Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1188: Nhất Kiếm Khuynh Thành vs Thiên Hạ Phong Đao (3)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Trưởng Tôn Nhược Ly âm thầm hoảng sợ.Khi nàng tiến vào đây, Tố Phong Đao mới trọng thương một Khư tộc cấp độnhất phẩm hạ, còn đang chiến đấu với hai người khác.Không ngờ chỉ một chút thời gian này, nữ tử này đã giải quyết xong rồi.Sức chiến đấu của vị hậu bối Vô Tướng thần tông này, quả thực là rất mạnh.Sau đó, khóe môi Trưởng Tôn Nhược Ly vểnh lên, lộ ra ý cười khinh thường:“Ta đã từng nghe nói đến ngươi, thứ tám thiên hạ của ba mươi năm trước, đượcxưng là Thiên Hạ Phong Đao. Danh hào này của ngươi quả thực là quá kiêungạo, nhưng đến bây giờ vẫn chưa bị người ta đánh chết, có thể thấy võ đạoThần Châu đã sa sút đến trình độ nào.”Tố Phong Đao thấy buồn cười, nàng giơ tay triệu hồi Tru Lục thần đao về tay.“Các hạ cũng chỉ là hạng 32 Thiên Bảng của 700 năm trước mà thôi, trình độ võđạo bây giờ ra sao, còn chưa đến lượt ngươi đánh giá.”Con ngươi của Trưởng Tôn Nhược Ly híp lại, trong mắt sinh sôi ý tức giận:“Trong đại dương này, cũng không đến lượt ngươi càn rỡ.”Kiếm bên hông nàng lập tức ‘cheng’ một tiếng rồi ra khỏi vỏ.Vô tận hàn băng và khí lạnh lại bao trùm toàn bộ cung điện, khiến cho mỗi mộtngóc ngách trong cung điện bị đóng băng.Tuy rằng Sở Hi Thanh có Mộc Kiếm Tiên che chở, nhưng vẫn lạnh đến runngười.Tố Phong Đao lại không hề sợ hãi, trong mắt nàng hiện lên một tia lăng lệ, mộtđao phá tan ánh kiếm khốc liệt, một niệm tru diệt tất cả hàn băng, khiến lưỡiđao tiến đến trước mặt Băng thành Vương nữ Trưởng Tôn Nhược Ly.“Cheng!”Theo tiếng binh khí va chạm vang lên, hầu như tất cả tượng băng của võ tu giápđen đã bị chấn động đến vỡ vụn.Sắc mặt Sở Hi Thanh cũng hơi khó chịu, tai mũi đều chảy máu.Tiếng binh khí va chạm này vang lên hai hai mươi bảy lần, mỗi một lần đều làmcho thần phách của hắn run rẩy theo.Lúc này, không chỉ có khí lạnh bức người mà còn có đao cương kiếm khí baytán loạn, tất cả đều rất sắc bén.May mà có Mộc Kiếm Tiên, mấy trăm cành Huyết tùng vung lên vài lần, đánhnát tất cả đao cương kiếm khí kia.Nhưng vẫn còn rất nhiều cương khí nhỏ bé và vụn vặt, Mộc Kiếm Tiên lại mặckệ chúng. Chúng nó làm nổ mặt đất chung quanh, tạo thành những vết rách sâuđến mấy trượng.Cũng may mà tần suất giao thủ của hai người kia không cao lắm, chỉ khoảngbảy lần một hô hấp.Cao thủ tranh đấu, đã không phải dựa vào tốc độ đao kiếm hay tốc độ tay, mà làcách vận dụng và khống chế Thiên quy đạo luật.Sắc mặt Băng thành Vương nữ Trưởng Tôn Nhược Ly hơi biến đổi.Nàng nhận hai mươi bảy đao, không thể không lùi về phía sau.Tố Phong Đao đang tru diệt tất cả mọi thứ của nàng!Bao quát cả kiếm ý, cương lực, chân nguyên, máu thịt, xương cốt, nguyên thần,ý niệm. . . thậm chí là tồn tại!Để Trưởng Tôn Nhược Ly hoảng sợ chính là, nơi này rất có lợi với nàng.Nàng mượn tượng đá Huyền Minh do Bàn Cổ tự tay điêu khắc kia, khiến choHàn pháp của nàng phát huy ra mười hai phần công lực.Kiếm trong tay nàng cũng là thần binh nửa bước Siêu Phẩm.Dù vậy, chỉ hai mươi bảy đao mà nàng vẫn bị Tố Phong Đao tru diệt tất cả,khiến cho nàng không thể không lùi về phía sau.Đây chính là hạng tám thiên hạ của ba mươi năm trước?Tru Thiên chi đạo của nữ tử này lại mạnh mẽ đến vậy!“Cái gọi Băng Thành Cực Kiếm, cũng chỉ đến thế.”Tố Phong Đao chém đao thứ hai mươi tám, quét sạch tất cả hàn lực của TrưởngTôn Nhược Ly, đến đao thứ ba mươi lăm, thì đã ép đối phương đến góc tường,sau đó là ‘oanh’ một tiếng.Ánh đao vô tận của Tố Phong Đao thế mà lại chém đổ cả vách ngăn bên trongHuyền Minh điện, khiến cho chiến trường lan tràn đến hư không hỗn độn.“Nhưng ngươi cũng có tư cách rút kiếm trước mặt Tố mỗ, trình độ võ đạo của700 trước, đúng là cũng không tệ. . .”Trưởng Tôn Nhược Ly lại tràn đầy tức giận.Vì kéo dài tuổi thọ, đại đa số thời gian nàng đều nằm trong trạng thái đóngbăng.Vấn đề là ngoại trừ thời gian đóng băng ra, nàng cũng sống gần ba trăm nămrồi, có tích lũy ba trăm năm tháng.Lúc này lại không sánh bằng một hậu bối kém nàng mấy trăm năm!Có người nói, gần mười năm nay nữ tử này vẫn luôn tọa trấn trong Vạn Maquật.“Làm càn!”Lúc này, mặt dây chuyền hình giọt nước nước ở trên cổ Trưởng Tôn Nhược Lybỗng nhiên tỏa sáng, phía sau nàng xuất hiện một đôi cánh màu trắng tuyết.Thần Ly kiếm trong tay nàng cũng bạo phát ra kiếm khí kinh người.Hàn pháp của nàng lập tức bay lên đến cực hạn, khiến cho thời gian và khônggian bên trong hư không hỗn độn đều bị đóng băng, chỉ đóng băng Tố PhongĐao vào trong một khối băng.Ngay sau đó, khối băng kia đã bị phá nát, ánh đao sắc bén kia lại bao phủTrưởng Tôn Nhược Ly lần nữa.Giọng nói ngậm lấy trào phúng của Tố Phong Đao trực tiếp truyền vào taiTrưởng Tôn Nhược Ly: “Giải phong ấn Tụ Nguyên thuật cơ à, là lời nói của talàm cho người thẹn quá hóa giận sao? Nhưng ngươi làm như vậy, cũng chỉ cóthể đỡ thêm vài chục đao của ta, cần gì phải chịu khổ như vậy?”

Trưởng Tôn Nhược Ly âm thầm hoảng sợ.

Khi nàng tiến vào đây, Tố Phong Đao mới trọng thương một Khư tộc cấp độ

nhất phẩm hạ, còn đang chiến đấu với hai người khác.

Không ngờ chỉ một chút thời gian này, nữ tử này đã giải quyết xong rồi.

Sức chiến đấu của vị hậu bối Vô Tướng thần tông này, quả thực là rất mạnh.

Sau đó, khóe môi Trưởng Tôn Nhược Ly vểnh lên, lộ ra ý cười khinh thường:

“Ta đã từng nghe nói đến ngươi, thứ tám thiên hạ của ba mươi năm trước, được

xưng là Thiên Hạ Phong Đao. Danh hào này của ngươi quả thực là quá kiêu

ngạo, nhưng đến bây giờ vẫn chưa bị người ta đánh chết, có thể thấy võ đạo

Thần Châu đã sa sút đến trình độ nào.”

Tố Phong Đao thấy buồn cười, nàng giơ tay triệu hồi Tru Lục thần đao về tay.

“Các hạ cũng chỉ là hạng 32 Thiên Bảng của 700 năm trước mà thôi, trình độ võ

đạo bây giờ ra sao, còn chưa đến lượt ngươi đánh giá.”

Con ngươi của Trưởng Tôn Nhược Ly híp lại, trong mắt sinh sôi ý tức giận:

“Trong đại dương này, cũng không đến lượt ngươi càn rỡ.”

Kiếm bên hông nàng lập tức ‘cheng’ một tiếng rồi ra khỏi vỏ.

Vô tận hàn băng và khí lạnh lại bao trùm toàn bộ cung điện, khiến cho mỗi một

ngóc ngách trong cung điện bị đóng băng.

Tuy rằng Sở Hi Thanh có Mộc Kiếm Tiên che chở, nhưng vẫn lạnh đến run

người.

Tố Phong Đao lại không hề sợ hãi, trong mắt nàng hiện lên một tia lăng lệ, một

đao phá tan ánh kiếm khốc liệt, một niệm tru diệt tất cả hàn băng, khiến lưỡi

đao tiến đến trước mặt Băng thành Vương nữ Trưởng Tôn Nhược Ly.

“Cheng!”

Theo tiếng binh khí va chạm vang lên, hầu như tất cả tượng băng của võ tu giáp

đen đã bị chấn động đến vỡ vụn.

Sắc mặt Sở Hi Thanh cũng hơi khó chịu, tai mũi đều chảy máu.

Tiếng binh khí va chạm này vang lên hai hai mươi bảy lần, mỗi một lần đều làm

cho thần phách của hắn run rẩy theo.

Lúc này, không chỉ có khí lạnh bức người mà còn có đao cương kiếm khí bay

tán loạn, tất cả đều rất sắc bén.

May mà có Mộc Kiếm Tiên, mấy trăm cành Huyết tùng vung lên vài lần, đánh

nát tất cả đao cương kiếm khí kia.

Nhưng vẫn còn rất nhiều cương khí nhỏ bé và vụn vặt, Mộc Kiếm Tiên lại mặc

kệ chúng. Chúng nó làm nổ mặt đất chung quanh, tạo thành những vết rách sâu

đến mấy trượng.

Cũng may mà tần suất giao thủ của hai người kia không cao lắm, chỉ khoảng

bảy lần một hô hấp.

Cao thủ tranh đấu, đã không phải dựa vào tốc độ đao kiếm hay tốc độ tay, mà là

cách vận dụng và khống chế Thiên quy đạo luật.

Sắc mặt Băng thành Vương nữ Trưởng Tôn Nhược Ly hơi biến đổi.

Nàng nhận hai mươi bảy đao, không thể không lùi về phía sau.

Tố Phong Đao đang tru diệt tất cả mọi thứ của nàng!

Bao quát cả kiếm ý, cương lực, chân nguyên, máu thịt, xương cốt, nguyên thần,

ý niệm. . . thậm chí là tồn tại!

Để Trưởng Tôn Nhược Ly hoảng sợ chính là, nơi này rất có lợi với nàng.

Nàng mượn tượng đá Huyền Minh do Bàn Cổ tự tay điêu khắc kia, khiến cho

Hàn pháp của nàng phát huy ra mười hai phần công lực.

Kiếm trong tay nàng cũng là thần binh nửa bước Siêu Phẩm.

Dù vậy, chỉ hai mươi bảy đao mà nàng vẫn bị Tố Phong Đao tru diệt tất cả,

khiến cho nàng không thể không lùi về phía sau.

Đây chính là hạng tám thiên hạ của ba mươi năm trước?

Tru Thiên chi đạo của nữ tử này lại mạnh mẽ đến vậy!

“Cái gọi Băng Thành Cực Kiếm, cũng chỉ đến thế.”

Tố Phong Đao chém đao thứ hai mươi tám, quét sạch tất cả hàn lực của Trưởng

Tôn Nhược Ly, đến đao thứ ba mươi lăm, thì đã ép đối phương đến góc tường,

sau đó là ‘oanh’ một tiếng.

Ánh đao vô tận của Tố Phong Đao thế mà lại chém đổ cả vách ngăn bên trong

Huyền Minh điện, khiến cho chiến trường lan tràn đến hư không hỗn độn.

“Nhưng ngươi cũng có tư cách rút kiếm trước mặt Tố mỗ, trình độ võ đạo của

700 trước, đúng là cũng không tệ. . .”

Trưởng Tôn Nhược Ly lại tràn đầy tức giận.

Vì kéo dài tuổi thọ, đại đa số thời gian nàng đều nằm trong trạng thái đóng

băng.

Vấn đề là ngoại trừ thời gian đóng băng ra, nàng cũng sống gần ba trăm năm

rồi, có tích lũy ba trăm năm tháng.

Lúc này lại không sánh bằng một hậu bối kém nàng mấy trăm năm!

Có người nói, gần mười năm nay nữ tử này vẫn luôn tọa trấn trong Vạn Ma

quật.

“Làm càn!”

Lúc này, mặt dây chuyền hình giọt nước nước ở trên cổ Trưởng Tôn Nhược Ly

bỗng nhiên tỏa sáng, phía sau nàng xuất hiện một đôi cánh màu trắng tuyết.

Thần Ly kiếm trong tay nàng cũng bạo phát ra kiếm khí kinh người.

Hàn pháp của nàng lập tức bay lên đến cực hạn, khiến cho thời gian và không

gian bên trong hư không hỗn độn đều bị đóng băng, chỉ đóng băng Tố Phong

Đao vào trong một khối băng.

Ngay sau đó, khối băng kia đã bị phá nát, ánh đao sắc bén kia lại bao phủ

Trưởng Tôn Nhược Ly lần nữa.

Giọng nói ngậm lấy trào phúng của Tố Phong Đao trực tiếp truyền vào tai

Trưởng Tôn Nhược Ly: “Giải phong ấn Tụ Nguyên thuật cơ à, là lời nói của ta

làm cho người thẹn quá hóa giận sao? Nhưng ngươi làm như vậy, cũng chỉ có

thể đỡ thêm vài chục đao của ta, cần gì phải chịu khổ như vậy?”

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Trưởng Tôn Nhược Ly âm thầm hoảng sợ.Khi nàng tiến vào đây, Tố Phong Đao mới trọng thương một Khư tộc cấp độnhất phẩm hạ, còn đang chiến đấu với hai người khác.Không ngờ chỉ một chút thời gian này, nữ tử này đã giải quyết xong rồi.Sức chiến đấu của vị hậu bối Vô Tướng thần tông này, quả thực là rất mạnh.Sau đó, khóe môi Trưởng Tôn Nhược Ly vểnh lên, lộ ra ý cười khinh thường:“Ta đã từng nghe nói đến ngươi, thứ tám thiên hạ của ba mươi năm trước, đượcxưng là Thiên Hạ Phong Đao. Danh hào này của ngươi quả thực là quá kiêungạo, nhưng đến bây giờ vẫn chưa bị người ta đánh chết, có thể thấy võ đạoThần Châu đã sa sút đến trình độ nào.”Tố Phong Đao thấy buồn cười, nàng giơ tay triệu hồi Tru Lục thần đao về tay.“Các hạ cũng chỉ là hạng 32 Thiên Bảng của 700 năm trước mà thôi, trình độ võđạo bây giờ ra sao, còn chưa đến lượt ngươi đánh giá.”Con ngươi của Trưởng Tôn Nhược Ly híp lại, trong mắt sinh sôi ý tức giận:“Trong đại dương này, cũng không đến lượt ngươi càn rỡ.”Kiếm bên hông nàng lập tức ‘cheng’ một tiếng rồi ra khỏi vỏ.Vô tận hàn băng và khí lạnh lại bao trùm toàn bộ cung điện, khiến cho mỗi mộtngóc ngách trong cung điện bị đóng băng.Tuy rằng Sở Hi Thanh có Mộc Kiếm Tiên che chở, nhưng vẫn lạnh đến runngười.Tố Phong Đao lại không hề sợ hãi, trong mắt nàng hiện lên một tia lăng lệ, mộtđao phá tan ánh kiếm khốc liệt, một niệm tru diệt tất cả hàn băng, khiến lưỡiđao tiến đến trước mặt Băng thành Vương nữ Trưởng Tôn Nhược Ly.“Cheng!”Theo tiếng binh khí va chạm vang lên, hầu như tất cả tượng băng của võ tu giápđen đã bị chấn động đến vỡ vụn.Sắc mặt Sở Hi Thanh cũng hơi khó chịu, tai mũi đều chảy máu.Tiếng binh khí va chạm này vang lên hai hai mươi bảy lần, mỗi một lần đều làmcho thần phách của hắn run rẩy theo.Lúc này, không chỉ có khí lạnh bức người mà còn có đao cương kiếm khí baytán loạn, tất cả đều rất sắc bén.May mà có Mộc Kiếm Tiên, mấy trăm cành Huyết tùng vung lên vài lần, đánhnát tất cả đao cương kiếm khí kia.Nhưng vẫn còn rất nhiều cương khí nhỏ bé và vụn vặt, Mộc Kiếm Tiên lại mặckệ chúng. Chúng nó làm nổ mặt đất chung quanh, tạo thành những vết rách sâuđến mấy trượng.Cũng may mà tần suất giao thủ của hai người kia không cao lắm, chỉ khoảngbảy lần một hô hấp.Cao thủ tranh đấu, đã không phải dựa vào tốc độ đao kiếm hay tốc độ tay, mà làcách vận dụng và khống chế Thiên quy đạo luật.Sắc mặt Băng thành Vương nữ Trưởng Tôn Nhược Ly hơi biến đổi.Nàng nhận hai mươi bảy đao, không thể không lùi về phía sau.Tố Phong Đao đang tru diệt tất cả mọi thứ của nàng!Bao quát cả kiếm ý, cương lực, chân nguyên, máu thịt, xương cốt, nguyên thần,ý niệm. . . thậm chí là tồn tại!Để Trưởng Tôn Nhược Ly hoảng sợ chính là, nơi này rất có lợi với nàng.Nàng mượn tượng đá Huyền Minh do Bàn Cổ tự tay điêu khắc kia, khiến choHàn pháp của nàng phát huy ra mười hai phần công lực.Kiếm trong tay nàng cũng là thần binh nửa bước Siêu Phẩm.Dù vậy, chỉ hai mươi bảy đao mà nàng vẫn bị Tố Phong Đao tru diệt tất cả,khiến cho nàng không thể không lùi về phía sau.Đây chính là hạng tám thiên hạ của ba mươi năm trước?Tru Thiên chi đạo của nữ tử này lại mạnh mẽ đến vậy!“Cái gọi Băng Thành Cực Kiếm, cũng chỉ đến thế.”Tố Phong Đao chém đao thứ hai mươi tám, quét sạch tất cả hàn lực của TrưởngTôn Nhược Ly, đến đao thứ ba mươi lăm, thì đã ép đối phương đến góc tường,sau đó là ‘oanh’ một tiếng.Ánh đao vô tận của Tố Phong Đao thế mà lại chém đổ cả vách ngăn bên trongHuyền Minh điện, khiến cho chiến trường lan tràn đến hư không hỗn độn.“Nhưng ngươi cũng có tư cách rút kiếm trước mặt Tố mỗ, trình độ võ đạo của700 trước, đúng là cũng không tệ. . .”Trưởng Tôn Nhược Ly lại tràn đầy tức giận.Vì kéo dài tuổi thọ, đại đa số thời gian nàng đều nằm trong trạng thái đóngbăng.Vấn đề là ngoại trừ thời gian đóng băng ra, nàng cũng sống gần ba trăm nămrồi, có tích lũy ba trăm năm tháng.Lúc này lại không sánh bằng một hậu bối kém nàng mấy trăm năm!Có người nói, gần mười năm nay nữ tử này vẫn luôn tọa trấn trong Vạn Maquật.“Làm càn!”Lúc này, mặt dây chuyền hình giọt nước nước ở trên cổ Trưởng Tôn Nhược Lybỗng nhiên tỏa sáng, phía sau nàng xuất hiện một đôi cánh màu trắng tuyết.Thần Ly kiếm trong tay nàng cũng bạo phát ra kiếm khí kinh người.Hàn pháp của nàng lập tức bay lên đến cực hạn, khiến cho thời gian và khônggian bên trong hư không hỗn độn đều bị đóng băng, chỉ đóng băng Tố PhongĐao vào trong một khối băng.Ngay sau đó, khối băng kia đã bị phá nát, ánh đao sắc bén kia lại bao phủTrưởng Tôn Nhược Ly lần nữa.Giọng nói ngậm lấy trào phúng của Tố Phong Đao trực tiếp truyền vào taiTrưởng Tôn Nhược Ly: “Giải phong ấn Tụ Nguyên thuật cơ à, là lời nói của talàm cho người thẹn quá hóa giận sao? Nhưng ngươi làm như vậy, cũng chỉ cóthể đỡ thêm vài chục đao của ta, cần gì phải chịu khổ như vậy?”

Chương 1188: Nhất Kiếm Khuynh Thành vs Thiên Hạ Phong Đao (3)