Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1243: Ngươi quá đề cao bản thân (4)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ba viên Đế tinh này, ngoại trừ Đại Nhật từng thống ngự tất cả sinh linh trên trờidưới đất, khống chế vạn tộc ở thời đại Viễn cổ, thì hai viên Đế tinh còn lại vẫnchỉ tồn tại trong truyền thuyết.Tuy nhiên, Tử Vi và Câu Trần cũng có lực lượng thống ngự vạn tinh (sao).Nói đến, thật ra nguồn gốc công pháp của Kinh Tây Sở thị cũng bắt nguồn từTinh Tú tiên tông, nó thuộc mạch Câu Trần.Sở Hi Thanh cảm khái một câu, rồi vẩy mấy giọt máu ở trên thân đao xuống.Chiêu Nhất Đao Vạn Sát này của hắn, thế mà lại bị đối phương né được trongthời khắc sống còn.Thủy Như Ca thì lại nhìn ngực mình.Vạt áo của hắn đã bị phá tan, da thịt bên trong cũng có một vết đao, dài khoảngnửa bàn tay, vào thịt không đến một tấc.Tuy rằng hắn đã lập tức áp chế vết thương, nhưng vẫn có từng tia từng tia máuchảy ra.Con ngươi của Thủy Như Ca hiện ra một vệt sợ hãi: “Đao thật là nhanh!”Lúc này, hầu như tất cả võ tu gần sơn môn đều phát ra những tiếng động ầm ĩ.Đại đa số người đều khó mà tin nổi, dưới cảnh giới ngang nhau, Thủy Như Calại bị bại bởi một đao của Sở Hi Thanh!Thủy Như Ca chỉ bị thương nhẹ mà thôi, nhưng từ đó có thể biết cao thấp củasong phương.Chỉ vẻn vẹn một đao, Sở Hi Thanh đã không phụ cái tên Vô Cực Đao Quân.Dù sao vị này còn chưa đến mười bảy tuổi, tu hành không đến hai năm.Con ngươi của Tông Tam Bình hơi đọng lại, ánh mắt hiện lên vẻ khó tin: “Mộtđao này, quả thực là rất nhanh.”Trong cảnh giới của Sở Hi Thanh, quả thực là nhanh đến mức không thể tưởngtượng nổi.“Xem ra năm mươi vạn lượng của Tông sư huynh sắp bay mất rồi.”Trên gương mặt béo tròn của Kiếm Tàng Phong lại hiện ra ý cười: “Tông sưhuynh hắn là chưa bao giờ nhìn thấy hắn ra tay đúng không?”Tông Tam Bình nghe vậy thì ‘hừ’ một tiếng, lòng thầm nghĩ còn sớm lắm.Hắn đặt chính là Thủy Như Ca ca, còn thắng thế nào, thắng bằng hình thức gì,thẳng ở cảnh giới nào, vậy thì không có hạn chế.“Khi ta đưa hắn đến Vô Tướng thần sơn thì đã nhìn thấy hai lần, sau đó liền đilên phương bắc, mãi đến mấy hôm trước mới trở về. Nhưng thời gian này cũngnghe thấy một ít lời đồn về hắn, nhưng chưa tận mắt nhìn thấy hắn ra tay.Tông Tam Bình cho rằng những lời đồn kia quá khoa trương, rất có thể là kếtquả khi sư huynh đệ đồng môn nói khoác.“Ta cũng chưa từng nhìn thấy.”Con ngươi Kiếm Tàng Phong hiện lên một tia kỳ dị: “Nhưng Diệp sư muội đãnói với ta, đao của Sở Hi Thanh nhanh đến mức cả Tố sư thúc cũng phải thấykinh ngạc.”Mà lúc này, Sở Mính ở bên ngoài đoàn người cũng đã đứng dậy khỏi ghế, sắcmặt nàng âm trầm như nước.Tên kia lại có thể đánh bại Thủy Như Ca dưới tình huống tu vị ngang nhau!“Đao pháp tốt, một đao này đã không thể chỉ dùng chữ ‘nhanh’ để hình dung.”Theo tiếng nói già nua vang lên, Hổ Khiếu Long Đằng – Long Hắc Hổ đã xuấthiện ở bên cạnh Sở Mính: “Luận Võ lâu rõ ràng là muốn nâng giết Sở HiThanh, nhưng lần này có thể lại trở thành sự thật rồi.”Sở Mính càng cảm thấy không thoải mái, nàng chỉ cảm thấy lồng ngực khó chịuvà buồn bực.Từ khi gặp phải tên tạp chủng này đến giờ, nàng không có nổi một ngày thoảimái.Mà khi đám người chung quanh đang nghị luận sôi nổi, sau đầu Thủy Như Calại tuôn ra hai điểm sương máu.Trong sáu cái kim châm dùng để hạn chế tu vị, đã có hai cái bị chân nguyên củaThủy Như Ca bức ra, khí tức của Thủy Như Ca cũng nhanh chóng tăng lên.Sở Hi Thanh thấy thế, trong mắt hiện ra vẻ tán thưởng: “Ta đã nói rồi, khôngcần như vậy. Dưới tình huống tu vị ngang nhau, ngươi không đỡ nổi mấy chiêucủa ta.”Vẻ mặt Thủy Như Ca lại rất thản nhiên: “Đao pháp của các hạ vô cùng mạnh!Chỉ có giải phong ấn đến ngũ phẩm, mới có năng lực chiến một trận với cáchạ.”“Ngũ phẩm hạ vẫn chưa đủ.” Sở Hi Thanh lắc đầu: “Ngươi quá đề cao bảnthân.”Thủy Như Ca không nói gì, bóng người của hắn bỗng dưng lấp lóe, lại dùngthuấn di để xuất hiện ở sau lưng Sở Hi Thanh.Lần này, Thủy Như Ca không sử dụng năng lực thiên phú, mà trực tiếp sử dụngTử Vi Thiên Kiếm để qua lại hư không.Sở Hi Thanh thì lại từ bỏ năng lực thuấn di, Vân Ảnh Thuấn Thân của hắn vốnđã không dùng được nhiều.Mà truyền thừa Tử Vi ở cảnh giới ngũ phẩm, lại có lực lượng qua lại hư khôngtrong phạm vi ngắn, tuy rằng không thể dùng được quá dài, nhưng lại mạnh hơnhắn nhiều.Nhưng một cái chớp mắt tiếp theo, một thanh đao khác vẫn giấu trong vỏ, chínhlà Ngọc Khuê Kim Nghiệt đao đột nhiên lại ra khỏi vỏ.Theo ánh đao màu trắng ngọc lóng lánh xuất hiện, toàn bộ thời gian chungquanh đều dừng lại một sát na.Cùng lúc đó, Tru Thiên đao ý của Sở Hi Thanh cũng tru diệt một bộ phận ý nghĩcủa Thủy Như Ca.Hắn vẫn dùng cực chiêu.Tam Tương Thiên Lục Đao – Nhất Đao Vạn Sát!
Ba viên Đế tinh này, ngoại trừ Đại Nhật từng thống ngự tất cả sinh linh trên trời
dưới đất, khống chế vạn tộc ở thời đại Viễn cổ, thì hai viên Đế tinh còn lại vẫn
chỉ tồn tại trong truyền thuyết.
Tuy nhiên, Tử Vi và Câu Trần cũng có lực lượng thống ngự vạn tinh (sao).
Nói đến, thật ra nguồn gốc công pháp của Kinh Tây Sở thị cũng bắt nguồn từ
Tinh Tú tiên tông, nó thuộc mạch Câu Trần.
Sở Hi Thanh cảm khái một câu, rồi vẩy mấy giọt máu ở trên thân đao xuống.
Chiêu Nhất Đao Vạn Sát này của hắn, thế mà lại bị đối phương né được trong
thời khắc sống còn.
Thủy Như Ca thì lại nhìn ngực mình.
Vạt áo của hắn đã bị phá tan, da thịt bên trong cũng có một vết đao, dài khoảng
nửa bàn tay, vào thịt không đến một tấc.
Tuy rằng hắn đã lập tức áp chế vết thương, nhưng vẫn có từng tia từng tia máu
chảy ra.
Con ngươi của Thủy Như Ca hiện ra một vệt sợ hãi: “Đao thật là nhanh!”
Lúc này, hầu như tất cả võ tu gần sơn môn đều phát ra những tiếng động ầm ĩ.
Đại đa số người đều khó mà tin nổi, dưới cảnh giới ngang nhau, Thủy Như Ca
lại bị bại bởi một đao của Sở Hi Thanh!
Thủy Như Ca chỉ bị thương nhẹ mà thôi, nhưng từ đó có thể biết cao thấp của
song phương.
Chỉ vẻn vẹn một đao, Sở Hi Thanh đã không phụ cái tên Vô Cực Đao Quân.
Dù sao vị này còn chưa đến mười bảy tuổi, tu hành không đến hai năm.
Con ngươi của Tông Tam Bình hơi đọng lại, ánh mắt hiện lên vẻ khó tin: “Một
đao này, quả thực là rất nhanh.”
Trong cảnh giới của Sở Hi Thanh, quả thực là nhanh đến mức không thể tưởng
tượng nổi.
“Xem ra năm mươi vạn lượng của Tông sư huynh sắp bay mất rồi.”
Trên gương mặt béo tròn của Kiếm Tàng Phong lại hiện ra ý cười: “Tông sư
huynh hắn là chưa bao giờ nhìn thấy hắn ra tay đúng không?”
Tông Tam Bình nghe vậy thì ‘hừ’ một tiếng, lòng thầm nghĩ còn sớm lắm.
Hắn đặt chính là Thủy Như Ca ca, còn thắng thế nào, thắng bằng hình thức gì,
thẳng ở cảnh giới nào, vậy thì không có hạn chế.
“Khi ta đưa hắn đến Vô Tướng thần sơn thì đã nhìn thấy hai lần, sau đó liền đi
lên phương bắc, mãi đến mấy hôm trước mới trở về. Nhưng thời gian này cũng
nghe thấy một ít lời đồn về hắn, nhưng chưa tận mắt nhìn thấy hắn ra tay.
Tông Tam Bình cho rằng những lời đồn kia quá khoa trương, rất có thể là kết
quả khi sư huynh đệ đồng môn nói khoác.
“Ta cũng chưa từng nhìn thấy.”
Con ngươi Kiếm Tàng Phong hiện lên một tia kỳ dị: “Nhưng Diệp sư muội đã
nói với ta, đao của Sở Hi Thanh nhanh đến mức cả Tố sư thúc cũng phải thấy
kinh ngạc.”
Mà lúc này, Sở Mính ở bên ngoài đoàn người cũng đã đứng dậy khỏi ghế, sắc
mặt nàng âm trầm như nước.
Tên kia lại có thể đánh bại Thủy Như Ca dưới tình huống tu vị ngang nhau!
“Đao pháp tốt, một đao này đã không thể chỉ dùng chữ ‘nhanh’ để hình dung.”
Theo tiếng nói già nua vang lên, Hổ Khiếu Long Đằng – Long Hắc Hổ đã xuất
hiện ở bên cạnh Sở Mính: “Luận Võ lâu rõ ràng là muốn nâng giết Sở Hi
Thanh, nhưng lần này có thể lại trở thành sự thật rồi.”
Sở Mính càng cảm thấy không thoải mái, nàng chỉ cảm thấy lồng ngực khó chịu
và buồn bực.
Từ khi gặp phải tên tạp chủng này đến giờ, nàng không có nổi một ngày thoải
mái.
Mà khi đám người chung quanh đang nghị luận sôi nổi, sau đầu Thủy Như Ca
lại tuôn ra hai điểm sương máu.
Trong sáu cái kim châm dùng để hạn chế tu vị, đã có hai cái bị chân nguyên của
Thủy Như Ca bức ra, khí tức của Thủy Như Ca cũng nhanh chóng tăng lên.
Sở Hi Thanh thấy thế, trong mắt hiện ra vẻ tán thưởng: “Ta đã nói rồi, không
cần như vậy. Dưới tình huống tu vị ngang nhau, ngươi không đỡ nổi mấy chiêu
của ta.”
Vẻ mặt Thủy Như Ca lại rất thản nhiên: “Đao pháp của các hạ vô cùng mạnh!
Chỉ có giải phong ấn đến ngũ phẩm, mới có năng lực chiến một trận với các
hạ.”
“Ngũ phẩm hạ vẫn chưa đủ.” Sở Hi Thanh lắc đầu: “Ngươi quá đề cao bản
thân.”
Thủy Như Ca không nói gì, bóng người của hắn bỗng dưng lấp lóe, lại dùng
thuấn di để xuất hiện ở sau lưng Sở Hi Thanh.
Lần này, Thủy Như Ca không sử dụng năng lực thiên phú, mà trực tiếp sử dụng
Tử Vi Thiên Kiếm để qua lại hư không.
Sở Hi Thanh thì lại từ bỏ năng lực thuấn di, Vân Ảnh Thuấn Thân của hắn vốn
đã không dùng được nhiều.
Mà truyền thừa Tử Vi ở cảnh giới ngũ phẩm, lại có lực lượng qua lại hư không
trong phạm vi ngắn, tuy rằng không thể dùng được quá dài, nhưng lại mạnh hơn
hắn nhiều.
Nhưng một cái chớp mắt tiếp theo, một thanh đao khác vẫn giấu trong vỏ, chính
là Ngọc Khuê Kim Nghiệt đao đột nhiên lại ra khỏi vỏ.
Theo ánh đao màu trắng ngọc lóng lánh xuất hiện, toàn bộ thời gian chung
quanh đều dừng lại một sát na.
Cùng lúc đó, Tru Thiên đao ý của Sở Hi Thanh cũng tru diệt một bộ phận ý nghĩ
của Thủy Như Ca.
Hắn vẫn dùng cực chiêu.
Tam Tương Thiên Lục Đao – Nhất Đao Vạn Sát!
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ba viên Đế tinh này, ngoại trừ Đại Nhật từng thống ngự tất cả sinh linh trên trờidưới đất, khống chế vạn tộc ở thời đại Viễn cổ, thì hai viên Đế tinh còn lại vẫnchỉ tồn tại trong truyền thuyết.Tuy nhiên, Tử Vi và Câu Trần cũng có lực lượng thống ngự vạn tinh (sao).Nói đến, thật ra nguồn gốc công pháp của Kinh Tây Sở thị cũng bắt nguồn từTinh Tú tiên tông, nó thuộc mạch Câu Trần.Sở Hi Thanh cảm khái một câu, rồi vẩy mấy giọt máu ở trên thân đao xuống.Chiêu Nhất Đao Vạn Sát này của hắn, thế mà lại bị đối phương né được trongthời khắc sống còn.Thủy Như Ca thì lại nhìn ngực mình.Vạt áo của hắn đã bị phá tan, da thịt bên trong cũng có một vết đao, dài khoảngnửa bàn tay, vào thịt không đến một tấc.Tuy rằng hắn đã lập tức áp chế vết thương, nhưng vẫn có từng tia từng tia máuchảy ra.Con ngươi của Thủy Như Ca hiện ra một vệt sợ hãi: “Đao thật là nhanh!”Lúc này, hầu như tất cả võ tu gần sơn môn đều phát ra những tiếng động ầm ĩ.Đại đa số người đều khó mà tin nổi, dưới cảnh giới ngang nhau, Thủy Như Calại bị bại bởi một đao của Sở Hi Thanh!Thủy Như Ca chỉ bị thương nhẹ mà thôi, nhưng từ đó có thể biết cao thấp củasong phương.Chỉ vẻn vẹn một đao, Sở Hi Thanh đã không phụ cái tên Vô Cực Đao Quân.Dù sao vị này còn chưa đến mười bảy tuổi, tu hành không đến hai năm.Con ngươi của Tông Tam Bình hơi đọng lại, ánh mắt hiện lên vẻ khó tin: “Mộtđao này, quả thực là rất nhanh.”Trong cảnh giới của Sở Hi Thanh, quả thực là nhanh đến mức không thể tưởngtượng nổi.“Xem ra năm mươi vạn lượng của Tông sư huynh sắp bay mất rồi.”Trên gương mặt béo tròn của Kiếm Tàng Phong lại hiện ra ý cười: “Tông sưhuynh hắn là chưa bao giờ nhìn thấy hắn ra tay đúng không?”Tông Tam Bình nghe vậy thì ‘hừ’ một tiếng, lòng thầm nghĩ còn sớm lắm.Hắn đặt chính là Thủy Như Ca ca, còn thắng thế nào, thắng bằng hình thức gì,thẳng ở cảnh giới nào, vậy thì không có hạn chế.“Khi ta đưa hắn đến Vô Tướng thần sơn thì đã nhìn thấy hai lần, sau đó liền đilên phương bắc, mãi đến mấy hôm trước mới trở về. Nhưng thời gian này cũngnghe thấy một ít lời đồn về hắn, nhưng chưa tận mắt nhìn thấy hắn ra tay.Tông Tam Bình cho rằng những lời đồn kia quá khoa trương, rất có thể là kếtquả khi sư huynh đệ đồng môn nói khoác.“Ta cũng chưa từng nhìn thấy.”Con ngươi Kiếm Tàng Phong hiện lên một tia kỳ dị: “Nhưng Diệp sư muội đãnói với ta, đao của Sở Hi Thanh nhanh đến mức cả Tố sư thúc cũng phải thấykinh ngạc.”Mà lúc này, Sở Mính ở bên ngoài đoàn người cũng đã đứng dậy khỏi ghế, sắcmặt nàng âm trầm như nước.Tên kia lại có thể đánh bại Thủy Như Ca dưới tình huống tu vị ngang nhau!“Đao pháp tốt, một đao này đã không thể chỉ dùng chữ ‘nhanh’ để hình dung.”Theo tiếng nói già nua vang lên, Hổ Khiếu Long Đằng – Long Hắc Hổ đã xuấthiện ở bên cạnh Sở Mính: “Luận Võ lâu rõ ràng là muốn nâng giết Sở HiThanh, nhưng lần này có thể lại trở thành sự thật rồi.”Sở Mính càng cảm thấy không thoải mái, nàng chỉ cảm thấy lồng ngực khó chịuvà buồn bực.Từ khi gặp phải tên tạp chủng này đến giờ, nàng không có nổi một ngày thoảimái.Mà khi đám người chung quanh đang nghị luận sôi nổi, sau đầu Thủy Như Calại tuôn ra hai điểm sương máu.Trong sáu cái kim châm dùng để hạn chế tu vị, đã có hai cái bị chân nguyên củaThủy Như Ca bức ra, khí tức của Thủy Như Ca cũng nhanh chóng tăng lên.Sở Hi Thanh thấy thế, trong mắt hiện ra vẻ tán thưởng: “Ta đã nói rồi, khôngcần như vậy. Dưới tình huống tu vị ngang nhau, ngươi không đỡ nổi mấy chiêucủa ta.”Vẻ mặt Thủy Như Ca lại rất thản nhiên: “Đao pháp của các hạ vô cùng mạnh!Chỉ có giải phong ấn đến ngũ phẩm, mới có năng lực chiến một trận với cáchạ.”“Ngũ phẩm hạ vẫn chưa đủ.” Sở Hi Thanh lắc đầu: “Ngươi quá đề cao bảnthân.”Thủy Như Ca không nói gì, bóng người của hắn bỗng dưng lấp lóe, lại dùngthuấn di để xuất hiện ở sau lưng Sở Hi Thanh.Lần này, Thủy Như Ca không sử dụng năng lực thiên phú, mà trực tiếp sử dụngTử Vi Thiên Kiếm để qua lại hư không.Sở Hi Thanh thì lại từ bỏ năng lực thuấn di, Vân Ảnh Thuấn Thân của hắn vốnđã không dùng được nhiều.Mà truyền thừa Tử Vi ở cảnh giới ngũ phẩm, lại có lực lượng qua lại hư khôngtrong phạm vi ngắn, tuy rằng không thể dùng được quá dài, nhưng lại mạnh hơnhắn nhiều.Nhưng một cái chớp mắt tiếp theo, một thanh đao khác vẫn giấu trong vỏ, chínhlà Ngọc Khuê Kim Nghiệt đao đột nhiên lại ra khỏi vỏ.Theo ánh đao màu trắng ngọc lóng lánh xuất hiện, toàn bộ thời gian chungquanh đều dừng lại một sát na.Cùng lúc đó, Tru Thiên đao ý của Sở Hi Thanh cũng tru diệt một bộ phận ý nghĩcủa Thủy Như Ca.Hắn vẫn dùng cực chiêu.Tam Tương Thiên Lục Đao – Nhất Đao Vạn Sát!