Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1151: Tố Phong Đao kinh ngạc (2)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ma Khắc Liệt cũng không thể nhìn môi mà biết được Sở Hi Thanh nói cái gì.Chưởng quỹ Trang Tuyền ở bên cạnh thì lại nhận ra được.Đó là . . . Nhai Tí!Ầm!Khoảnh khắc này, tất cả mọi người ở đây đều cảm nhận được đao ý kh*ng b* vàhùng vĩ của Sở Hi Thanh.Con cự thú đầu rồng thân sài sau lưng Sở Hi Thanh phát ra tiếng gầm thét trầmlặng, chiến đao trong miệng nó cũng đang rung động kịch liệt.Vị võ tu nhân tộc này không chỉ phản xạ lại tất cả sát ý của bọn họ, mà thầnniệm của hắn còn hóa thành đao ý ác liệt, chém thẳng vào nơi sâu xa trong đầuóc của bọn họ.Một ngàn tên nô binh thất phẩm của nhân tộc là kẻ không chịu nổi đầu tiên,miệng mũi bọn họ tuôn ra vô số máu tươi, mũi tên trong tay đã không có lực,chỉ bay ra trăm trượng liền rơi xuống đất.Đám Dực nhân và Thiên Cẩu thì kia lại phát ra những tiếng gào thét, bọn họkhông chỉ không thể hoàn thành động tác bắn tên, mà thân hình còn bất ổn, dồndập rơi từ trên trời xuống.Đòn tấn công mạnh mẽ này hầu như đã chém tâm thần của bọn họ thành hainửa.Kim quan Thiên hộ Ma Khắc Liệt cũng nhíu chặt mày khi con cự thú kia gầmthét.Nhai Tí đao ý của Sở Hi Thanh tập trung vào Ma Khắc Liệt nhiều nhất.Đối với những người còn lại, Sở Hi Thanh chỉ dùng đao ý để trấn áp.Đối với Ma Khắc Liệt, thì Sở Hi Thanh lại là thảo phạt!Hắn tụ tập sát ý của hơn hai ngàn ngươi tại đây, khiến đao ý của mình bay lênđến cực hạn, ngoại trừ một bộ phận thần niệm dùng để trấn áp mấy tên Bách hộra. Số còn lại đều đánh thẳng vào nguyên thần của Ma Khắc Liệt! Xé rách vàđánh nát nó!Cùng lúc đó, bóng người của hắn lao thẳng về phía đội quân, lóe lên một cái rồihiện ra trước người Ma Khắc Liệt.Nếu là một cái hô hấp trước, Ma Khắc Liệt có vô số biện pháp ngăn cản Sở HiThanh đến gần.Nhưng lúc này hắn lại không thể ra sức.Ma Khắc Liệt chỉ chống đỡ và trục xuất đao ý ở trong nguyên thần mình, cũngđã cực kỳ gian nan rồi.Hắn thậm chí chỉ có thể trơ mắt nhìn Sở Hi Thanh tiếp cận mình đến phạm vi batrượng.Đây hoàn toàn là một khoảng cách cực kỳ nguy hiểm, đao của đối phương cóthể đâm vào lồng ngực hắn bất cứ lúc nào!“Rống!”Ma Khắc Liệt đột nhiên phát ra tiếng rít gào.Hắn kích phát lực lượng huyết mạch trong cơ thể lên đến mức tận cùng, trongmiệng mũi cũng tuôn ra máu tươi, rốt cuộc cũng chống đỡ được đao ý của SởHi Thanh.Một mặt thuẫn xương cấp tốc sinh trưởng ở trên cánh tay của Ma Khắc Liệt, chechắn ở trước người hắn.“Tru!”Theo một tiếng ‘tru’ của Sở Hi Thanh, tay phải và cả thuẫn xương của Ma KhắcLiệt đều bị thanh Kim Phong Ngọc Lộ đao của Sở Hi Thanh chặt đứt.Ánh đao của Sở Hi Thanh thì lại như giòi trong xương, như hình với bóng màchém về phía cổ họng của Ma Khắc Liệt.Khóe môi của hắn cong lên, lộ ra nụ cười: “Ma thiên hộ, đây là hiệp hai củachúng ta!”Ma Khắc Liệt thì lại không ngừng lui về sau, cố gắng kéo dài khoảng cách.Hắn tạm thời mất cánh tay phải, nhưng chưa mất sức chiến đấu. Vô số gaixương, đao xương, thương xương đâm ra từ mỗi một vị trí trên cơ thể hắn.Ma Khắc Liệt từ bỏ đôi chiến phủ của mình, sử dụng mỗi một vị trí trên cơ thểmình để chiến đấu, cúi chỏ, đầu gối. . . lợi dụng tất cả những gai xương trên cơthể để chiến đấu với Sở Hi Thanh, để chống đỡ lưỡi đao trí mạng của Sở HiThanh.Thật ra thì tại thời điểm này, Ma Khắc Liệt vẫn không thể nắm giữ thủ pháp củađối phương.Thân pháp và trường đao của đối phương đều rất khó lường, không có dấu vếtđể lần theo.Nhìn như bên trái, đột nhiên lại là bên phải, có lúc hắn rõ ràng đã cảm ứng đượcánh đao của Sở Hi Thanh chém về phía ngực mình, nhưng sau đó ánh đao lạixuất hiện ở dưới háng.Trong lòng Ma Khắc Liệt cũng biết đây là một bí pháp cực kỳ mạnh mẽ, là biểuhiện của một loại Thiên quy đạo luật, vô hình vô tượng, vô thanh vô sắc, vôthủy vô chung, vô biên vô hạn, không thể chỉ tên.May mắn là hắn có ưu thế ở phương diện hình thể, mặc kệ Sở Hi Thanh đang ởvị trí nào, Ma Khắc Liệt đều dùng đầu, dùng nắm đấm, dùng cùi chỏ, dùng đầugối để đánh thẳng về phía trước là được.Mặc kệ đối phương đang ở chỗ nào, mục tiêu đều là vị trí yếu hại trên cơ thểhắn, chỉ cần phòng thủ mấy nơi quan trọng đó thì sẽ không có vấn đề gì lớn.Nếu thật sự không ngăn được, vậy thì có thể dùng cương lực, dùng giáp xương,hoặc là bộ nội giáp bên trong giáp xương kia để đỡ.Ma Khắc Liệt phát hiện, đại đa số lực lượng của mình đều bị phản xạ trở lại,khiến cho xương của hắn tán loạn, máu thịt đổ nát.Nhưng vào thời điểm này, hắn cũng lười quan tâm mấy thứ đó, dốc hết sức lựcđể ra tay thì hắn còn có thể chống đỡ, nếu như không dùng toàn lực vậy thì nhấtđịnh phải chết!
Ma Khắc Liệt cũng không thể nhìn môi mà biết được Sở Hi Thanh nói cái gì.
Chưởng quỹ Trang Tuyền ở bên cạnh thì lại nhận ra được.
Đó là . . . Nhai Tí!
Ầm!
Khoảnh khắc này, tất cả mọi người ở đây đều cảm nhận được đao ý kh*ng b* và
hùng vĩ của Sở Hi Thanh.
Con cự thú đầu rồng thân sài sau lưng Sở Hi Thanh phát ra tiếng gầm thét trầm
lặng, chiến đao trong miệng nó cũng đang rung động kịch liệt.
Vị võ tu nhân tộc này không chỉ phản xạ lại tất cả sát ý của bọn họ, mà thần
niệm của hắn còn hóa thành đao ý ác liệt, chém thẳng vào nơi sâu xa trong đầu
óc của bọn họ.
Một ngàn tên nô binh thất phẩm của nhân tộc là kẻ không chịu nổi đầu tiên,
miệng mũi bọn họ tuôn ra vô số máu tươi, mũi tên trong tay đã không có lực,
chỉ bay ra trăm trượng liền rơi xuống đất.
Đám Dực nhân và Thiên Cẩu thì kia lại phát ra những tiếng gào thét, bọn họ
không chỉ không thể hoàn thành động tác bắn tên, mà thân hình còn bất ổn, dồn
dập rơi từ trên trời xuống.
Đòn tấn công mạnh mẽ này hầu như đã chém tâm thần của bọn họ thành hai
nửa.
Kim quan Thiên hộ Ma Khắc Liệt cũng nhíu chặt mày khi con cự thú kia gầm
thét.
Nhai Tí đao ý của Sở Hi Thanh tập trung vào Ma Khắc Liệt nhiều nhất.
Đối với những người còn lại, Sở Hi Thanh chỉ dùng đao ý để trấn áp.
Đối với Ma Khắc Liệt, thì Sở Hi Thanh lại là thảo phạt!
Hắn tụ tập sát ý của hơn hai ngàn ngươi tại đây, khiến đao ý của mình bay lên
đến cực hạn, ngoại trừ một bộ phận thần niệm dùng để trấn áp mấy tên Bách hộ
ra. Số còn lại đều đánh thẳng vào nguyên thần của Ma Khắc Liệt! Xé rách và
đánh nát nó!
Cùng lúc đó, bóng người của hắn lao thẳng về phía đội quân, lóe lên một cái rồi
hiện ra trước người Ma Khắc Liệt.
Nếu là một cái hô hấp trước, Ma Khắc Liệt có vô số biện pháp ngăn cản Sở Hi
Thanh đến gần.
Nhưng lúc này hắn lại không thể ra sức.
Ma Khắc Liệt chỉ chống đỡ và trục xuất đao ý ở trong nguyên thần mình, cũng
đã cực kỳ gian nan rồi.
Hắn thậm chí chỉ có thể trơ mắt nhìn Sở Hi Thanh tiếp cận mình đến phạm vi ba
trượng.
Đây hoàn toàn là một khoảng cách cực kỳ nguy hiểm, đao của đối phương có
thể đâm vào lồng ngực hắn bất cứ lúc nào!
“Rống!”
Ma Khắc Liệt đột nhiên phát ra tiếng rít gào.
Hắn kích phát lực lượng huyết mạch trong cơ thể lên đến mức tận cùng, trong
miệng mũi cũng tuôn ra máu tươi, rốt cuộc cũng chống đỡ được đao ý của Sở
Hi Thanh.
Một mặt thuẫn xương cấp tốc sinh trưởng ở trên cánh tay của Ma Khắc Liệt, che
chắn ở trước người hắn.
“Tru!”
Theo một tiếng ‘tru’ của Sở Hi Thanh, tay phải và cả thuẫn xương của Ma Khắc
Liệt đều bị thanh Kim Phong Ngọc Lộ đao của Sở Hi Thanh chặt đứt.
Ánh đao của Sở Hi Thanh thì lại như giòi trong xương, như hình với bóng mà
chém về phía cổ họng của Ma Khắc Liệt.
Khóe môi của hắn cong lên, lộ ra nụ cười: “Ma thiên hộ, đây là hiệp hai của
chúng ta!”
Ma Khắc Liệt thì lại không ngừng lui về sau, cố gắng kéo dài khoảng cách.
Hắn tạm thời mất cánh tay phải, nhưng chưa mất sức chiến đấu. Vô số gai
xương, đao xương, thương xương đâm ra từ mỗi một vị trí trên cơ thể hắn.
Ma Khắc Liệt từ bỏ đôi chiến phủ của mình, sử dụng mỗi một vị trí trên cơ thể
mình để chiến đấu, cúi chỏ, đầu gối. . . lợi dụng tất cả những gai xương trên cơ
thể để chiến đấu với Sở Hi Thanh, để chống đỡ lưỡi đao trí mạng của Sở Hi
Thanh.
Thật ra thì tại thời điểm này, Ma Khắc Liệt vẫn không thể nắm giữ thủ pháp của
đối phương.
Thân pháp và trường đao của đối phương đều rất khó lường, không có dấu vết
để lần theo.
Nhìn như bên trái, đột nhiên lại là bên phải, có lúc hắn rõ ràng đã cảm ứng được
ánh đao của Sở Hi Thanh chém về phía ngực mình, nhưng sau đó ánh đao lại
xuất hiện ở dưới háng.
Trong lòng Ma Khắc Liệt cũng biết đây là một bí pháp cực kỳ mạnh mẽ, là biểu
hiện của một loại Thiên quy đạo luật, vô hình vô tượng, vô thanh vô sắc, vô
thủy vô chung, vô biên vô hạn, không thể chỉ tên.
May mắn là hắn có ưu thế ở phương diện hình thể, mặc kệ Sở Hi Thanh đang ở
vị trí nào, Ma Khắc Liệt đều dùng đầu, dùng nắm đấm, dùng cùi chỏ, dùng đầu
gối để đánh thẳng về phía trước là được.
Mặc kệ đối phương đang ở chỗ nào, mục tiêu đều là vị trí yếu hại trên cơ thể
hắn, chỉ cần phòng thủ mấy nơi quan trọng đó thì sẽ không có vấn đề gì lớn.
Nếu thật sự không ngăn được, vậy thì có thể dùng cương lực, dùng giáp xương,
hoặc là bộ nội giáp bên trong giáp xương kia để đỡ.
Ma Khắc Liệt phát hiện, đại đa số lực lượng của mình đều bị phản xạ trở lại,
khiến cho xương của hắn tán loạn, máu thịt đổ nát.
Nhưng vào thời điểm này, hắn cũng lười quan tâm mấy thứ đó, dốc hết sức lực
để ra tay thì hắn còn có thể chống đỡ, nếu như không dùng toàn lực vậy thì nhất
định phải chết!
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ma Khắc Liệt cũng không thể nhìn môi mà biết được Sở Hi Thanh nói cái gì.Chưởng quỹ Trang Tuyền ở bên cạnh thì lại nhận ra được.Đó là . . . Nhai Tí!Ầm!Khoảnh khắc này, tất cả mọi người ở đây đều cảm nhận được đao ý kh*ng b* vàhùng vĩ của Sở Hi Thanh.Con cự thú đầu rồng thân sài sau lưng Sở Hi Thanh phát ra tiếng gầm thét trầmlặng, chiến đao trong miệng nó cũng đang rung động kịch liệt.Vị võ tu nhân tộc này không chỉ phản xạ lại tất cả sát ý của bọn họ, mà thầnniệm của hắn còn hóa thành đao ý ác liệt, chém thẳng vào nơi sâu xa trong đầuóc của bọn họ.Một ngàn tên nô binh thất phẩm của nhân tộc là kẻ không chịu nổi đầu tiên,miệng mũi bọn họ tuôn ra vô số máu tươi, mũi tên trong tay đã không có lực,chỉ bay ra trăm trượng liền rơi xuống đất.Đám Dực nhân và Thiên Cẩu thì kia lại phát ra những tiếng gào thét, bọn họkhông chỉ không thể hoàn thành động tác bắn tên, mà thân hình còn bất ổn, dồndập rơi từ trên trời xuống.Đòn tấn công mạnh mẽ này hầu như đã chém tâm thần của bọn họ thành hainửa.Kim quan Thiên hộ Ma Khắc Liệt cũng nhíu chặt mày khi con cự thú kia gầmthét.Nhai Tí đao ý của Sở Hi Thanh tập trung vào Ma Khắc Liệt nhiều nhất.Đối với những người còn lại, Sở Hi Thanh chỉ dùng đao ý để trấn áp.Đối với Ma Khắc Liệt, thì Sở Hi Thanh lại là thảo phạt!Hắn tụ tập sát ý của hơn hai ngàn ngươi tại đây, khiến đao ý của mình bay lênđến cực hạn, ngoại trừ một bộ phận thần niệm dùng để trấn áp mấy tên Bách hộra. Số còn lại đều đánh thẳng vào nguyên thần của Ma Khắc Liệt! Xé rách vàđánh nát nó!Cùng lúc đó, bóng người của hắn lao thẳng về phía đội quân, lóe lên một cái rồihiện ra trước người Ma Khắc Liệt.Nếu là một cái hô hấp trước, Ma Khắc Liệt có vô số biện pháp ngăn cản Sở HiThanh đến gần.Nhưng lúc này hắn lại không thể ra sức.Ma Khắc Liệt chỉ chống đỡ và trục xuất đao ý ở trong nguyên thần mình, cũngđã cực kỳ gian nan rồi.Hắn thậm chí chỉ có thể trơ mắt nhìn Sở Hi Thanh tiếp cận mình đến phạm vi batrượng.Đây hoàn toàn là một khoảng cách cực kỳ nguy hiểm, đao của đối phương cóthể đâm vào lồng ngực hắn bất cứ lúc nào!“Rống!”Ma Khắc Liệt đột nhiên phát ra tiếng rít gào.Hắn kích phát lực lượng huyết mạch trong cơ thể lên đến mức tận cùng, trongmiệng mũi cũng tuôn ra máu tươi, rốt cuộc cũng chống đỡ được đao ý của SởHi Thanh.Một mặt thuẫn xương cấp tốc sinh trưởng ở trên cánh tay của Ma Khắc Liệt, chechắn ở trước người hắn.“Tru!”Theo một tiếng ‘tru’ của Sở Hi Thanh, tay phải và cả thuẫn xương của Ma KhắcLiệt đều bị thanh Kim Phong Ngọc Lộ đao của Sở Hi Thanh chặt đứt.Ánh đao của Sở Hi Thanh thì lại như giòi trong xương, như hình với bóng màchém về phía cổ họng của Ma Khắc Liệt.Khóe môi của hắn cong lên, lộ ra nụ cười: “Ma thiên hộ, đây là hiệp hai củachúng ta!”Ma Khắc Liệt thì lại không ngừng lui về sau, cố gắng kéo dài khoảng cách.Hắn tạm thời mất cánh tay phải, nhưng chưa mất sức chiến đấu. Vô số gaixương, đao xương, thương xương đâm ra từ mỗi một vị trí trên cơ thể hắn.Ma Khắc Liệt từ bỏ đôi chiến phủ của mình, sử dụng mỗi một vị trí trên cơ thểmình để chiến đấu, cúi chỏ, đầu gối. . . lợi dụng tất cả những gai xương trên cơthể để chiến đấu với Sở Hi Thanh, để chống đỡ lưỡi đao trí mạng của Sở HiThanh.Thật ra thì tại thời điểm này, Ma Khắc Liệt vẫn không thể nắm giữ thủ pháp củađối phương.Thân pháp và trường đao của đối phương đều rất khó lường, không có dấu vếtđể lần theo.Nhìn như bên trái, đột nhiên lại là bên phải, có lúc hắn rõ ràng đã cảm ứng đượcánh đao của Sở Hi Thanh chém về phía ngực mình, nhưng sau đó ánh đao lạixuất hiện ở dưới háng.Trong lòng Ma Khắc Liệt cũng biết đây là một bí pháp cực kỳ mạnh mẽ, là biểuhiện của một loại Thiên quy đạo luật, vô hình vô tượng, vô thanh vô sắc, vôthủy vô chung, vô biên vô hạn, không thể chỉ tên.May mắn là hắn có ưu thế ở phương diện hình thể, mặc kệ Sở Hi Thanh đang ởvị trí nào, Ma Khắc Liệt đều dùng đầu, dùng nắm đấm, dùng cùi chỏ, dùng đầugối để đánh thẳng về phía trước là được.Mặc kệ đối phương đang ở chỗ nào, mục tiêu đều là vị trí yếu hại trên cơ thểhắn, chỉ cần phòng thủ mấy nơi quan trọng đó thì sẽ không có vấn đề gì lớn.Nếu thật sự không ngăn được, vậy thì có thể dùng cương lực, dùng giáp xương,hoặc là bộ nội giáp bên trong giáp xương kia để đỡ.Ma Khắc Liệt phát hiện, đại đa số lực lượng của mình đều bị phản xạ trở lại,khiến cho xương của hắn tán loạn, máu thịt đổ nát.Nhưng vào thời điểm này, hắn cũng lười quan tâm mấy thứ đó, dốc hết sức lựcđể ra tay thì hắn còn có thể chống đỡ, nếu như không dùng toàn lực vậy thì nhấtđịnh phải chết!