Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1233: Thẻ thần chiêu (4)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Chờ đến khi Tông Tam Bình điều khiển thuyền đến gần, mới phát hiện nguyênnhân náo nhiệt ở đây, chính là vì một người.Một thiếu niên có lông mày màu tím, khí chất ôn hòa như làn nước mùa xuân.Còn đệ tử của Vô Tướng thần tông ở nơi này thì cũng không khác với ngày xưa.Bọn họ vây quanh bảng hiệu của sơn môn để nghiên cứu võ đạo, thỉnh thoảnglại dùng ánh mắt sắc bén để nhìn thiếu niên lông mày tím kia.Nhưng khu chợ nhỏ ở bên dưới, lại có rất nhiều nhân vật giang hồ. Bọn họ nhỏgiọng bàn luận gì đó, thỉnh thoảng lại nhìn thiếu niên lông mày tím và nhìn lêntrên đỉnh núi.Sau đó, những người này lại thất vọng mà thu hồi tầm mắt, đồng thời còn hiệnlên vẻ châm chọc.Tông Tam Bình cau mày, hắn đang muốn tìm hiểu rõ ràng, thì lại nhìn thấy mộtbóng người quen thuộc rơi vào thuyền của hắn.Đó là người nằm trong ‘Vô Tướng Tam Hữu’ với hắn, Kiếm Tàng Phong, Kiếmsư đệ.“Chúc mừng Tông trưởng lão.” Kiếm Tàng Phong cười híp mắt, ôm quyền nói:“Không ngờ gặp mặt lần nữa, thì trưởng lão đã bước vào hàng ngũ tam phẩm.Thật đáng mừng, trưởng lão bây giờ còn chưa đến ba mươi tuổi, tương lai có hivọng thành đạo nha.”Tông Tam Bình lại không cho hắn sắc mặt tốt, hắn trầm mặt nói: “Ta muốnngươi đến chúc mừng sao? Còn nữa, nói tiếng người, đừng ép ta đánh ngươi.”Kiếm Tàng Phong liền hít một tiếng: “Sư huynh hơi vội vàng rồi, thật ra còn cóthể áp chế và tích lũy thêm. May mà căn cơ của sư huynh khá vững chắc, saunày còn có thể bù đắp lại.”“Sao ta lại không biết? Chỉ là thời gian không chờ người.”Tông Tam Bình liếc mắt nhìn Kiếm Tàng Phong một chút: “Ta khuyên ngươicũng đừng kéo dài nữa, ma kiếp sắp đến, chúng ta không nhanh chóng tiến lên,lấy cái gì để ứng phó với những thần ma kia?”Kiếm Tàng Phong lại cười khổ: “Ta vẫn phải chờ một chút, căn cơ không ổn,cưỡng ép thăng cấp cũng không làm nên chuyện gì. Vào nhị phẩm mà không cósức chiến đấu trong năm mươi vị trí đầu Thiên Bảng, vậy cũng chỉ là gà chógiun dế trước mặt đám thân ma kia mà thôi.”“Tính cách của ngươi quả thật là giống hệt với sư tôn ngươi.”Tông Tam Bình hừ một tiếng: “Cố gắng nhanh lên một chút, ngươi đừng để vịtiểu sư đệ kia của chúng ta vượt qua, lúc đấy lại thành trò cười.”Cái tên này cũng mắng cả hắn luôn, tu vị nhị phẩm lại có sức chiến đấu ThiênBảng, thế gian này có bao nhiêu người có thể làm được?Chỉ huy sứ Thiên nha Cẩm y vệ Tiếu Hồng Trần là một, nhưng cũng chỉ xếphạng 99 Thiên Bảng.Sau đó, Tông Tam Bình lại nhìn xuống phía dưới: “Ngươi kia là thế nào? HÌnhnhư là Tử Mi Thiên Quân – Thủy Như Ca của Tinh Tú tiên tông?”“Chính là người này.” Kiếm Tàng Phong gật đầu nói: “Hắn đến đây khiêu chiếnSở Hi Thanh, đã chờ ở đây bảy ngày rồi.Tông Tam Bình lập tức hiểu hết mọi chuyện, hắn nhíu chặt lông mày: “Tiểu sưđệ đâu?”Tên kia sẽ không sợ chứ?Tông Tam Bình hơi suy nghĩ một chút, liền bài trừ khả năng này.Dù Sở Hi Thanh bại bởi Thủy Như Ca thì thế nào?Hắn vẫn có thể tuy bại mà vinh!Dù sao Sở Hi Thanh bây cũng chỉ là lục phẩm.Thiên phú của hắn cũng nhất định nằm trên Thủy Như Ca.Người nào trong giang hồ mà không biết Sở Hi Thanh mới tu hành được có hainăm?Hơn nữa, với tính cách ngoan cường và cứng cỏi của Sở Hi Thanh, hắn còn cócan đảm khiêu chiến các thần linh kia, sao lại sợ Thủy Như Ca?“Thủy Như Ca này đến không đúng lúc.”Kiếm Tàng Phong sờ sờ mũi: “Sở Hi Thanh đang ôm Huyết Nhai thần đaotrong Thiên Lan cư, đã bảy ngày bảy đêm không động đậy rồi. Nghe nói NhaiTí đao ý của hắn đã lên đến tầng mười bảy.”Tông Tam Bình nhất thời hít một ngụm khí lạnh.Phải biết, Thiên Bình võ ý mạnh nhất của hắn cũng chỉ mới lên đến tầng mườichín thôi, hơn nữa mỗi một tầng tiếp theo đều khó khăn và gian nan hơn trướcnhiều.Tu vị của tiểu sư đệ chỉ là lục phẩm, Nhai Tí đao ý lại lên đến tầng mười bảyrồi?Kiếm Tàng Phong liếc mắt nhìn xuống bên dưới: “Việc này cũng không tiệngiải thích với người ngoài, chỉ có thể nói tiểu sư đệ đang bế quan, nhưng có lẽ làkhông có bao nhiêu người tin tưởng cách nói này.”Thật ra hắn có tâm ứng chiến thay Sở Hi Thanh, nhưng sẽ bị người khác nói lấylớn h**p nhỏ.Tông Tam Bình không khỏi nhíu chặt lông mày.Sau đó hắn cũng lười để ý: “Cũng không cần giải thích. Võ tu chúng ta, chỉ cầnkhông thẹn với lòng là được, cần gì phải để ý ánh mắt người ngoài? Huống hồ,thanh danh của tiểu sư đệ quá cao rồi, bây giờ ép xuống một chút cũng chưachắc đã không phải chuyện tốt.”Kiếm Tàng Phong cười híp mắt gật đầu: “Ta cũng nghĩ như vậy.”Tông Tam Bình liếc mắt nhìn hắn, sau đó lại hơi nhụt chí.Cái tên này quả thật là không để ý đến danh tiếng.Rõ ràng là lấy thân tứ phẩm mà đã có sức chiến đấu cấp Địa Bảng, nhưng giờvẫn bừa bãi vô danh, ngay cả Luận Võ lâu và Thiên Cơ các cũng không biết sựtồn tại của hắn.Tiểu sư đệ thì mới chỉ là mầm non, nhưng lại lộ hết tất cả sắc bén.Kiếm Tàng Phong thì lại ‘cẩu’ đến cực điểm

Chờ đến khi Tông Tam Bình điều khiển thuyền đến gần, mới phát hiện nguyên

nhân náo nhiệt ở đây, chính là vì một người.

Một thiếu niên có lông mày màu tím, khí chất ôn hòa như làn nước mùa xuân.

Còn đệ tử của Vô Tướng thần tông ở nơi này thì cũng không khác với ngày xưa.

Bọn họ vây quanh bảng hiệu của sơn môn để nghiên cứu võ đạo, thỉnh thoảng

lại dùng ánh mắt sắc bén để nhìn thiếu niên lông mày tím kia.

Nhưng khu chợ nhỏ ở bên dưới, lại có rất nhiều nhân vật giang hồ. Bọn họ nhỏ

giọng bàn luận gì đó, thỉnh thoảng lại nhìn thiếu niên lông mày tím và nhìn lên

trên đỉnh núi.

Sau đó, những người này lại thất vọng mà thu hồi tầm mắt, đồng thời còn hiện

lên vẻ châm chọc.

Tông Tam Bình cau mày, hắn đang muốn tìm hiểu rõ ràng, thì lại nhìn thấy một

bóng người quen thuộc rơi vào thuyền của hắn.

Đó là người nằm trong ‘Vô Tướng Tam Hữu’ với hắn, Kiếm Tàng Phong, Kiếm

sư đệ.

“Chúc mừng Tông trưởng lão.” Kiếm Tàng Phong cười híp mắt, ôm quyền nói:

“Không ngờ gặp mặt lần nữa, thì trưởng lão đã bước vào hàng ngũ tam phẩm.

Thật đáng mừng, trưởng lão bây giờ còn chưa đến ba mươi tuổi, tương lai có hi

vọng thành đạo nha.”

Tông Tam Bình lại không cho hắn sắc mặt tốt, hắn trầm mặt nói: “Ta muốn

ngươi đến chúc mừng sao? Còn nữa, nói tiếng người, đừng ép ta đánh ngươi.”

Kiếm Tàng Phong liền hít một tiếng: “Sư huynh hơi vội vàng rồi, thật ra còn có

thể áp chế và tích lũy thêm. May mà căn cơ của sư huynh khá vững chắc, sau

này còn có thể bù đắp lại.”

“Sao ta lại không biết? Chỉ là thời gian không chờ người.”

Tông Tam Bình liếc mắt nhìn Kiếm Tàng Phong một chút: “Ta khuyên ngươi

cũng đừng kéo dài nữa, ma kiếp sắp đến, chúng ta không nhanh chóng tiến lên,

lấy cái gì để ứng phó với những thần ma kia?”

Kiếm Tàng Phong lại cười khổ: “Ta vẫn phải chờ một chút, căn cơ không ổn,

cưỡng ép thăng cấp cũng không làm nên chuyện gì. Vào nhị phẩm mà không có

sức chiến đấu trong năm mươi vị trí đầu Thiên Bảng, vậy cũng chỉ là gà chó

giun dế trước mặt đám thân ma kia mà thôi.”

“Tính cách của ngươi quả thật là giống hệt với sư tôn ngươi.”

Tông Tam Bình hừ một tiếng: “Cố gắng nhanh lên một chút, ngươi đừng để vị

tiểu sư đệ kia của chúng ta vượt qua, lúc đấy lại thành trò cười.”

Cái tên này cũng mắng cả hắn luôn, tu vị nhị phẩm lại có sức chiến đấu Thiên

Bảng, thế gian này có bao nhiêu người có thể làm được?

Chỉ huy sứ Thiên nha Cẩm y vệ Tiếu Hồng Trần là một, nhưng cũng chỉ xếp

hạng 99 Thiên Bảng.

Sau đó, Tông Tam Bình lại nhìn xuống phía dưới: “Ngươi kia là thế nào? HÌnh

như là Tử Mi Thiên Quân – Thủy Như Ca của Tinh Tú tiên tông?”

“Chính là người này.” Kiếm Tàng Phong gật đầu nói: “Hắn đến đây khiêu chiến

Sở Hi Thanh, đã chờ ở đây bảy ngày rồi.

Tông Tam Bình lập tức hiểu hết mọi chuyện, hắn nhíu chặt lông mày: “Tiểu sư

đệ đâu?”

Tên kia sẽ không sợ chứ?

Tông Tam Bình hơi suy nghĩ một chút, liền bài trừ khả năng này.

Dù Sở Hi Thanh bại bởi Thủy Như Ca thì thế nào?

Hắn vẫn có thể tuy bại mà vinh!

Dù sao Sở Hi Thanh bây cũng chỉ là lục phẩm.

Thiên phú của hắn cũng nhất định nằm trên Thủy Như Ca.

Người nào trong giang hồ mà không biết Sở Hi Thanh mới tu hành được có hai

năm?

Hơn nữa, với tính cách ngoan cường và cứng cỏi của Sở Hi Thanh, hắn còn có

can đảm khiêu chiến các thần linh kia, sao lại sợ Thủy Như Ca?

“Thủy Như Ca này đến không đúng lúc.”

Kiếm Tàng Phong sờ sờ mũi: “Sở Hi Thanh đang ôm Huyết Nhai thần đao

trong Thiên Lan cư, đã bảy ngày bảy đêm không động đậy rồi. Nghe nói Nhai

Tí đao ý của hắn đã lên đến tầng mười bảy.”

Tông Tam Bình nhất thời hít một ngụm khí lạnh.

Phải biết, Thiên Bình võ ý mạnh nhất của hắn cũng chỉ mới lên đến tầng mười

chín thôi, hơn nữa mỗi một tầng tiếp theo đều khó khăn và gian nan hơn trước

nhiều.

Tu vị của tiểu sư đệ chỉ là lục phẩm, Nhai Tí đao ý lại lên đến tầng mười bảy

rồi?

Kiếm Tàng Phong liếc mắt nhìn xuống bên dưới: “Việc này cũng không tiện

giải thích với người ngoài, chỉ có thể nói tiểu sư đệ đang bế quan, nhưng có lẽ là

không có bao nhiêu người tin tưởng cách nói này.”

Thật ra hắn có tâm ứng chiến thay Sở Hi Thanh, nhưng sẽ bị người khác nói lấy

lớn h**p nhỏ.

Tông Tam Bình không khỏi nhíu chặt lông mày.

Sau đó hắn cũng lười để ý: “Cũng không cần giải thích. Võ tu chúng ta, chỉ cần

không thẹn với lòng là được, cần gì phải để ý ánh mắt người ngoài? Huống hồ,

thanh danh của tiểu sư đệ quá cao rồi, bây giờ ép xuống một chút cũng chưa

chắc đã không phải chuyện tốt.”

Kiếm Tàng Phong cười híp mắt gật đầu: “Ta cũng nghĩ như vậy.”

Tông Tam Bình liếc mắt nhìn hắn, sau đó lại hơi nhụt chí.

Cái tên này quả thật là không để ý đến danh tiếng.

Rõ ràng là lấy thân tứ phẩm mà đã có sức chiến đấu cấp Địa Bảng, nhưng giờ

vẫn bừa bãi vô danh, ngay cả Luận Võ lâu và Thiên Cơ các cũng không biết sự

tồn tại của hắn.

Tiểu sư đệ thì mới chỉ là mầm non, nhưng lại lộ hết tất cả sắc bén.

Kiếm Tàng Phong thì lại ‘cẩu’ đến cực điểm

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Chờ đến khi Tông Tam Bình điều khiển thuyền đến gần, mới phát hiện nguyênnhân náo nhiệt ở đây, chính là vì một người.Một thiếu niên có lông mày màu tím, khí chất ôn hòa như làn nước mùa xuân.Còn đệ tử của Vô Tướng thần tông ở nơi này thì cũng không khác với ngày xưa.Bọn họ vây quanh bảng hiệu của sơn môn để nghiên cứu võ đạo, thỉnh thoảnglại dùng ánh mắt sắc bén để nhìn thiếu niên lông mày tím kia.Nhưng khu chợ nhỏ ở bên dưới, lại có rất nhiều nhân vật giang hồ. Bọn họ nhỏgiọng bàn luận gì đó, thỉnh thoảng lại nhìn thiếu niên lông mày tím và nhìn lêntrên đỉnh núi.Sau đó, những người này lại thất vọng mà thu hồi tầm mắt, đồng thời còn hiệnlên vẻ châm chọc.Tông Tam Bình cau mày, hắn đang muốn tìm hiểu rõ ràng, thì lại nhìn thấy mộtbóng người quen thuộc rơi vào thuyền của hắn.Đó là người nằm trong ‘Vô Tướng Tam Hữu’ với hắn, Kiếm Tàng Phong, Kiếmsư đệ.“Chúc mừng Tông trưởng lão.” Kiếm Tàng Phong cười híp mắt, ôm quyền nói:“Không ngờ gặp mặt lần nữa, thì trưởng lão đã bước vào hàng ngũ tam phẩm.Thật đáng mừng, trưởng lão bây giờ còn chưa đến ba mươi tuổi, tương lai có hivọng thành đạo nha.”Tông Tam Bình lại không cho hắn sắc mặt tốt, hắn trầm mặt nói: “Ta muốnngươi đến chúc mừng sao? Còn nữa, nói tiếng người, đừng ép ta đánh ngươi.”Kiếm Tàng Phong liền hít một tiếng: “Sư huynh hơi vội vàng rồi, thật ra còn cóthể áp chế và tích lũy thêm. May mà căn cơ của sư huynh khá vững chắc, saunày còn có thể bù đắp lại.”“Sao ta lại không biết? Chỉ là thời gian không chờ người.”Tông Tam Bình liếc mắt nhìn Kiếm Tàng Phong một chút: “Ta khuyên ngươicũng đừng kéo dài nữa, ma kiếp sắp đến, chúng ta không nhanh chóng tiến lên,lấy cái gì để ứng phó với những thần ma kia?”Kiếm Tàng Phong lại cười khổ: “Ta vẫn phải chờ một chút, căn cơ không ổn,cưỡng ép thăng cấp cũng không làm nên chuyện gì. Vào nhị phẩm mà không cósức chiến đấu trong năm mươi vị trí đầu Thiên Bảng, vậy cũng chỉ là gà chógiun dế trước mặt đám thân ma kia mà thôi.”“Tính cách của ngươi quả thật là giống hệt với sư tôn ngươi.”Tông Tam Bình hừ một tiếng: “Cố gắng nhanh lên một chút, ngươi đừng để vịtiểu sư đệ kia của chúng ta vượt qua, lúc đấy lại thành trò cười.”Cái tên này cũng mắng cả hắn luôn, tu vị nhị phẩm lại có sức chiến đấu ThiênBảng, thế gian này có bao nhiêu người có thể làm được?Chỉ huy sứ Thiên nha Cẩm y vệ Tiếu Hồng Trần là một, nhưng cũng chỉ xếphạng 99 Thiên Bảng.Sau đó, Tông Tam Bình lại nhìn xuống phía dưới: “Ngươi kia là thế nào? HÌnhnhư là Tử Mi Thiên Quân – Thủy Như Ca của Tinh Tú tiên tông?”“Chính là người này.” Kiếm Tàng Phong gật đầu nói: “Hắn đến đây khiêu chiếnSở Hi Thanh, đã chờ ở đây bảy ngày rồi.Tông Tam Bình lập tức hiểu hết mọi chuyện, hắn nhíu chặt lông mày: “Tiểu sưđệ đâu?”Tên kia sẽ không sợ chứ?Tông Tam Bình hơi suy nghĩ một chút, liền bài trừ khả năng này.Dù Sở Hi Thanh bại bởi Thủy Như Ca thì thế nào?Hắn vẫn có thể tuy bại mà vinh!Dù sao Sở Hi Thanh bây cũng chỉ là lục phẩm.Thiên phú của hắn cũng nhất định nằm trên Thủy Như Ca.Người nào trong giang hồ mà không biết Sở Hi Thanh mới tu hành được có hainăm?Hơn nữa, với tính cách ngoan cường và cứng cỏi của Sở Hi Thanh, hắn còn cócan đảm khiêu chiến các thần linh kia, sao lại sợ Thủy Như Ca?“Thủy Như Ca này đến không đúng lúc.”Kiếm Tàng Phong sờ sờ mũi: “Sở Hi Thanh đang ôm Huyết Nhai thần đaotrong Thiên Lan cư, đã bảy ngày bảy đêm không động đậy rồi. Nghe nói NhaiTí đao ý của hắn đã lên đến tầng mười bảy.”Tông Tam Bình nhất thời hít một ngụm khí lạnh.Phải biết, Thiên Bình võ ý mạnh nhất của hắn cũng chỉ mới lên đến tầng mườichín thôi, hơn nữa mỗi một tầng tiếp theo đều khó khăn và gian nan hơn trướcnhiều.Tu vị của tiểu sư đệ chỉ là lục phẩm, Nhai Tí đao ý lại lên đến tầng mười bảyrồi?Kiếm Tàng Phong liếc mắt nhìn xuống bên dưới: “Việc này cũng không tiệngiải thích với người ngoài, chỉ có thể nói tiểu sư đệ đang bế quan, nhưng có lẽ làkhông có bao nhiêu người tin tưởng cách nói này.”Thật ra hắn có tâm ứng chiến thay Sở Hi Thanh, nhưng sẽ bị người khác nói lấylớn h**p nhỏ.Tông Tam Bình không khỏi nhíu chặt lông mày.Sau đó hắn cũng lười để ý: “Cũng không cần giải thích. Võ tu chúng ta, chỉ cầnkhông thẹn với lòng là được, cần gì phải để ý ánh mắt người ngoài? Huống hồ,thanh danh của tiểu sư đệ quá cao rồi, bây giờ ép xuống một chút cũng chưachắc đã không phải chuyện tốt.”Kiếm Tàng Phong cười híp mắt gật đầu: “Ta cũng nghĩ như vậy.”Tông Tam Bình liếc mắt nhìn hắn, sau đó lại hơi nhụt chí.Cái tên này quả thật là không để ý đến danh tiếng.Rõ ràng là lấy thân tứ phẩm mà đã có sức chiến đấu cấp Địa Bảng, nhưng giờvẫn bừa bãi vô danh, ngay cả Luận Võ lâu và Thiên Cơ các cũng không biết sựtồn tại của hắn.Tiểu sư đệ thì mới chỉ là mầm non, nhưng lại lộ hết tất cả sắc bén.Kiếm Tàng Phong thì lại ‘cẩu’ đến cực điểm

Chương 1233: Thẻ thần chiêu (4)