Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1215: Cửu Diệu Thần Luân kiếm

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh rời núi mấy tháng, toàn bộ tâm trí đã hướng về một nơi.Nhưng sau khi hắn trở về Vô Tướng thần sơn, thì không chạy trở về Thiên Lancư để gặp tức phụ, mà hóa thân thành tia chớp, lao về phía Thiên Khí viện.Từ khi bí cảnh thời gian kết thúc đã được gần nửa năm, chín cành tùng MộcKiếm Tiên cho hắn cũng đã được chế tạo thành phi kiếm, chỉ chờ hắn đi lấy.Hắn rất nhờ tức phụ, cũng rất nhớ Lục Loạn Ly và Bạch Tiểu Chiêu. . .Nhưng bây giờ, kiếm vẫn quan trọng hơn. . .Sở Hi Thanh vừa đến Thiên Khí viện, liền bị một nguồn sức mạnh hút vào trongmột căn nhà đá có ống khói cực lớn.Nơi này nắm ở phía nam ‘Tam Muội Luyện Thần đỉnh’ cao khoảng 170 trượng,dài rộng khoảng bảy mươi trượng.Ngự Vân Tưởng đang ngồi xếp bằng ở đây, trước người hắn là một trong támmươi mốt phân đỉnh của Tam Muội Luyện Thần đỉnh, nó cũng cao đến bảytrượng, rộng năm trượng.“Ngươi về rất đúng lúc.” Ngự Vân Tưởng chỉ chỉ chiếc kim đỉnh ba chân ở phíatrước: “Đừng lãng phí thời gian, mau đưa tinh huyết của ngươi vào trong đó đi.Chín cành Huyết tùng này không ngừng hấp thu hỏa lực, khiến cho mấy cáiphân đỉnh ở quanh đây không thể luyện khí.”Điều này khiến cho rất nhiều Khí sư của Thiên Khí viện không có đỉnh để dùng,làm lỡ cuộc làm ăn mấy triệu lượng bạc.Sở Hi Thanh không dám chậm trễ, lập tức bức ra chín giọt tinh huyết bản mệnhrồi đánh vào trong đỉnh.Hắn đã được Ngự Vân Tưởng thông báo trước, cho nên đã dùng rất nhiều vậtđại bổ.Vì vậy, dù đã bức chín giọt tinh huyết bản mệnh, sắc mặt của hắn chỉ hơi táinhợt, toàn thân vẫn rất tốt.Ngự Vân Tưởng rất hài lòng, cũng rất kinh ngạc: “Không nghĩ đến Hi Thanhngươi nhìn qua suy yếu không chịu nổi, dương khí không đủ, dáng vẻ như tửusắc quá độ, nhưng lại là một đồng nam. Nguyên dương trong tinh huyết cực kỳtinh khiết, và dồi dào!”“Không tệ! Không tệ! Máu của đồng nam Thuần Dương mười máu năm, quảthật là không tầm thường. Có chín giọt tinh huyết này của ngươi, uy lực củachín thanh kiếm trong này sẽ tăng thêm một phần mười. Chí dương chí cương,chí thuần chí tịnh, có thể khắc chế tất cả yêu ma trên thế gian. Hi Thanh ngươiphải cố gắng duy trì, không nên để người khác làm hỏng nguyên dương. Ngườitu hành chúng ta, cần nữ nhân để làm gì?”Hắn biết Sở Hi Thanh có Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết.Chỉ là tinh huyết bản mệnh không phải thứ Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết có thểbổ túc dễ dàng.Hơn nữa, chín giọt tinh huyết này của Sở Hi Thanh quả thực là dương khí bứcngười.Ngự Vân Tưởng nghĩ thầm, nói không chừng sau này mình còn phải thu muavài giọt tinh huyết từ chỗ của Sở Hi Thanh.Lại vật thần kỳ như vậy, không thể để nữ nhân làm hỏng.Sở Hi Thanh giữ được thân đồng nam càng lâu, uy lực của tinh huyết lại càngmạnh.Sắc mặt Sở Hi Thanh thì lại đen xì, cảm giác lời này của Ngự Vân Tưởng cóchút khó nghe.Cần gì phải nói ra miệng?Huống hồ, vị Ngự đại trưởng lão này cũng có vài vị phu nhân, có tư cách gì nóicâu ‘người tu hành chúng ta, cần nữ nhân để làm gì’ với hắn?Tuy nhiên, Sở Hi Thanh vẫn quan tâm đến chín thanh kiếm ở trong đỉnh hơn.Ngự Vân Tưởng lảm nhảm vài câu xong thì bắt đầu tập trung tinh thần, hai taykết ấn quyết, thao túng Tam muội thần hỏa trong đỉnh, còn cả chín loại lựclượng lôi đình ở bên trong đỉnh.Khoảng tầm một cánh giờ sau, cái kim đỉnh ba chân cao bảy trượng này bắt đầurung động, nắp đỉnh sắp không ép được.“Xong rồi!” Mắt Ngự Vân Tưởng sáng lên: “Trước khi ra lò, ngươi lấy tên chochúng đi, mỗi một thanh kiếm đều phải có một cái tên.”Ngự Vân Tưởng cười nói: “Bộ phi kiếm này của ngươi có tiềm lực không tầmthường, có thể dung hợp với phân thần của ngươi, ngưng tụ kiếm linh, đánh vỡgiới hạn người và thần. Người người cần có tên, mới có thể thông linh và giáctỉnh từ trong ngơ ngơ ngác ngác, kiếm cũng giống như vậy. Thần kiếm có tiếng,mới có thể thông linh.”Sở Hi Thanh rơi vào suy ngẫm, sau đó lại cười nói: “Vậy thì gọi là Cửu DiệuThần Luân kiếm đi, tên của cửu kiếm chia làm Mộc tinh, THủy tinh, Hỏa tinh,Thổ tinh, Kim tinh, Tả phụ, Hữu bật, Thái âm, Thái dương.”Đây là ‘Cửu Diệu’ bên trong các ngôi sao trên trời bây giờ.Vừa hay ứng đối với chín loại sức mạnh trong kiếm là ‘Sinh, tử, phong, lôi,kim, mộc, thủy, hỏa, thổ’.“Tên rất hay!”Ngự Vân Tưởng vừa nghe đã biết hàm nghĩa của bộ kiếm này, hắn khẽ mỉmcười, lại bắt một đạo ấn quyết, sau đó hô lên một tiếng: “Lên!”Nắp đỉnh lập tức bay lên, chín đạo ánh sáng bay vọt ra ngoài, chúng quay quanhkhông trung, sau đó liền tự động rơi vào trước người Sở Hi Thanh.Chúng nó đã khôi phục hình dáng trường kiếm, trôi nổi quanh người Sở HiThanh.Sở Hi Thanh ngưng thần đánh giá, lập tức vô cùng vui mừng.Chín thanh kiếm này đều dài bốn thước, toàn thân đỏ như máu, đáy kiếm đượckhắc một phù văn màu vàng óng.Trên thân kiếm có rất nhiều hoa văn chất gỗ, rồi lại lóe lên hàn quang mà kimloại mới có.

Sở Hi Thanh rời núi mấy tháng, toàn bộ tâm trí đã hướng về một nơi.

Nhưng sau khi hắn trở về Vô Tướng thần sơn, thì không chạy trở về Thiên Lan

cư để gặp tức phụ, mà hóa thân thành tia chớp, lao về phía Thiên Khí viện.

Từ khi bí cảnh thời gian kết thúc đã được gần nửa năm, chín cành tùng Mộc

Kiếm Tiên cho hắn cũng đã được chế tạo thành phi kiếm, chỉ chờ hắn đi lấy.

Hắn rất nhờ tức phụ, cũng rất nhớ Lục Loạn Ly và Bạch Tiểu Chiêu. . .

Nhưng bây giờ, kiếm vẫn quan trọng hơn. . .

Sở Hi Thanh vừa đến Thiên Khí viện, liền bị một nguồn sức mạnh hút vào trong

một căn nhà đá có ống khói cực lớn.

Nơi này nắm ở phía nam ‘Tam Muội Luyện Thần đỉnh’ cao khoảng 170 trượng,

dài rộng khoảng bảy mươi trượng.

Ngự Vân Tưởng đang ngồi xếp bằng ở đây, trước người hắn là một trong tám

mươi mốt phân đỉnh của Tam Muội Luyện Thần đỉnh, nó cũng cao đến bảy

trượng, rộng năm trượng.

“Ngươi về rất đúng lúc.” Ngự Vân Tưởng chỉ chỉ chiếc kim đỉnh ba chân ở phía

trước: “Đừng lãng phí thời gian, mau đưa tinh huyết của ngươi vào trong đó đi.

Chín cành Huyết tùng này không ngừng hấp thu hỏa lực, khiến cho mấy cái

phân đỉnh ở quanh đây không thể luyện khí.”

Điều này khiến cho rất nhiều Khí sư của Thiên Khí viện không có đỉnh để dùng,

làm lỡ cuộc làm ăn mấy triệu lượng bạc.

Sở Hi Thanh không dám chậm trễ, lập tức bức ra chín giọt tinh huyết bản mệnh

rồi đánh vào trong đỉnh.

Hắn đã được Ngự Vân Tưởng thông báo trước, cho nên đã dùng rất nhiều vật

đại bổ.

Vì vậy, dù đã bức chín giọt tinh huyết bản mệnh, sắc mặt của hắn chỉ hơi tái

nhợt, toàn thân vẫn rất tốt.

Ngự Vân Tưởng rất hài lòng, cũng rất kinh ngạc: “Không nghĩ đến Hi Thanh

ngươi nhìn qua suy yếu không chịu nổi, dương khí không đủ, dáng vẻ như tửu

sắc quá độ, nhưng lại là một đồng nam. Nguyên dương trong tinh huyết cực kỳ

tinh khiết, và dồi dào!”

“Không tệ! Không tệ! Máu của đồng nam Thuần Dương mười máu năm, quả

thật là không tầm thường. Có chín giọt tinh huyết này của ngươi, uy lực của

chín thanh kiếm trong này sẽ tăng thêm một phần mười. Chí dương chí cương,

chí thuần chí tịnh, có thể khắc chế tất cả yêu ma trên thế gian. Hi Thanh ngươi

phải cố gắng duy trì, không nên để người khác làm hỏng nguyên dương. Người

tu hành chúng ta, cần nữ nhân để làm gì?”

Hắn biết Sở Hi Thanh có Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết.

Chỉ là tinh huyết bản mệnh không phải thứ Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết có thể

bổ túc dễ dàng.

Hơn nữa, chín giọt tinh huyết này của Sở Hi Thanh quả thực là dương khí bức

người.

Ngự Vân Tưởng nghĩ thầm, nói không chừng sau này mình còn phải thu mua

vài giọt tinh huyết từ chỗ của Sở Hi Thanh.

Lại vật thần kỳ như vậy, không thể để nữ nhân làm hỏng.

Sở Hi Thanh giữ được thân đồng nam càng lâu, uy lực của tinh huyết lại càng

mạnh.

Sắc mặt Sở Hi Thanh thì lại đen xì, cảm giác lời này của Ngự Vân Tưởng có

chút khó nghe.

Cần gì phải nói ra miệng?

Huống hồ, vị Ngự đại trưởng lão này cũng có vài vị phu nhân, có tư cách gì nói

câu ‘người tu hành chúng ta, cần nữ nhân để làm gì’ với hắn?

Tuy nhiên, Sở Hi Thanh vẫn quan tâm đến chín thanh kiếm ở trong đỉnh hơn.

Ngự Vân Tưởng lảm nhảm vài câu xong thì bắt đầu tập trung tinh thần, hai tay

kết ấn quyết, thao túng Tam muội thần hỏa trong đỉnh, còn cả chín loại lực

lượng lôi đình ở bên trong đỉnh.

Khoảng tầm một cánh giờ sau, cái kim đỉnh ba chân cao bảy trượng này bắt đầu

rung động, nắp đỉnh sắp không ép được.

“Xong rồi!” Mắt Ngự Vân Tưởng sáng lên: “Trước khi ra lò, ngươi lấy tên cho

chúng đi, mỗi một thanh kiếm đều phải có một cái tên.”

Ngự Vân Tưởng cười nói: “Bộ phi kiếm này của ngươi có tiềm lực không tầm

thường, có thể dung hợp với phân thần của ngươi, ngưng tụ kiếm linh, đánh vỡ

giới hạn người và thần. Người người cần có tên, mới có thể thông linh và giác

tỉnh từ trong ngơ ngơ ngác ngác, kiếm cũng giống như vậy. Thần kiếm có tiếng,

mới có thể thông linh.”

Sở Hi Thanh rơi vào suy ngẫm, sau đó lại cười nói: “Vậy thì gọi là Cửu Diệu

Thần Luân kiếm đi, tên của cửu kiếm chia làm Mộc tinh, THủy tinh, Hỏa tinh,

Thổ tinh, Kim tinh, Tả phụ, Hữu bật, Thái âm, Thái dương.”

Đây là ‘Cửu Diệu’ bên trong các ngôi sao trên trời bây giờ.

Vừa hay ứng đối với chín loại sức mạnh trong kiếm là ‘Sinh, tử, phong, lôi,

kim, mộc, thủy, hỏa, thổ’.

“Tên rất hay!”

Ngự Vân Tưởng vừa nghe đã biết hàm nghĩa của bộ kiếm này, hắn khẽ mỉm

cười, lại bắt một đạo ấn quyết, sau đó hô lên một tiếng: “Lên!”

Nắp đỉnh lập tức bay lên, chín đạo ánh sáng bay vọt ra ngoài, chúng quay quanh

không trung, sau đó liền tự động rơi vào trước người Sở Hi Thanh.

Chúng nó đã khôi phục hình dáng trường kiếm, trôi nổi quanh người Sở Hi

Thanh.

Sở Hi Thanh ngưng thần đánh giá, lập tức vô cùng vui mừng.

Chín thanh kiếm này đều dài bốn thước, toàn thân đỏ như máu, đáy kiếm được

khắc một phù văn màu vàng óng.

Trên thân kiếm có rất nhiều hoa văn chất gỗ, rồi lại lóe lên hàn quang mà kim

loại mới có.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh rời núi mấy tháng, toàn bộ tâm trí đã hướng về một nơi.Nhưng sau khi hắn trở về Vô Tướng thần sơn, thì không chạy trở về Thiên Lancư để gặp tức phụ, mà hóa thân thành tia chớp, lao về phía Thiên Khí viện.Từ khi bí cảnh thời gian kết thúc đã được gần nửa năm, chín cành tùng MộcKiếm Tiên cho hắn cũng đã được chế tạo thành phi kiếm, chỉ chờ hắn đi lấy.Hắn rất nhờ tức phụ, cũng rất nhớ Lục Loạn Ly và Bạch Tiểu Chiêu. . .Nhưng bây giờ, kiếm vẫn quan trọng hơn. . .Sở Hi Thanh vừa đến Thiên Khí viện, liền bị một nguồn sức mạnh hút vào trongmột căn nhà đá có ống khói cực lớn.Nơi này nắm ở phía nam ‘Tam Muội Luyện Thần đỉnh’ cao khoảng 170 trượng,dài rộng khoảng bảy mươi trượng.Ngự Vân Tưởng đang ngồi xếp bằng ở đây, trước người hắn là một trong támmươi mốt phân đỉnh của Tam Muội Luyện Thần đỉnh, nó cũng cao đến bảytrượng, rộng năm trượng.“Ngươi về rất đúng lúc.” Ngự Vân Tưởng chỉ chỉ chiếc kim đỉnh ba chân ở phíatrước: “Đừng lãng phí thời gian, mau đưa tinh huyết của ngươi vào trong đó đi.Chín cành Huyết tùng này không ngừng hấp thu hỏa lực, khiến cho mấy cáiphân đỉnh ở quanh đây không thể luyện khí.”Điều này khiến cho rất nhiều Khí sư của Thiên Khí viện không có đỉnh để dùng,làm lỡ cuộc làm ăn mấy triệu lượng bạc.Sở Hi Thanh không dám chậm trễ, lập tức bức ra chín giọt tinh huyết bản mệnhrồi đánh vào trong đỉnh.Hắn đã được Ngự Vân Tưởng thông báo trước, cho nên đã dùng rất nhiều vậtđại bổ.Vì vậy, dù đã bức chín giọt tinh huyết bản mệnh, sắc mặt của hắn chỉ hơi táinhợt, toàn thân vẫn rất tốt.Ngự Vân Tưởng rất hài lòng, cũng rất kinh ngạc: “Không nghĩ đến Hi Thanhngươi nhìn qua suy yếu không chịu nổi, dương khí không đủ, dáng vẻ như tửusắc quá độ, nhưng lại là một đồng nam. Nguyên dương trong tinh huyết cực kỳtinh khiết, và dồi dào!”“Không tệ! Không tệ! Máu của đồng nam Thuần Dương mười máu năm, quảthật là không tầm thường. Có chín giọt tinh huyết này của ngươi, uy lực củachín thanh kiếm trong này sẽ tăng thêm một phần mười. Chí dương chí cương,chí thuần chí tịnh, có thể khắc chế tất cả yêu ma trên thế gian. Hi Thanh ngươiphải cố gắng duy trì, không nên để người khác làm hỏng nguyên dương. Ngườitu hành chúng ta, cần nữ nhân để làm gì?”Hắn biết Sở Hi Thanh có Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết.Chỉ là tinh huyết bản mệnh không phải thứ Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết có thểbổ túc dễ dàng.Hơn nữa, chín giọt tinh huyết này của Sở Hi Thanh quả thực là dương khí bứcngười.Ngự Vân Tưởng nghĩ thầm, nói không chừng sau này mình còn phải thu muavài giọt tinh huyết từ chỗ của Sở Hi Thanh.Lại vật thần kỳ như vậy, không thể để nữ nhân làm hỏng.Sở Hi Thanh giữ được thân đồng nam càng lâu, uy lực của tinh huyết lại càngmạnh.Sắc mặt Sở Hi Thanh thì lại đen xì, cảm giác lời này của Ngự Vân Tưởng cóchút khó nghe.Cần gì phải nói ra miệng?Huống hồ, vị Ngự đại trưởng lão này cũng có vài vị phu nhân, có tư cách gì nóicâu ‘người tu hành chúng ta, cần nữ nhân để làm gì’ với hắn?Tuy nhiên, Sở Hi Thanh vẫn quan tâm đến chín thanh kiếm ở trong đỉnh hơn.Ngự Vân Tưởng lảm nhảm vài câu xong thì bắt đầu tập trung tinh thần, hai taykết ấn quyết, thao túng Tam muội thần hỏa trong đỉnh, còn cả chín loại lựclượng lôi đình ở bên trong đỉnh.Khoảng tầm một cánh giờ sau, cái kim đỉnh ba chân cao bảy trượng này bắt đầurung động, nắp đỉnh sắp không ép được.“Xong rồi!” Mắt Ngự Vân Tưởng sáng lên: “Trước khi ra lò, ngươi lấy tên chochúng đi, mỗi một thanh kiếm đều phải có một cái tên.”Ngự Vân Tưởng cười nói: “Bộ phi kiếm này của ngươi có tiềm lực không tầmthường, có thể dung hợp với phân thần của ngươi, ngưng tụ kiếm linh, đánh vỡgiới hạn người và thần. Người người cần có tên, mới có thể thông linh và giáctỉnh từ trong ngơ ngơ ngác ngác, kiếm cũng giống như vậy. Thần kiếm có tiếng,mới có thể thông linh.”Sở Hi Thanh rơi vào suy ngẫm, sau đó lại cười nói: “Vậy thì gọi là Cửu DiệuThần Luân kiếm đi, tên của cửu kiếm chia làm Mộc tinh, THủy tinh, Hỏa tinh,Thổ tinh, Kim tinh, Tả phụ, Hữu bật, Thái âm, Thái dương.”Đây là ‘Cửu Diệu’ bên trong các ngôi sao trên trời bây giờ.Vừa hay ứng đối với chín loại sức mạnh trong kiếm là ‘Sinh, tử, phong, lôi,kim, mộc, thủy, hỏa, thổ’.“Tên rất hay!”Ngự Vân Tưởng vừa nghe đã biết hàm nghĩa của bộ kiếm này, hắn khẽ mỉmcười, lại bắt một đạo ấn quyết, sau đó hô lên một tiếng: “Lên!”Nắp đỉnh lập tức bay lên, chín đạo ánh sáng bay vọt ra ngoài, chúng quay quanhkhông trung, sau đó liền tự động rơi vào trước người Sở Hi Thanh.Chúng nó đã khôi phục hình dáng trường kiếm, trôi nổi quanh người Sở HiThanh.Sở Hi Thanh ngưng thần đánh giá, lập tức vô cùng vui mừng.Chín thanh kiếm này đều dài bốn thước, toàn thân đỏ như máu, đáy kiếm đượckhắc một phù văn màu vàng óng.Trên thân kiếm có rất nhiều hoa văn chất gỗ, rồi lại lóe lên hàn quang mà kimloại mới có.

Chương 1215: Cửu Diệu Thần Luân kiếm