Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1159: Tái tạo công thể (5)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh bây giờ kém đám võ tu tứ phẩm kia ở thể chất và lực lượng.Mấu chốt nhất là ở thể chất, máu thịt và xương cốt của hắn không thể gánh chịusức mạnh lớn hơn.Còn huyết mạch, võ đạo, võ ý của Sở Hi Thanh thì không hề kém.Tố Phong Đao lại giúp hắn bù đắp một điểm yếu này.Mặc kệ là hoàn thiện Cửu Luyện Cực Nguyên Tử Kim Thân, hay là HuyềnNguyên Tráng Cốt quyết này, tất cả đều có thể làm cho cơ thể hắn tăng lên mộtcái cấp bậc.Không đến mức bị máu thịt be bét, xương cốt nứt vỡ khi giao thủ với nhữngcường giả như Ma Khắc Liệt nữa.Hắn bây giờ đã có tư cách tranh đấu với những cao thủ tứ phẩm kia, hơn nữacòn không cần mượn Nhai Tí Đao.Hai canh giờ sau, Tố Phong Đao thi tay về, rồi quay về bờ: “Gần đủ rồi, cườngđộ xương cốt và gân mô của ngươi bây giờ đã tương đương với võ tu tứ phẩmthượng, đây là cực hạn của Nguyên Cổ huyết trì rồi. Tiếp đó ngươi phải tự cânnhắc, xem xem có thể lợi dụng Nguyên Cổ huyết trì này để làm gì không? Mộtngày rưỡi nữa, chúng ta sẽ rời khỏi đây.”Sở Hi Thanh bây giờ đã luyện được Huyền Nguyên Tráng Cốt quyết, hắn quansát bên trong cơ thể của mình, phát hiện xương cốt toàn thân thế mà lại là màuvàng, hơn nữa còn có kim quang lấp lóe, cực kỳ hoa lệ.Đương nhiên vẻ ngoài không quan trọng, quan trọng chính là hiệu quả cườnghóa của nó.Đáng tiếc là lần cường hóa này, cũng không được biểu hiện ở bảng nhân vật,bản thân hắn cũng không thể ước định chính xác được.Sở Hi Thanh cũng không thể chém mình một đao, đúng không?Hắn chỉ thứ một chút, thi triển một loại phương pháp vận chuyển chân nguyênđến cực hạn của Tam Tương Thiên Lục Đao.Sau đó, trong mắt Sở Hi Thanh hiện lên một tia kỳ dị.Trước kia, mỗi khi Sở Hi Thanh dốc hết sức để vận chuyển chân nguyên, hắn sẽcảm thấy kinh mạch và bắp thịt của mình đau đớn và căng phồng đến cực hạn.Đó là một loại gánh nặng, một loại cảm giác sắp nổ tung, lúc nghiêm trọng thìxương cốt sẽ xuất hiện vết nứt.Bây giờ thì hắn lại cảm thấy rất nhẹ nhàng, cảm giác như mình vẫn còn thừa rấtnhiều lực.Dự tính là máu thịt của hắn đã được cường hóa khoảng hai phần mười. Xươngcốt và gân mô lại được cường hóa gấp mấy lần trước kia.Tố Phong Đao cũng đã nói, xương cốt và gân mô của hắn bây giờ có thể sánhvới võ tu tứ phẩm thượng.Sở Hi Thanh vui mừng không thôi, sau đó hắn cưỡng chế ý mừng, tiếp tục quansát trong cơ thể mình.Hắn chìm vào trong ao máu, vừa phun bong bóng vừa nghĩ cách sử dụngNguyên Cổ huyết trì.Một lát sau, Sở Hi Thanh lại bất đắc dĩ, hắn phát hiện ao máu này đã khônggiúp được gì nữa rồi.Võ đạo và thiên phú của hắn đều đã đến cấp độ ngũ phẩm thượng, thậm chí làtứ phẩm.Nguyên khí tinh khiết bên trong Nguyên Cổ huyết trì lại đến ngũ phẩm thượnglà cao nhất.Sau đó tâm thần Sở Hi Thanh lại hơi động, nhìn về phía ngọn núi tinh thạch ởbên cạnh.Hắn bơi đến gần, sau đó thử lấy tay để tiếp xúc với nó.Sở Hi Thanh vốn không có hi vọng gì, cũng không tin trái tim đã hóa đá này cóthể giúp mình cái gì.Nhưng khi tay của Sở Hi Thanh vừa tiếp xúc với nó, thân thể của hắn lại run lênnhư bị điện giật.Sở Hi Thanh cảm thấy bên trong ngọn núi nhỏ này, tựa như có một thứ gì đóchạy vào cơ thể của hắn, chui vào trái tim của hắn.Nhưng khi hắn ngưng thần cảm ứng, thì lại không phát hiện thứ gì, cũng khôngcảm nhận được bất cứ thứ gì dị thường.Chỉ là Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết của hắn đang cộng hưởng và hô ứng vớitrái tim hóa đá của Cự thần này.Cảm giác này khá giống với khi hắn tiếp xúc với Huyết Nguyên Đồ Trụ trongNhiên Huyết pháp tế, nhưng lại thiếu một ít mùi vị.Sở Hi Thanh muốn mượn tòa núi nhỏ này để đột phá gông xiềng huyết mạch,khiến Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết tăng lên cấp mười ba, nhưng vẫn luôn kémmột chút, không thể đột phá được.Sở Hi Thanh thử mười mấy lần, sau đó chỉ có thể lắc đầu từ bỏ.Có điều, Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết của hắn không đột phá, nhưng hắn lạinắm giữ một cách sử dụng khác của ngọn núi này.Tâm thần Sở Hi Thanh hơi động, mượn sự cộng hưởng của huyết mạch và ngọnnúi nhỏ này, khiến cho rất nhiều máu trong ao tu tập ở nơi mi tâm của hắn.Giây lát sau, một giọt máu chứa rất nhiều sợi tơ màu vàng óng ánh đã xuất hiệntrước mi tâm của Sở Hi Thanh.Khoảnh khắc này, Tố Phong Đao cũng đã bay đến khi phát hiện điều dị thường.Tố Phong Đao nhìn từ trên cao xuống, duỗi bàn tay trắng về phía Sở Hi Thanh,trong mắt lại hiện ra một tia tò mò: “Đây là thứ gì? Cho ta xem một chút.”Sở Hi Thanh không cũng do dự, dùng cương lực đẩy giọt máu tươi óng ánh kialên, giao vào tay Tố Phong Đao.Tố Phong Đao ngưng thần cảm ứng một lát, sau đó liền mỉm cười, trả giọt máutươi óng ánh này lại cho hắn.“Xem như là kết tinh của ao máu này đi, nó cũng tương tự với tinh huyết Cổthần. Nhưng nguyên lực của nó có hạn, không thể giúp người ta thức tỉnh huyếtmạch, chỉ có thể giúp người khôi phục ‘công thể’ dưới tứ phẩm, hiệu quả cũngkhông khác Nguyên Cổ huyết trì này là bao.”“Có điều, lực lượng bên trong này thật sự quá mỏng manh, không vô cùng vôtận như Nguyên Cổ huyết trì này, có lẽ cần một trăm giọt mới có thể giúp mộtkẻ tàn phế khôi phục tu vị thất phẩm. Nhưng nếu số lượng kết tinh đủ nhiều, cóthể mượn lực lượng trận pháp để hoàn thiện căn cơ, thức tỉnh thiên phú.”
Sở Hi Thanh bây giờ kém đám võ tu tứ phẩm kia ở thể chất và lực lượng.
Mấu chốt nhất là ở thể chất, máu thịt và xương cốt của hắn không thể gánh chịu
sức mạnh lớn hơn.
Còn huyết mạch, võ đạo, võ ý của Sở Hi Thanh thì không hề kém.
Tố Phong Đao lại giúp hắn bù đắp một điểm yếu này.
Mặc kệ là hoàn thiện Cửu Luyện Cực Nguyên Tử Kim Thân, hay là Huyền
Nguyên Tráng Cốt quyết này, tất cả đều có thể làm cho cơ thể hắn tăng lên một
cái cấp bậc.
Không đến mức bị máu thịt be bét, xương cốt nứt vỡ khi giao thủ với những
cường giả như Ma Khắc Liệt nữa.
Hắn bây giờ đã có tư cách tranh đấu với những cao thủ tứ phẩm kia, hơn nữa
còn không cần mượn Nhai Tí Đao.
Hai canh giờ sau, Tố Phong Đao thi tay về, rồi quay về bờ: “Gần đủ rồi, cường
độ xương cốt và gân mô của ngươi bây giờ đã tương đương với võ tu tứ phẩm
thượng, đây là cực hạn của Nguyên Cổ huyết trì rồi. Tiếp đó ngươi phải tự cân
nhắc, xem xem có thể lợi dụng Nguyên Cổ huyết trì này để làm gì không? Một
ngày rưỡi nữa, chúng ta sẽ rời khỏi đây.”
Sở Hi Thanh bây giờ đã luyện được Huyền Nguyên Tráng Cốt quyết, hắn quan
sát bên trong cơ thể của mình, phát hiện xương cốt toàn thân thế mà lại là màu
vàng, hơn nữa còn có kim quang lấp lóe, cực kỳ hoa lệ.
Đương nhiên vẻ ngoài không quan trọng, quan trọng chính là hiệu quả cường
hóa của nó.
Đáng tiếc là lần cường hóa này, cũng không được biểu hiện ở bảng nhân vật,
bản thân hắn cũng không thể ước định chính xác được.
Sở Hi Thanh cũng không thể chém mình một đao, đúng không?
Hắn chỉ thứ một chút, thi triển một loại phương pháp vận chuyển chân nguyên
đến cực hạn của Tam Tương Thiên Lục Đao.
Sau đó, trong mắt Sở Hi Thanh hiện lên một tia kỳ dị.
Trước kia, mỗi khi Sở Hi Thanh dốc hết sức để vận chuyển chân nguyên, hắn sẽ
cảm thấy kinh mạch và bắp thịt của mình đau đớn và căng phồng đến cực hạn.
Đó là một loại gánh nặng, một loại cảm giác sắp nổ tung, lúc nghiêm trọng thì
xương cốt sẽ xuất hiện vết nứt.
Bây giờ thì hắn lại cảm thấy rất nhẹ nhàng, cảm giác như mình vẫn còn thừa rất
nhiều lực.
Dự tính là máu thịt của hắn đã được cường hóa khoảng hai phần mười. Xương
cốt và gân mô lại được cường hóa gấp mấy lần trước kia.
Tố Phong Đao cũng đã nói, xương cốt và gân mô của hắn bây giờ có thể sánh
với võ tu tứ phẩm thượng.
Sở Hi Thanh vui mừng không thôi, sau đó hắn cưỡng chế ý mừng, tiếp tục quan
sát trong cơ thể mình.
Hắn chìm vào trong ao máu, vừa phun bong bóng vừa nghĩ cách sử dụng
Nguyên Cổ huyết trì.
Một lát sau, Sở Hi Thanh lại bất đắc dĩ, hắn phát hiện ao máu này đã không
giúp được gì nữa rồi.
Võ đạo và thiên phú của hắn đều đã đến cấp độ ngũ phẩm thượng, thậm chí là
tứ phẩm.
Nguyên khí tinh khiết bên trong Nguyên Cổ huyết trì lại đến ngũ phẩm thượng
là cao nhất.
Sau đó tâm thần Sở Hi Thanh lại hơi động, nhìn về phía ngọn núi tinh thạch ở
bên cạnh.
Hắn bơi đến gần, sau đó thử lấy tay để tiếp xúc với nó.
Sở Hi Thanh vốn không có hi vọng gì, cũng không tin trái tim đã hóa đá này có
thể giúp mình cái gì.
Nhưng khi tay của Sở Hi Thanh vừa tiếp xúc với nó, thân thể của hắn lại run lên
như bị điện giật.
Sở Hi Thanh cảm thấy bên trong ngọn núi nhỏ này, tựa như có một thứ gì đó
chạy vào cơ thể của hắn, chui vào trái tim của hắn.
Nhưng khi hắn ngưng thần cảm ứng, thì lại không phát hiện thứ gì, cũng không
cảm nhận được bất cứ thứ gì dị thường.
Chỉ là Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết của hắn đang cộng hưởng và hô ứng với
trái tim hóa đá của Cự thần này.
Cảm giác này khá giống với khi hắn tiếp xúc với Huyết Nguyên Đồ Trụ trong
Nhiên Huyết pháp tế, nhưng lại thiếu một ít mùi vị.
Sở Hi Thanh muốn mượn tòa núi nhỏ này để đột phá gông xiềng huyết mạch,
khiến Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết tăng lên cấp mười ba, nhưng vẫn luôn kém
một chút, không thể đột phá được.
Sở Hi Thanh thử mười mấy lần, sau đó chỉ có thể lắc đầu từ bỏ.
Có điều, Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết của hắn không đột phá, nhưng hắn lại
nắm giữ một cách sử dụng khác của ngọn núi này.
Tâm thần Sở Hi Thanh hơi động, mượn sự cộng hưởng của huyết mạch và ngọn
núi nhỏ này, khiến cho rất nhiều máu trong ao tu tập ở nơi mi tâm của hắn.
Giây lát sau, một giọt máu chứa rất nhiều sợi tơ màu vàng óng ánh đã xuất hiện
trước mi tâm của Sở Hi Thanh.
Khoảnh khắc này, Tố Phong Đao cũng đã bay đến khi phát hiện điều dị thường.
Tố Phong Đao nhìn từ trên cao xuống, duỗi bàn tay trắng về phía Sở Hi Thanh,
trong mắt lại hiện ra một tia tò mò: “Đây là thứ gì? Cho ta xem một chút.”
Sở Hi Thanh không cũng do dự, dùng cương lực đẩy giọt máu tươi óng ánh kia
lên, giao vào tay Tố Phong Đao.
Tố Phong Đao ngưng thần cảm ứng một lát, sau đó liền mỉm cười, trả giọt máu
tươi óng ánh này lại cho hắn.
“Xem như là kết tinh của ao máu này đi, nó cũng tương tự với tinh huyết Cổ
thần. Nhưng nguyên lực của nó có hạn, không thể giúp người ta thức tỉnh huyết
mạch, chỉ có thể giúp người khôi phục ‘công thể’ dưới tứ phẩm, hiệu quả cũng
không khác Nguyên Cổ huyết trì này là bao.”
“Có điều, lực lượng bên trong này thật sự quá mỏng manh, không vô cùng vô
tận như Nguyên Cổ huyết trì này, có lẽ cần một trăm giọt mới có thể giúp một
kẻ tàn phế khôi phục tu vị thất phẩm. Nhưng nếu số lượng kết tinh đủ nhiều, có
thể mượn lực lượng trận pháp để hoàn thiện căn cơ, thức tỉnh thiên phú.”
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh bây giờ kém đám võ tu tứ phẩm kia ở thể chất và lực lượng.Mấu chốt nhất là ở thể chất, máu thịt và xương cốt của hắn không thể gánh chịusức mạnh lớn hơn.Còn huyết mạch, võ đạo, võ ý của Sở Hi Thanh thì không hề kém.Tố Phong Đao lại giúp hắn bù đắp một điểm yếu này.Mặc kệ là hoàn thiện Cửu Luyện Cực Nguyên Tử Kim Thân, hay là HuyềnNguyên Tráng Cốt quyết này, tất cả đều có thể làm cho cơ thể hắn tăng lên mộtcái cấp bậc.Không đến mức bị máu thịt be bét, xương cốt nứt vỡ khi giao thủ với nhữngcường giả như Ma Khắc Liệt nữa.Hắn bây giờ đã có tư cách tranh đấu với những cao thủ tứ phẩm kia, hơn nữacòn không cần mượn Nhai Tí Đao.Hai canh giờ sau, Tố Phong Đao thi tay về, rồi quay về bờ: “Gần đủ rồi, cườngđộ xương cốt và gân mô của ngươi bây giờ đã tương đương với võ tu tứ phẩmthượng, đây là cực hạn của Nguyên Cổ huyết trì rồi. Tiếp đó ngươi phải tự cânnhắc, xem xem có thể lợi dụng Nguyên Cổ huyết trì này để làm gì không? Mộtngày rưỡi nữa, chúng ta sẽ rời khỏi đây.”Sở Hi Thanh bây giờ đã luyện được Huyền Nguyên Tráng Cốt quyết, hắn quansát bên trong cơ thể của mình, phát hiện xương cốt toàn thân thế mà lại là màuvàng, hơn nữa còn có kim quang lấp lóe, cực kỳ hoa lệ.Đương nhiên vẻ ngoài không quan trọng, quan trọng chính là hiệu quả cườnghóa của nó.Đáng tiếc là lần cường hóa này, cũng không được biểu hiện ở bảng nhân vật,bản thân hắn cũng không thể ước định chính xác được.Sở Hi Thanh cũng không thể chém mình một đao, đúng không?Hắn chỉ thứ một chút, thi triển một loại phương pháp vận chuyển chân nguyênđến cực hạn của Tam Tương Thiên Lục Đao.Sau đó, trong mắt Sở Hi Thanh hiện lên một tia kỳ dị.Trước kia, mỗi khi Sở Hi Thanh dốc hết sức để vận chuyển chân nguyên, hắn sẽcảm thấy kinh mạch và bắp thịt của mình đau đớn và căng phồng đến cực hạn.Đó là một loại gánh nặng, một loại cảm giác sắp nổ tung, lúc nghiêm trọng thìxương cốt sẽ xuất hiện vết nứt.Bây giờ thì hắn lại cảm thấy rất nhẹ nhàng, cảm giác như mình vẫn còn thừa rấtnhiều lực.Dự tính là máu thịt của hắn đã được cường hóa khoảng hai phần mười. Xươngcốt và gân mô lại được cường hóa gấp mấy lần trước kia.Tố Phong Đao cũng đã nói, xương cốt và gân mô của hắn bây giờ có thể sánhvới võ tu tứ phẩm thượng.Sở Hi Thanh vui mừng không thôi, sau đó hắn cưỡng chế ý mừng, tiếp tục quansát trong cơ thể mình.Hắn chìm vào trong ao máu, vừa phun bong bóng vừa nghĩ cách sử dụngNguyên Cổ huyết trì.Một lát sau, Sở Hi Thanh lại bất đắc dĩ, hắn phát hiện ao máu này đã khônggiúp được gì nữa rồi.Võ đạo và thiên phú của hắn đều đã đến cấp độ ngũ phẩm thượng, thậm chí làtứ phẩm.Nguyên khí tinh khiết bên trong Nguyên Cổ huyết trì lại đến ngũ phẩm thượnglà cao nhất.Sau đó tâm thần Sở Hi Thanh lại hơi động, nhìn về phía ngọn núi tinh thạch ởbên cạnh.Hắn bơi đến gần, sau đó thử lấy tay để tiếp xúc với nó.Sở Hi Thanh vốn không có hi vọng gì, cũng không tin trái tim đã hóa đá này cóthể giúp mình cái gì.Nhưng khi tay của Sở Hi Thanh vừa tiếp xúc với nó, thân thể của hắn lại run lênnhư bị điện giật.Sở Hi Thanh cảm thấy bên trong ngọn núi nhỏ này, tựa như có một thứ gì đóchạy vào cơ thể của hắn, chui vào trái tim của hắn.Nhưng khi hắn ngưng thần cảm ứng, thì lại không phát hiện thứ gì, cũng khôngcảm nhận được bất cứ thứ gì dị thường.Chỉ là Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết của hắn đang cộng hưởng và hô ứng vớitrái tim hóa đá của Cự thần này.Cảm giác này khá giống với khi hắn tiếp xúc với Huyết Nguyên Đồ Trụ trongNhiên Huyết pháp tế, nhưng lại thiếu một ít mùi vị.Sở Hi Thanh muốn mượn tòa núi nhỏ này để đột phá gông xiềng huyết mạch,khiến Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết tăng lên cấp mười ba, nhưng vẫn luôn kémmột chút, không thể đột phá được.Sở Hi Thanh thử mười mấy lần, sau đó chỉ có thể lắc đầu từ bỏ.Có điều, Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết của hắn không đột phá, nhưng hắn lạinắm giữ một cách sử dụng khác của ngọn núi này.Tâm thần Sở Hi Thanh hơi động, mượn sự cộng hưởng của huyết mạch và ngọnnúi nhỏ này, khiến cho rất nhiều máu trong ao tu tập ở nơi mi tâm của hắn.Giây lát sau, một giọt máu chứa rất nhiều sợi tơ màu vàng óng ánh đã xuất hiệntrước mi tâm của Sở Hi Thanh.Khoảnh khắc này, Tố Phong Đao cũng đã bay đến khi phát hiện điều dị thường.Tố Phong Đao nhìn từ trên cao xuống, duỗi bàn tay trắng về phía Sở Hi Thanh,trong mắt lại hiện ra một tia tò mò: “Đây là thứ gì? Cho ta xem một chút.”Sở Hi Thanh không cũng do dự, dùng cương lực đẩy giọt máu tươi óng ánh kialên, giao vào tay Tố Phong Đao.Tố Phong Đao ngưng thần cảm ứng một lát, sau đó liền mỉm cười, trả giọt máutươi óng ánh này lại cho hắn.“Xem như là kết tinh của ao máu này đi, nó cũng tương tự với tinh huyết Cổthần. Nhưng nguyên lực của nó có hạn, không thể giúp người ta thức tỉnh huyếtmạch, chỉ có thể giúp người khôi phục ‘công thể’ dưới tứ phẩm, hiệu quả cũngkhông khác Nguyên Cổ huyết trì này là bao.”“Có điều, lực lượng bên trong này thật sự quá mỏng manh, không vô cùng vôtận như Nguyên Cổ huyết trì này, có lẽ cần một trăm giọt mới có thể giúp mộtkẻ tàn phế khôi phục tu vị thất phẩm. Nhưng nếu số lượng kết tinh đủ nhiều, cóthể mượn lực lượng trận pháp để hoàn thiện căn cơ, thức tỉnh thiên phú.”