnh nô bộc bỏ trốn.

Trong tất cả thôn xóm của nô bộc bỏ trốn bên trong lãnh địa của Ma La Bộ,

Toái Diệp tập xem như là tương đối nghe lời, hàng năm đều giao nộp không ít

cống phẩm, vì vậy Ma La Bộ ngầm cho phép bọn họ tồn tại.

Phụ thân của hắn và các trưởng lão cho rằng, để đám võ tu nhân tộc đột phá thất

phẩm lẩn trốn và gây họa trong lãnh địa, thà rằng tụ tập bọn họ lại rồi khống

chế, cho nên mới có những người như Trang Tuyền.

Sau khi Trang Tuyền ngự không đến gần, hắn liền cúi đầu với Ma Khắc Liệt:

“Nô tài Trang Tuyền, cầu kiến Vương tử điện hạ!”

Ma Khắc Liệt trực tiếp vẫy tay, để Trang Tuyền đến gần.

“Hai người kia đâu? Đầu của bọn họ đâu? Còn nữa, vì sao ngươi lại hoảng hốt

như vậy?”

“Điện hạ, ba người Ngôn Đông Bằng chết rồi, chết ở dưới đao của hai người

kia.”

Sắc mặt Trang Tuyền trắng bệch, giọng nói đắng chát: “Bọn họ đã nhìn nhầm!

Hai người kia là đệ tử chân truyền của Vô Tướng thần tông. Trong đó còn có

một người là Tru Thiên thánh truyền và Huyết Nhai dự bị của Vô Tướng thần

tông, đứng hàng 19 Thanh Vân Tổng Bảng, một trong Thanh Vân Tứ Thiên

Quân . . .”

Sau đó hắn nhìn hơn bốn trăm dũng sĩ Cự linh, và một đám nô binh ở chung

quanh.

Trong mắt Trang Tuyền lóe lên một tia căng thẳng: “Điện hạ, không thể như

vậy! Chúng ta không thể tiến lên nữa, nếu như điện hạ muốn săn giết hai người

kia, có thể để tất cả nô binh lùi lại, chỉ cần mấy vị cao thủ tứ phẩm trở lên và

Bách hộ dưới trướng ngài là được.”

Ngân quan Cự linh Ma Văn Bân nghe vậy thì lại nhìn về phía Trang Tuyền với

ánh mắt bất thiện.

Người này lại dám nói ra mấy lời như vậy, lẽ nào đã nương nhờ đám nhân tộc

kia rồi?

Thiên hộ đại nhân điều động 2400 người đến đây, chính là vì cẩn thận.

Hai võ tu nhân tộc kia đã hủy thi diệt tích, lại để lại một thi thể để khiêu khích

bọn họ, rõ ràng là có vấn đề.

Thiên hộ đại nhân vì cẩn thận, cho nên mới tập trung nô binh ở các thôn trang

gần đây.

Tên Trang Tuyền này, lại muốn để Thiên hộ đại nhân giải tán nô binh, chỉ thống

linh đội Bách hộ đi đến? Quả thực là có mùi không tốt.

Có điều, trong hai tên võ tu nhân tộc kia, lại có một người là hạng 19 Thanh

Vân Tổng Bảng gì gì đó, một trong Thanh Vân Tứ Thiên Quân gì gì đó, đúng là

để cho Ma Văn Bân thấy hứng thú.

Nhân vật như vậy, há không phải tương đương với Huyết Quan trong Cự linh

bọn họ?

Trang Tuyền cũng chú ý đến ánh mắt nghi ngờ trong mắt Ma Khắc Liệt và rất

nhiều Cự linh chung quanh.

Hắn vội vàng nói: “Điện hạ, hắn tu luyện chính là Nhai Tí Đao của nhân tộc!

Đây là một loại võ đạo bắt nguồn từ thần thú Nhai Tí, là truyền thừa của Huyết

Nhai Đao Quân. Huyết Nhai Đao Quân này từng trấn áp Thần Châu cách đây

ngàn năm, vô địch khắp thiên hạ, còn từng xông vào Bất Chu sơn chúng ta, sáng

lập ra chiến tích huy hoàng. Bây giờ ngài dẫn càng nhiều người đến, thì thực lực

của hắn càng mạnh hơn.”

Ma Văn Bân không khỏi cười nhạo: “Ăn nói linh tinh, thế gian này nào có thiên

phú thần thông như vậy chứ? Huống hồ vô địch ở nhân tộc các ngươi, lại tính là

gì với Bất Chu sơn ta?”

Hắn chưa từng nghe thấy Huyết Nhai Đao Quân gì cả, cũng chưa từng nghe nói

đến thần thú Nhai Tí trên thế gian này.

Sắc mặt Trang Tuyền xanh mét.

Long chi cửu tử là hậu duệ Bàn Cổ, huyết mạch gần với nhân tộc, nhưng lại

không có thanh danh gì ở Bất Chu sơn, hơn nữa đã tuyệt tích mấy trăm ngàn

năm rồi.

Bất Chu sơn không có Luận Võ Thần Cơ và Thiên Cơ Võ Phổ, không có các

điển cố trên giang hồ.

Kim quan Thiên hộ Ma Khắc Liệt thì lại hơi ngẩn ra: “Nhai Tí và Huyết Nhai

Đao Quân?”

Hình như hắn đã nghe nói qua về cái tên này?

Ma Khắc Liệt lập tức tìm kiếm cái tên này từ ký ức của mình.

Đã từng có một lần, Ma Khắc Liệt từng nghe trưởng bối nói là trong nhân tộc

cũng có một anh hùng cái thế.

Ngàn năm trước, từng có một người giết vào Đế cung tại tầng thứ sáu Bất Chu

sơn, chém giết Thiên Đế phương nam đương thời, lại dùng đao ý áp chế vô số

Cự linh trên dưới Bất Chu sơn, quét ngang vô địch, cuối cùng nghênh ngang rời

khỏi Bất Chu sơn.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ma Khắc Liệt đang thống lĩnh thuộc hạ đi về phía Toái Diệp tập.Hắn không điều động hai vạn đại quân như Ngôn Đông Bằng nói, cũng khôngcó lý do gì mà điều động hai vạn đại quân chỉ vì hai võ tu nhân tộc cả.Lúc này, chỉ có ba vị Bách hộ Cự linh hộ tống bên người Ma Khắc Liệt. Cự linhMa Văn Bân cầm đầu đội quân Bách hộ này, cộng thêm một ngàn nô binh nhântộc, năm trăm Dực nhân có tốc độ phi hành sánh ngang với võ tu tứ phẩm. Còncả năm trăm Thiên Cẩu có khứu giác linh mẫn, giỏi về truy tung.Nhưng ngay khi quân đội của hắn tiến đến gần Toái Diệp tập, hắn liền nhìn thấymột bóng người đang bỏ chạy về phía bên này.Ma Khắc Liệt nhướng mày lên, hắn nhận ra kẻ này là một trong thủ lĩnh nhântộc ở Toái Diệp tập, gọi là Trang Tuyền.Kẻ này từng là Thiên hộ nô binh của bọn họ, sau này được phụ thân hắn dặn dò,trở thành thủ lĩnh nô bộc bỏ trốn.Trong tất cả thôn xóm của nô bộc bỏ trốn bên trong lãnh địa của Ma La Bộ,Toái Diệp tập xem như là tương đối nghe lời, hàng năm đều giao nộp không ítcống phẩm, vì vậy Ma La Bộ ngầm cho phép bọn họ tồn tại.Phụ thân của hắn và các trưởng lão cho rằng, để đám võ tu nhân tộc đột phá thấtphẩm lẩn trốn và gây họa trong lãnh địa, thà rằng tụ tập bọn họ lại rồi khốngchế, cho nên mới có những người như Trang Tuyền.Sau khi Trang Tuyền ngự không đến gần, hắn liền cúi đầu với Ma Khắc Liệt:“Nô tài Trang Tuyền, cầu kiến Vương tử điện hạ!”Ma Khắc Liệt trực tiếp vẫy tay, để Trang Tuyền đến gần.“Hai người kia đâu? Đầu của bọn họ đâu? Còn nữa, vì sao ngươi lại hoảng hốtnhư vậy?”“Điện hạ, ba người Ngôn Đông Bằng chết rồi, chết ở dưới đao của hai ngườikia.”Sắc mặt Trang Tuyền trắng bệch, giọng nói đắng chát: “Bọn họ đã nhìn nhầm!Hai người kia là đệ tử chân truyền của Vô Tướng thần tông. Trong đó còn cómột người là Tru Thiên thánh truyền và Huyết Nhai dự bị của Vô Tướng thầntông, đứng hàng 19 Thanh Vân Tổng Bảng, một trong Thanh Vân Tứ ThiênQuân . . .”Sau đó hắn nhìn hơn bốn trăm dũng sĩ Cự linh, và một đám nô binh ở chungquanh.Trong mắt Trang Tuyền lóe lên một tia căng thẳng: “Điện hạ, không thể nhưvậy! Chúng ta không thể tiến lên nữa, nếu như điện hạ muốn săn giết hai ngườikia, có thể để tất cả nô binh lùi lại, chỉ cần mấy vị cao thủ tứ phẩm trở lên vàBách hộ dưới trướng ngài là được.”Ngân quan Cự linh Ma Văn Bân nghe vậy thì lại nhìn về phía Trang Tuyền vớiánh mắt bất thiện.Người này lại dám nói ra mấy lời như vậy, lẽ nào đã nương nhờ đám nhân tộckia rồi?Thiên hộ đại nhân điều động 2400 người đến đây, chính là vì cẩn thận.Hai võ tu nhân tộc kia đã hủy thi diệt tích, lại để lại một thi thể để khiêu khíchbọn họ, rõ ràng là có vấn đề.Thiên hộ đại nhân vì cẩn thận, cho nên mới tập trung nô binh ở các thôn tranggần đây.Tên Trang Tuyền này, lại muốn để Thiên hộ đại nhân giải tán nô binh, chỉ thốnglinh đội Bách hộ đi đến? Quả thực là có mùi không tốt.Có điều, trong hai tên võ tu nhân tộc kia, lại có một người là hạng 19 ThanhVân Tổng Bảng gì gì đó, một trong Thanh Vân Tứ Thiên Quân gì gì đó, đúng làđể cho Ma Văn Bân thấy hứng thú.Nhân vật như vậy, há không phải tương đương với Huyết Quan trong Cự linhbọn họ?Trang Tuyền cũng chú ý đến ánh mắt nghi ngờ trong mắt Ma Khắc Liệt và rấtnhiều Cự linh chung quanh.Hắn vội vàng nói: “Điện hạ, hắn tu luyện chính là Nhai Tí Đao của nhân tộc!Đây là một loại võ đạo bắt nguồn từ thần thú Nhai Tí, là truyền thừa của HuyếtNhai Đao Quân. Huyết Nhai Đao Quân này từng trấn áp Thần Châu cách đâyngàn năm, vô địch khắp thiên hạ, còn từng xông vào Bất Chu sơn chúng ta, sánglập ra chiến tích huy hoàng. Bây giờ ngài dẫn càng nhiều người đến, thì thực lựccủa hắn càng mạnh hơn.”Ma Văn Bân không khỏi cười nhạo: “Ăn nói linh tinh, thế gian này nào có thiênphú thần thông như vậy chứ? Huống hồ vô địch ở nhân tộc các ngươi, lại tính làgì với Bất Chu sơn ta?”Hắn chưa từng nghe thấy Huyết Nhai Đao Quân gì cả, cũng chưa từng nghe nóiđến thần thú Nhai Tí trên thế gian này.Sắc mặt Trang Tuyền xanh mét.Long chi cửu tử là hậu duệ Bàn Cổ, huyết mạch gần với nhân tộc, nhưng lạikhông có thanh danh gì ở Bất Chu sơn, hơn nữa đã tuyệt tích mấy trăm ngànnăm rồi.Bất Chu sơn không có Luận Võ Thần Cơ và Thiên Cơ Võ Phổ, không có cácđiển cố trên giang hồ.Kim quan Thiên hộ Ma Khắc Liệt thì lại hơi ngẩn ra: “Nhai Tí và Huyết NhaiĐao Quân?”Hình như hắn đã nghe nói qua về cái tên này?Ma Khắc Liệt lập tức tìm kiếm cái tên này từ ký ức của mình.Đã từng có một lần, Ma Khắc Liệt từng nghe trưởng bối nói là trong nhân tộccũng có một anh hùng cái thế.Ngàn năm trước, từng có một người giết vào Đế cung tại tầng thứ sáu Bất Chusơn, chém giết Thiên Đế phương nam đương thời, lại dùng đao ý áp chế vô sốCự linh trên dưới Bất Chu sơn, quét ngang vô địch, cuối cùng nghênh ngang rờikhỏi Bất Chu sơn.

Chương 1148: Thần uy Huyết Nhai (5)