Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1251: Quy tắc biến hóa (3)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Trong đám người, chỉ có Kế Tiễn Tiễn là không hào hứng lắm, luôn nằm trongtrạng thái mất tập trung.Có lẽ là tâm sự nặng nề, Kế Tiễn Tiễn bất tri bất giác bị Sở Hi Thanh chuốc haivại rượu, lúc này cũng mơ mơ hồ hồ.Khi trời tối người yên, mọi người cơm nước no nê, hoặc là ngủ say như chết. SởHi Thanh lại cầm chén rượu, chà chà hai tiếng: “Không ngờ vị Tả huynh đệ kiacủa ta lại có cơ duyên như vậy.”Hắn đã biết được tình hình gần đây của Tả Thanh Vân từ miệng huynh đệ Hồgia.Hai người này ở trong Thiên Cơ các, không chỉ tin tức nhanh nhạy, mà còn cóthể tiếp xúc với các loại điển cố võ lâm mà Thiên Cơ các đã thu gom. Cộngthêm Tả Thanh Vân khá thân thiện, thường xuyên ngồi uống rượu với nhau, vìvậy bọn họ cũng đoán ra được một bộ phận chân tướng khi cơ thể Tả ThanhVân thay đổi.Mấy đời Bạch Hổ hầu trước kia, đều tán công trùng tu khi cực thịnh, hoặc là tìmkiếm người đáng tin để tái giá công pháp.Mà Tả Thanh Vân, chính là ‘lọ chứa’ mà Bạch Hổ hầu đương đại lựa chọn.Sở Hi Thanh nghĩ thầm, cái Giá Nguyên đại pháp này, há không phải Giá YThần Công trong tiểu thuyết võ hiệp sao?Khi mình vất vả luyện tập, còn đang khổ sở vì tiến vào ngũ phẩm.Thì cái tên kia lại có thể một bước lên trời, sau một năm rưỡi nữa là có thể vàothẳng nhị phẩm.Ở rể như vậy, đúng thật là quá thoải mái.Sở Vân Vân thì lại gạt vài sợi tóc trên trán Lục Loạn Ly, nhìn khuôn mặt đỏbừng bừng của thiếu nữ.“Loạn Ly nàng rất yêu thích ngươi, đang vui vẻ thay cho ngươi.”Sở Hi Thanh lập tức rùng mình, vô thức cảm giác được nguy cơ.“Loạn Ly rất ngây thơ thiện lương.”Sở Hi Thanh gật đầu xong, vừa cười vừa chủ động cụng chén với Sở Vân Vân:“Uống nước không quên người đào giếng, mời ngươi một chén, may mà nhờVô Cực Trảm của Vân Vân ngươi, bằng không thì hôm nay ta khó khăn rồi.”“Là do ngươi học nhanh.”Sở Vân Vân quả nhiên bị hắn kéo qua chủ đề khác.Tâm trạng của nàng cũng rất sung sướng, gọn gàng uống cạn chén rượu: “Hơnnữa, cần gì phải cảm ơn ta? Vô Cực Trảm chỉ là dệt hoa trên gấm, ta đánh giáthấp vị Tử Mi Thiên Quân kia, cũng đánh giá thấp ngươi. Với năng lực củangươi bây giờ, dù cho không có Vô Cực Trảm, thì cũng có thể ngang tay vớihắn.”Nàng đang vui vẻ vì chuyện này.Sở Hi Thanh chưa từng để nàng thất vọng.Không chỉ không có, mà hết lần này đến lần khác còn làm cho nàng vui mừng.Quan hệ của hai người là tương cứu trong lúc hoạn nạn, vui buồn có nhau.Sức chiến đấu của Sở Hi Thanh cao hơn một phần, tu vị mạnh hơn một đường,đều có thể trợ giúp bọn họ phá tan bóng tôi và sương mù ở con đường phíatrước.Sở Hi Thanh thấy buồn cười, lại rót một chén rượu cho Sở Vân Vân: “Không cóngươi ân cần dạy bảo, khổ tâm mưu tính, ta làm sao có thể có tu vị như vậy giờ,có uy phong như bây giờ?”Nói chung là không thể để cho Sở Vân Vân rảnh rỗi nghĩ đến việc khác.Nhưng Sở Hi Thanh vừa nói đến đây, thần sắc đột nhiên hơi động.Lúc này, một vệt kim quang bỗng nhiên xuyên cửa sổ mà vào, trôi nổi ở trướcmặt hắn.Lần này không phải là đao, mà là một phù lục màu tím bầm.“Tin phù của tông chủ?”Sở Hi Thanh cau mày, ánh mắt hơi khó hiểu.Lý Trường Sinh gửi tin phù cho hắn vào lúc này để làm gì, không biết nhìn bầukhông khí sao? Không biết tìm thời gian khá hơn một chút sao?Sở Hi Thanh chộp phụ lục màu tím vào trong tay.Chốc lát sau, Sở Hi Thanh liền nhướng mày lên, mắt hiện ra vẻ nghiêm túc:“Tông chủ nói, có một vị đại năng ra tay thay đổi quy tắc của Vân Hải tiêncung.”“Đại năng?” Con ngươi Sở Vân Vân co rút lại, lấy làm kinh hãi: “Tông chủ cónói quy tắc bây giờ là như thế nào không?”Nàng không hỏi Sở Hi Thanh là vì đại năng nào.Bởi vì trên thế gian này, người có thể vặn vẹo quy tắc của Vân Hải tiên cung,cũng chỉ có vài vị mà thôi.“Quy tắc cũ của Thần Ngao Tán Nhân là, tu sĩ dưới ngũ phẩm mới có thể đi vàoVân Hải tiên cung, sau khi tiến vào Vân Hải tiên có thể tăng tu vị lên ngũ phẩm,nhưng một đội ngũ nhất định phải có một người dưới hai mươi tuổi, duy trì tu vịlục phẩm, có thiên phú thuật võ song tu, hơn nữa phải có năng lực kế thừa y bátcủa Thần Ngao Tán Nhân. Bây giờ những quy tắc này đã bị người khác vặnvẹo.”Trong con ngươi của Sở Hi Thanh hiện lên một tia bất đắc dĩ: “Có người dùng‘Xiển Thiên chi đạo’ để trình bày quy tắc. Trước khi tiến vào tiên cung thì phảiduy trì dưới ngũ phẩm, sau khi tiến vào Vân Hải tiên cung cũng không thể vượtquá ngũ phẩm. Nhưng bốn quy tắc sau thì lại bị chia ra, không bắt buộc phải hộitụ tất cả quy tắc trên một người nữa.”Trong lòng hắn âm thầm chửi má nó.Sở Hi Thanh vốn cho nắm chắc chuyến đi Vân Hải tiên cung này rồi.Thử hỏi có bao nhiêu lục phẩm trong thiên hạ có thể đỡ nổi một chiêu của hắn?

Trong đám người, chỉ có Kế Tiễn Tiễn là không hào hứng lắm, luôn nằm trong

trạng thái mất tập trung.

Có lẽ là tâm sự nặng nề, Kế Tiễn Tiễn bất tri bất giác bị Sở Hi Thanh chuốc hai

vại rượu, lúc này cũng mơ mơ hồ hồ.

Khi trời tối người yên, mọi người cơm nước no nê, hoặc là ngủ say như chết. Sở

Hi Thanh lại cầm chén rượu, chà chà hai tiếng: “Không ngờ vị Tả huynh đệ kia

của ta lại có cơ duyên như vậy.”

Hắn đã biết được tình hình gần đây của Tả Thanh Vân từ miệng huynh đệ Hồ

gia.

Hai người này ở trong Thiên Cơ các, không chỉ tin tức nhanh nhạy, mà còn có

thể tiếp xúc với các loại điển cố võ lâm mà Thiên Cơ các đã thu gom. Cộng

thêm Tả Thanh Vân khá thân thiện, thường xuyên ngồi uống rượu với nhau, vì

vậy bọn họ cũng đoán ra được một bộ phận chân tướng khi cơ thể Tả Thanh

Vân thay đổi.

Mấy đời Bạch Hổ hầu trước kia, đều tán công trùng tu khi cực thịnh, hoặc là tìm

kiếm người đáng tin để tái giá công pháp.

Mà Tả Thanh Vân, chính là ‘lọ chứa’ mà Bạch Hổ hầu đương đại lựa chọn.

Sở Hi Thanh nghĩ thầm, cái Giá Nguyên đại pháp này, há không phải Giá Y

Thần Công trong tiểu thuyết võ hiệp sao?

Khi mình vất vả luyện tập, còn đang khổ sở vì tiến vào ngũ phẩm.

Thì cái tên kia lại có thể một bước lên trời, sau một năm rưỡi nữa là có thể vào

thẳng nhị phẩm.

Ở rể như vậy, đúng thật là quá thoải mái.

Sở Vân Vân thì lại gạt vài sợi tóc trên trán Lục Loạn Ly, nhìn khuôn mặt đỏ

bừng bừng của thiếu nữ.

“Loạn Ly nàng rất yêu thích ngươi, đang vui vẻ thay cho ngươi.”

Sở Hi Thanh lập tức rùng mình, vô thức cảm giác được nguy cơ.

“Loạn Ly rất ngây thơ thiện lương.”

Sở Hi Thanh gật đầu xong, vừa cười vừa chủ động cụng chén với Sở Vân Vân:

“Uống nước không quên người đào giếng, mời ngươi một chén, may mà nhờ

Vô Cực Trảm của Vân Vân ngươi, bằng không thì hôm nay ta khó khăn rồi.”

“Là do ngươi học nhanh.”

Sở Vân Vân quả nhiên bị hắn kéo qua chủ đề khác.

Tâm trạng của nàng cũng rất sung sướng, gọn gàng uống cạn chén rượu: “Hơn

nữa, cần gì phải cảm ơn ta? Vô Cực Trảm chỉ là dệt hoa trên gấm, ta đánh giá

thấp vị Tử Mi Thiên Quân kia, cũng đánh giá thấp ngươi. Với năng lực của

ngươi bây giờ, dù cho không có Vô Cực Trảm, thì cũng có thể ngang tay với

hắn.”

Nàng đang vui vẻ vì chuyện này.

Sở Hi Thanh chưa từng để nàng thất vọng.

Không chỉ không có, mà hết lần này đến lần khác còn làm cho nàng vui mừng.

Quan hệ của hai người là tương cứu trong lúc hoạn nạn, vui buồn có nhau.

Sức chiến đấu của Sở Hi Thanh cao hơn một phần, tu vị mạnh hơn một đường,

đều có thể trợ giúp bọn họ phá tan bóng tôi và sương mù ở con đường phía

trước.

Sở Hi Thanh thấy buồn cười, lại rót một chén rượu cho Sở Vân Vân: “Không có

ngươi ân cần dạy bảo, khổ tâm mưu tính, ta làm sao có thể có tu vị như vậy giờ,

có uy phong như bây giờ?”

Nói chung là không thể để cho Sở Vân Vân rảnh rỗi nghĩ đến việc khác.

Nhưng Sở Hi Thanh vừa nói đến đây, thần sắc đột nhiên hơi động.

Lúc này, một vệt kim quang bỗng nhiên xuyên cửa sổ mà vào, trôi nổi ở trước

mặt hắn.

Lần này không phải là đao, mà là một phù lục màu tím bầm.

“Tin phù của tông chủ?”

Sở Hi Thanh cau mày, ánh mắt hơi khó hiểu.

Lý Trường Sinh gửi tin phù cho hắn vào lúc này để làm gì, không biết nhìn bầu

không khí sao? Không biết tìm thời gian khá hơn một chút sao?

Sở Hi Thanh chộp phụ lục màu tím vào trong tay.

Chốc lát sau, Sở Hi Thanh liền nhướng mày lên, mắt hiện ra vẻ nghiêm túc:

“Tông chủ nói, có một vị đại năng ra tay thay đổi quy tắc của Vân Hải tiên

cung.”

“Đại năng?” Con ngươi Sở Vân Vân co rút lại, lấy làm kinh hãi: “Tông chủ có

nói quy tắc bây giờ là như thế nào không?”

Nàng không hỏi Sở Hi Thanh là vì đại năng nào.

Bởi vì trên thế gian này, người có thể vặn vẹo quy tắc của Vân Hải tiên cung,

cũng chỉ có vài vị mà thôi.

“Quy tắc cũ của Thần Ngao Tán Nhân là, tu sĩ dưới ngũ phẩm mới có thể đi vào

Vân Hải tiên cung, sau khi tiến vào Vân Hải tiên có thể tăng tu vị lên ngũ phẩm,

nhưng một đội ngũ nhất định phải có một người dưới hai mươi tuổi, duy trì tu vị

lục phẩm, có thiên phú thuật võ song tu, hơn nữa phải có năng lực kế thừa y bát

của Thần Ngao Tán Nhân. Bây giờ những quy tắc này đã bị người khác vặn

vẹo.”

Trong con ngươi của Sở Hi Thanh hiện lên một tia bất đắc dĩ: “Có người dùng

‘Xiển Thiên chi đạo’ để trình bày quy tắc. Trước khi tiến vào tiên cung thì phải

duy trì dưới ngũ phẩm, sau khi tiến vào Vân Hải tiên cung cũng không thể vượt

quá ngũ phẩm. Nhưng bốn quy tắc sau thì lại bị chia ra, không bắt buộc phải hội

tụ tất cả quy tắc trên một người nữa.”

Trong lòng hắn âm thầm chửi má nó.

Sở Hi Thanh vốn cho nắm chắc chuyến đi Vân Hải tiên cung này rồi.

Thử hỏi có bao nhiêu lục phẩm trong thiên hạ có thể đỡ nổi một chiêu của hắn?

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Trong đám người, chỉ có Kế Tiễn Tiễn là không hào hứng lắm, luôn nằm trongtrạng thái mất tập trung.Có lẽ là tâm sự nặng nề, Kế Tiễn Tiễn bất tri bất giác bị Sở Hi Thanh chuốc haivại rượu, lúc này cũng mơ mơ hồ hồ.Khi trời tối người yên, mọi người cơm nước no nê, hoặc là ngủ say như chết. SởHi Thanh lại cầm chén rượu, chà chà hai tiếng: “Không ngờ vị Tả huynh đệ kiacủa ta lại có cơ duyên như vậy.”Hắn đã biết được tình hình gần đây của Tả Thanh Vân từ miệng huynh đệ Hồgia.Hai người này ở trong Thiên Cơ các, không chỉ tin tức nhanh nhạy, mà còn cóthể tiếp xúc với các loại điển cố võ lâm mà Thiên Cơ các đã thu gom. Cộngthêm Tả Thanh Vân khá thân thiện, thường xuyên ngồi uống rượu với nhau, vìvậy bọn họ cũng đoán ra được một bộ phận chân tướng khi cơ thể Tả ThanhVân thay đổi.Mấy đời Bạch Hổ hầu trước kia, đều tán công trùng tu khi cực thịnh, hoặc là tìmkiếm người đáng tin để tái giá công pháp.Mà Tả Thanh Vân, chính là ‘lọ chứa’ mà Bạch Hổ hầu đương đại lựa chọn.Sở Hi Thanh nghĩ thầm, cái Giá Nguyên đại pháp này, há không phải Giá YThần Công trong tiểu thuyết võ hiệp sao?Khi mình vất vả luyện tập, còn đang khổ sở vì tiến vào ngũ phẩm.Thì cái tên kia lại có thể một bước lên trời, sau một năm rưỡi nữa là có thể vàothẳng nhị phẩm.Ở rể như vậy, đúng thật là quá thoải mái.Sở Vân Vân thì lại gạt vài sợi tóc trên trán Lục Loạn Ly, nhìn khuôn mặt đỏbừng bừng của thiếu nữ.“Loạn Ly nàng rất yêu thích ngươi, đang vui vẻ thay cho ngươi.”Sở Hi Thanh lập tức rùng mình, vô thức cảm giác được nguy cơ.“Loạn Ly rất ngây thơ thiện lương.”Sở Hi Thanh gật đầu xong, vừa cười vừa chủ động cụng chén với Sở Vân Vân:“Uống nước không quên người đào giếng, mời ngươi một chén, may mà nhờVô Cực Trảm của Vân Vân ngươi, bằng không thì hôm nay ta khó khăn rồi.”“Là do ngươi học nhanh.”Sở Vân Vân quả nhiên bị hắn kéo qua chủ đề khác.Tâm trạng của nàng cũng rất sung sướng, gọn gàng uống cạn chén rượu: “Hơnnữa, cần gì phải cảm ơn ta? Vô Cực Trảm chỉ là dệt hoa trên gấm, ta đánh giáthấp vị Tử Mi Thiên Quân kia, cũng đánh giá thấp ngươi. Với năng lực củangươi bây giờ, dù cho không có Vô Cực Trảm, thì cũng có thể ngang tay vớihắn.”Nàng đang vui vẻ vì chuyện này.Sở Hi Thanh chưa từng để nàng thất vọng.Không chỉ không có, mà hết lần này đến lần khác còn làm cho nàng vui mừng.Quan hệ của hai người là tương cứu trong lúc hoạn nạn, vui buồn có nhau.Sức chiến đấu của Sở Hi Thanh cao hơn một phần, tu vị mạnh hơn một đường,đều có thể trợ giúp bọn họ phá tan bóng tôi và sương mù ở con đường phíatrước.Sở Hi Thanh thấy buồn cười, lại rót một chén rượu cho Sở Vân Vân: “Không cóngươi ân cần dạy bảo, khổ tâm mưu tính, ta làm sao có thể có tu vị như vậy giờ,có uy phong như bây giờ?”Nói chung là không thể để cho Sở Vân Vân rảnh rỗi nghĩ đến việc khác.Nhưng Sở Hi Thanh vừa nói đến đây, thần sắc đột nhiên hơi động.Lúc này, một vệt kim quang bỗng nhiên xuyên cửa sổ mà vào, trôi nổi ở trướcmặt hắn.Lần này không phải là đao, mà là một phù lục màu tím bầm.“Tin phù của tông chủ?”Sở Hi Thanh cau mày, ánh mắt hơi khó hiểu.Lý Trường Sinh gửi tin phù cho hắn vào lúc này để làm gì, không biết nhìn bầukhông khí sao? Không biết tìm thời gian khá hơn một chút sao?Sở Hi Thanh chộp phụ lục màu tím vào trong tay.Chốc lát sau, Sở Hi Thanh liền nhướng mày lên, mắt hiện ra vẻ nghiêm túc:“Tông chủ nói, có một vị đại năng ra tay thay đổi quy tắc của Vân Hải tiêncung.”“Đại năng?” Con ngươi Sở Vân Vân co rút lại, lấy làm kinh hãi: “Tông chủ cónói quy tắc bây giờ là như thế nào không?”Nàng không hỏi Sở Hi Thanh là vì đại năng nào.Bởi vì trên thế gian này, người có thể vặn vẹo quy tắc của Vân Hải tiên cung,cũng chỉ có vài vị mà thôi.“Quy tắc cũ của Thần Ngao Tán Nhân là, tu sĩ dưới ngũ phẩm mới có thể đi vàoVân Hải tiên cung, sau khi tiến vào Vân Hải tiên có thể tăng tu vị lên ngũ phẩm,nhưng một đội ngũ nhất định phải có một người dưới hai mươi tuổi, duy trì tu vịlục phẩm, có thiên phú thuật võ song tu, hơn nữa phải có năng lực kế thừa y bátcủa Thần Ngao Tán Nhân. Bây giờ những quy tắc này đã bị người khác vặnvẹo.”Trong con ngươi của Sở Hi Thanh hiện lên một tia bất đắc dĩ: “Có người dùng‘Xiển Thiên chi đạo’ để trình bày quy tắc. Trước khi tiến vào tiên cung thì phảiduy trì dưới ngũ phẩm, sau khi tiến vào Vân Hải tiên cung cũng không thể vượtquá ngũ phẩm. Nhưng bốn quy tắc sau thì lại bị chia ra, không bắt buộc phải hộitụ tất cả quy tắc trên một người nữa.”Trong lòng hắn âm thầm chửi má nó.Sở Hi Thanh vốn cho nắm chắc chuyến đi Vân Hải tiên cung này rồi.Thử hỏi có bao nhiêu lục phẩm trong thiên hạ có thể đỡ nổi một chiêu của hắn?

Chương 1251: Quy tắc biến hóa (3)