Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1241: Ngươi quá đề cao bản thân (2)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Trong khi Sở MÍnh kinh ngạc, Sở Hi Thanh lại nhìn nhau với Thủy Như Ca.“Lông mày màu tím, ngươi chính là Thủy Như Ca, các hạ muốn khiêu chiếnta?”Thủy Như Ca nhìn thấy Sở Hi Thanh thì cũng cảm thấy phấn chấn.Lúc này, hắn ném chiếc đàn trước mặt cho thư đồng xinh đẹp ở sau lưng.Người sau nhất thời thở phào một hơi, cuối cùng cũng không cần nghe loại giaiđiệu tra tấn lỗ tai này nữa rồi.Thủy Như Ca lại giơ tay lên, ôm quyền nói: “Tinh Tú tiên tông Thủy Như Ca,chuyên đến đây để lĩnh giáo Vô Cực Đao Quân!”Sở Hi Thanh nở nụ cười, rồi nhảy từ kiếm chu xuống.Kiếm chu kia nhất thời ‘xoạt xoạt xoạt’, biến trở về hình dáng hộp kiếm, trôngcực kỳ đẹp đẽ.Sở Hi Thanh thì lại đứng trước người Thủy Như Ca, hai người cách nhaukhoảng mười trượng: “Không dám nhận hai chữ Đao Quân, trước mặt nhiều đạicao thủ như ở đây, quả thực là múa rìu qua mắt thợ, làm trò cười cho ngườitrong nghề.”“Nói đến ngươi cũng rất thú vị đấy, đi xa vạn dặm đến đây để khiêu chiến, cũngchỉ vì mấy bài văn chương chó má của Luận Võ lâu mà thôi, là do ta cướp vị tríThanh Vân Tứ Thiên Quân của ngươi? Cái gọi là thiếu niên Thiên Quân, cáixếp hạng Thanh Vân Tổng Bảng này, lại quan trọng như vậy sao?”Thủy Như Ca nghĩ thầm, cái tên này thật là lợi hại, chỉ vài câu nói mà đã chụplên đầu hắn cái tiếng hám danh hám lợi rồi, cũng là hạng người ngốc nghếch, dễdàng bị người khác gây xích mích ly gián.Tuy rằng thật sự là như vậy.Thủy Như Ca thấy buồn cười, vẻ mặt thản nhiên: “Thủy mỗ quả thật là có chútquan tâm đến cái danh Thanh Vân Tứ Thiên Quân này, cũng muốn biết thiếuniên anh kiệt thay thế ta là nhân vật thế nào. Cũng rất muốn nhìn xem Vô CựcTrảm của các hạ là ra sao?”Sở Hi Thanh hơi gật đầu, mặt hàm chứa trào phúng: “Ngươi muốn khiêu chiếnta, ta tự nhiên sẽ không từ chối. Đường đường là Tử Mi Thiên Quân – ThủyNhư Ca, cũng có tư cách chiến với Sở mỗ. Xin hỏi Diệp giáo đầu có ở đâykhông? Thỉnh cầu giáo đầu làm chứng giúp chúng ta.”Đám đệ tử Vô Tướng thần tông nghe vậy, nhất thời đại chấn.Đây chính là Tru Thiên thánh truyền của bọn họ, chính là Vô Cực Đao Quân!Lại có một nửa đám khách giang hồ kia âm thầm xấu hổ.Bọn họ đoán sai vị Vô Cực Đao Quân này.Vị này quả nửa là đang bế quan thật, nhất thời không tiện ra mặt mà thôi, bọnhọ lại nghĩ Sở Hi Thanh là hạng người nhát gan sợ chiến.Những người này chợt âm thầm chờ mong.Cuộc chiến giữa Tử Mi Thiên Quân và Vô Cực Đao Quân này, bàn đánh cượcđã lên đến 50 triệu lượng vàng rồi.Rất nhiều người ở đây đều muốn biết, rốt cuộc là Sở Hi Thanh hữu danh vôthực, hay là Luận Võ lâu xếp hạng không sai.Bọn họ cũng không quá quan tâm đến đao pháp và kiếm thuật của hai ngườinày.Quá nửa là xem không hiểu, có lẽ cũng không học được gì.Thủy Như Ca nhìn thấy Diệp Tri Thu bước ra khỏi đám người, tâm thần lại hơiđộng.Hắn nghĩ thầm, vị Vô Cực Đao Quân này cũng là một quân tử quang minh lỗilạc.Thật ra hắn cực kỳ kiêng kỵ và chột dạ với mấy vị Bình Thiên thánh truyền củaVô Tướng thần tông.Trưởng bối trong tông môn từng nói với hắn, mấy người tu hành Bình ThiênKiếm của Vô Tướng thần tông đều là hạng người tâm địa xấu xa, am hiểu nhấtlà giờ trò bịp bợm.Nếu thật sự mời một vị Bình Thiên thánh truyền làm trọng tài, hắn sẽ phải đềphòng cả người này.Vô Tướng thần tông cũng không hàm hồ, lập tức lấy mấy cây kim châm trongtay áo ra, rồi đâm vào sau đầu của mình.“Ta không chiếm lợi của ngươi, tu vị của ta cao hơn ngươi ba bậc. Hôm nay sẽdùng kim châm để hạn chế tu vị và chân nguyên của ta, chiến một trận cùngcảnh giới với ngươi.”Sở Hi Thanh lại phản đối, lòng thầm nói tu vị của Thủy Như Ca có thể bị hạnchế, nhưng lại không thể hạn chế thiên phú huyết mạch, đối phương vẫn chiếmlợi.Hơn nữa, hắn có lực lượng ba cành của Mộc Kiếm Tiên, về phương diện sứcmạnh thì không kém hơn đại đa số võ tu tứ phẩm hạ.Sở Hi Thanh lắc đầu nói: “Thật ra không cần như vậy, ngươi không đỡ nổi mấychiêu của ta khi ở cấp độ lục phẩm thượng.”Lúc này, Diệp Tri Thu đã đứng ở bên cạnh hai người bọn họ.Tay ngọc của nàng cầm một đồng tiền, liếc mắt nhìn Sở Hi Thanh một chút.Thấy thiếu niên hơi gật đầu, lúc này mới búng đồng tiền lên cao.“Chú ý, khi tiền rơi xuống thì mới có thể ra tay. Vô Tướng thần tông và Tinh Tútiên tông đã quan hệ với nhau hơn vạn năm, hai người các ngươi tốt nhất làchạm đến là dừng, không nên tổn thương tình nghĩa.”Thật ra với tu vị của Diệp Tri Thu, căn bản là không có tư cách làm trọng tàicho trận chiến này.Nhưng hai người trước mặt nàng lại cực kỳ tự tin với lực khống chế đao kiếmcủa mình.
Trong khi Sở MÍnh kinh ngạc, Sở Hi Thanh lại nhìn nhau với Thủy Như Ca.
“Lông mày màu tím, ngươi chính là Thủy Như Ca, các hạ muốn khiêu chiến
ta?”
Thủy Như Ca nhìn thấy Sở Hi Thanh thì cũng cảm thấy phấn chấn.
Lúc này, hắn ném chiếc đàn trước mặt cho thư đồng xinh đẹp ở sau lưng.
Người sau nhất thời thở phào một hơi, cuối cùng cũng không cần nghe loại giai
điệu tra tấn lỗ tai này nữa rồi.
Thủy Như Ca lại giơ tay lên, ôm quyền nói: “Tinh Tú tiên tông Thủy Như Ca,
chuyên đến đây để lĩnh giáo Vô Cực Đao Quân!”
Sở Hi Thanh nở nụ cười, rồi nhảy từ kiếm chu xuống.
Kiếm chu kia nhất thời ‘xoạt xoạt xoạt’, biến trở về hình dáng hộp kiếm, trông
cực kỳ đẹp đẽ.
Sở Hi Thanh thì lại đứng trước người Thủy Như Ca, hai người cách nhau
khoảng mười trượng: “Không dám nhận hai chữ Đao Quân, trước mặt nhiều đại
cao thủ như ở đây, quả thực là múa rìu qua mắt thợ, làm trò cười cho người
trong nghề.”
“Nói đến ngươi cũng rất thú vị đấy, đi xa vạn dặm đến đây để khiêu chiến, cũng
chỉ vì mấy bài văn chương chó má của Luận Võ lâu mà thôi, là do ta cướp vị trí
Thanh Vân Tứ Thiên Quân của ngươi? Cái gọi là thiếu niên Thiên Quân, cái
xếp hạng Thanh Vân Tổng Bảng này, lại quan trọng như vậy sao?”
Thủy Như Ca nghĩ thầm, cái tên này thật là lợi hại, chỉ vài câu nói mà đã chụp
lên đầu hắn cái tiếng hám danh hám lợi rồi, cũng là hạng người ngốc nghếch, dễ
dàng bị người khác gây xích mích ly gián.
Tuy rằng thật sự là như vậy.
Thủy Như Ca thấy buồn cười, vẻ mặt thản nhiên: “Thủy mỗ quả thật là có chút
quan tâm đến cái danh Thanh Vân Tứ Thiên Quân này, cũng muốn biết thiếu
niên anh kiệt thay thế ta là nhân vật thế nào. Cũng rất muốn nhìn xem Vô Cực
Trảm của các hạ là ra sao?”
Sở Hi Thanh hơi gật đầu, mặt hàm chứa trào phúng: “Ngươi muốn khiêu chiến
ta, ta tự nhiên sẽ không từ chối. Đường đường là Tử Mi Thiên Quân – Thủy
Như Ca, cũng có tư cách chiến với Sở mỗ. Xin hỏi Diệp giáo đầu có ở đây
không? Thỉnh cầu giáo đầu làm chứng giúp chúng ta.”
Đám đệ tử Vô Tướng thần tông nghe vậy, nhất thời đại chấn.
Đây chính là Tru Thiên thánh truyền của bọn họ, chính là Vô Cực Đao Quân!
Lại có một nửa đám khách giang hồ kia âm thầm xấu hổ.
Bọn họ đoán sai vị Vô Cực Đao Quân này.
Vị này quả nửa là đang bế quan thật, nhất thời không tiện ra mặt mà thôi, bọn
họ lại nghĩ Sở Hi Thanh là hạng người nhát gan sợ chiến.
Những người này chợt âm thầm chờ mong.
Cuộc chiến giữa Tử Mi Thiên Quân và Vô Cực Đao Quân này, bàn đánh cược
đã lên đến 50 triệu lượng vàng rồi.
Rất nhiều người ở đây đều muốn biết, rốt cuộc là Sở Hi Thanh hữu danh vô
thực, hay là Luận Võ lâu xếp hạng không sai.
Bọn họ cũng không quá quan tâm đến đao pháp và kiếm thuật của hai người
này.
Quá nửa là xem không hiểu, có lẽ cũng không học được gì.
Thủy Như Ca nhìn thấy Diệp Tri Thu bước ra khỏi đám người, tâm thần lại hơi
động.
Hắn nghĩ thầm, vị Vô Cực Đao Quân này cũng là một quân tử quang minh lỗi
lạc.
Thật ra hắn cực kỳ kiêng kỵ và chột dạ với mấy vị Bình Thiên thánh truyền của
Vô Tướng thần tông.
Trưởng bối trong tông môn từng nói với hắn, mấy người tu hành Bình Thiên
Kiếm của Vô Tướng thần tông đều là hạng người tâm địa xấu xa, am hiểu nhất
là giờ trò bịp bợm.
Nếu thật sự mời một vị Bình Thiên thánh truyền làm trọng tài, hắn sẽ phải đề
phòng cả người này.
Vô Tướng thần tông cũng không hàm hồ, lập tức lấy mấy cây kim châm trong
tay áo ra, rồi đâm vào sau đầu của mình.
“Ta không chiếm lợi của ngươi, tu vị của ta cao hơn ngươi ba bậc. Hôm nay sẽ
dùng kim châm để hạn chế tu vị và chân nguyên của ta, chiến một trận cùng
cảnh giới với ngươi.”
Sở Hi Thanh lại phản đối, lòng thầm nói tu vị của Thủy Như Ca có thể bị hạn
chế, nhưng lại không thể hạn chế thiên phú huyết mạch, đối phương vẫn chiếm
lợi.
Hơn nữa, hắn có lực lượng ba cành của Mộc Kiếm Tiên, về phương diện sức
mạnh thì không kém hơn đại đa số võ tu tứ phẩm hạ.
Sở Hi Thanh lắc đầu nói: “Thật ra không cần như vậy, ngươi không đỡ nổi mấy
chiêu của ta khi ở cấp độ lục phẩm thượng.”
Lúc này, Diệp Tri Thu đã đứng ở bên cạnh hai người bọn họ.
Tay ngọc của nàng cầm một đồng tiền, liếc mắt nhìn Sở Hi Thanh một chút.
Thấy thiếu niên hơi gật đầu, lúc này mới búng đồng tiền lên cao.
“Chú ý, khi tiền rơi xuống thì mới có thể ra tay. Vô Tướng thần tông và Tinh Tú
tiên tông đã quan hệ với nhau hơn vạn năm, hai người các ngươi tốt nhất là
chạm đến là dừng, không nên tổn thương tình nghĩa.”
Thật ra với tu vị của Diệp Tri Thu, căn bản là không có tư cách làm trọng tài
cho trận chiến này.
Nhưng hai người trước mặt nàng lại cực kỳ tự tin với lực khống chế đao kiếm
của mình.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Trong khi Sở MÍnh kinh ngạc, Sở Hi Thanh lại nhìn nhau với Thủy Như Ca.“Lông mày màu tím, ngươi chính là Thủy Như Ca, các hạ muốn khiêu chiếnta?”Thủy Như Ca nhìn thấy Sở Hi Thanh thì cũng cảm thấy phấn chấn.Lúc này, hắn ném chiếc đàn trước mặt cho thư đồng xinh đẹp ở sau lưng.Người sau nhất thời thở phào một hơi, cuối cùng cũng không cần nghe loại giaiđiệu tra tấn lỗ tai này nữa rồi.Thủy Như Ca lại giơ tay lên, ôm quyền nói: “Tinh Tú tiên tông Thủy Như Ca,chuyên đến đây để lĩnh giáo Vô Cực Đao Quân!”Sở Hi Thanh nở nụ cười, rồi nhảy từ kiếm chu xuống.Kiếm chu kia nhất thời ‘xoạt xoạt xoạt’, biến trở về hình dáng hộp kiếm, trôngcực kỳ đẹp đẽ.Sở Hi Thanh thì lại đứng trước người Thủy Như Ca, hai người cách nhaukhoảng mười trượng: “Không dám nhận hai chữ Đao Quân, trước mặt nhiều đạicao thủ như ở đây, quả thực là múa rìu qua mắt thợ, làm trò cười cho ngườitrong nghề.”“Nói đến ngươi cũng rất thú vị đấy, đi xa vạn dặm đến đây để khiêu chiến, cũngchỉ vì mấy bài văn chương chó má của Luận Võ lâu mà thôi, là do ta cướp vị tríThanh Vân Tứ Thiên Quân của ngươi? Cái gọi là thiếu niên Thiên Quân, cáixếp hạng Thanh Vân Tổng Bảng này, lại quan trọng như vậy sao?”Thủy Như Ca nghĩ thầm, cái tên này thật là lợi hại, chỉ vài câu nói mà đã chụplên đầu hắn cái tiếng hám danh hám lợi rồi, cũng là hạng người ngốc nghếch, dễdàng bị người khác gây xích mích ly gián.Tuy rằng thật sự là như vậy.Thủy Như Ca thấy buồn cười, vẻ mặt thản nhiên: “Thủy mỗ quả thật là có chútquan tâm đến cái danh Thanh Vân Tứ Thiên Quân này, cũng muốn biết thiếuniên anh kiệt thay thế ta là nhân vật thế nào. Cũng rất muốn nhìn xem Vô CựcTrảm của các hạ là ra sao?”Sở Hi Thanh hơi gật đầu, mặt hàm chứa trào phúng: “Ngươi muốn khiêu chiếnta, ta tự nhiên sẽ không từ chối. Đường đường là Tử Mi Thiên Quân – ThủyNhư Ca, cũng có tư cách chiến với Sở mỗ. Xin hỏi Diệp giáo đầu có ở đâykhông? Thỉnh cầu giáo đầu làm chứng giúp chúng ta.”Đám đệ tử Vô Tướng thần tông nghe vậy, nhất thời đại chấn.Đây chính là Tru Thiên thánh truyền của bọn họ, chính là Vô Cực Đao Quân!Lại có một nửa đám khách giang hồ kia âm thầm xấu hổ.Bọn họ đoán sai vị Vô Cực Đao Quân này.Vị này quả nửa là đang bế quan thật, nhất thời không tiện ra mặt mà thôi, bọnhọ lại nghĩ Sở Hi Thanh là hạng người nhát gan sợ chiến.Những người này chợt âm thầm chờ mong.Cuộc chiến giữa Tử Mi Thiên Quân và Vô Cực Đao Quân này, bàn đánh cượcđã lên đến 50 triệu lượng vàng rồi.Rất nhiều người ở đây đều muốn biết, rốt cuộc là Sở Hi Thanh hữu danh vôthực, hay là Luận Võ lâu xếp hạng không sai.Bọn họ cũng không quá quan tâm đến đao pháp và kiếm thuật của hai ngườinày.Quá nửa là xem không hiểu, có lẽ cũng không học được gì.Thủy Như Ca nhìn thấy Diệp Tri Thu bước ra khỏi đám người, tâm thần lại hơiđộng.Hắn nghĩ thầm, vị Vô Cực Đao Quân này cũng là một quân tử quang minh lỗilạc.Thật ra hắn cực kỳ kiêng kỵ và chột dạ với mấy vị Bình Thiên thánh truyền củaVô Tướng thần tông.Trưởng bối trong tông môn từng nói với hắn, mấy người tu hành Bình ThiênKiếm của Vô Tướng thần tông đều là hạng người tâm địa xấu xa, am hiểu nhấtlà giờ trò bịp bợm.Nếu thật sự mời một vị Bình Thiên thánh truyền làm trọng tài, hắn sẽ phải đềphòng cả người này.Vô Tướng thần tông cũng không hàm hồ, lập tức lấy mấy cây kim châm trongtay áo ra, rồi đâm vào sau đầu của mình.“Ta không chiếm lợi của ngươi, tu vị của ta cao hơn ngươi ba bậc. Hôm nay sẽdùng kim châm để hạn chế tu vị và chân nguyên của ta, chiến một trận cùngcảnh giới với ngươi.”Sở Hi Thanh lại phản đối, lòng thầm nói tu vị của Thủy Như Ca có thể bị hạnchế, nhưng lại không thể hạn chế thiên phú huyết mạch, đối phương vẫn chiếmlợi.Hơn nữa, hắn có lực lượng ba cành của Mộc Kiếm Tiên, về phương diện sứcmạnh thì không kém hơn đại đa số võ tu tứ phẩm hạ.Sở Hi Thanh lắc đầu nói: “Thật ra không cần như vậy, ngươi không đỡ nổi mấychiêu của ta khi ở cấp độ lục phẩm thượng.”Lúc này, Diệp Tri Thu đã đứng ở bên cạnh hai người bọn họ.Tay ngọc của nàng cầm một đồng tiền, liếc mắt nhìn Sở Hi Thanh một chút.Thấy thiếu niên hơi gật đầu, lúc này mới búng đồng tiền lên cao.“Chú ý, khi tiền rơi xuống thì mới có thể ra tay. Vô Tướng thần tông và Tinh Tútiên tông đã quan hệ với nhau hơn vạn năm, hai người các ngươi tốt nhất làchạm đến là dừng, không nên tổn thương tình nghĩa.”Thật ra với tu vị của Diệp Tri Thu, căn bản là không có tư cách làm trọng tàicho trận chiến này.Nhưng hai người trước mặt nàng lại cực kỳ tự tin với lực khống chế đao kiếmcủa mình.