Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1225: Cũng bị hút khô

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Trên đường trở về Thiên Lan cư, tâm tư của Kế Tiễn Tiễn đã phân vân xoắnxuýt thành cái bánh quẩy, ngay cả khuôn mặt tuấn mỹ của Sở Hi Thanh màcũng không thể khiến nàng hứng thú.Cả đoạn đường này, Kế Tiễn Tiễn đều đang suy nghĩ nên làm gì để hóa giải kiếpnạn này.Hay là trực tiếp lật bàn, trở về thành Vọng An?Không được!Kế Tiễn Tiễn nghĩ sư huynh đặt rất nhiều kỳ vọng vào nàng, sao nàng có thể rờiđi vào lúc này?Mà lại, một khi nghĩ đến phải rời khỏi Sở Hi Thanh, trong lòng Kế Tiễn Tiễnliền sinh ra cảm giác kỳ không cam lòng và không nỡ.Nàng cũng không hiểu vì sao mình lại có cảm giác này.Kế Tiễn Tiễn trái lo phải nghĩ, nhận định là mình cam không lòng khi nhiệm vụthất bại.Bắt đầu từ khi nàng xuất đạo đến nay, nào từng thất bại lần nào?Kế Tiễn Tiễn nghĩ thầm, nhất định còn có biện pháp!Sở Hi Thanh hoàn toàn không biết tâm tư của Kế Tiễn Tiễn, hắn vẫn tiếp tụcbay về phía Thiên Lan cư.Khóe mắt của hắn lại quét đến một người, nhất thời thần sắc hơi động, nhìn vềphía bên trái của mình.Tại sườn núi ở phía nam, đang có một nam một nữ ở đó.Nam dáng vẻ tầm trung, chắp tay sau lưng, thân thể thẳng tắp, nữ thì lại khéoléo dựa vào người.Hai người đều quay lưng về phía hắn, nhìn về phong cảnh ở phương xa, vànhtay và tóc mai chạm vào nhau, rất là thân thiết.Sở Hi Thanh nhận ra thân phận của hai người từ bóng lưng của bọn họ, trongmắt hắn không khỏi hiện ra một tia kỳ dị.“Đó là Thiên Diệp Tiên Tử và Lệ Thiên Công đúng không? Sao bọn họ lại tự lạivới nhau rồi?”“Đã tụ lại từ lâu rồi.”Kế Tiễn Tiễn vốn muốn nói ‘gian phu dâm phụ’, nhưng nàng nghĩ đến việc LệThiên Công chữa trị và cường hóa miễn phí vài món pháp bảo cho mình, chonên Kế Tiễn Tiễn vẫn hạ miệng lưu đức: “Ngươi rời đi không được ba ngày, nữnhân này liền tách khỏi Đạo Đao Tán Nhân, tụ lại với Lệ Thiên Công, vì thế màcòn nhấc lên một trận phong ba ở trong Thần Đan viện.”“Sau khi Thiên Diệp Tiên Tử này trèo lên Lệ Thiên Công, hai người lại thânmật như keo như sơn. Nhưng tên Lệ Thiên Công này cũng coi như là biết chừngmực, hai người vẫn luôn lêu lổng ở bên ngoài, chưa bao giờ đưa nữ nhân nàyvào Thiên Lan cư. . .”Ngay khi Kế Tiễn Tiễn nói chuyện, Lệ Thiên Công cũng phát hiện ra thứ khácthường ở sau lưng, hắn quay đầu lại thì nhìn thấy Sở Hi Thanh, đầu tiên là vuimừng một trận, sau đó lại ngượng ngùng mà thi lễ với Sở Hi Thanh: “Lệ ThiênCông cung nghênh chủ thượng trở về.”“Đứng lên đi.” Sở Hi Thanh hơi vung tay lên, nở nụ cười rộng lượng và ôn hòa:“Sở mỗ đến không đúng lúc, quấy rầy đôi tình nhân. Các ngươi tiếp tục đi, coinhư ta chưa từng đến.”Sau khi hắn quay đầu lại, liền dặn dò Kế Tiễn Tiễn: “Cái tên này vẫn quá nhàn,ngươi sắp xếp vài việc cho hắn đi, hoặc là nhận thêm vài đơn hàng, đừng để hắnrảnh rỗi.”Kế Tiễn Tiễn lập tức trả lời: “Đã rõ!”Nàng cũng đã chướng mắt hai người này rồi.Tuy rằng Lệ Thiên Công không đưa nữ nhân này vào Thiên Lan cư, nhưng dùsao Thiên Diệp Tiên Tử cũng loanh quanh ở bên ngoài Thiên Lan cư.Kế Tiễn Tiễn cũng gặp phải mấy lần, luôn sẽ liên tưởng đến vài chuyện đâuđâu, cảm thấy hơi khó chịu.Cách đó mười mấy trượng, thần sắc Lệ Thiên Công hơi nghiêm túc.Hắn không nghe thấy câu nói kia của Sở Hi Thanh, nhưng lại cảm thấy hơi bấtan, chỉ cảm thấy chột dạ không thôi, nội tâm run rẩy.“Diệp Diệp, ta phải trở về, chủ thượng đã trở về rồi, ta không tiện ở bên ngoài.Diệp Diệp, ngươi cứ về nhà trước đi, chờ ta rảnh rỗi thì sẽ tìm người đi dungoạn đạp thanh.”“Đi thôi!” Thiên Diệp Tiên Tử vô cùng dịu ngoan, nàng nhu tình như nước màsửa sang cổ áo cho Lệ Thiên Công: “Thiên Công ngươi có thể trở thành Đạo thịcủa Vô Cực Đao Quân, đây là một cơ duyên to lớn. Toàn bộ Vô Tướng thần sơnbây giờ, có không biết bao nhiêu người hâm mộ ngươi.”“Vì vậy, ngươi ở trong Thiên Lan cư không thể bất cẩn, nhất định phải phụngdưỡng chủ thượng cho tốt, phải nói năng cẩn thận, không để người khác bắtđược sai lầm. Còn nữa, chuyện ta nhờ vả, Thiên Công ngươi nhất định phải nhớở trong lòng.”Chuyện Thiên Diệp Tiên Tử nhờ Lệ Thiên Công, chính là cái danh ngạch ‘Đạothị’ còn lại.Nàng vừa nói chuyện vừa liếc mắt nhìn bóng lưng của Sở Hi Thanh.Đây chính là thánh truyền trẻ tuổi nhất của Vô Tướng thần tông bây giờ!Hơn nữa, trên giang hồ còn có lời đồn, thiên phú của người này còn vượt qua cảBá Võ Vương.Triều đình không tiếc đắc tội với Vô Tướng thần tông, cũng muốn g**t ch*t SởHi Thanh ở trong Quy Khư. Tông chủ Lý Trường Sinh thì lại giết vào kinhthành, quét ngang tất cả cao thủ đại nội trong hoàng cung.Có người nói, bản thân thiên tử cũng bị thương không nhẹ.Có thể tưởng tượng được, địa vị của vị Vô Cực Đao Quân này ở trong VôTướng thần tông là như thế nào.Cũng có thể nghĩ được, Đạo thị của Vô Cực Đao Quân sẽ có tiền đồ gì! 

Trên đường trở về Thiên Lan cư, tâm tư của Kế Tiễn Tiễn đã phân vân xoắn

xuýt thành cái bánh quẩy, ngay cả khuôn mặt tuấn mỹ của Sở Hi Thanh mà

cũng không thể khiến nàng hứng thú.

Cả đoạn đường này, Kế Tiễn Tiễn đều đang suy nghĩ nên làm gì để hóa giải kiếp

nạn này.

Hay là trực tiếp lật bàn, trở về thành Vọng An?

Không được!

Kế Tiễn Tiễn nghĩ sư huynh đặt rất nhiều kỳ vọng vào nàng, sao nàng có thể rời

đi vào lúc này?

Mà lại, một khi nghĩ đến phải rời khỏi Sở Hi Thanh, trong lòng Kế Tiễn Tiễn

liền sinh ra cảm giác kỳ không cam lòng và không nỡ.

Nàng cũng không hiểu vì sao mình lại có cảm giác này.

Kế Tiễn Tiễn trái lo phải nghĩ, nhận định là mình cam không lòng khi nhiệm vụ

thất bại.

Bắt đầu từ khi nàng xuất đạo đến nay, nào từng thất bại lần nào?

Kế Tiễn Tiễn nghĩ thầm, nhất định còn có biện pháp!

Sở Hi Thanh hoàn toàn không biết tâm tư của Kế Tiễn Tiễn, hắn vẫn tiếp tục

bay về phía Thiên Lan cư.

Khóe mắt của hắn lại quét đến một người, nhất thời thần sắc hơi động, nhìn về

phía bên trái của mình.

Tại sườn núi ở phía nam, đang có một nam một nữ ở đó.

Nam dáng vẻ tầm trung, chắp tay sau lưng, thân thể thẳng tắp, nữ thì lại khéo

léo dựa vào người.

Hai người đều quay lưng về phía hắn, nhìn về phong cảnh ở phương xa, vành

tay và tóc mai chạm vào nhau, rất là thân thiết.

Sở Hi Thanh nhận ra thân phận của hai người từ bóng lưng của bọn họ, trong

mắt hắn không khỏi hiện ra một tia kỳ dị.

“Đó là Thiên Diệp Tiên Tử và Lệ Thiên Công đúng không? Sao bọn họ lại tự lại

với nhau rồi?”

“Đã tụ lại từ lâu rồi.”

Kế Tiễn Tiễn vốn muốn nói ‘gian phu dâm phụ’, nhưng nàng nghĩ đến việc Lệ

Thiên Công chữa trị và cường hóa miễn phí vài món pháp bảo cho mình, cho

nên Kế Tiễn Tiễn vẫn hạ miệng lưu đức: “Ngươi rời đi không được ba ngày, nữ

nhân này liền tách khỏi Đạo Đao Tán Nhân, tụ lại với Lệ Thiên Công, vì thế mà

còn nhấc lên một trận phong ba ở trong Thần Đan viện.”

“Sau khi Thiên Diệp Tiên Tử này trèo lên Lệ Thiên Công, hai người lại thân

mật như keo như sơn. Nhưng tên Lệ Thiên Công này cũng coi như là biết chừng

mực, hai người vẫn luôn lêu lổng ở bên ngoài, chưa bao giờ đưa nữ nhân này

vào Thiên Lan cư. . .”

Ngay khi Kế Tiễn Tiễn nói chuyện, Lệ Thiên Công cũng phát hiện ra thứ khác

thường ở sau lưng, hắn quay đầu lại thì nhìn thấy Sở Hi Thanh, đầu tiên là vui

mừng một trận, sau đó lại ngượng ngùng mà thi lễ với Sở Hi Thanh: “Lệ Thiên

Công cung nghênh chủ thượng trở về.”

“Đứng lên đi.” Sở Hi Thanh hơi vung tay lên, nở nụ cười rộng lượng và ôn hòa:

“Sở mỗ đến không đúng lúc, quấy rầy đôi tình nhân. Các ngươi tiếp tục đi, coi

như ta chưa từng đến.”

Sau khi hắn quay đầu lại, liền dặn dò Kế Tiễn Tiễn: “Cái tên này vẫn quá nhàn,

ngươi sắp xếp vài việc cho hắn đi, hoặc là nhận thêm vài đơn hàng, đừng để hắn

rảnh rỗi.”

Kế Tiễn Tiễn lập tức trả lời: “Đã rõ!”

Nàng cũng đã chướng mắt hai người này rồi.

Tuy rằng Lệ Thiên Công không đưa nữ nhân này vào Thiên Lan cư, nhưng dù

sao Thiên Diệp Tiên Tử cũng loanh quanh ở bên ngoài Thiên Lan cư.

Kế Tiễn Tiễn cũng gặp phải mấy lần, luôn sẽ liên tưởng đến vài chuyện đâu

đâu, cảm thấy hơi khó chịu.

Cách đó mười mấy trượng, thần sắc Lệ Thiên Công hơi nghiêm túc.

Hắn không nghe thấy câu nói kia của Sở Hi Thanh, nhưng lại cảm thấy hơi bất

an, chỉ cảm thấy chột dạ không thôi, nội tâm run rẩy.

“Diệp Diệp, ta phải trở về, chủ thượng đã trở về rồi, ta không tiện ở bên ngoài.

Diệp Diệp, ngươi cứ về nhà trước đi, chờ ta rảnh rỗi thì sẽ tìm người đi du

ngoạn đạp thanh.”

“Đi thôi!” Thiên Diệp Tiên Tử vô cùng dịu ngoan, nàng nhu tình như nước mà

sửa sang cổ áo cho Lệ Thiên Công: “Thiên Công ngươi có thể trở thành Đạo thị

của Vô Cực Đao Quân, đây là một cơ duyên to lớn. Toàn bộ Vô Tướng thần sơn

bây giờ, có không biết bao nhiêu người hâm mộ ngươi.”

“Vì vậy, ngươi ở trong Thiên Lan cư không thể bất cẩn, nhất định phải phụng

dưỡng chủ thượng cho tốt, phải nói năng cẩn thận, không để người khác bắt

được sai lầm. Còn nữa, chuyện ta nhờ vả, Thiên Công ngươi nhất định phải nhớ

ở trong lòng.”

Chuyện Thiên Diệp Tiên Tử nhờ Lệ Thiên Công, chính là cái danh ngạch ‘Đạo

thị’ còn lại.

Nàng vừa nói chuyện vừa liếc mắt nhìn bóng lưng của Sở Hi Thanh.

Đây chính là thánh truyền trẻ tuổi nhất của Vô Tướng thần tông bây giờ!

Hơn nữa, trên giang hồ còn có lời đồn, thiên phú của người này còn vượt qua cả

Bá Võ Vương.

Triều đình không tiếc đắc tội với Vô Tướng thần tông, cũng muốn g**t ch*t Sở

Hi Thanh ở trong Quy Khư. Tông chủ Lý Trường Sinh thì lại giết vào kinh

thành, quét ngang tất cả cao thủ đại nội trong hoàng cung.

Có người nói, bản thân thiên tử cũng bị thương không nhẹ.

Có thể tưởng tượng được, địa vị của vị Vô Cực Đao Quân này ở trong Vô

Tướng thần tông là như thế nào.

Cũng có thể nghĩ được, Đạo thị của Vô Cực Đao Quân sẽ có tiền đồ gì! 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Trên đường trở về Thiên Lan cư, tâm tư của Kế Tiễn Tiễn đã phân vân xoắnxuýt thành cái bánh quẩy, ngay cả khuôn mặt tuấn mỹ của Sở Hi Thanh màcũng không thể khiến nàng hứng thú.Cả đoạn đường này, Kế Tiễn Tiễn đều đang suy nghĩ nên làm gì để hóa giải kiếpnạn này.Hay là trực tiếp lật bàn, trở về thành Vọng An?Không được!Kế Tiễn Tiễn nghĩ sư huynh đặt rất nhiều kỳ vọng vào nàng, sao nàng có thể rờiđi vào lúc này?Mà lại, một khi nghĩ đến phải rời khỏi Sở Hi Thanh, trong lòng Kế Tiễn Tiễnliền sinh ra cảm giác kỳ không cam lòng và không nỡ.Nàng cũng không hiểu vì sao mình lại có cảm giác này.Kế Tiễn Tiễn trái lo phải nghĩ, nhận định là mình cam không lòng khi nhiệm vụthất bại.Bắt đầu từ khi nàng xuất đạo đến nay, nào từng thất bại lần nào?Kế Tiễn Tiễn nghĩ thầm, nhất định còn có biện pháp!Sở Hi Thanh hoàn toàn không biết tâm tư của Kế Tiễn Tiễn, hắn vẫn tiếp tụcbay về phía Thiên Lan cư.Khóe mắt của hắn lại quét đến một người, nhất thời thần sắc hơi động, nhìn vềphía bên trái của mình.Tại sườn núi ở phía nam, đang có một nam một nữ ở đó.Nam dáng vẻ tầm trung, chắp tay sau lưng, thân thể thẳng tắp, nữ thì lại khéoléo dựa vào người.Hai người đều quay lưng về phía hắn, nhìn về phong cảnh ở phương xa, vànhtay và tóc mai chạm vào nhau, rất là thân thiết.Sở Hi Thanh nhận ra thân phận của hai người từ bóng lưng của bọn họ, trongmắt hắn không khỏi hiện ra một tia kỳ dị.“Đó là Thiên Diệp Tiên Tử và Lệ Thiên Công đúng không? Sao bọn họ lại tự lạivới nhau rồi?”“Đã tụ lại từ lâu rồi.”Kế Tiễn Tiễn vốn muốn nói ‘gian phu dâm phụ’, nhưng nàng nghĩ đến việc LệThiên Công chữa trị và cường hóa miễn phí vài món pháp bảo cho mình, chonên Kế Tiễn Tiễn vẫn hạ miệng lưu đức: “Ngươi rời đi không được ba ngày, nữnhân này liền tách khỏi Đạo Đao Tán Nhân, tụ lại với Lệ Thiên Công, vì thế màcòn nhấc lên một trận phong ba ở trong Thần Đan viện.”“Sau khi Thiên Diệp Tiên Tử này trèo lên Lệ Thiên Công, hai người lại thânmật như keo như sơn. Nhưng tên Lệ Thiên Công này cũng coi như là biết chừngmực, hai người vẫn luôn lêu lổng ở bên ngoài, chưa bao giờ đưa nữ nhân nàyvào Thiên Lan cư. . .”Ngay khi Kế Tiễn Tiễn nói chuyện, Lệ Thiên Công cũng phát hiện ra thứ khácthường ở sau lưng, hắn quay đầu lại thì nhìn thấy Sở Hi Thanh, đầu tiên là vuimừng một trận, sau đó lại ngượng ngùng mà thi lễ với Sở Hi Thanh: “Lệ ThiênCông cung nghênh chủ thượng trở về.”“Đứng lên đi.” Sở Hi Thanh hơi vung tay lên, nở nụ cười rộng lượng và ôn hòa:“Sở mỗ đến không đúng lúc, quấy rầy đôi tình nhân. Các ngươi tiếp tục đi, coinhư ta chưa từng đến.”Sau khi hắn quay đầu lại, liền dặn dò Kế Tiễn Tiễn: “Cái tên này vẫn quá nhàn,ngươi sắp xếp vài việc cho hắn đi, hoặc là nhận thêm vài đơn hàng, đừng để hắnrảnh rỗi.”Kế Tiễn Tiễn lập tức trả lời: “Đã rõ!”Nàng cũng đã chướng mắt hai người này rồi.Tuy rằng Lệ Thiên Công không đưa nữ nhân này vào Thiên Lan cư, nhưng dùsao Thiên Diệp Tiên Tử cũng loanh quanh ở bên ngoài Thiên Lan cư.Kế Tiễn Tiễn cũng gặp phải mấy lần, luôn sẽ liên tưởng đến vài chuyện đâuđâu, cảm thấy hơi khó chịu.Cách đó mười mấy trượng, thần sắc Lệ Thiên Công hơi nghiêm túc.Hắn không nghe thấy câu nói kia của Sở Hi Thanh, nhưng lại cảm thấy hơi bấtan, chỉ cảm thấy chột dạ không thôi, nội tâm run rẩy.“Diệp Diệp, ta phải trở về, chủ thượng đã trở về rồi, ta không tiện ở bên ngoài.Diệp Diệp, ngươi cứ về nhà trước đi, chờ ta rảnh rỗi thì sẽ tìm người đi dungoạn đạp thanh.”“Đi thôi!” Thiên Diệp Tiên Tử vô cùng dịu ngoan, nàng nhu tình như nước màsửa sang cổ áo cho Lệ Thiên Công: “Thiên Công ngươi có thể trở thành Đạo thịcủa Vô Cực Đao Quân, đây là một cơ duyên to lớn. Toàn bộ Vô Tướng thần sơnbây giờ, có không biết bao nhiêu người hâm mộ ngươi.”“Vì vậy, ngươi ở trong Thiên Lan cư không thể bất cẩn, nhất định phải phụngdưỡng chủ thượng cho tốt, phải nói năng cẩn thận, không để người khác bắtđược sai lầm. Còn nữa, chuyện ta nhờ vả, Thiên Công ngươi nhất định phải nhớở trong lòng.”Chuyện Thiên Diệp Tiên Tử nhờ Lệ Thiên Công, chính là cái danh ngạch ‘Đạothị’ còn lại.Nàng vừa nói chuyện vừa liếc mắt nhìn bóng lưng của Sở Hi Thanh.Đây chính là thánh truyền trẻ tuổi nhất của Vô Tướng thần tông bây giờ!Hơn nữa, trên giang hồ còn có lời đồn, thiên phú của người này còn vượt qua cảBá Võ Vương.Triều đình không tiếc đắc tội với Vô Tướng thần tông, cũng muốn g**t ch*t SởHi Thanh ở trong Quy Khư. Tông chủ Lý Trường Sinh thì lại giết vào kinhthành, quét ngang tất cả cao thủ đại nội trong hoàng cung.Có người nói, bản thân thiên tử cũng bị thương không nhẹ.Có thể tưởng tượng được, địa vị của vị Vô Cực Đao Quân này ở trong VôTướng thần tông là như thế nào.Cũng có thể nghĩ được, Đạo thị của Vô Cực Đao Quân sẽ có tiền đồ gì! 

Chương 1225: Cũng bị hút khô