Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1267: Tru sát

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Mặc dù Sở Hi Thanh mang lòng nghi vấn với lời nói của Kiếm Tàng Phong,nhưng hắn vẫn nhảy ra ngoài thuyền.Không phải hắn tin tưởng Kiếm Tàng Phong, mà là hắn tin tưởng bản thânmình.Dù là cao thủ Địa Bảng, hắn bây giờ có thể dùng phần thưởng của Mộc Kiếmteien để chống đỡ một trận.Mặc kệ là cành Huyết tùng hay là Cửu Diệu Thần Luân kiếm, tất cả đều đủ đểhắn bình yên vô sự trong vòng nửa canh giờ.Huống hồ, tất cả mọi người trên Phích Lịch Trụ Quang toa bây giờ, không có aicó thể đối kháng với một con Á thần thú tam phẩm.Có lẽ Kế Tiễn Tiễn có thể làm được, nhưng bởi vì ‘nằm vùng’, tu vị bên ngoàicủa nàng chỉ là lục phẩm thượng.Sở Vân Vân có thể dùng một thương đâm chết con Kim Bằng này, nhưng lạikhông thể ra tay.Còn về phần Kiếm Tàng Phong. . . Sở Hi Thanh nghe lời nói của hắn, liền biếthắn không muốn xuất chiến.Mà ngày sau khi Sở Hi Thanh rời đi, Kế Tiễn Tiễn liền lườm Kiếm Tàng Phongmột cái: “Ngươi đường đường là thánh truyền tu vị tứ phẩm, không thấy ngạisao?”Thật ra nàng không biết Kiếm Tàng Phong có phải thánh truyền của Vô Tướngthần tông hay không. Nhưng nàng biết Vô Tướng thần tông nhất định sẽ sắp xếpmột đại cao thủ có thực lực mạnh mẽ và đáng tin cậy vào trong đội ngũ của SởHi Thanh.Kiếm Tàng Phong nhìn về phía nàng, lòng thầm nói không phải ngươi cũng làthánh truyền tu vị tứ phẩm sao, không phải ngươi vẫn yên tâm thoải mái ngồiđây sao?Hắn cũng không tranh luận, mà chỉ cười nhạt: “Ta không giỏi đánh đánh giếtgiết, nhưng đúng là có thể giúp đỡ ở phương diện khác.”Sau đó, Kiếm Tàng Phong dựng một chưởng ở trước ngực, hơi cúi người: “Đệtử Kiếm Tàng Phong, cho mời Quân Thiên thánh kiếm!”Lúc này, một trường kiếm mạ vàng bỗng nhiên hiện ra trước người Kiếm TàngPhong.Cuối chuôi kiếm này có chút tương tự với Hành Thiên kiếm, cũng rất giống vớimột cây cân.Thân kiếm lại là màu vàng óng, toàn thân hẹp dài, hoa văn lộng lẫy, hiện lộ ravẻ hoa lệ phú quý.Con ngươi Kế Tiễn Tiễn đọng lại, nàng phát hiện đây không phải là tử thể củaQuân Thiên thánh kiếm, mà chính là bản thể của Quân Thiên thánh kiếm!Lý Trường Sinh thế mà lại để Kiếm Tàng Phong cầm kiếm này đi vào Vân Hảitiên cung với Sở Hi Thanh?Lúc này, bên ngoài Phích Lịch Trụ Quang toa cũng xuất hiện một cây cân màuvàng cực lớn, đó chính là kiếm ý của Kiếm Tàng Phong.Khoảnh khắc này, nơi ba trăm trượng phía trên phi thuyền đang rung chuyển ầmầm.Sở Hi Thanh đã giao thủ chính diện với con Kim Bằng kia.Hắn một đao chém ra lôi đình màu vàng óng kia, làm cho từng tia từng tia điệnquang lan tràn bốn phía.Phía sau lôi dình màu vàng đầy trời kia, chính là thân hình khổng lồ của KimBằng.Kích thước của Kim Bằng kém xa con Kình côn khổng lồ kia, nhưng cũng dàiđến trăm trượng, giương cánh ra thì rộng đến hai dặm, lúc này dáng người nógiống như chim ưng lao xuống, khiến cho không khí bên dưới nổ tung.Sở Hi Thanh tê cả da đầu, hắn hoài nghi nếu mình chống đỡ chính diện thì sẽ bịcon Kim Bằng này đánh thành bột mịn.Nhưng lúc này hắn vẫn đứng lơ lửng ở giữa không trung, che chở cho phithuyền bên dưới.Vào lúc này, né tránh đã không kịp.Hắn có thể tránh ra, nhưng đổi lại là Phích Lịch Trụ Quang toa sẽ bị con KimBằng này đánh nát.Nhưng hộp kiếm ở sau lưng Sở Hi Thanh đang mở ra, khi Cửu Diệu Thần Luânkiếm đang mở ra thì trong mắt của Sở Hi Thanh lại hiện ra một tia kinh dị.Sở Hi Thanh cảm thấy sức mạnh đang bành trướng bên trong cơ thể và kinhmạch của mình!Là Kiếm Tàng Phong?Hắn lập tức từ bỏ ý nghĩ dùng Cửu Diệu Thần Luân kiếm để đối phó với KimBằng.Kim Phong Ngọc Lộ đao trong tay lập tức chém ra một mảnh gương bạc!Thiên Thù Thần Ý Đao – Hồi Quang Phản Chiến!“Coong!”Một tiếng nổ vang vọng giữa không trung, cương phong cuốn về bốn phía, làmcho thân thuyền Phích Lịch Trụ Quang toa bị lay động.Con Kim Bằng kia bỗng nhiên phát ra một tiếng kêu chói tay, sau khi thân thểcủa nó đụng vào Sở Hi Thanh, lại buộc lòng phải bay lên trên trời.Sở Hi Thanh đã phản xạ lại tất cả lực lượng của Kim Bằng, không chỉ khiến cholông chim của nó bay tứ tán, mà cái mỏ chim cứng rắn kia cũng xuất hiện mộtlỗ hổng nho nhỏ.“Tu vị lục phẩm, Nhai Tí Đao, ngươi chính là hạng 1 Thanh Vân Tổng Bảng,Vô Cực Đao Quân – Sở Hi Thanh?”Theo tiếng nói này, một bóng người hiện ra ở trong tầng mây.Hắn nhảy xuống từ tầng mây thứ sáu, toàn thân được bao phủ bên trong lôi đìnhmàu vàng, khiến ngươi không nhìn rõ dung mạo.Thái Thượng Thông Thần của Sở Hi Thanh chỉ có thể nhận ra đây là một ngườitrẻ tuổi.Đây là một võ tu tứ phẩm có tiễn thuật siêu phàm.Hắn cầm một cây chiến cung dài một trượng hai, liên tục bắn tên về phía Sở HiThanh, còn phát ra những tiếng ‘ong ong ong’, làm rung động không gian mấychục dặm quanh đây.Những mũi tên kia đều thô và to như cánh tay trẻ con, chúng còn mang theotừng cái từng cái lôi xà màu hoàng kim, dùng tốc độ cực nhanh để oanh kíchđến trước người Sở Hi Thanh. 

Mặc dù Sở Hi Thanh mang lòng nghi vấn với lời nói của Kiếm Tàng Phong,

nhưng hắn vẫn nhảy ra ngoài thuyền.

Không phải hắn tin tưởng Kiếm Tàng Phong, mà là hắn tin tưởng bản thân

mình.

Dù là cao thủ Địa Bảng, hắn bây giờ có thể dùng phần thưởng của Mộc Kiếm

teien để chống đỡ một trận.

Mặc kệ là cành Huyết tùng hay là Cửu Diệu Thần Luân kiếm, tất cả đều đủ để

hắn bình yên vô sự trong vòng nửa canh giờ.

Huống hồ, tất cả mọi người trên Phích Lịch Trụ Quang toa bây giờ, không có ai

có thể đối kháng với một con Á thần thú tam phẩm.

Có lẽ Kế Tiễn Tiễn có thể làm được, nhưng bởi vì ‘nằm vùng’, tu vị bên ngoài

của nàng chỉ là lục phẩm thượng.

Sở Vân Vân có thể dùng một thương đâm chết con Kim Bằng này, nhưng lại

không thể ra tay.

Còn về phần Kiếm Tàng Phong. . . Sở Hi Thanh nghe lời nói của hắn, liền biết

hắn không muốn xuất chiến.

Mà ngày sau khi Sở Hi Thanh rời đi, Kế Tiễn Tiễn liền lườm Kiếm Tàng Phong

một cái: “Ngươi đường đường là thánh truyền tu vị tứ phẩm, không thấy ngại

sao?”

Thật ra nàng không biết Kiếm Tàng Phong có phải thánh truyền của Vô Tướng

thần tông hay không. Nhưng nàng biết Vô Tướng thần tông nhất định sẽ sắp xếp

một đại cao thủ có thực lực mạnh mẽ và đáng tin cậy vào trong đội ngũ của Sở

Hi Thanh.

Kiếm Tàng Phong nhìn về phía nàng, lòng thầm nói không phải ngươi cũng là

thánh truyền tu vị tứ phẩm sao, không phải ngươi vẫn yên tâm thoải mái ngồi

đây sao?

Hắn cũng không tranh luận, mà chỉ cười nhạt: “Ta không giỏi đánh đánh giết

giết, nhưng đúng là có thể giúp đỡ ở phương diện khác.”

Sau đó, Kiếm Tàng Phong dựng một chưởng ở trước ngực, hơi cúi người: “Đệ

tử Kiếm Tàng Phong, cho mời Quân Thiên thánh kiếm!”

Lúc này, một trường kiếm mạ vàng bỗng nhiên hiện ra trước người Kiếm Tàng

Phong.

Cuối chuôi kiếm này có chút tương tự với Hành Thiên kiếm, cũng rất giống với

một cây cân.

Thân kiếm lại là màu vàng óng, toàn thân hẹp dài, hoa văn lộng lẫy, hiện lộ ra

vẻ hoa lệ phú quý.

Con ngươi Kế Tiễn Tiễn đọng lại, nàng phát hiện đây không phải là tử thể của

Quân Thiên thánh kiếm, mà chính là bản thể của Quân Thiên thánh kiếm!

Lý Trường Sinh thế mà lại để Kiếm Tàng Phong cầm kiếm này đi vào Vân Hải

tiên cung với Sở Hi Thanh?

Lúc này, bên ngoài Phích Lịch Trụ Quang toa cũng xuất hiện một cây cân màu

vàng cực lớn, đó chính là kiếm ý của Kiếm Tàng Phong.

Khoảnh khắc này, nơi ba trăm trượng phía trên phi thuyền đang rung chuyển ầm

ầm.

Sở Hi Thanh đã giao thủ chính diện với con Kim Bằng kia.

Hắn một đao chém ra lôi đình màu vàng óng kia, làm cho từng tia từng tia điện

quang lan tràn bốn phía.

Phía sau lôi dình màu vàng đầy trời kia, chính là thân hình khổng lồ của Kim

Bằng.

Kích thước của Kim Bằng kém xa con Kình côn khổng lồ kia, nhưng cũng dài

đến trăm trượng, giương cánh ra thì rộng đến hai dặm, lúc này dáng người nó

giống như chim ưng lao xuống, khiến cho không khí bên dưới nổ tung.

Sở Hi Thanh tê cả da đầu, hắn hoài nghi nếu mình chống đỡ chính diện thì sẽ bị

con Kim Bằng này đánh thành bột mịn.

Nhưng lúc này hắn vẫn đứng lơ lửng ở giữa không trung, che chở cho phi

thuyền bên dưới.

Vào lúc này, né tránh đã không kịp.

Hắn có thể tránh ra, nhưng đổi lại là Phích Lịch Trụ Quang toa sẽ bị con Kim

Bằng này đánh nát.

Nhưng hộp kiếm ở sau lưng Sở Hi Thanh đang mở ra, khi Cửu Diệu Thần Luân

kiếm đang mở ra thì trong mắt của Sở Hi Thanh lại hiện ra một tia kinh dị.

Sở Hi Thanh cảm thấy sức mạnh đang bành trướng bên trong cơ thể và kinh

mạch của mình!

Là Kiếm Tàng Phong?

Hắn lập tức từ bỏ ý nghĩ dùng Cửu Diệu Thần Luân kiếm để đối phó với Kim

Bằng.

Kim Phong Ngọc Lộ đao trong tay lập tức chém ra một mảnh gương bạc!

Thiên Thù Thần Ý Đao – Hồi Quang Phản Chiến!

“Coong!”

Một tiếng nổ vang vọng giữa không trung, cương phong cuốn về bốn phía, làm

cho thân thuyền Phích Lịch Trụ Quang toa bị lay động.

Con Kim Bằng kia bỗng nhiên phát ra một tiếng kêu chói tay, sau khi thân thể

của nó đụng vào Sở Hi Thanh, lại buộc lòng phải bay lên trên trời.

Sở Hi Thanh đã phản xạ lại tất cả lực lượng của Kim Bằng, không chỉ khiến cho

lông chim của nó bay tứ tán, mà cái mỏ chim cứng rắn kia cũng xuất hiện một

lỗ hổng nho nhỏ.

“Tu vị lục phẩm, Nhai Tí Đao, ngươi chính là hạng 1 Thanh Vân Tổng Bảng,

Vô Cực Đao Quân – Sở Hi Thanh?”

Theo tiếng nói này, một bóng người hiện ra ở trong tầng mây.

Hắn nhảy xuống từ tầng mây thứ sáu, toàn thân được bao phủ bên trong lôi đình

màu vàng, khiến ngươi không nhìn rõ dung mạo.

Thái Thượng Thông Thần của Sở Hi Thanh chỉ có thể nhận ra đây là một người

trẻ tuổi.

Đây là một võ tu tứ phẩm có tiễn thuật siêu phàm.

Hắn cầm một cây chiến cung dài một trượng hai, liên tục bắn tên về phía Sở Hi

Thanh, còn phát ra những tiếng ‘ong ong ong’, làm rung động không gian mấy

chục dặm quanh đây.

Những mũi tên kia đều thô và to như cánh tay trẻ con, chúng còn mang theo

từng cái từng cái lôi xà màu hoàng kim, dùng tốc độ cực nhanh để oanh kích

đến trước người Sở Hi Thanh. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Mặc dù Sở Hi Thanh mang lòng nghi vấn với lời nói của Kiếm Tàng Phong,nhưng hắn vẫn nhảy ra ngoài thuyền.Không phải hắn tin tưởng Kiếm Tàng Phong, mà là hắn tin tưởng bản thânmình.Dù là cao thủ Địa Bảng, hắn bây giờ có thể dùng phần thưởng của Mộc Kiếmteien để chống đỡ một trận.Mặc kệ là cành Huyết tùng hay là Cửu Diệu Thần Luân kiếm, tất cả đều đủ đểhắn bình yên vô sự trong vòng nửa canh giờ.Huống hồ, tất cả mọi người trên Phích Lịch Trụ Quang toa bây giờ, không có aicó thể đối kháng với một con Á thần thú tam phẩm.Có lẽ Kế Tiễn Tiễn có thể làm được, nhưng bởi vì ‘nằm vùng’, tu vị bên ngoàicủa nàng chỉ là lục phẩm thượng.Sở Vân Vân có thể dùng một thương đâm chết con Kim Bằng này, nhưng lạikhông thể ra tay.Còn về phần Kiếm Tàng Phong. . . Sở Hi Thanh nghe lời nói của hắn, liền biếthắn không muốn xuất chiến.Mà ngày sau khi Sở Hi Thanh rời đi, Kế Tiễn Tiễn liền lườm Kiếm Tàng Phongmột cái: “Ngươi đường đường là thánh truyền tu vị tứ phẩm, không thấy ngạisao?”Thật ra nàng không biết Kiếm Tàng Phong có phải thánh truyền của Vô Tướngthần tông hay không. Nhưng nàng biết Vô Tướng thần tông nhất định sẽ sắp xếpmột đại cao thủ có thực lực mạnh mẽ và đáng tin cậy vào trong đội ngũ của SởHi Thanh.Kiếm Tàng Phong nhìn về phía nàng, lòng thầm nói không phải ngươi cũng làthánh truyền tu vị tứ phẩm sao, không phải ngươi vẫn yên tâm thoải mái ngồiđây sao?Hắn cũng không tranh luận, mà chỉ cười nhạt: “Ta không giỏi đánh đánh giếtgiết, nhưng đúng là có thể giúp đỡ ở phương diện khác.”Sau đó, Kiếm Tàng Phong dựng một chưởng ở trước ngực, hơi cúi người: “Đệtử Kiếm Tàng Phong, cho mời Quân Thiên thánh kiếm!”Lúc này, một trường kiếm mạ vàng bỗng nhiên hiện ra trước người Kiếm TàngPhong.Cuối chuôi kiếm này có chút tương tự với Hành Thiên kiếm, cũng rất giống vớimột cây cân.Thân kiếm lại là màu vàng óng, toàn thân hẹp dài, hoa văn lộng lẫy, hiện lộ ravẻ hoa lệ phú quý.Con ngươi Kế Tiễn Tiễn đọng lại, nàng phát hiện đây không phải là tử thể củaQuân Thiên thánh kiếm, mà chính là bản thể của Quân Thiên thánh kiếm!Lý Trường Sinh thế mà lại để Kiếm Tàng Phong cầm kiếm này đi vào Vân Hảitiên cung với Sở Hi Thanh?Lúc này, bên ngoài Phích Lịch Trụ Quang toa cũng xuất hiện một cây cân màuvàng cực lớn, đó chính là kiếm ý của Kiếm Tàng Phong.Khoảnh khắc này, nơi ba trăm trượng phía trên phi thuyền đang rung chuyển ầmầm.Sở Hi Thanh đã giao thủ chính diện với con Kim Bằng kia.Hắn một đao chém ra lôi đình màu vàng óng kia, làm cho từng tia từng tia điệnquang lan tràn bốn phía.Phía sau lôi dình màu vàng đầy trời kia, chính là thân hình khổng lồ của KimBằng.Kích thước của Kim Bằng kém xa con Kình côn khổng lồ kia, nhưng cũng dàiđến trăm trượng, giương cánh ra thì rộng đến hai dặm, lúc này dáng người nógiống như chim ưng lao xuống, khiến cho không khí bên dưới nổ tung.Sở Hi Thanh tê cả da đầu, hắn hoài nghi nếu mình chống đỡ chính diện thì sẽ bịcon Kim Bằng này đánh thành bột mịn.Nhưng lúc này hắn vẫn đứng lơ lửng ở giữa không trung, che chở cho phithuyền bên dưới.Vào lúc này, né tránh đã không kịp.Hắn có thể tránh ra, nhưng đổi lại là Phích Lịch Trụ Quang toa sẽ bị con KimBằng này đánh nát.Nhưng hộp kiếm ở sau lưng Sở Hi Thanh đang mở ra, khi Cửu Diệu Thần Luânkiếm đang mở ra thì trong mắt của Sở Hi Thanh lại hiện ra một tia kinh dị.Sở Hi Thanh cảm thấy sức mạnh đang bành trướng bên trong cơ thể và kinhmạch của mình!Là Kiếm Tàng Phong?Hắn lập tức từ bỏ ý nghĩ dùng Cửu Diệu Thần Luân kiếm để đối phó với KimBằng.Kim Phong Ngọc Lộ đao trong tay lập tức chém ra một mảnh gương bạc!Thiên Thù Thần Ý Đao – Hồi Quang Phản Chiến!“Coong!”Một tiếng nổ vang vọng giữa không trung, cương phong cuốn về bốn phía, làmcho thân thuyền Phích Lịch Trụ Quang toa bị lay động.Con Kim Bằng kia bỗng nhiên phát ra một tiếng kêu chói tay, sau khi thân thểcủa nó đụng vào Sở Hi Thanh, lại buộc lòng phải bay lên trên trời.Sở Hi Thanh đã phản xạ lại tất cả lực lượng của Kim Bằng, không chỉ khiến cholông chim của nó bay tứ tán, mà cái mỏ chim cứng rắn kia cũng xuất hiện mộtlỗ hổng nho nhỏ.“Tu vị lục phẩm, Nhai Tí Đao, ngươi chính là hạng 1 Thanh Vân Tổng Bảng,Vô Cực Đao Quân – Sở Hi Thanh?”Theo tiếng nói này, một bóng người hiện ra ở trong tầng mây.Hắn nhảy xuống từ tầng mây thứ sáu, toàn thân được bao phủ bên trong lôi đìnhmàu vàng, khiến ngươi không nhìn rõ dung mạo.Thái Thượng Thông Thần của Sở Hi Thanh chỉ có thể nhận ra đây là một ngườitrẻ tuổi.Đây là một võ tu tứ phẩm có tiễn thuật siêu phàm.Hắn cầm một cây chiến cung dài một trượng hai, liên tục bắn tên về phía Sở HiThanh, còn phát ra những tiếng ‘ong ong ong’, làm rung động không gian mấychục dặm quanh đây.Những mũi tên kia đều thô và to như cánh tay trẻ con, chúng còn mang theotừng cái từng cái lôi xà màu hoàng kim, dùng tốc độ cực nhanh để oanh kíchđến trước người Sở Hi Thanh. 

Chương 1267: Tru sát