Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1179: Thần Dương Thần âm

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tòa cung điện này có phạm vi trăm mẫu này không có thứ gì cả, chỉ có một bứctượng điêu khắc kỳ dị ở trung ương.Bức tượng điêu khắc kia nhìn qua giống như một Thủy Long Quyển (xoáynước), bên trong nó lại xen lẫn một lượng lớn hàn băng.Trên đỉnh Thủy Long Quyển thì lại có một quái vật mặt người thân chim, saulưng có hai cánh cực lớn, hầu như bao phủ cả đoàn Thủy Long Quyển vàotrong. Nơi cổ và hai chân của nó lại có ba con Thanh long quấn quanh.Sở Hi Thanh chỉ liếc mắt nhìn qua liền biết đây là thứ gì.Đó là Huyền Minh, cũng gọi là Đông Thần – Ngu Cương, đồng thời cũng làBăng Thần – Huyền Đế.Là một trong mười hai vị Cổ thần kế thừa lực lượng của Bàn Cổ.Sở Hi Thanh âm thầm hoảng sợ, hắn chưa từng nhìn thấy ‘thần tích’ như vậy.Đem lực lượng Băng, Thủy và Phong, tất cả đều trộn lẫn với nhau, thể hiện ratrên một tảng đá, hơn nữa còn cực kỳ hoàn mỹ.Sau đó, Sở Hi Thanh lại kinh ngạc khi phát hiện, phía trước bức điêu khắc kỳ dịkia, lại có một thiếu nữ đang ngồi khoanh chân.Nhìn mặt mũi, nàng chỉ khoảng mười sáu tuổi, mặc một bộ trường sam màutrắng, da thịt như tuyết, ngũ quan xinh đẹp, đôi mắt trong vắt, óng ánh và xánlạn như sao, khí chất thì lại hơi mềm mại và yếu đuối.Một mái tóc dài khoác ở sau vai, dùng một sợi tơ màu bạc để buộc gọn, quanhngười thì như có mây mù bao phủ, nhìn qua tựa như không giống người trongtrần thế.Sở Hi Thanh ngạc nhiên không thôi, lòng thầm nói nữ tử này là ai? Vì sao lại ởtrong tòa Hỗn Độn điện này?Thiếu nữ áo trắng nhìn bức tượng điêu khắc đến nhập thần, tựa như hoàn toànkhông nhận ra sự xuất hiện của hắn.Sở Hi Thanh cũng chỉ dùng ánh mắt thưởng thức để nhìn nữ tử này một chút,sau đó liền thu hồi tầm mắt.Đây là người của Cực Đông Băng thành.Khi đứng ở cửa Hỗn Độn điện, Tố Phong Đao đã suy đoán có võ tu Cực ĐôngBăng thành ở nơi này, hơn nữa còn từng giao thủ với một cao thủ Khư tộc.Sở Hi Thanh cảm thấy nữ tử này có chút cao thâm khó dò.Thiếu nữ áo trắng này nhìn trông có vẻ yếu đuối nhu nhược, nhưng khi hắnquan sát cẩn thận, thì lại phát hiện khí chất của nữ tử này cực kỳ lạnh lẽo, giốngnhư một tòa núi băng vậy.Khí cơ và nguyên khí của đối phương lạnh lẽo đến mức tận cùng, không chỉlạnh đến đóng băng người khác, mà còn rất sắc bén và ác liệt.Thần thức của Sở Hi Thanh bị khí lạnh này cản trở, không nhìn thấu tu vị củathiếu nữ này.Hắn cảm giác đối phương ở khoảng ngũ phẩm lục phẩm, nhưng dường như lạikhông chỉ như vậy.Tuy nhiên, chắc chắn nữ tử này không phải người để lại vết kiếm ở trước HỗnĐộn điện.Kiếm ý của người kia kéo dài không tiêu tán, ngay cả lực lượng Vĩnh Hằngtrong Quy Khư cũng không thể để nó biến mất trong thời gian ngắn, có thể thấykiếm đạo đó mạnh mẽ đến mức nào.Khi đó, Sở Hi Thanh thậm chí còn nhìn thấy vài phần kiêng kỵ ở trong mắt sưtôn Tố Phong Đao của mình.Đó nhất định là một đại cao thủ có thể sánh vai với Tố Phong Đao.Sở Hi Thanh suy đoán nữ tử này quá nửa là hậu bối của đại cao thủ kia.Nhưng mặc kệ là thế nào, không trêu chọc thì vẫn hơn.Tình hình của hắn bây giờ rất ác liệt, không thể trêu chọc thêm kẻ địch.Sở Hi Thanh lập tức lấy một cành tùng màu máu ở trong tay áo ra, sau đó bỏvào mặt đất ở gần đó.Đồng thời hắn nhìn vào võ đạo bảo khố của mình, dùng tốc độ nhanh nhất đểđổi huyết mạch La Hầu (cấp một đến bốn).Sở Hi Thanh cũng hiểu, hai võ tu nhất phẩm kia là đến vì mình.Sau khi Tố Phong Đao xuất đao đẩy lùi hai người kia, Sở Hi Thanh cảm giácđược một luồng cương lực tán loạn trong đó đã cố tình đẩy mình ra khỏi bênngười Tố Phong Đao.Trước khi hắn tiến vào tòa Huyền Minh điện này, Sở Hi Thanh còn cảm thấymột luồng khí cơ mạnh mẽ không kém hai người kia đang bay về phía mình.Đây rõ ràng là một âm mưu được sắp đặt từ trước!Hai người trong đó phụ trách tách hắn ra khỏi Tố Phong Đao, đồng thời kiềmchế Tố Phong Đao, người còn lại thì phụ trách làm thịt hắn.Chỉ là trước khi người kia kịp tiến lại gần Sở Hi Thanh, thì đã bị đao của TốPhong Đao cản lại, khiến cho mưu đồ của đối phương sắp thành lại bại.Sở Hi Thanh đoán là đối phương vẫn còn chuẩn bị ở phía sau.Nhai Tí đao ý của hắn đã bị sát ý mạnh mẽ k*ch th*ch, đã tăng lên đến cực hạnrồi.Thái Thượng Thông Thần cũng đã báo trước nguy hiểm, để cho nội tâm hắn runrẩy, mi tâm đau nhức.Từ khi Sở Hi Thanh thức tỉnh Thái Thượng Thông Thần đến giờ, môn thiên phúnày chưa bao giờ cảnh báo mãnh liệt như ngày hôm nay.Sở Hi Thanh biết, mình nhất định phải dốc hết sức lực để ứng phó, không thểgiữ lại chút nào, thì mới có thể sống sót.Đoạn cành tùng mà hắn lấy từ phân thân của Mộc Kiếm Tiên, chắc chắn là lábài tẩy mạnh mẽ nhất của hắn bây giờ.

Tòa cung điện này có phạm vi trăm mẫu này không có thứ gì cả, chỉ có một bức

tượng điêu khắc kỳ dị ở trung ương.

Bức tượng điêu khắc kia nhìn qua giống như một Thủy Long Quyển (xoáy

nước), bên trong nó lại xen lẫn một lượng lớn hàn băng.

Trên đỉnh Thủy Long Quyển thì lại có một quái vật mặt người thân chim, sau

lưng có hai cánh cực lớn, hầu như bao phủ cả đoàn Thủy Long Quyển vào

trong. Nơi cổ và hai chân của nó lại có ba con Thanh long quấn quanh.

Sở Hi Thanh chỉ liếc mắt nhìn qua liền biết đây là thứ gì.

Đó là Huyền Minh, cũng gọi là Đông Thần – Ngu Cương, đồng thời cũng là

Băng Thần – Huyền Đế.

Là một trong mười hai vị Cổ thần kế thừa lực lượng của Bàn Cổ.

Sở Hi Thanh âm thầm hoảng sợ, hắn chưa từng nhìn thấy ‘thần tích’ như vậy.

Đem lực lượng Băng, Thủy và Phong, tất cả đều trộn lẫn với nhau, thể hiện ra

trên một tảng đá, hơn nữa còn cực kỳ hoàn mỹ.

Sau đó, Sở Hi Thanh lại kinh ngạc khi phát hiện, phía trước bức điêu khắc kỳ dị

kia, lại có một thiếu nữ đang ngồi khoanh chân.

Nhìn mặt mũi, nàng chỉ khoảng mười sáu tuổi, mặc một bộ trường sam màu

trắng, da thịt như tuyết, ngũ quan xinh đẹp, đôi mắt trong vắt, óng ánh và xán

lạn như sao, khí chất thì lại hơi mềm mại và yếu đuối.

Một mái tóc dài khoác ở sau vai, dùng một sợi tơ màu bạc để buộc gọn, quanh

người thì như có mây mù bao phủ, nhìn qua tựa như không giống người trong

trần thế.

Sở Hi Thanh ngạc nhiên không thôi, lòng thầm nói nữ tử này là ai? Vì sao lại ở

trong tòa Hỗn Độn điện này?

Thiếu nữ áo trắng nhìn bức tượng điêu khắc đến nhập thần, tựa như hoàn toàn

không nhận ra sự xuất hiện của hắn.

Sở Hi Thanh cũng chỉ dùng ánh mắt thưởng thức để nhìn nữ tử này một chút,

sau đó liền thu hồi tầm mắt.

Đây là người của Cực Đông Băng thành.

Khi đứng ở cửa Hỗn Độn điện, Tố Phong Đao đã suy đoán có võ tu Cực Đông

Băng thành ở nơi này, hơn nữa còn từng giao thủ với một cao thủ Khư tộc.

Sở Hi Thanh cảm thấy nữ tử này có chút cao thâm khó dò.

Thiếu nữ áo trắng này nhìn trông có vẻ yếu đuối nhu nhược, nhưng khi hắn

quan sát cẩn thận, thì lại phát hiện khí chất của nữ tử này cực kỳ lạnh lẽo, giống

như một tòa núi băng vậy.

Khí cơ và nguyên khí của đối phương lạnh lẽo đến mức tận cùng, không chỉ

lạnh đến đóng băng người khác, mà còn rất sắc bén và ác liệt.

Thần thức của Sở Hi Thanh bị khí lạnh này cản trở, không nhìn thấu tu vị của

thiếu nữ này.

Hắn cảm giác đối phương ở khoảng ngũ phẩm lục phẩm, nhưng dường như lại

không chỉ như vậy.

Tuy nhiên, chắc chắn nữ tử này không phải người để lại vết kiếm ở trước Hỗn

Độn điện.

Kiếm ý của người kia kéo dài không tiêu tán, ngay cả lực lượng Vĩnh Hằng

trong Quy Khư cũng không thể để nó biến mất trong thời gian ngắn, có thể thấy

kiếm đạo đó mạnh mẽ đến mức nào.

Khi đó, Sở Hi Thanh thậm chí còn nhìn thấy vài phần kiêng kỵ ở trong mắt sư

tôn Tố Phong Đao của mình.

Đó nhất định là một đại cao thủ có thể sánh vai với Tố Phong Đao.

Sở Hi Thanh suy đoán nữ tử này quá nửa là hậu bối của đại cao thủ kia.

Nhưng mặc kệ là thế nào, không trêu chọc thì vẫn hơn.

Tình hình của hắn bây giờ rất ác liệt, không thể trêu chọc thêm kẻ địch.

Sở Hi Thanh lập tức lấy một cành tùng màu máu ở trong tay áo ra, sau đó bỏ

vào mặt đất ở gần đó.

Đồng thời hắn nhìn vào võ đạo bảo khố của mình, dùng tốc độ nhanh nhất để

đổi huyết mạch La Hầu (cấp một đến bốn).

Sở Hi Thanh cũng hiểu, hai võ tu nhất phẩm kia là đến vì mình.

Sau khi Tố Phong Đao xuất đao đẩy lùi hai người kia, Sở Hi Thanh cảm giác

được một luồng cương lực tán loạn trong đó đã cố tình đẩy mình ra khỏi bên

người Tố Phong Đao.

Trước khi hắn tiến vào tòa Huyền Minh điện này, Sở Hi Thanh còn cảm thấy

một luồng khí cơ mạnh mẽ không kém hai người kia đang bay về phía mình.

Đây rõ ràng là một âm mưu được sắp đặt từ trước!

Hai người trong đó phụ trách tách hắn ra khỏi Tố Phong Đao, đồng thời kiềm

chế Tố Phong Đao, người còn lại thì phụ trách làm thịt hắn.

Chỉ là trước khi người kia kịp tiến lại gần Sở Hi Thanh, thì đã bị đao của Tố

Phong Đao cản lại, khiến cho mưu đồ của đối phương sắp thành lại bại.

Sở Hi Thanh đoán là đối phương vẫn còn chuẩn bị ở phía sau.

Nhai Tí đao ý của hắn đã bị sát ý mạnh mẽ k*ch th*ch, đã tăng lên đến cực hạn

rồi.

Thái Thượng Thông Thần cũng đã báo trước nguy hiểm, để cho nội tâm hắn run

rẩy, mi tâm đau nhức.

Từ khi Sở Hi Thanh thức tỉnh Thái Thượng Thông Thần đến giờ, môn thiên phú

này chưa bao giờ cảnh báo mãnh liệt như ngày hôm nay.

Sở Hi Thanh biết, mình nhất định phải dốc hết sức lực để ứng phó, không thể

giữ lại chút nào, thì mới có thể sống sót.

Đoạn cành tùng mà hắn lấy từ phân thân của Mộc Kiếm Tiên, chắc chắn là lá

bài tẩy mạnh mẽ nhất của hắn bây giờ.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tòa cung điện này có phạm vi trăm mẫu này không có thứ gì cả, chỉ có một bứctượng điêu khắc kỳ dị ở trung ương.Bức tượng điêu khắc kia nhìn qua giống như một Thủy Long Quyển (xoáynước), bên trong nó lại xen lẫn một lượng lớn hàn băng.Trên đỉnh Thủy Long Quyển thì lại có một quái vật mặt người thân chim, saulưng có hai cánh cực lớn, hầu như bao phủ cả đoàn Thủy Long Quyển vàotrong. Nơi cổ và hai chân của nó lại có ba con Thanh long quấn quanh.Sở Hi Thanh chỉ liếc mắt nhìn qua liền biết đây là thứ gì.Đó là Huyền Minh, cũng gọi là Đông Thần – Ngu Cương, đồng thời cũng làBăng Thần – Huyền Đế.Là một trong mười hai vị Cổ thần kế thừa lực lượng của Bàn Cổ.Sở Hi Thanh âm thầm hoảng sợ, hắn chưa từng nhìn thấy ‘thần tích’ như vậy.Đem lực lượng Băng, Thủy và Phong, tất cả đều trộn lẫn với nhau, thể hiện ratrên một tảng đá, hơn nữa còn cực kỳ hoàn mỹ.Sau đó, Sở Hi Thanh lại kinh ngạc khi phát hiện, phía trước bức điêu khắc kỳ dịkia, lại có một thiếu nữ đang ngồi khoanh chân.Nhìn mặt mũi, nàng chỉ khoảng mười sáu tuổi, mặc một bộ trường sam màutrắng, da thịt như tuyết, ngũ quan xinh đẹp, đôi mắt trong vắt, óng ánh và xánlạn như sao, khí chất thì lại hơi mềm mại và yếu đuối.Một mái tóc dài khoác ở sau vai, dùng một sợi tơ màu bạc để buộc gọn, quanhngười thì như có mây mù bao phủ, nhìn qua tựa như không giống người trongtrần thế.Sở Hi Thanh ngạc nhiên không thôi, lòng thầm nói nữ tử này là ai? Vì sao lại ởtrong tòa Hỗn Độn điện này?Thiếu nữ áo trắng nhìn bức tượng điêu khắc đến nhập thần, tựa như hoàn toànkhông nhận ra sự xuất hiện của hắn.Sở Hi Thanh cũng chỉ dùng ánh mắt thưởng thức để nhìn nữ tử này một chút,sau đó liền thu hồi tầm mắt.Đây là người của Cực Đông Băng thành.Khi đứng ở cửa Hỗn Độn điện, Tố Phong Đao đã suy đoán có võ tu Cực ĐôngBăng thành ở nơi này, hơn nữa còn từng giao thủ với một cao thủ Khư tộc.Sở Hi Thanh cảm thấy nữ tử này có chút cao thâm khó dò.Thiếu nữ áo trắng này nhìn trông có vẻ yếu đuối nhu nhược, nhưng khi hắnquan sát cẩn thận, thì lại phát hiện khí chất của nữ tử này cực kỳ lạnh lẽo, giốngnhư một tòa núi băng vậy.Khí cơ và nguyên khí của đối phương lạnh lẽo đến mức tận cùng, không chỉlạnh đến đóng băng người khác, mà còn rất sắc bén và ác liệt.Thần thức của Sở Hi Thanh bị khí lạnh này cản trở, không nhìn thấu tu vị củathiếu nữ này.Hắn cảm giác đối phương ở khoảng ngũ phẩm lục phẩm, nhưng dường như lạikhông chỉ như vậy.Tuy nhiên, chắc chắn nữ tử này không phải người để lại vết kiếm ở trước HỗnĐộn điện.Kiếm ý của người kia kéo dài không tiêu tán, ngay cả lực lượng Vĩnh Hằngtrong Quy Khư cũng không thể để nó biến mất trong thời gian ngắn, có thể thấykiếm đạo đó mạnh mẽ đến mức nào.Khi đó, Sở Hi Thanh thậm chí còn nhìn thấy vài phần kiêng kỵ ở trong mắt sưtôn Tố Phong Đao của mình.Đó nhất định là một đại cao thủ có thể sánh vai với Tố Phong Đao.Sở Hi Thanh suy đoán nữ tử này quá nửa là hậu bối của đại cao thủ kia.Nhưng mặc kệ là thế nào, không trêu chọc thì vẫn hơn.Tình hình của hắn bây giờ rất ác liệt, không thể trêu chọc thêm kẻ địch.Sở Hi Thanh lập tức lấy một cành tùng màu máu ở trong tay áo ra, sau đó bỏvào mặt đất ở gần đó.Đồng thời hắn nhìn vào võ đạo bảo khố của mình, dùng tốc độ nhanh nhất đểđổi huyết mạch La Hầu (cấp một đến bốn).Sở Hi Thanh cũng hiểu, hai võ tu nhất phẩm kia là đến vì mình.Sau khi Tố Phong Đao xuất đao đẩy lùi hai người kia, Sở Hi Thanh cảm giácđược một luồng cương lực tán loạn trong đó đã cố tình đẩy mình ra khỏi bênngười Tố Phong Đao.Trước khi hắn tiến vào tòa Huyền Minh điện này, Sở Hi Thanh còn cảm thấymột luồng khí cơ mạnh mẽ không kém hai người kia đang bay về phía mình.Đây rõ ràng là một âm mưu được sắp đặt từ trước!Hai người trong đó phụ trách tách hắn ra khỏi Tố Phong Đao, đồng thời kiềmchế Tố Phong Đao, người còn lại thì phụ trách làm thịt hắn.Chỉ là trước khi người kia kịp tiến lại gần Sở Hi Thanh, thì đã bị đao của TốPhong Đao cản lại, khiến cho mưu đồ của đối phương sắp thành lại bại.Sở Hi Thanh đoán là đối phương vẫn còn chuẩn bị ở phía sau.Nhai Tí đao ý của hắn đã bị sát ý mạnh mẽ k*ch th*ch, đã tăng lên đến cực hạnrồi.Thái Thượng Thông Thần cũng đã báo trước nguy hiểm, để cho nội tâm hắn runrẩy, mi tâm đau nhức.Từ khi Sở Hi Thanh thức tỉnh Thái Thượng Thông Thần đến giờ, môn thiên phúnày chưa bao giờ cảnh báo mãnh liệt như ngày hôm nay.Sở Hi Thanh biết, mình nhất định phải dốc hết sức lực để ứng phó, không thểgiữ lại chút nào, thì mới có thể sống sót.Đoạn cành tùng mà hắn lấy từ phân thân của Mộc Kiếm Tiên, chắc chắn là lábài tẩy mạnh mẽ nhất của hắn bây giờ.

Chương 1179: Thần Dương Thần âm